Huyền Thoại Cổ Tộc

Chương 3: Kẻ thù xuất hiện




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 3 miễn phí!

Minh Tuấn và Thảo Nguyên tiếp tục bước vào khu rừng dày đặc, nơi không khí càng lúc càng nặng nề hơn. Những âm thanh kỳ lạ vang vọng từ xa, như những tiếng thì thầm từ những linh hồn chưa được siêu thoát. Họ cảm nhận được sự hiện diện của điều gì đó bí ẩn, một lực lượng vô hình đang âm thầm theo dõi.

“Tuấn, mình cảm thấy như có ai đó đang theo dõi chúng ta,” Thảo Nguyên nói, giọng cô thấp và có phần run rẩy.

“Chúng ta không thể để sự sợ hãi ngăn cản mình. Cha mình đã không quay đầu lại, mình cũng không thể,” Tuấn đáp, ánh mắt kiên định.

Đột nhiên, một bóng người xuất hiện giữa những tán cây, khuôn mặt mờ ảo nhưng lại mang dáng vẻ quen thuộc. Minh Tuấn khẽ nheo mắt, cố gắng nhận diện. Đó chính là Lê Minh Quân, một kẻ có tiếng tăm trong giới khảo cổ, nhưng cũng là người không từ thủ đoạn để đạt được mục tiêu.

“Thật bất ngờ khi gặp hai bạn ở đây,” Quân cười, nhưng nụ cười của anh ta mang đậm sự lạnh lẽo. “Tôi nghe nói về cuộc tìm kiếm của các bạn. Có phải các bạn đang tìm kiếm những bí mật mà nhiều người đã bỏ mạng để khám phá?”

“Quân, anh không có quyền can thiệp vào việc này,” Tuấn nói, cố gắng giữ bình tĩnh. “Chúng tôi không muốn liên quan đến anh.”

“Đừng quá kiêu ngạo, Tuấn. Cái gì cũng có giá của nó. Tôi có thể giúp các bạn tìm ra những gì các bạn cần… hoặc tôi có thể khiến cuộc sống của các bạn trở nên khó khăn hơn,” Quân thách thức, ánh mắt sắc lạnh như dao.

Thảo Nguyên cảm thấy không khí trở nên căng thẳng. Cô nhìn Tuấn, rồi quay lại nhìn Quân. “Chúng tôi sẽ không để anh thao túng chúng tôi.”

“Thao túng? Tôi chỉ đưa ra những cơ hội. Những cổ vật này sẽ thuộc về tôi, cho dù các bạn có muốn hay không.” Quân mỉm cười, trong khi ánh mắt anh ta chứa đầy tham vọng.

“Chúng tôi sẽ không để anh chiếm đoạt chúng,” Tuấn kiên quyết.

“Thật không may, tôi không thể chờ đợi thêm. Nếu các bạn không muốn hợp tác, thì đừng trách tôi khi phải sử dụng những biện pháp mạnh mẽ hơn.” Quân nói, và rồi hắn bước lùi lại vào bóng tối, để lại một cảm giác lo lắng trong lòng Tuấn và Thảo Nguyên.

“Chúng ta phải đi nhanh hơn,” Thảo Nguyên nói, lòng không ngừng lo lắng về những gì Quân có thể làm tiếp theo.

Họ tiếp tục di chuyển, nhưng trong lòng lại đầy bồn chồn. Những tiếng động lạ lùng từ xa ngày càng rõ ràng, như thể có những sinh vật đang chờ đợi họ trong bóng tối. Minh Tuấn cảm thấy nỗi sợ hãi dâng trào, nhưng anh không thể để nó chi phối.“Nguyên, nếu Quân thực sự tìm cách chiếm đoạt cổ vật, chúng ta cần phải ngăn hắn lại,” Tuấn nói, quyết tâm hiện rõ trong ánh mắt.

“Chúng ta phải tìm hiểu thêm về lăng mộ và những gì bên trong đó. Có thể có những cách để bảo vệ nó,” Thảo Nguyên đề nghị, nét mặt cô nghiêm túc.

Họ dừng lại bên một gốc cây lớn, nơi có thể tìm thấy chút ánh sáng từ chiếc đèn pin. Thảo Nguyên mở cuốn sách mà họ đã mang theo, tìm kiếm thông tin về cổ vật. “Theo những gì mình biết, lăng mộ này được bảo vệ bởi những cạm bẫy và quái vật. Chúng ta cần phải chuẩn bị.”

“Cạm bẫy? Quái vật?” Tuấn nhíu mày. “Cậu có chắc không?”

“Có, mình đã giao tiếp với các linh hồn trong khu vực này. Họ đã cảnh báo mình về điều đó,” Thảo Nguyên khẳng định.

“Thế thì chúng ta phải lên kế hoạch cụ thể. Không thể để Quân và những kẻ khác có cơ hội chiếm đoạt,” Tuấn nói, giọng anh đầy quyết tâm.

Khi họ đang bàn bạc, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau. Họ quay lại, thấy bóng dáng một sinh vật khổng lồ xuất hiện từ những tán cây. Một con quái vật, với đôi mắt đỏ rực, đang tiến lại gần. Minh Tuấn và Thảo Nguyên không còn thời gian để suy nghĩ, họ nhanh chóng chạy trốn.

“Chạy đi!” Tuấn quát, kéo tay Thảo Nguyên và lao vào rừng sâu. Những cành cây quật vào mặt, nhưng họ không dám dừng lại. Mọi thứ xung quanh trở nên mờ mịt, chỉ còn lại tiếng thở gấp và nhịp tim đập mạnh.

“Chúng ta không thể để nó bắt kịp!” Thảo Nguyên thở hổn hển.

“Hãy tìm một nơi ẩn nấp!” Tuấn đáp, cố gắng giữ bình tĩnh. Anh biết rằng họ cần phải dừng lại và lên kế hoạch.

Cuối cùng, họ tìm thấy một hang động nhỏ, nơi có thể tạm trú an toàn. Họ ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển. “Mình không biết quái vật đó là gì, nhưng chắc chắn nó không phải là thứ bình thường,” Thảo Nguyên nói, mắt vẫn còn ánh lên sự hoảng loạn.

“Chúng ta phải trở lại lăng mộ, và nhanh chóng tìm cách vượt qua các cạm bẫy,” Tuấn nói, lòng đầy quyết tâm. “Nếu Quân đang tìm cách chiếm đoạt cổ vật, chúng ta không thể để hắn thành công.”

Khi họ chuẩn bị ra khỏi hang động, một tiếng động lạ vang lên từ sâu trong bóng tối. Minh Tuấn và Thảo Nguyên nhìn nhau, một cảm giác hồi hộp dâng trào trong lồng ngực. Điều gì đang chờ đợi họ phía trước? Họ không biết, nhưng một điều chắc chắn: cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.