Gió đêm lùa qua khe cửa, tiếng động lạ ngoài hành lang đã tắt, chỉ còn ánh nến chập chờn trên bàn làm bạn với Tố Dung. Nàng ngồi lặng, ngón tay lướt nhẹ lên viên Ngọc Ấn đặt trên lòng bàn tay. Làn sáng trong suốt tựa như hơi thở của sương mù vừa bừng lên, rồi lại dịu đi, như thể viên ngọc ấy đang đồng cảm cùng nỗi bất an trong lòng nàng.
Tố Dung khép mắt, cảm giác bàn tay mình lạnh giá. Một luồng khí mỏng nhẹ từ Ngọc Ấn lan tỏa, len lỏi vào từng đầu ngón tay, từng mạch máu. Nàng thấy lòng mình dâng lên một nỗi sợ hãi khó tả, nhưng cũng xen lẫn nỗi tò mò mãnh liệt.
Đột nhiên, ánh sáng từ viên ngọc mạnh lên, sáng đến nỗi nàng giật mình mở mắt. Trước mặt nàng, căn phòng chợt mờ đi, nhường chỗ cho một không gian hoàn toàn xa lạ. Đó là một đại điện lộng lẫy, trần cao vút, những cột ngọc khảm vàng phản chiếu ánh sáng kỳ dị. Trên bức tường phía đông, những bức tranh cổ nhuộm màu thời gian khắc họa các vị phi tần xưa, nét mặt ai nấy đều lạnh lẽo, xa vời.
Âm thanh vọng lại, trầm đục như từ lòng đất. Một người phụ nữ vận y phục cổ, tóc vấn cao, bước chậm rãi qua thềm ngọc. Mỗi bước chân là một tiếng vọng rền vang, tựa như âm thanh của số phận. Bà dừng lại trước ngai vàng, đặt tay lên viên Ngọc Ấn lớn đặt ở giữa, đôi mắt nhắm lại. Đèn lồng treo cao bỗng vụt tắt, chỉ còn ánh sáng xanh nhạt phát ra từ viên ngọc, bao phủ lấy tất cả.
Tố Dung cảm thấy mình bị hút vào trong, mọi giác quan như bị kéo căng. Những tiếng thì thầm vang lên sát bên tai: “Ký ức, oán hận, khát vọng… tất cả đều được cất giấu nơi đây.” Hình ảnh xoay tròn, những gương mặt phi tần từ cổ chí kim lần lượt hiện lên – có người khóc, có người cười, có người mặt không biểu cảm, đôi mắt sâu hun hút như giếng cổ.
Ánh sáng vụt tắt. Tố Dung choàng tỉnh, tim đập dồn dập. Viên Ngọc Ấn vẫn nằm im lìm trong tay, nhưng nàng biết, mình vừa chạm đến một tầng ký ức xa xưa của Đền Ngọc.
Bên ngoài, tiếng bước chân khe khẽ vọng lại. Tố Dung vội đặt viên ngọc vào túi gấm, chỉnh lại áo, nét mặt trở lại bình thản. Cửa phòng mở ra, ánh nến hắt lên khuôn mặt sắc sảo của Trịnh Uyển Cơ.
Uyển Cơ bước vào không một tiếng động, áo lụa phớt nhẹ, khuôn miệng thoáng nét cười. Nàng đứng trước bàn, nhìn thẳng vào mắt Tố Dung, giọng vừa đủ nghe: “Muộn thế này rồi mà Minh tân phi còn chưa nghỉ, chẳng hay đang nghĩ ngợi điều gì?”
Tố Dung đáp, giọng đều đều: “Chốn này lạ lẫm, khó ngủ. Trịnh tỷ đến khuya thế này, chẳng lẽ cũng bị mất ngủ?”
Uyển Cơ ngồi xuống, không vội trả lời. Nàng đưa mắt nhìn quanh căn phòng, rồi dừng lại ở góc bàn nơi túi gấm vừa được đặt xuống. “Ta nghe nói, mỗi tân phi đều được ban cho một viên Ngọc Ấn. Nghe bảo, thứ ấy không chỉ là tín vật mà còn là bùa hộ mệnh trong cung.”
Tố Dung khẽ mỉm cười: “Chỉ là vật tượng trưng, nhưng ai cũng nói nó mang lại may mắn.”
Uyển Cơ lắc đầu: “May mắn… đôi khi chỉ là một cái cớ để người ta tin vào thứ mình không hiểu. Ở Đền Ngọc này, thứ gì càng lạ lẫm càng nguy hiểm. Minh tỷ không sợ sao?”
