Bầu trời tảng sáng lặng ngắt, sương mù bám dày trên những tán cây rừng già, phủ một lớp lạnh lẽo lên từng khuôn mặt khắc khổ trong đoàn người. Khanh đi cuối đoàn, bàn tay dính máu khô, lòng chùng xuống bởi nỗi ám ảnh không tên. Tiếng động cơ máy nổ xa xa, tiếng chó sủa vọng lại từ phía trại Pháp, tất cả hòa vào nhau thành một nhịp điệu căng thẳng, đẩy từng bước chân trĩu nặng về phía trước.
Phong dừng lại bên mỏm đá, ánh mắt sắc lạnh, vai áo rách tươm lấm tấm máu. Anh giơ tay ra hiệu cho mọi người dừng chân, hơi thở phả ra thành từng làn khói trắng giữa không khí đặc quánh. Minh lặng lẽ tản ra kiểm tra xung quanh, khẩu súng ngắn cũ kỹ lăm lăm trong tay. Châu cúi xuống băng bó vết thương cho một bà lão, đôi mắt ánh lên nỗi xót xa khó giấu.
Cả nhóm im lặng, chỉ nghe tiếng th* d*c và tiếng nước nhỏ giọt từ những tảng đá rêu phong. Khanh ngồi xuống bên gốc cây sồi già, đôi mắt thẳm sâu nhìn về phía chân trời xám xịt. Sự mệt mỏi không làm nhạt đi vẻ cương nghị trên khuôn mặt nàng. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, Phong bước đến ngồi cạnh, lặng lẽ nhìn nàng, vết sẹo trên má hơi giật nhẹ khi anh cất tiếng:
– Chúng ta sẽ đi tiếp khi mặt trời lên. Đừng ngủ quá sâu, kẻ thù không bao giờ ngủ.
Khanh khẽ gật đầu, bàn tay siết chặt lấy vạt áo dài đen. Tiếng Minh trở về, thì thầm sát tai Phong:
– Có dấu vết di chuyển ở phía bắc. Không phải lính Pháp, càng không phải dân bản địa. Ăn mặc lẫn lộn, di chuyển bài bản. Tôi nghi là người của Lefèvre hoặc Vỹ.
Phong cau mày, ánh mắt lóe lên tia cảnh giác. Khanh nhìn Minh, hỏi gọn:
– Có thấy ai đặc biệt không?
– Có một người phụ nữ đội mũ rộng vành, áo choàng đen đi đầu, còn lại toàn đàn ông, vũ khí giấu kỹ. Không giống lính, cũng không giống người làng.
Phong liếc sang Khanh:
– Marie Lefèvre. Cô ta không bao giờ rời khỏi dấu vết máu.
Ánh mắt Khanh chợt tối lại, giọng trầm xuống:
– Nếu Lefèvre đích thân xuất hiện, có lẽ bí mật cô ta che giấu đã đến lúc không thể giữ kín nữa.
Châu bước đến, trao cho Khanh một túi vải nhỏ:
– Tôi tìm thấy cái này trong áo một người chết ở bìa rừng. Hình như là của địch.
Khanh mở túi, rút ra một cuốn sổ tay cũ, bìa da sờn rách, chữ Pháp viết nghiêng ngả bằng mực đen. Nàng lật nhanh từng trang, ánh mắt dừng lại ở dòng chữ: “Le sang du dragon ne s’éteint jamais.”
Phong lướt qua, thấp giọng:
– Dòng máu của rồng không bao giờ tắt.
Khanh dịch khẽ, giọng thoáng run:
– Đó là mật hiệu của các hội kín Pháp, chỉ những người mang hai dòng máu, bị săn lùng hoặc lợi dụng cho mưu đồ lớn.
Minh cau mày, mắt chợt sáng:
– Marie Lefèvre… có phải cô ta là người lai?
Khanh lật nhanh đến trang cuối. Một bản phác họa mờ nhòe hiện ra: thiếu nữ tóc vàng, mắt xếch, đường nét vừa Tây vừa Á. Bên dưới là dòng chữ: “Lefèvre – hậu duệ duy nhất của Hàn thị.”
Bàn tay Khanh run lên, nàng khép sổ lại, giọng thấp hẳn:
– Nếu đây là thật, Lefèvre không chỉ là gián điệp Pháp. Nàng là hậu duệ của Hàn thị – gia tộc từng nắm giữ bí mật Huyết Đồ, bị diệt vong trong loạn lạc ba mươi năm trước.
Phong nhíu mày, vết sẹo trên má càng rõ:
– Hàn thị từng là thế lực lớn nhất miền Nam. Một đêm, cả nhà bị thảm sát, chỉ còn một đứa trẻ mất tích – cha tôi từng kể vậy.
