Trịnh Uyển Cơ không còn nhớ rõ mình đã rời khỏi điện Tĩnh Tâm bằng cách nào. Mọi giác quan như bị phủ một lớp băng lạnh, chỉ còn lại tiếng vang đều đều của lời đe dọa từ Hoàng hậu Tạ Uyển Khanh. Những câu chữ sắc như lưỡi dao: “Ngươi tưởng ngươi có thể đi xa đến thế sao? Ta nắm sinh mệnh ngươi trong lòng bàn tay. Nếu còn muốn giữ mạng, hãy ngoan ngoãn nghe lời. Đêm Lễ Khói Sương, ngươi sẽ là người mở đường cho ta. Nếu trái ý, mẫu thân ngươi – dù chỉ còn lại chút tàn hồn – cũng sẽ tan thành khói bụi.”
Dưới ánh sáng nhợt nhạt của buổi sớm, Uyển Cơ siết chặt bàn tay, móng tay bấu sâu vào da thịt đến bật máu. Tạ Uyển Khanh không chỉ bắt ép nàng phản bội chính mình, mà còn dùng nỗi ám ảnh lớn nhất – mẫu thân bị giam cầm trong cõi u linh – để trói buộc. Nỗi nhục và cơn giận đan xen, như ngọn lửa âm ỉ cháy trong lồng ngực.
Nhưng càng tuyệt vọng, bản năng sinh tồn của Uyển Cơ càng trỗi dậy mạnh mẽ. Thứ duy nhất nàng không bao giờ đánh mất là ý chí lật ngược số phận. Đêm nay, nàng phải tự cứu lấy mình – và cả những người đã vô tình bị cuốn vào ván cờ máu lạnh này.
***
Giữa trưa, Tố Dung lặng lẽ bước vào phòng vắng phía sau hành lang Cẩm Tú. Nàng ngồi xuống, đặt viên Ngọc Ấn lên bàn, lòng chộn rộn bất an. Từ sáng, một ám hiệu lạ đã xuất hiện trên viên ngọc, vệt sáng đỏ nhạt khắc thành hình cánh hoa, chỉ nàng mới nhìn thấy. Đó là dấu hiệu của nguy hiểm, hay là lời nhắn từ ai đó trong bóng tối?
Tiếng cửa mở khẽ. Lý Gia Hân xuất hiện, đôi mắt sáng nhưng thấp thoáng nét bồn chồn. Nàng vận áo xanh ngọc, tóc búi cao, nét hoạt bát thường ngày dường như bị che khuất bởi lớp phòng bị kín đáo. Gia Hân liếc nhìn Tố Dung rồi ngồi xuống, giọng nhỏ nhẹ:
– Ta nghe nói Hoàng hậu vừa triệu Uyển Cơ. Có chuyện gì sao?
Tố Dung gật nhẹ, ánh mắt không giấu nổi lo lắng:
– Uyển Cơ bị ép liên minh với phe Hoàng hậu. Nếu không thuận theo, mẫu thân nàng sẽ vĩnh viễn không thể siêu sinh.
Gia Hân cắn môi, nỗi thương cảm lướt qua ánh mắt:
– Nàng ấy… không đáng phải gánh những thứ này một mình.
Cả hai chìm trong im lặng. Ngoài cửa sổ, tiếng chim hót vang lên yếu ớt, như một lời nhắc nhở về thế giới bình yên ngoài kia – thứ mà không ai trong Đền Ngọc này còn có thể mơ tới.
Tiếng bước chân dừng lại trước cửa. Uyển Cơ xuất hiện, sắc mặt nhợt nhạt nhưng đôi mắt vẫn lạnh lùng, tỉnh táo. Nàng đi thẳng vào, không vòng vo:
– Ta biết các ngươi đang chờ ta. Thẳng thắn đi – liên minh này có thực sự cần thiết không?
