Khoảng Trời Giấu Kín

Chương 13: Sự Thật Lộ Diện




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 13 miễn phí!

Ánh sáng nhạt dần trên cổ tay, Nhi mở mắt trong cảm giác chới với chưa kịp tan hết. Hơi thở gấp gáp, cô nhận ra mình đang ở một phòng học cũ, tường loang lổ vết nước, bụi phấn vương trên bàn ghế xếp ngổn ngang. Đèn huỳnh quang nhấp nháy, gió lùa khe cửa mang theo cái lạnh tê tái. Du ngồi cạnh, bàn tay run nhẹ siết lấy tay cô, đôi mắt nâu vẫn còn vương nét hoang mang chưa kịp tan đi.

Cửa phòng bật mở, tiếng bản lề kéo dài như một vết xước vào không gian tĩnh lặng. Gia Hân bước vào, áo khoác tối màu phủ kín thân hình mảnh mai, mái tóc xám lạnh xõa xuống, đôi mắt lặng như mặt hồ mùa đông. Cô đứng tựa lưng vào tường, ánh nhìn sắc lạnh quét qua Nhi và Du, khóe môi cong lên thành một nụ cười chế nhạo.

– Tỉnh rồi à? – Giọng Gia Hân vang lên khô khốc, từng từ như cắt vào khoảng không. – Hai người nghĩ mọi chuyện đã kết thúc thật sao?

Du lặng im, ánh mắt cảnh giác dõi theo từng cử động của Gia Hân. Nhi cố giữ bình tĩnh, nhẹ nhàng đứng dậy, kéo ghế chắn giữa mình và Du, giọng nhỏ nhưng vững vàng:

– Cậu muốn gì ở bọn mình, Gia Hân?

– Muốn các người biết thế nào là mất mát. – Gia Hân ngẩng đầu, trong mắt ánh lên tia hằn học pha lẫn tổn thương. – Khoảng trời ấy, các người tưởng mình là đặc biệt, chỉ cần nắm tay nhau là có thể vượt qua mọi thứ?

Nhi cảm nhận rõ cơn giận dữ dưới lớp vỏ lạnh lùng của Gia Hân. Du chậm rãi lên tiếng, giọng trầm lắng:

– Cậu cũng từng khao khát tự do. Chẳng phải cậu đã từng bước vào khoảng trời ấy sao?

Gia Hân cười nhạt, nụ cười pha lẫn cay đắng. Cô kéo tay áo, để lộ cổ tay trái – một vết sẹo mảnh như sợi chỉ đã đứt, mờ nhạt dưới ánh đèn.

– Đúng. Mình từng là Người Dẫn Lối. – Giọng cô nghẹn lại. – Mình từng tin sẽ có một khoảng trời chỉ dành cho hai người. Nhưng cuối cùng, ai là người bỏ lại ai?

Du tái mặt, bàn tay buông thõng. Nhi quay sang nhìn cô, trong mắt đầy hoài nghi và xót xa. Gia Hân tiếp lời, ánh mắt khóa chặt vào Du:

– Chính cậu, An Du. Chính cậu là người đã rời đi, để lại mình với đoạn chỉ bị cắt đứt, ký ức bị xóa sạch. Cậu biết không, mình từng nghĩ chỉ cần tình cảm đủ lớn, mọi ranh giới đều có thể vượt qua. Nhưng hóa ra, mình chỉ là người thừa trong thế giới của các cậu.

Du lùi lại một bước, môi run rẩy:

– Mình không… mình không cố ý… Khi Người Giữ Chỉ phát hiện ra, mình quá sợ hãi. Mình… đã không đủ can đảm ở lại.

Gia Hân mím môi, mắt ngấn nước nhưng vẫn cố giữ vẻ lạnh lùng:

– Sợ hãi không phải lý do. Cậu lựa chọn im lặng, lựa chọn an toàn của riêng mình. Còn mình, chỉ còn lại nỗi trống rỗng không thể lấp đầy.

Im lặng kéo dài. Nhi ngước lên nhìn Gia Hân, giọng dịu dàng:

– Đó là lý do cậu muốn phá vỡ tất cả? Cậu muốn kéo bọn mình xuống cùng nỗi đau của cậu?

Gia Hân không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh chiều nhập nhoạng trườn qua dải mây xám. Cô khẽ thở dài, rồi quay lại, ánh mắt dịu đi một thoáng:

– Mình chỉ muốn các người hiểu, ai cũng có nỗi đau của riêng mình. Không ai có quyền hạnh phúc khi người khác bị bỏ lại phía sau.

Tiếng bước chân vang lên từ hành lang vắng. Cửa phòng lại mở, lần này là Đỗ Minh Quân. Cậu bước vào, dáng đi ung dung, mắt liếc qua từng người, nụ cười nửa miệng đầy thách thức.

– Đủ rồi đấy. – Quân nói, dựa lưng vào cửa, khoanh tay trước ngực. – Tới lúc dừng trò chơi cảm xúc này lại.