Minh trầm ngâm:
– Lefèvre chính là đứa trẻ ấy. Cô ta vừa truy tìm nguồn gốc, vừa che giấu với người Pháp.
Châu lo lắng:
– Nếu lộ ra, cả hai phía đều muốn giết cô ta. Người Pháp không chấp nhận “quái thai lai máu rồng”, còn các thế lực bản địa sẽ lợi dụng hoặc tiêu diệt cô ta để cướp Huyết Đồ.
Khanh đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng:
– Chúng ta không thể để Lefèvre nắm được Huyết Đồ, cũng không thể để Marchand lợi dụng cô ta như một món hàng lai máu.
Phong gật đầu, giọng sắc lạnh:
– Nhưng chúng ta không biết Lefèvre đang ở đâu. Nếu để lộ, sẽ thành mồi cho cả rừng sói.
Tiếng động cơ vọng lại, không khí trong rừng đặc quánh sự căng thẳng. Minh lên tiếng:
– Đình và nhóm bọc hậu đã rút về hướng tây. Nếu Lefèvre tìm về Hàn gia trang cũ, đó sẽ là nơi tất cả đối đầu.
Khanh nhìn về phía rặng núi chìm trong mù sương, giọng như thì thầm:
– Muốn biết chân tướng, phải quay về nơi máu từng đổ.
***
Đoàn người lại lên đường. Bốn ngày băng rừng, số người hao hụt dần. Đói khát, thương tích, nỗi sợ hãi đè nặng lên từng bước chân. Nhưng ánh mắt Khanh không hề lay chuyển. Nàng quan sát kỹ từng người, nhận ra sự lo lắng, bất an đang lớn dần trong nhóm.
Một đêm, khi trại tạm dựng bên bờ suối, Minh lặng lẽ ghé sát Phong:
– Tôi thấy Khanh có gì đó giấu kín.
Phong không rời mắt khỏi bóng Khanh bên bếp lửa:
– Cô ấy biết nhiều hơn những gì nói ra. Chuyện về Lefèvre không chỉ là thù quốc gia.
Minh hỏi nhỏ:
– Anh tin cô ấy chứ?
Phong cười nhạt, ánh mắt sâu thẳm:
– Tin ai trong thời loạn cũng là đánh cược mạng sống.
Minh gật đầu, mắt nhìn xa xăm:
– Nếu có chuyện, tôi đứng về phía anh.
Phong đặt tay lên vai Minh, ánh mắt cảm kích. Bên kia, Khanh mở cuốn sổ tay, đọc kỹ từng dòng, những ký hiệu lạ xếp thành hình bản đồ nhỏ, đánh dấu một vùng đất sát biên giới phía nam.
Châu nhẹ nhàng đến bên, hỏi khẽ:
– Chị nghĩ gì về Lefèvre?
Khanh nhìn vào ngọn lửa, giọng trầm buồn:
– Không ai chọn được nơi mình sinh ra. Nhưng có người vì dòng máu mà phải trả giá bằng cả cuộc đời.
Châu rưng rưng nước mắt:
– Em từng nghĩ người Pháp chỉ là kẻ thù. Nhưng Lefèvre… cũng là kẻ chạy trốn, như chúng ta?
Khanh lặng lẽ gật đầu:
– Có thể. Nhưng nếu không tự quyết định số phận, thì chỉ là con rối cho những bàn tay máu.
***
Ngày thứ tư, đoàn đến vùng đất trũng, nơi từng có trang trại lớn, nay chỉ còn nền đá và vài cột trụ cháy sém. Minh dẫn đầu, lom khom kiểm tra vết chân còn mới trên nền đất ướt.
Phong ra hiệu dừng lại, thì thầm:
– Hàn gia trang cũ. Thành lũy của Hàn thị.
Khanh bước chậm giữa tro tàn, ánh mắt quét qua từng dấu tích. Mùi gỗ cháy, đất mục xen lẫn hương hoa dại khô héo. Nàng dừng trước phiến đá, tay phủi rêu phong. Dưới lớp rêu, dòng chữ Nôm khắc sâu: “Dòng máu rồng không tắt.”
Châu rùng mình, thì thào:
– Y như trong sổ tay.
Minh cúi xuống, giọng khàn:
– Có dấu chân mới. Lefèvre đã tới.
Phong hạ thấp giọng:
– Chia hai nhóm. Khanh và tôi kiểm tra phía trong. Minh, Châu cảnh giới.
Cả bốn di chuyển như bóng ma giữa phế tích. Tiếng động lạ vang lên từ hầm ngầm. Minh rút súng, ra hiệu im lặng. Phong dẫn Khanh men theo bậc đá gãy vụn, xuống căn hầm tối.
Ánh sáng đèn pin chập chờn soi vách đá ẩm, vết máu cũ loang lổ như chứng tích của đêm tàn sát xưa. Cuối hầm, một bóng người quay lưng, váy áo lấm lem, tóc vàng rối bời.