Tố Dung nhìn thẳng vào Uyển Cơ, giọng quyết liệt:
– Nếu không hợp tác, chúng ta đều sẽ chết. Hoàng hậu và Lục phi đã chuẩn bị mọi đường lui, Trần Thanh Lệ cũng không phải kẻ dễ đối phó. Đêm Lễ Khói Sương, kẻ thua sẽ bị xóa ký ức hoặc biến thành con rối cho bọn họ điều khiển. Ngươi muốn làm một con búp bê không hồn, hay muốn tự quyết vận mệnh?
Uyển Cơ mỉm cười nhạt:
– Ta chưa bao giờ thích làm búp bê cho ai cả. Nhưng liên minh thì phải rõ ràng – mỗi người đều có bí mật, có động cơ. Ta muốn biết, các ngươi thực sự muốn gì?
Gia Hân siết chặt tay áo, ánh mắt dao động:
– Ta chỉ muốn thoát khỏi cái bóng quá khứ, không muốn bị bôi nhọ hay lợi dụng nữa. Nếu có thể, ta muốn được sống một lần đúng nghĩa, không bị ai thao túng.
Tố Dung không giấu giếm:
– Ta muốn bảo vệ gia đình, giữ lại ký ức về mẫu thân, và nếu có thể, phá vỡ lời nguyền của Đền Ngọc. Nhưng ta không ngây thơ tin rằng chỉ cần lương thiện là đủ. Ta cần các ngươi – và các ngươi cũng cần ta.
Không khí đặc quánh, căng như dây đàn. Uyển Cơ đặt tay lên bàn, ánh mắt ánh lên tia sắc lạnh:
– Được. Liên minh. Nhưng ai phản bội, người đó sẽ chết trước.
Gia Hân rùng mình, nhưng vẫn gật đầu. Tố Dung khẽ mỉm cười, nhận ra dù mỗi người đều có lý do riêng, họ vẫn bị số phận đẩy sát về phía nhau. Trong cung, sự tin tưởng là xa xỉ, nhưng đồng lòng lại là vũ khí nguy hiểm nhất.
***
Uyển Cơ lấy từ tay áo ra một tấm bản đồ nhỏ, trải lên bàn. Nàng chỉ vào một dấu chấm đỏ gần hồ Ngọc:
– Đây là lối đi ngầm nối giữa điện Cẩm Tú và phòng luyện Ngọc của Lục phi. Nơi này ít người lui tới, nhưng ta từng phát hiện vài dấu vết lạ. Theo ta biết, Trần Thanh Lệ thường xuyên lui tới đó vào ban đêm, mang theo một bọc vải đen. Rất có thể bên trong là vật gì liên quan đến Ngọc Ấn hoặc bùa chú của thầy pháp.
Tố Dung hỏi nhanh:
– Ngươi chắc chắn Trần Thanh Lệ đang giữ vật gì quan trọng cho phe Hoàng hậu?
Uyển Cơ gật đầu:
– Đúng. Nhưng không rõ là gì. Chỉ biết mỗi lần từ đó ra, nàng ta đều có dấu hiệu mệt mỏi, như vừa thực hiện một nghi lễ hoặc bị hút cạn sức lực.
Gia Hân chen vào:
– Nếu chúng ta lấy được vật ấy, có thể đảo ngược thế cờ. Nhưng làm sao tiếp cận được phòng luyện Ngọc mà không bị phát hiện?
Uyển Cơ mỉm cười, ánh mắt lóe lên vẻ mưu mô quen thuộc:
– Ta có một ít bột mê hương, chỉ cần thổi qua khe cửa phòng luyện Ngọc, người bên trong sẽ ngủ mê man. Vấn đề là, ai dám đột nhập?
Tố Dung suy nghĩ, rồi nói dứt khoát:
– Để ta đi. Ngọc Ấn của ta có thể cảm nhận khí tức tà ác, nếu trong phòng có bùa chú hoặc vật nguyền rủa, ta sẽ biết ngay.