Du cau mày, giọng đanh lại:

– Quân, cậu tới đây làm gì?

Quân nhún vai, ánh mắt dừng lại trên cổ tay Nhi:

– Tôi đến để kết thúc mọi chuyện. Vân Nhi, em nghĩ mình có thể giấu mãi sao? Em nghĩ khoảng trời này là nơi an toàn cho tất cả à?

Nhi siết chặt cổ tay, ánh mắt bất giác lộ vẻ lo lắng. Quân tiến lên, thấp giọng:

– Em biết đoạn chỉ của mình đặc biệt ra sao. Một khi thân phận của Du bị lộ, Người Giữ Chỉ sẽ không để yên đâu.

Gia Hân chen vào, lạnh lùng:

– Đừng dọa họ nữa, Quân. Nếu cậu không muốn bí mật của mình bị phơi bày, tốt nhất nên giữ im lặng.

Quân liếc Gia Hân, nhưng không đáp trả, chỉ nhếch mép. Không khí căng thẳng như sợi dây đàn sắp đứt.

Nhi nhìn Gia Hân, ngập ngừng hỏi:

– Cậu đã nói cho Quân biết về khoảng trời?

Gia Hân gật đầu, giọng đều đều:

– Đúng. Mình đã theo dõi các cậu, ghi lại mọi thứ – cả cách đoạn chỉ phát sáng, cả cách cánh cửa mở ra. Mình nói cho Quân biết, chỉ để chứng minh rằng chẳng có bí mật nào là vĩnh viễn.

Nhi buông tay Du, bước tới gần Gia Hân, giọng nghèn nghẹn:

– Cậu làm vậy vì muốn bọn mình đau đớn giống cậu sao?

Gia Hân cười chua chát, ánh mắt xa xăm:

– Đau đớn còn hơn là bị lãng quên. Mình từng tin tưởng một người thân thiết nhất. Để rồi chỉ vì một phút yếu lòng, người ấy đã để mặc mình bị xóa sạch ký ức, đoạn chỉ bị cắt đứt. Cậu hiểu cảm giác ấy ra sao không, Nhi?

Nhi lắc đầu, nước mắt lăn dài trên má. Du đứng lặng, bờ vai gầy run lên.

Quân tiến lại, giọng rắn rỏi:

– Vậy nên, em phải chọn. Giao đoạn chỉ cho tôi, hoặc để Du bị xóa. Tôi không muốn làm khó em, nhưng em biết, tôi đủ khả năng làm điều đó.

Du lắc đầu, đôi mắt đỏ hoe:

– Đừng ép Nhi. Nếu cần xóa đoạn chỉ của mình, mình sẽ chấp nhận. Nhưng xin đừng động đến Nhi.

Quân cười lạnh, ánh mắt lóe lên tia hiểm độc:

– Em nghĩ mọi chuyện đơn giản vậy sao?

Gia Hân im lặng, mắt nhìn sang Du, rồi lại hướng về Nhi:

– Đừng chọn cách như mình đã từng. Đừng để ai phải một mình chịu đựng.

Nhi tiến đến, đặt tay lên vai Gia Hân, giọng dịu dàng:– Nếu có thể quay lại, cậu có tha thứ cho người ấy không?

Gia Hân ngập ngừng, nước mắt rưng rưng:

– Tha thứ khó hơn cả căm hận. Nhưng nếu được chọn lại, mình chỉ ước người ấy đủ can đảm nắm tay mình lần cuối.

Du bước tới, đứng trước Gia Hân, giọng vỡ òa:

– Mình xin lỗi. Mình đã sợ hãi, đã bỏ rơi cậu. Nếu có thể, mình muốn gánh chịu thay cậu mọi tổn thương.

Gia Hân nhìn Du, những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống, bàn tay run rẩy siết chặt lấy nhau.

Quân bỗng rút ra từ túi áo một lọ thủy tinh nhỏ, bên trong là một đoạn chỉ sáng lấp lánh. Cậu giơ lên, giọng đều đều:

– Đây là đoạn chỉ còn lại của Người Dẫn Lối đầu tiên. Nếu muốn cứu lấy mình, hãy dùng nó để mở cánh cửa cuối cùng.

Nhi sững sờ:

– Cậu lấy nó ở đâu?

Quân liếc sang Gia Hân, đáp:

– Đôi khi, những gì bị cắt đứt chưa hẳn đã biến mất. Chỉ là người ta không đủ can đảm nhặt lại thôi.

Không khí lặng đi. Gió ngoài cửa sổ rít lên, tấm rèm mỏng bay phần phật. Nhi nhìn Du, rồi nhìn Gia Hân, lòng rối bời.

Du khẽ hỏi:

– Nếu mở cánh cửa ấy, ai sẽ phải trả giá?

Quân nhún vai:

– Người bước qua ranh giới sẽ đánh đổi ký ức hoặc cảm xúc quan trọng nhất.

Gia Hân lặng lẽ nói:

– Nếu là mình, mình sẽ đánh đổi tất cả để một lần nữa được cảm nhận. Nhưng mình không còn quyền lựa chọn nữa.