Phong nâng súng, giọng trầm:
– Lefèvre, phải không?
Bóng người quay lại, đôi mắt xanh biếc lóe sáng. Marie Lefèvre, mặt trắng nhợt, môi mím chặt, ánh nhìn lạnh lùng.
– Các người đến trễ.Giọng nàng sắc như thép.
Khanh tiến lên, đối mặt trực diện:
– Cô là hậu duệ của Hàn thị?
Marie nhìn Khanh, cười nhạt:
– Dòng máu nào chảy trong tôi, không liên quan đến các người. Hỏi thật đi – các người định làm gì ở đây?
Phong giữ súng, giọng lạnh:
– Chúng tôi muốn biết vì sao người Pháp săn lùng Huyết Đồ. Và vì sao cô, người mang hai dòng máu, lại phục vụ họ?
Marie cười khẩy, ánh mắt lóe lên thách thức:
– Người Pháp chỉ dùng tôi như quân cờ. Các người cũng vậy thôi, chỉ khác là các người ảo tưởng về “nghĩa lớn”.
Khanh không rời mắt khỏi nàng:
– Không ai chọn được gốc gác. Nhưng cô, với dòng máu ấy, có thể tự chọn con đường.
Marie lặng đi một khắc, mắt thoáng đau đớn rồi tắt ngấm. Nàng rút từ áo một tấm bản đồ nhỏ, đưa cho Khanh:
– Các người muốn Huyết Đồ? Đây là mảnh cuối cùng.
Phong và Khanh sững lại. Phong hỏi nhanh:
– Vì sao cô giao nó cho chúng tôi?
Marie cười nhạt:
– Các người tưởng mình đủ mạnh để giữ nó? Hay các người sợ, nếu nó vào tay tôi, máu sẽ lại đổ ở đây?
Khanh đón lấy mảnh bản đồ, nhìn kỹ. Ký hiệu cổ, chữ Hán và Pháp xen lẫn, tạo thành mê cung dẫn tới vị trí bí mật.
Phong lên tiếng, giọng sắc như dao:
– Nếu là hậu duệ Hàn thị, cô có quyền quyết định số phận Huyết Đồ. Cô chọn gì? Làm công cụ cho Pháp, hay cùng chúng tôi kết thúc vòng lặp máu này?
Marie nhìn Phong, ánh mắt lạnh như băng:
– Tôi chọn sống. Sống sót bằng mọi giá. Dòng máu tôi mang, cả hai phía đều muốn diệt. Các người nghĩ mình khác tôi sao?
Khanh im lặng, siết chặt mảnh bản đồ. Đôi mắt nàng ánh lên cảm thông lẫn đề phòng.
Tiếng súng trên đầu vang lên, tiếng hô hoán lẫn trong khói thuốc súng. Minh lao xuống hầm, thở gấp:
– Marchand và Vỹ bao vây bên ngoài!
Marie lập tức lùi lại, mắt sáng rực:
– Đến lúc rồi. Ai sống sót thì tự lo lấy mình.
Nàng lao vào lối ngầm khác, biến mất như bóng ma.
Phong kéo tay Khanh, lao lên khỏi hầm. Bên ngoài, tiếng súng nổ giòn, khói súng tràn ngập không khí. Minh và Châu vừa bắn trả vừa kéo dân chạy về phía bìa rừng.
Phong quát lớn:
– Chạy hướng bắc! Bỏ lại tất cả, chỉ giữ người!
Khanh chạy sát Phong, mảnh Huyết Đồ vẫn nắm chặt. Đạn rít qua đầu, đất đá văng tung tóe. Bóng Marchand nổi bật giữa toán lính lê dương, súng trường trên vai, mắt lạnh lùng quét từng bóng người.
Minh hét:
– Tôi chặn hậu! Các người đi trước!
Phong gật, kéo Khanh và Châu lao vào rừng. Đạn bắn đuổi theo, trúng một người dân, tiếng kêu thảm thiết vọng lại. Khanh cắn môi, nước mắt lăn dài trên má, vẫn không dừng lại.
Khi chân rã rời, cả nhóm dừng dưới gốc cây lớn. Phong kiểm tra số người, chỉ còn chưa đến một nửa.
Châu ngồi bệt xuống đất, th* d*c, mắt đỏ hoe:
– Minh đâu rồi? Ông ấy còn sống không?
Phong lắc đầu, mắt tối lại. Khanh mở mảnh bản đồ, nhìn các ký hiệu, giọng nhỏ:
– Chúng ta phải đi tiếp. Không còn là trốn chạy, mà là kết thúc tất cả. Nếu Huyết Đồ rơi vào tay Marchand, mọi thứ sẽ kết thúc.