Gia Hân nắm lấy tay Tố Dung:
– Nguy hiểm lắm. Nếu bị bắt, ngươi sẽ bị xóa ký ức, thậm chí còn tệ hơn…
Tố Dung nhẹ nhàng gỡ tay Gia Hân, mỉm cười dịu dàng:
– Ta không còn đường lùi nữa. Nhưng ta cần các ngươi phối hợp – Uyển Cơ đánh lạc hướng Trần Thanh Lệ, Gia Hân tìm cách tiếp cận Lục phi, dò hỏi về nghi lễ Lễ Khói Sương sắp tới. Chỉ khi có đủ thông tin, chúng ta mới có thể ra tay.
Uyển Cơ gật đầu, ánh nhìn trầm tư:
– Được. Nhưng nhớ, nếu có dấu hiệu bị lộ, phải lập tức rút lui. Không ai được phép hy sinh vô ích.
***
Kế hoạch được vạch ra trong bóng tối, mỗi người giữ lại một phần bí mật chưa nói ra. Sau khi tan họp, Uyển Cơ lặng lẽ rẽ sang lối nhỏ dẫn về tẩm điện. Trên đường, nàng chạm mặt Tô Hữu Dũng – thái giám trưởng, kẻ luôn xuất hiện đúng lúc như một chiếc bóng. Hắn cúi đầu, nhưng ánh mắt lại lướt nhanh qua mặt nàng, như thể muốn dò xét từng suy nghĩ nhỏ nhất.
– Trịnh tiểu chủ, dạo này người có vẻ bận tâm điều gì đó, hay là… có chuyện không nên để Hoàng hậu biết?
Uyển Cơ nở nụ cười hững hờ:
– Chuyện trong cung, chuyện nào mà Hoàng hậu chẳng biết? Hay là Tô công công cũng muốn thử vận may với nữ nhân hậu cung?
Tô Hữu Dũng nhếch mép, lùi lại một bước, giọng cười khẽ:
– Tiểu chủ nói đùa rồi. Chỉ mong người cẩn thận, chốn này không phải ai cũng là bạn.
Uyển Cơ đi tiếp, lòng thầm cảnh giác. Kẻ như Tô Hữu Dũng không bao giờ nói thừa một câu. Hắn đã đánh hơi thấy mùi nguy hiểm, hoặc đã nhận lệnh giám sát nàng sát sao.
***
Buổi tối, ánh đèn lồng hắt lên những vệt sáng vàng yếu ớt trên vách ngọc. Tố Dung lặng lẽ khoác áo choàng tối màu, giấu Ngọc Ấn trong ống tay áo, men theo lối nhỏ dẫn về phía phòng luyện Ngọc. Đêm Đền Ngọc yên tĩnh bất thường, chỉ nghe tiếng gió rít qua khe cửa, cuốn theo mùi hương ngòn ngọt của cây hòe già.
Tới gần phòng luyện Ngọc, nàng dừng lại, ép sát vào vách. Tiếng bước chân nhẹ như mèo, nàng áp tai nghe ngóng. Bên trong vọng ra tiếng thì thầm, giọng nữ mệt mỏi – rất giống Trần Thanh Lệ. Thỉnh thoảng, có tiếng động lạch cạch như ai đó đang mài đá hoặc hòa dược liệu.
Tố Dung lấy bột mê hương Uyển Cơ đưa, thổi nhẹ qua khe cửa. Một lát sau, bên trong im bặt, chỉ còn tiếng thở đều đều. Nàng đẩy cửa, bước vào.
Căn phòng chật hẹp, tràn ngập mùi khói thuốc và hương ngọc. Trần Thanh Lệ nằm gục trên bàn, bên cạnh là bọc vải đen được buộc rất chặt. Tố Dung áp sát, kiểm tra hơi thở – vẫn đều đặn, chưa có dấu hiệu tỉnh lại.