Nhi tiến lại, chìa tay về phía lọ thủy tinh, mắt ánh lên quyết tâm:

– Đưa cho mình. Nếu phải đánh đổi, mình sẽ mở lối.

Du vội giữ tay Nhi lại, giọng khẩn thiết:

– Đừng, Nhi! Cậu có thể sẽ quên mình, hoặc mất điều quý giá nhất.

Nhi mỉm cười, nước mắt rơi:

– Nếu phải quên, mình cũng đã yêu cậu một lần trọn vẹn. Nếu phải mất đi, mình sẽ giữ lấy khoảnh khắc này, để không ai còn bị bỏ lại phía sau nữa.

Gia Hân gật đầu, ánh mắt dịu đi:

– Cảm ơn cậu, Vân Nhi.

Quân trao lọ cho Nhi, ánh mắt pha lẫn tò mò và ngạo nghễ:

– Em sẽ là người đầu tiên dám đánh đổi vì người khác. Nhưng hãy nhớ, mọi sự hy sinh đều có giá của nó.

Nhi cầm lọ, cảm giác lạnh buốt lan dọc sống lưng. Đoạn chỉ bên trong phát sáng, những sợi tơ mỏng manh vỡ òa trong lòng bàn tay.

Du nắm lấy tay Nhi, nước mắt rơi không ngừng:

– Dù thế nào, mình cũng sẽ ở bên cậu. Đừng bỏ rơi mình như mình đã từng bỏ rơi Hân.

Nhi siết chặt tay Du, nhìn sâu vào mắt cô:

– Mình hứa.

Gia Hân lùi lại, tựa lưng vào tường, mắt hướng ra khung cửa sổ. Một thoáng dịu dàng lướt qua khóe môi rồi vụt tắt.

Quân đứng cạnh cửa, ánh mắt chờ đợi. Bên ngoài, tiếng chuông đồng hồ vang lên dồn dập, cuốn theo cơn gió lạnh lùa vào phòng.

Nhi nhắm mắt, đặt đoạn chỉ lên cổ tay trái. Một luồng sáng bừng lên, quấn lấy cô, lan sang cả Du. Không gian rung chuyển, mọi thứ nhòe đi, chỉ còn lại hai bóng hình nắm tay nhau, đối diện với cánh cửa vô hình đang mở ra.

Trước khi mọi thứ bị cuốn vào xoáy sáng, tiếng Gia Hân vang lên, nhẹ như gió:

– Hãy giữ lấy nhau. Đừng để hối hận như mình.

Tiếng Quân vọng lại, sắc lạnh:

– Sự thật sẽ lộ diện. Không ai thoát khỏi cái giá của nó.

Bóng tối cuốn lấy mọi người, chỉ còn ánh sáng lấp lánh từ đoạn chỉ dẫn đường. Một lần nữa, mọi bí mật, mọi mất mát, mọi yêu thương và phản bội ùa về, sẵn sàng phơi bày dưới ánh sáng không thể che giấu.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi bị hút vào xoáy sáng, Nhi nghe rõ nhịp tim mình – và cả nhịp tim Du, cùng hòa vào nhau như một bản nhạc dịu êm giữa bão tố. Cô cảm nhận được bàn tay Du siết chặt, cảm nhận được sự run rẩy của Gia Hân phía sau, và ánh mắt băng giá của Quân vẫn dõi theo.

Tất cả mọi thứ – quá khứ, hiện tại, những hứa hẹn chưa trọn, những tiếc nuối chưa nói thành lời – bỗng chốc hóa thành những dải sáng mảnh mai, đan cài vào nhau trong một miền cảm xúc không tên. Cánh cửa khoảng trời hé mở, rực lên như một vệt cầu vồng giữa bầu trời u ám.

Không gian vặn xoắn, thời gian chùng xuống, mọi âm thanh lùi xa. Chỉ còn lại những nhịp thở, những cái siết tay, và một lời hứa nhỏ bé giữa vực thẳm của lựa chọn và hy sinh.

Một giây trước khi mọi thứ biến mất, Nhi mở mắt, nhìn thấy Du – đôi mắt nâu đong đầy nỗi sợ và hy vọng. Cô khẽ gật đầu, như muốn nói: “Chúng ta sẽ không bỏ rơi nhau.”

Bóng tối nuốt trọn mọi thứ, nhưng giữa khoảng không vô tận ấy, một tia sáng nhỏ vẫn lặng lẽ dẫn lối, như lời nhắc nhở rằng – dù sự thật có đau đớn đến đâu, chỉ cần còn tình yêu, sẽ luôn có một lối đi cho những tâm hồn dám đối diện với quá khứ.

Cánh cửa vừa mở ra, vận mệnh của tất cả đang chờ đợi ở phía bên kia. Ai sẽ là người bước qua đầu tiên? Và liệu tình yêu có đủ sức mạnh cứu rỗi những tâm hồn đã lạc lối?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.