Phong gật, giọng trầm:
– Đường về phía bắc có thể gặp nghĩa quân Đình. Ta phải liên lạc, lập tuyến phòng thủ cuối.
Châu run run:
– Còn Lefèvre? Nếu cô ta bắt tay với Marchand hoặc Vỹ…
Khanh lắc đầu, mắt ánh lên quyết tâm:
– Lefèvre không để ai điều khiển. Nhưng nàng nguy hiểm hơn bất cứ ai – không còn gì để mất, và dòng máu nàng là lời nguyền cho cả hai phía.
Phong đặt tay lên vai Khanh:
– Em còn gì giấu anh không?
Khanh im lặng, rồi đáp khẽ:
– Em từng là bạn Lefèvre. Khi nhỏ, em chứng kiến cha bị sát hại bởi người mang huy hiệu Hàn thị. Từ đó, em biết, vinh quang nào cũng nhuốm máu. Lefèvre sống sót, nhưng trái tim cô ấy đã chết từ đêm ấy.
Phong trầm ngâm:
– Cuộc chiến này không chỉ vì Huyết Đồ, mà còn để giải thoát cho những bóng ma quá khứ.
Một tiếng súng vang lên gần đó. Minh xuất hiện, thân bê bết máu, lết đến bên họ, thở hổn hển:
– Tôi đánh lạc Marchand… nhưng Vỹ không tha đâu. Hắn có người trong nhóm mình.
Châu kinh hoàng:
– Ý anh là sao?
Minh gục xuống, cố nói qua hơi thở đứt quãng:
– Một người dân – hắn báo tin cho Vỹ từ hôm qua. Tôi phát hiện quá trễ… Hắn theo phe mạnh nhất, không cần biết ai sống chết.
Phong cau mày, mắt lóe lên giận dữ. Khanh cắn môi, mắt rực lửa:
– Vỹ sẵn sàng bán đứng tất cả để lấy lòng thực dân, miễn dòng họ hắn sống sót. Hắn sẽ không dừng lại nếu chưa có Huyết Đồ.
Minh cố ngồi dậy, bàn tay run rẩy đặt lên vai Phong:
– Tôi không chắc qua nổi đêm nay. Nếu tôi chết, giao lại cho anh… đừng để máu chúng ta thành vô nghĩa.
Phong siết bàn tay Minh, giọng khàn:
– Tôi thề.
Châu khóc nấc, ôm lấy Minh. Khanh lặng lẽ quỳ xuống, nhắm mắt cầu nguyện.
Tiếng súng lại vang lên phía xa, vọng qua rừng thẳm. Phong đứng dậy, mắt sắc như dao:
– Đi thôi. Đừng để họ bắt kịp.
Cả nhóm đứng lên, dìu Minh, tiếp tục băng qua rừng. Trong lòng mỗi người, nỗi sợ và quyết tâm đan xen như dây thép căng cứng. Họ biết, phía trước là vực thẳm, quay đầu chỉ có chết.
***
Đêm đổ xuống, rừng già nuốt chửng mọi dấu vết. Khanh đi sau cùng, tay vẫn nắm chặt mảnh Huyết Đồ. Mỗi bước chân, nàng cảm thấy bóng ma quá khứ bám lấy mình, đè nặng lên từng nhịp thở.
Một cơn gió lạnh lướt qua, mang theo tiếng thì thầm khó hiểu. Khanh dừng lại, ngoái nhìn. Trong bóng tối, thấp thoáng bóng Lefèvre – dáng điệu cao ngạo, mắt xanh biếc sáng rực, như muốn nhắn nhủ điều gì rồi tan vào đêm.
Khanh khựng lại, rồi bước nhanh về phía trước. Nàng biết, cuộc chiến không chỉ với Marchand, Vỹ hay những đội quân vô hình. Đó còn là cuộc chiến với chính mình, với những bóng ma không rời khỏi ký ức.
Ở phía xa, ánh lửa bập bùng nơi trại nghĩa quân của Đình lập trên đỉnh đồi, ánh lên trong đêm như những con mắt đỏ rực.
Phong siết chặt súng, ánh mắt lạnh lùng:
– Đêm nay, tất cả phải sống sót. Ngày mai, chúng ta sẽ quyết định số phận Huyết Đồ – và cả vận mệnh của chính mình.
Khanh gật đầu, ánh mắt bừng lên ngọn lửa quyết liệt. Bóng Lefèvre tan vào bóng tối. Những bí mật chưa có lời giải đang chờ phía trước, nơi máu và nước mắt sẽ tiếp tục hòa vào nhau, vẽ lên tấm bản đồ của một thiên hạ chưa từng yên ổn.
Đêm dày đặc, tiếng súng thưa dần, nhưng trong lòng mỗi người, cuộc chiến vừa mới bắt đầu.


Bình luận chương