Nàng mở bọc vải. Bên trong là một chiếc hộp gỗ lim chạm khắc hình phượng hoàng bị xích. Trên nắp hộp có vết máu khô, các ký tự lạ khắc chìm. Tố Dung đặt tay lên, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Viên Ngọc Ấn trong tay nàng rung nhẹ, ánh sáng xanh nhạt tỏa ra, dường như muốn nuốt lấy thứ bên trong hộp.Tố Dung hít sâu, mở nắp hộp. Một làn khói xám bốc lên, cuộn lại thành hình bàn tay gầy guộc, bấu chặt lấy cổ tay nàng. Nàng cắn răng, ép viên Ngọc Ấn sát vào làn khói. Ánh sáng xanh quét qua, khói tan dần, để lộ một mảnh ngọc nhỏ, trên khắc ký hiệu giống hệt viên Ngọc Ấn của nàng – nhưng màu đỏ như máu.
Trong khoảnh khắc, ký ức xa xôi tràn về như dòng thác: tiếng khóc của một nữ nhân, tiếng cầu xin tha thứ, rồi hình ảnh một người đàn ông áo tro đứng giữa vòng bùa, tay cầm mảnh ngọc đỏ, cười lạnh lẽo. Tố Dung choáng váng, suýt ngã khuỵu, nhưng cố giữ bình tĩnh, nhét mảnh ngọc vào ống tay áo, đóng hộp lại như cũ.
Trước khi rời đi, nàng nhìn Trần Thanh Lệ một lần cuối. Khuôn mặt nhỏ nhắn kia, dù đang ngủ mê, vẫn không giấu nổi nét u uất và mưu mô. Tố Dung biết, Trần Thanh Lệ không phải kẻ yếu, chỉ là một quân cờ đang bị lợi dụng đến tận cùng.
Nàng lặng lẽ rời khỏi phòng, hòa vào bóng tối.
***
Cùng lúc đó, Lý Gia Hân đứng trước cửa điện Thúy Vân, nơi Lục phi đang tổ chức buổi tập luyện hát múa chuẩn bị cho Lễ Khói Sương. Các cung nữ quấn khăn xanh, múa thành từng hàng đều tăm tắp, tiếng đàn tranh vang lên dìu dặt. Lục phi ngồi trên ghế cao, ánh mắt lạnh lùng quan sát từng động tác.
Gia Hân bước tới, cúi đầu chào:
– Bẩm Lục phi, thần thiếp xin được góp một khúc ca mới, mong người chỉ dạy.
Lục phi liếc nhìn nàng, ánh mắt lộ vẻ nghi ngờ:
– Ngươi cũng muốn chen chân vào buổi diễn lớn nhất năm sao, Lý Gia Hân? Ta tưởng ngươi đã hài lòng với vị trí hiện tại.
Gia Hân nở nụ cười tươi rói, cố giấu vẻ lo lắng:
– Thần thiếp chỉ mong góp chút sức nhỏ. Dẫu sao, Lễ Khói Sương là dịp để thể hiện lòng trung thành với Đền Ngọc và Hoàng hậu. Nếu được chọn, thần thiếp sẽ dốc hết tài nghệ.
Lục phi gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn dò xét. Nàng vẫy tay, ra hiệu cho Gia Hân hát thử. Gia Hân cất giọng, khúc ca vang lên trong trẻo, đầy cảm xúc. Mỗi câu hát như chạm vào tận đáy tâm hồn, khiến các cung nữ xung quanh lặng đi, Lục phi cũng thoáng ngẩn ngơ.
Kết thúc khúc ca, Gia Hân cúi đầu, hai tay siết chặt vạt áo. Lục phi không nói gì, chỉ nhếch môi cười nhẹ:
– Được, ngươi sẽ là người hát mở màn đêm Lễ Khói Sương. Nhưng nhớ, ở Đền Ngọc này, không ai được phép nổi bật hơn chủ nhân. Nếu ngươi quên điều đó, hậu quả sẽ rất khó lường.