“Ta sợ,” Tố Dung thành thật, ánh mắt chợt tối đi, “Nhưng càng sợ, càng phải học cách giữ mình. Trịnh tỷ nghĩ sao về Ngọc Ấn?”
Uyển Cơ dựa lưng vào ghế, mắt nheo lại: “Ta nghĩ, bất kỳ thứ gì có thể khiến người khác thèm muốn, cũng có thể trở thành nhược điểm chí mạng. Như chính chúng ta vậy. Ngươi có tin, có những bí mật chỉ cần biết một lần, suốt đời không thể quên?”
Tố Dung im lặng. Nàng nhớ lại cảm giác mình vừa trải qua – ký ức kỳ lạ, âm thanh thì thầm, những gương mặt không tên. Trái tim đập mạnh, nhưng khuôn mặt vẫn bình thản.
Uyển Cơ khẽ nghiêng đầu, ánh mắt soi xét: “Ta từng nghe kể, mỗi viên Ngọc Ấn lưu giữ một phần ký ức của Đền Ngọc. Nếu có ai đó thật sự giải được bí ẩn ấy… e rằng vận mệnh không chỉ thay đổi với một người.”
Tố Dung đáp lời, nhẹ như gió: “Vận mệnh vốn đã bị trói chặt trong lưới của quyền lực. Kẻ có thể cắt đứt, liệu có còn là người?”
Uyển Cơ bật cười, tiếng cười vang lên lanh lảnh nhưng cũng đầy chua chát: “Minh tỷ quả là người thú vị. Ta thích nói chuyện với người như ngươi.” Đoạn nàng đứng dậy, chỉnh lại áo: “Cẩn thận giữ mình. Ta chỉ nhắc thế thôi.”
Nói rồi, Uyển Cơ xoay người ra cửa, bóng dáng uyển chuyển dần chìm vào bóng tối. Cánh cửa khép lại, để lại Tố Dung với những suy nghĩ rối ren.
Nàng ngồi bất động hồi lâu, đầu óc lẫn lộn giữa thực và mộng. Viên Ngọc Ấn vẫn phát ra ánh sáng mờ nhạt, như tiếng thở dài của những linh hồn xưa cũ chưa thể siêu thoát.
Bên ngoài, hành lang chìm trong tĩnh lặng. Ở một góc khuất, Thái giám trưởng Tô Hữu Dũng lặng lẽ bước đi, hai tay giấu trong tay áo rộng. Gương mặt gầy gò của lão lấp ló dưới ánh đèn dầu, đôi mắt nhỏ híp lại, lấp lánh như hai hạt châu đen.
Tô Hữu Dũng dừng chân trước phòng của Lý Gia Hân, ghé tai nói nhỏ với một tiểu thái giám: “Ngươi nhớ, người này xuất thân từ giới nghệ sĩ. Động tĩnh gì, phải bẩm báo ngay.” Đoạn lão liếc sang phòng của Minh Tố Dung, khóe miệng nhếch lên: “Còn Minh tân phi, phải để ý nhất. Mọi lời nói, hành động – kể cả khách tới lui ban đêm – đều phải ghi lại không sót.”
Tiểu thái giám cúi đầu vâng dạ, vội vã rút lui. Tô Hữu Dũng khép mắt, tự nhủ: “Đền Ngọc này, chẳng có gì là bí mật mãi mãi. Kẻ nào muốn sống, phải biết nhìn gió xoay chiều.”
Lão rẽ qua một hành lang nhỏ, bóng lưng nhanh chóng hòa vào bóng tối.
*
Sáng hôm sau, khi trời chưa hửng hẳn, Tố Dung tỉnh giấc với cảm giác mệt mỏi nặng nề. Đêm qua, những ký ức xa lạ vẫn ám ảnh nàng. Nàng mở túi gấm, nhìn viên Ngọc Ấn. Ánh sáng dịu lại, nhưng vẫn còn hơi ấm âm ỉ.
Trong đầu nàng, một ý nghĩ lóe lên: phải thử tìm hiểu về quá khứ của Đền Ngọc và những bí mật liên quan đến Ngọc Ấn. Nhưng làm thế nào, khi mọi lời nói, mọi cử chỉ đều có thể bị dòm ngó?
Tiếng chuông nhỏ vang lên báo hiệu giờ điểm tâm. Tố Dung chỉnh lại y phục, nét mặt an tĩnh bước ra khỏi phòng.
