Khanh Vốn Phong Lưu - Lâm Gia Thành

Chương 755




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 755 miễn phí!

Nàng yêu thương chàng.

Chàng nhận ra trong đôi mắt đẫm lệ của nàng có sự cô tịch không nơi nương tựa, cảm động cùng tình yêu như thủy triều ập tới, không thể ngăn cản.

Chàng nghĩ rằng mình đã có được nàng!

Phụ nhân cố chấp như vậy, một khi yêu thương tất nhiên sẽ khó mà quên đi. Từ nay về sau, nàng sẽ dùng tính mạng để yêu thương chàng, đúng vậy hay không?

Khi nghĩ như vậy, Vương Hoằng lẳng lặng nhìn nàng, mỉm cười, lần đầu tiên trong cuộc đời chàng cảm thấy có chút không tự tin: Yêu thì yêu, vì sao phát hiện bản thân đã yêu thương ta mà phụ nhân này lại có biểu hiện cô đơn như thế? Đây là một chuyện tốt đẹp thuần túy, vì sao nàng lại rơi lệ? Còn nói rằng muốn chàng đ.â.m một kiếm từ sau lưng nàng. Thậm chí còn nói rằng chỉ có giờ khắc này, nàng mới cảm thấy viên mãn, chỉ cần vừa ra đi, mọi thứ lại hồi phục như bình thường.

Một nữ lang sao có thể ở thời khác động tâm mà có thể biểu hiện cô đơn, bình tĩnh như thế?

Chàng nghĩ rằng, mình không hiểu hết về nàng.

Thật lâu về sau, nhớ tới giờ khắc này, chàng mới phát hiện, thông qua tính toán, khiến nàng khăng khăng một mực yêu thương mình, đồng thời, chàng cũng bị trầm mê.

Tâm của chàng đã loạn!

May mắn, hiện tại là mùa xuân, mặc dù rừng cây xanh um tươi tốt, nhưng cũng không có ruồi muỗi. Ngẫu nhiên truyền đến vài tiếng hổ gầm sói tru, nhìn hộ vệ cao lớn cách đó không xa, còn có phủ đệ đèn đuốc sáng trưng phía sau nên các nàng cũng không sợ hãi.

Vương Khối nhìn về phía Tạ Uyển, thấy nàng ta buồn bực, ngẫm nghĩ, dựa sát vào một chút, nhỏ giọng khuyên nhủ: “A Uyển, mặc dù Thất thúc của ta rất tốt nhưng Trần thị A Dung kia vẫn được sủng ái. Ta thấy lời đồn đãi rằng bọn họ bất hòa chắc có sai lầm rồi.” Dừng một chút, nàng ta nói với vẻ hơi ngượng ngùng: “Hay tỷ buông tay đi.”

Lúc này Tạ Uyển theo nàng ta đến chỗ này, tuy rằng tự bản thân Tạ Uyển chủ động, tự nguyện nhưng Vương Khối vẫn chưa từng ngăn cản, thậm chí còn rất đồng ý. Hiện tại người đến đây rồi, tin tức cũng được truyền bá, nàng ta lại khuyên Tạ Uyển buông bỏ chủ ý, thật sự hơi vô trách nhiệm.

Tạ Uyển cúi đầu, sau khi tắm trong ôn tuyền thay quần áo, nàng mặc bộ quần áo màu trắng, nhìn kỹ, tuy rằng đây là nữ phục, nhưng hình thức có chút tương tự với bào phục của Vương Hoằng.

Mê Truyện Dịch

Điều này đúng là ẩn hàm nhiều ý nghĩa. Nàng ta là một nữ lang, không có khả năng, cũng không thể chủ động nói với một lang quân đã có thê tử, ta thích chàng, chàng bỏ thê tử cưới ta đi. Vì thế, nàng ta mặc cùng bộ bào phục với chàng, thông qua nó để nói cho chàng biết sự ái mộ của mình đến cỡ nào.

Nhưng mà, với địa vị nàng ta, tuy rằng còn lâu mới sánh bằng Lang Gia Vương Thất nhưng vẫn cao quý hơn Trần thị A Dung kia mà, chẳng phải sao? Như vậy nàng cũng không đến mức phải làm một tiểu thiếp thấp hèn chứ?

Nhưng khiến nàng ta thất vọng là, Vương Hoằng căn bản không tới đây, mị nhãn nụ cười xinh đẹp của nàng giống như dành cho người mù vậy. Càng làm cho nàng ta tâm phiền ý loạn là, nàng ta biết rõ ràng lời của Vương Khối rất hợp lý. Trong lúc này, cách lựa chọn tốt nhất là lui bước, lần này thật sự chỉ đến để du sơn ngoạn thủy.

Nhưng đã yêu quý mấy năm, chỉ uổng phí trong một đêm, có thể nào cam tâm?

Rũ mắt, giọng của Tạ Uyển nhẹ mà tự tin: “Chàng chưa từng nhìn ta cho rõ.”

Nàng ta tin tưởng, nếu chàng thấy rõ khuôn mặt của mình, nhận ra sự tuyệt mỹ của mình, thái độ sẽ có khác biệt.

Vương Khối nghe vậy, thầm than một tiếng, ngẫm nghĩ lại vẫn thở dài: “Nhưng Thất thúc đã có ba hỗn tiểu tử kia.” Chỉ nói đến đây, dù nàng ta hay là Tạ Uyển đều rùng mình một cái.



Cuộc sống còn tiếp diễn, Mộ Dung Khác tiến công, chàng lại bị nhốt ở thành Nam Dương.


Lần này bị vây công vô cùng đột nhiên, khi biết được tin tức, chàng chỉ còn có mấy ngày để chuẩn bị rời đi. Nhưng chàng không thể rời đi, chàng là Lang Gia Vương Thất, lâm trận bỏ chạy không phải chuyện chàng sẽ làm.

Mê Truyện Dịch

Nhưng cứ ở lại đây thì sao? Không có binh sĩ không có người hữu dụng, muốn đánh bại người Hồ thật đúng là không dễ dàng.

Đúng lúc này, chàng nhìn thấy bóng dáng của Nhiễm Mẫn.

Ở bên cạnh Nhiễm Mẫn còn có Trần thị A Dung kia, mỹ nhân như đang đi theo thị hầu y vậy.

Nàng nói cười vui vẻ, nhắm mắt theo đuôi bên cạnh y, gương mặt thần thái ra vẻ ôn thuần cùng giỏi giang.

Nhìn bóng dáng Nhiễm Mẫn và nàng dần dần đi xa, Vương Hoằng chậm rãi cười, nheo lại hai mắt.

Vào ban đêm, Nhiễm Mẫn lại xuất quỷ nhập thần xuất hiện ở thành Nam Dương, cũng xuất hiện ở trước mặt chàng. Y đến để đàm phán, dùng thế lực của y đổi lấy sự tương trợ của mình vào một dịp khác. Đàm phán là chuyện tốt, nhưng mà mọi chuyện phải do chàng làm chủ!

Còn có phụ nhân kia, sao nàng có thể đối với mình muốn gần thì gần, muốn xa thì xa chứ? Rõ ràng nàng đã yêu thương mình, rõ ràng đã khiến tâm mình rối loạn, sao có thể coi như không có việc gì đi theo một nam nhân khác?



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.