Gia Hân nuốt nước bọt, gật đầu, ánh mắt thấp thoáng nỗi sợ hãi. Nàng biết, mình vừa tự đặt chân lên tấm băng mỏng giữa sống và chết. Nhưng cũng chỉ có cách này, nàng mới tiếp cận được những bí mật của Lục phi.
***
Đêm buông xuống, ba người lại hội ngộ trong phòng nhỏ nơi hành lang Cẩm Tú. Tố Dung rút mảnh ngọc đỏ, đặt lên bàn. Uyển Cơ nhìn thoáng qua, sắc mặt biến đổi:
– Đây là… Ngọc Ấn Huyết. Thứ này từng được truyền lại trong truyền thuyết về Lễ Khói Sương đầu tiên. Nghe nói nó có thể hút cạn ký ức của bất kỳ ai, biến họ thành con rối mãi mãi.
Tố Dung rùng mình, nhớ lại hình ảnh bàn tay khói bấu lấy cổ tay nàng:
– Ta đã cảm nhận được thứ tà khí trong đó. Nếu Hoàng hậu, Lục phi hay thầy pháp Hứa Lâm Quang chiếm được, tất cả chúng ta đều sẽ không còn là chính mình.
Gia Hân kể lại chuyện vừa xảy ra ở điện Thúy Vân, ánh mắt đượm buồn:
– Lục phi cảnh cáo ta không được nổi bật. Nhưng nàng ta cũng rất lo lắng, luôn nhắc nhở các cung nữ phải tuân theo nghi thức cổ xưa trong đêm Lễ Khói Sương. Ta nghe lỏm được, năm nay sẽ có một nghi lễ hiến tế đặc biệt, liên quan đến máu của phi tần mang dòng dõi Minh thị…
Tố Dung sững người, bàn tay run lên. Uyển Cơ cau mày, giọng lạnh tanh:
– Nghĩa là chúng muốn dùng máu ngươi để phá lời nguyền của Đền Ngọc, đồng thời thao túng ký ức cả hậu cung?
Gia Hân nắm chặt tay Tố Dung:
– Chúng ta phải ngăn chuyện đó. Nếu không, không chỉ ngươi mà cả Đền Ngọc sẽ trở thành địa ngục.
Tố Dung nhìn hai người, ánh mắt sáng lên quyết tâm:
– Ta sẽ không để chúng đạt được mục đích. Nhưng muốn vậy, chúng ta phải hành động trước khi đêm Lễ Khói Sương bắt đầu.
Uyển Cơ lấy ra một túi nhỏ, bên trong là những viên thuốc tròn màu xanh:
– Đây là giải dược tạm thời cho bột mê hương. Nếu bị phát hiện, uống vào sẽ tỉnh lại sau một khắc. Ngoài ra, ta còn có vài loại độc dược nhẹ, đủ để làm lẫn lộn trí nhớ kẻ khác trong một thời gian ngắn.
Gia Hân đưa cho Tố Dung một chiếc trâm bạc:
– Trâm này có giấu bùa chú chống tà khí. Ta lấy được từ một thầy pháp già trong đoàn nghệ sĩ trước kia. Dù không mạnh như Ngọc Ấn, nhưng sẽ bảo vệ ngươi phần nào.
Tố Dung cầm trâm, cảm thấy lòng ấm lại. Nàng nhìn hai người, mỉm cười:
– Cảm ơn các ngươi. Dù mỗi người đều có toan tính riêng, nhưng ít ra, chúng ta còn có thể tin nhau được một phần.
Uyển Cơ bật cười khẽ, ánh mắt thoáng dịu lại:
– Đừng quá tin ai ở Đền Ngọc này. Ngay cả ta, cũng không dám chắc mình sẽ không đổi ý nếu bị ép đến đường cùng.