Ở sân trong, các phi tần tụ tập chờ thị nữ dâng trà sáng. Không khí căng thẳng lặng lẽ bủa vây, ai nấy đều giữ ý, chỉ trao nhau ánh mắt dò xét. Lý Gia Hân thấy Tố Dung, vội bước tới, khẽ hỏi nhỏ: “Tối qua tỷ ngủ được không?”
Tố Dung gật đầu: “Cũng tạm. Ngươi thì sao?”
Gia Hân cười, nhưng nụ cười không giấu được vẻ lo lắng: “Ta nghe có người lạ đi lại ngoài hành lang. Hình như là thái giám trưởng.”
Tố Dung liếc nhìn xung quanh, thấp giọng: “Ở đây, mọi động tĩnh đều bị kiểm soát. Ngươi càng nên cẩn thận.”
Lúc ấy, Trần Thanh Lệ từ phía sau ghé đến, nụ cười tươi như hoa: “Hai vị tân phi trò chuyện sớm thế này, chắc là mộng đẹp phải không?”
Gia Hân cười đáp lễ, nhưng ánh mắt vẫn ngập ngừng. Tố Dung chỉ mỉm cười, không đáp. Thanh Lệ nhìn nàng lâu hơn một chút, rồi nhẹ giọng: “Nghe nói tối qua Trịnh Uyển Cơ cũng qua phòng Minh tân phi. Hai người tâm đầu ý hợp như vậy, chắc sau này hậu cung sẽ yên ổn lắm đây.”
Câu nói ấy khiến không khí bỗng lạnh đi. Tố Dung không vội phản ứng, chỉ đáp nhã nhặn: “Trịnh tỷ am hiểu y dược, thường quan tâm đến sức khỏe mọi người.”
Thanh Lệ che miệng cười: “Phải rồi. Ở Đền Ngọc này, ai cũng có lòng tốt cả.”
Không khí căng như dây đàn. Đúng lúc ấy, từ xa vọng lại tiếng gọi: “Hoàng thượng giá lâm!”
Mọi người vội vàng chỉnh lại tư thế, xếp hàng quỳ đón. Hoàng thượng Ngô Đình Vũ xuất hiện, dáng người cao lớn, ánh mắt quét qua từng gương mặt một lượt. Ánh nhìn dừng lại lâu hơn trên Tố Dung, nhưng cũng nhanh chóng chuyển sang các phi tần khác.
Người phất tay áo: “Hôm nay trẫm muốn nghe tiếng đàn.”
Mọi ánh mắt lập tức hướng về Lý Gia Hân. Nàng hơi khựng lại, rồi cúi đầu: “Thần thiếp xin tuân chỉ.”
Gia Hân ngồi xuống bên cây đàn tỳ bà, đôi tay run nhẹ. Tố Dung liếc nhìn, bắt gặp ánh mắt nàng, khẽ gật đầu động viên. Bàn tay Gia Hân chạm vào dây đàn, âm thanh đầu tiên vang lên trong trẻo, rồi dần dần trở nên tha thiết, như kể lại câu chuyện về những người con gái lạc lối giữa biển sương mù.Tiếng đàn vừa dứt, Hoàng thượng khẽ gật đầu, nét mặt dường như dịu lại. Người phán: “Khá lắm. Hậu cung có người tài, trẫm cũng bớt nhàm chán.”
Lục phi Hàn Mộng Dao bước lên, giọng mềm như nước: “Hoàng thượng, Minh tân phi cũng tinh thông cầm kỳ thi họa, chi bằng hôm nay để nàng trổ tài?”
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Tố Dung. Nàng cúi đầu, bình thản bước lên, nhẹ nhàng ngồi xuống trước cây cầm. Ngón tay lướt trên dây đàn, âm thanh vang lên trầm lắng, lạnh lẽo như khói sương phủ kín mặt hồ. Bản nhạc không có tên, chỉ là những âm thanh vô ngôn cất lên từ tận sâu trong tâm khảm nàng.
Hoàng thượng chăm chú lắng nghe, ánh mắt sâu như vực thẳm. Khi tiếng đàn tắt, người lặng đi một lúc lâu mới lên tiếng: “Nghe tiếng đàn của nàng, trẫm nhớ đến những ngày xưa cũ. Người có từng nghĩ, ký ức cũng có thể là một loại gông xiềng?”
Tố Dung đáp khẽ: “Thần thiếp chỉ biết, có những ký ức dù muốn quên cũng chẳng thể quên, có những điều dù muốn giữ cũng chẳng giữ được.”
Hoàng thượng nhìn nàng rất lâu, rồi quay đi, giọng trầm xuống: “Tốt. Các nàng lui đi.”
Buổi điểm tâm kết thúc, các phi tần tản ra, mỗi người một tâm trạng. Tố Dung và Gia Hân sóng bước trở về phòng, lòng trĩu nặng những điều không thể nói thành lời.
*
Trưa đến, khi mọi người đã về nghỉ, Tố Dung lặng lẽ lần theo lối nhỏ ra phía sau điện. Nàng men theo bức tường đá rêu phong, tới một hành lang vắng, nơi có cửa sổ tròn nhìn ra hồ. Nơi này ít ai lui tới, chỉ có tiếng nước vỗ bờ và mùi trầm hương phảng phất trong gió.
Tố Dung lấy viên Ngọc Ấn ra, đặt lên lòng bàn tay, nhắm mắt lại. Một lần nữa, ánh sáng nhàn nhạt tỏa ra, ấm nóng dịu dàng. Trong tâm trí, những hình ảnh lại hiện về: một phi tần trẻ tuổi ngồi khóc bên hồ, chiếc khăn tay thấm đẫm máu; tiếng gọi ai oán văng vẳng: “Ta chưa từng sai, vì sao lại bị lãng quên?”
Tiếng nói ấy như xoáy sâu vào lòng Tố Dung. Nàng mở mắt, hít sâu, bàn tay siết chặt viên ngọc. Nỗi sợ hãi không còn, chỉ còn lòng thương xót và khát vọng tìm hiểu sự thật.
Chợt, một bóng áo trắng xuất hiện ở cuối hành lang. Trịnh Uyển Cơ đi tới, tay cầm một quyển sách mỏng, nét mặt lạnh như nước. Nàng dừng lại, nhìn thẳng vào Tố Dung: “Ngươi cũng thích sự yên tĩnh?”
Tố Dung mỉm cười: “Ở đây, chỉ nơi này mới cho ta cảm giác bình yên.”
Uyển Cơ tiến lại gần, ngồi xuống bên cạnh. Nàng đặt quyển sách lên bàn đá, nghiêng đầu: “Có bao giờ ngươi nghĩ, bình yên ở Đền Ngọc này chỉ là ảo giác?”
Tố Dung nhìn nàng, ánh mắt không giấu nổi sự đồng cảm: “Có lẽ, mọi thứ ở đây đều là ảo giác. Cả quyền lực lẫn tự do.”
Uyển Cơ bật cười, tiếng cười khô khốc: “Ngươi nói đúng. Nhiều người đến đây, tưởng rằng chỉ cần thông minh là đủ. Nhưng thông minh đôi khi lại trở thành tai họa. Ngươi có từng sợ mình quá tỉnh táo?”
Tố Dung lặng lẽ gật đầu: “Sợ chứ. Nhưng ta sợ nhất là đánh mất chính mình.”
Uyển Cơ nhìn nàng thật sâu, rồi khẽ nói: “Có một điều ngươi nên nhớ. Ở Đền Ngọc này, không phải ai cũng là kẻ thù, nhưng tuyệt đối không có ai là bạn thật sự.”
Tố Dung hỏi lại, giọng nhẹ như gió: “Còn Trịnh tỷ thì sao?”
Uyển Cơ thoáng lặng đi, rồi đáp: “Ta không phải bạn, cũng không phải kẻ thù. Ta chỉ là người cùng đường với ngươi.” Nàng đứng dậy, nhặt quyển sách, quay lưng bước đi. Trước khi khuất bóng, Uyển Cơ ngoái lại, nói nhỏ: “Nếu ngươi cần giúp, hãy tìm ta ở điện Hàn Mai. Nhưng nhớ, đừng để ai biết.”
Tố Dung nhìn theo bóng nàng, lòng dâng lên một thứ cảm xúc khó gọi tên. Nàng cất viên Ngọc Ấn vào túi, trở về phòng, đầu óc quay cuồng giữa những mảnh ghép ký ức rời rạc.
*
Chiều muộn, trời trở gió. Đền Ngọc ngập trong sắc xám, bóng người đi lại thưa thớt. Tố Dung ngồi bên cửa sổ, viết vài dòng thơ trên giấy, nhưng tâm trí vẫn mải mê với những hình ảnh lạ lùng trong đầu.
Bỗng, tiếng gõ cửa vang lên. Một cung nữ bước vào, cúi đầu: “Minh tân phi, thái giám trưởng mời người đến tiểu viện phía đông. Có việc cần hỏi.”