Gia Hân lắc đầu, nụ cười buồn bã:
– Nhưng ít ra, khi chung một nỗi sợ, con người ta lại gần nhau hơn. Ta từng nghĩ chỉ cần có tài năng là đủ, giờ mới biết, tài năng chỉ là vỏ bọc yếu ớt trước quyền lực.
Tố Dung nhìn sâu vào mắt hai người, nhận ra phía sau mỗi ánh mắt là một vực thẳm bí mật. Nhưng chính những bí mật ấy lại là sợi dây ràng buộc họ trong liên minh bất đắc dĩ này.
***
Đêm càng về khuya, khói sương ngoài hồ Ngọc dày đặc. Trong bóng tối, một bóng người lặng lẽ đứng bên cửa sổ phòng luyện Ngọc. Hứa Lâm Quang đặt tay lên khung cửa, ánh mắt lạnh băng nhìn về phía phòng nhỏ nơi ba nữ nhân vừa hội họp. Một nụ cười bí hiểm hiện lên trên môi hắn.
Trong tay áo rộng, một viên ngọc đỏ khẽ phát sáng, vẽ lên tường hình bóng ba người phụ nữ. Hứa Lâm Quang thì thầm những câu chú khó nghe, hơi thở hòa vào tiếng gió, cuốn đi xa về phía Đền Ngọc.
***
Tại điện Hoàng hậu, Tạ Uyển Khanh ngồi trầm ngâm bên bàn cờ, ngón tay gõ nhịp lên quân tướng. Trần Thanh Lệ quỳ dưới chân, sắc mặt tái mét, miệng lắp bắp xin tha:
– Thần thiếp… thần thiếp không biết vì sao mảnh ngọc biến mất. Xin Hoàng hậu tha tội!
Hoàng hậu nheo mắt, giọng lạnh như băng:
– Kẻ nào dám qua mặt ta, dù là ai, cũng sẽ không toàn mạng. Ngươi lui đi, trong ba ngày phải tìm lại cho bằng được. Nếu không, chính ngươi sẽ là vật hiến tế đêm Lễ Khói Sương.
Trần Thanh Lệ run rẩy lùi ra, nước mắt lăn dài trên má. Tạ Uyển Khanh nhìn lên tượng phượng hoàng trên trần điện, ánh mắt lóe lên tia hiểm độc:
– Đêm đó, sẽ không ai có thể thoát khỏi tay ta. Kể cả Minh Tố Dung, Trịnh Uyển Cơ hay Lý Gia Hân. Các ngươi chỉ là quân cờ, còn người nắm vận mệnh là ta.
***
Tại phòng nhỏ hành lang Cẩm Tú, ba nữ nhân ngồi bên nhau, mỗi người chìm trong suy nghĩ riêng. Tiếng chuông từ đại điện vang lên, báo hiệu Lễ Khói Sương chỉ còn ba ngày nữa. Ngoài kia, khói sương cuộn dày, che khuất cả bầu trời.
Tố Dung siết chặt viên Ngọc Ấn, ánh mắt hướng về phía hồ Ngọc, nơi quá khứ và tương lai đang giao thoa, nơi bóng tối và ánh sáng sắp sửa quyết chiến.
Uyển Cơ cầm túi dược liệu, khẽ thở dài, trong mắt lóe lên tia bất định.
Gia Hân vuốt nhẹ chiếc trâm bạc, lòng ngổn ngang trăm mối.
Không ai nói gì, nhưng từng người đều cảm nhận rõ: sóng gió đã nổi, và trận chiến thật sự chỉ mới bắt đầu.
Sau lưng họ, một bóng đen lặng lẽ lướt qua hành lang, để lại vệt máu mờ trên nền đá lạnh. Đêm Đền Ngọc im lìm, nhưng trong lòng nó, lửa đã bắt đầu bùng lên, chực chờ nuốt chửng mọi số phận.
Và phía xa, tiếng hát ai oán vọng lên giữa khói sương, như lời triệu gọi những linh hồn chưa từng yên nghỉ.


Bình luận chương