Tố Dung gấp tờ giấy lại, chỉnh lại tóc tai, theo cung nữ ra khỏi phòng. Dọc hành lang, nàng cảm nhận rõ ánh mắt dõi theo mình từ các góc tối.
Tiểu viện phía đông vắng lặng. Tô Hữu Dũng đứng chờ sẵn, nụ cười nửa miệng, hai tay giấu trong tay áo. Lão nghiêng mình: “Minh tân phi thứ lỗi, lão nô có vài câu cần hỏi, mong người rộng lòng.”
Tố Dung bình thản đáp: “Thái giám trưởng cứ nói.”
Tô Hữu Dũng liếc nhìn nàng, giọng nhỏ nhẹ: “Đêm qua, lão nô nhận được báo cáo có người lạ qua lại khu vực phòng của tân phi. Lại nghe nói, Minh tân phi được Trịnh Uyển Cơ ghé thăm. Không biết hai vị có chuyện gì quan trọng?”
Tố Dung nhìn thẳng vào mắt lão, trả lời dứt khoát: “Chỉ là trò chuyện về sức khỏe. Trịnh tỷ am hiểu y thuật, dặn ta uống trà thảo mộc để dễ ngủ.”
Tô Hữu Dũng nhếch môi, ánh mắt không rời gương mặt nàng: “Lão nô nghe nói, Minh tân phi xuất thân danh giá, lại thông minh hơn người. Ở Đền Ngọc này, thông minh đôi khi cũng là cái tội. Người nên nhớ, có nhiều điều không nên tò mò quá mức.”
Tố Dung đáp, giọng nhẹ mà cứng: “Ta chỉ mong an phận, không dám mưu cầu gì hơn.”
Tô Hữu Dũng cười khẩy, cúi đầu: “Nếu vậy thì tốt. Lão nô chỉ nhắc nhở vậy thôi. Người có thể về.”
Tố Dung gật đầu, quay đi. Bước chân nàng nhẹ mà vững, nhưng trong lòng dâng lên một lớp sóng ngầm lạnh lẽo. Nàng biết, từ giờ, nhất cử nhất động của mình đều bị dõi theo sát sao.
*
Đêm lại buông xuống, mùi sương lạnh len lỏi vào tận phòng. Tố Dung nằm trên giường, mắt mở trừng trừng nhìn lên mái. Bên tai, tiếng thì thầm trong ký ức lại vọng về: “Oán hận, khát vọng… tất cả đều được cất giấu nơi đây.”
Nàng nhắm mắt, bàn tay lần tìm viên Ngọc Ấn. Ánh sáng yếu ớt lại hiện lên, lần này không còn hình ảnh đại điện hay những gương mặt phi tần xưa. Thay vào đó, là hình bóng một người phụ nữ áo trắng ngồi bên hồ, mái tóc dài buông xõa, gương mặt giấu sau tấm khăn mỏng. Người ấy quay lại nhìn nàng, đôi mắt đẫm nước, giọng nói vang lên trong tâm tưởng: “Hãy giúp ta. Hãy tìm lại sự thật.”
Tố Dung th* d*c, mở mắt, mồ hôi lạnh thấm ướt trán. Nàng biết, Ngọc Ấn đã thức tỉnh, và nàng không còn đường lùi.
Bên ngoài, sương vẫn dày đặc, che phủ lối đi quanh co của Đền Ngọc. Ở một góc khuất, Tô Hữu Dũng đứng tựa lan can, mắt nhìn về phía phòng Minh tân phi, ánh nhìn như lưỡi dao sắc lạnh.
Ở một nơi khác, Trịnh Uyển Cơ ngồi trong phòng, ánh nến soi rõ gương mặt trầm tư. Nàng mở một cuốn sách cũ, ngón tay lật nhẹ từng trang. Ở giữa cuốn sách, một mảnh giấy nhỏ rơi ra, trên đó chỉ có duy nhất một dòng chữ: “Người nắm giữ ký ức, sẽ nắm giữ vận mệnh Đền Ngọc.”
Uyển Cơ khẽ mỉm cười, ánh mắt sáng lên kỳ dị.
Đêm ấy, trong Đền Ngọc, mọi bí mật đều trở mình, chuẩn bị cho một trận cuồng phong mới. Và Minh Tố Dung, giữa ranh giới thực – mộng, đã đặt chân lên con đường không thể quay đầu…


Bình luận chương