Kịch Bản Máu

Chương 11: Bàn Tay Đạo Diễn




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 11 miễn phí!

Lam lao ra khỏi bóng tối đặc quánh, kéo Minh sát bên mình. Tiếng loa phát thanh méo mó vẫn văng vẳng, như tiếng cười lạnh lẽo xuyên qua hành lang. Đèn hành lang nhấp nháy, đội an ninh dạt sang hai bên, không ai dám cản. Lam dừng lại ở khúc cua, hơi thở gấp, ánh mắt quét nhanh khắp không gian.

Minh nhìn cô, giọng trầm, chất chứa nỗi hoài nghi:

– Em nghĩ ai đang giật dây tất cả?

Lam không trả lời ngay, chỉ giơ lên chiếc nhẫn bạc khắc tên Minh. Ánh sáng lạnh lẽo phản chiếu lên mặt nhẫn khiến không khí thêm nặng nề. Cô xoay nhẫn giữa các ngón tay, giọng sắc như dao:

– Không chỉ là giết người. Ai đó muốn biến mọi chuyện thành vở kịch công khai cho cả thành phố xem.

Minh im lặng, những vết rạn trong ánh mắt càng rõ. Anh không chỉ nghi ngờ người khác, mà cả chính mình.

Tiếng giày cao gót dồn dập vang lên. Bảo Anh xuất hiện, mặt trắng bệch, mắt đỏ hoe nhưng ánh lên vẻ quyết liệt. Cô nhìn Minh, giọng khàn đặc:

– Lại một chiếc nhẫn nữa? Đạo diễn Huy đâu rồi?

Lam cười nhạt, cắt lời Minh:

– Ông ta biến mất đúng lúc. Tôi đang tìm.

Bảo Anh siết chặt túi xách, ánh mắt thấp thoáng nỗi sợ. Lam không bỏ qua, nhẹ giọng:

– Cô đang giấu điều gì?

Bảo Anh lùi lại, vô thức đưa tay che vết sẹo mờ trên cổ tay:

– Tôi chỉ muốn yên thân. Đừng kéo tôi vào nữa.

Minh lạnh lùng:

– Nếu cô biết điều gì, tốt hơn hết nên nói ra. Ở đây, im lặng nguy hiểm hơn nhiều.

Bảo Anh cắn môi, mắt rưng rưng. Đúng lúc, điện thoại Lam rung lên. Tin nhắn từ số lạ: “Muốn biết sự thật về Huy? Nhà xe tầng hầm, 22:15.”

Lam giơ điện thoại cho Minh xem, liếc đồng hồ, còn chưa đầy mười phút. Cô quyết đoán:

– Cô đi cùng tôi. Minh, anh ở lại quan sát mọi động tĩnh, báo ngay nếu có bất thường.

Minh gật đầu, ánh mắt không rời Bảo Anh. Cô ngập ngừng, rồi lặng lẽ theo Lam, dáng đi run rẩy.

*

Tầng hầm nhà xe lạnh buốt, đèn tuýp lập lòe. Lam đi trước, Bảo Anh nép sát phía sau. Tiếng bước chân vọng lại, lẫn trong tiếng động cơ xa xăm.

Một bóng người đứng cạnh chiếc xe xám bạc. Đặng Quang Huy. Ông mặc áo khoác tối màu, chòm râu quai nón nổi bật dưới ánh sáng nhạt. Thấy Lam và Bảo Anh, ông nở nụ cười điềm tĩnh, nhưng mắt tối lại.

– Hai cô đến đúng giờ. Lam, tôi biết cô sẽ không bỏ qua cơ hội này.

Lam không vòng vo:

– Ông ở đâu lúc xảy ra vụ nhẫn máu?

Huy nhún vai:

– Văn phòng đạo diễn. Có người xác nhận. Nhưng tôi biết cô chẳng tin ai.

Lam chĩa thẳng câu hỏi:

– Các vụ án mạng gần đây đều dàn dựng giống cảnh phim ông từng đạo diễn. Hiện trường, thủ pháp, đạo cụ – tất cả đều trùng hợp lạ thường. Tại sao?

Huy thoáng ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh:

– Đó là xúc phạm nghề nghiệp của tôi. Tôi viết kịch bản, không thực hiện ngoài đời.

Bảo Anh cúi đầu, im lặng. Lam quan sát kỹ từng cử chỉ của họ. Cô rút xấp ảnh, trải lên mui xe: hiện trường án mạng, ảnh nạn nhân, cảnh phim cũ.

– Ông giải thích sao về sự trùng hợp này? Tại sao nạn nhân đều từng cộng tác với ông? Vì sao các vụ dìm nghệ sĩ trước đây cũng liên quan đến phim ông chỉ đạo?

Huy nhếch mép:

– Cô nghĩ tôi rảnh đến mức tự dựng lại kịch bản máu ngoài đời? Ở giới này, không thiếu kẻ muốn trả thù hay nổi tiếng. Tôi chỉ là bia đỡ đạn.

Lam nhìn sâu vào mắt ông:

– Ông dám khẳng định mình không liên quan đến vụ dìm Minh năm xưa không?

Không khí đông cứng lại. Bảo Anh run rẩy, lùi khỏi Huy một bước.

Huy khoanh tay, giọng lạnh như thép:

– Chuyện đó đã qua rồi. Ai cũng có quá khứ muốn quên.

Lam không buông tha:

– Nhưng có người không quên. Minh là một trong số đó. Đoạn băng hậu trường đêm ấy, ông làm gì với nó?

Huy quay mặt đi, giọng thấp:

– Tôi không giữ. Băng gốc bị xóa. Ai đó đã dùng nó tống tiền, rồi phát tán lên “Mắt Đêm”.

Lam nheo mắt:

– Ai đó là ai?

Huy lắc đầu:

– Nếu biết, đã không có án mạng nào nữa rồi.

Bảo Anh chợt lên tiếng, giọng run:

– Đêm đó… tôi cũng ở hậu trường. Nhưng tôi không biết ai lấy băng. Sau này, khi scandal nổ ra, tôi bị ép im lặng.

Lam nghiêm giọng:

– Ai ép cô?

Bảo Anh tránh ánh mắt Lam, lí nhí:

– Tôi không thể nói. Người đó vẫn còn quyền lực, vẫn điều khiển truyền thông.

Huy cười nhạt:

– Ở giới này, ai cũng là con rối. Đừng tưởng kiểm soát được điều gì.

Lam cất xấp ảnh, lạnh lùng:

– Nếu ông còn gì che giấu, tốt nhất nên nói trước khi quá muộn. Đây không chỉ là trò chơi truyền thông, mà là mạng người.

Huy nhìn cô, mắt tối lại:

– Tôi chỉ khuyên một điều: Đừng đào sâu quá. Có sự thật biết rồi chỉ tổ mất mạng.

Lam kéo Bảo Anh rời khỏi tầng hầm. Ngoái lại, cô thấy bóng Huy đổ dài trên sàn xi măng lạnh, như một vết nhơ không thể rửa sạch trong quá khứ ai đó.

*

Minh ngồi một mình trong phòng hóa trang, ánh đèn trắng xóa chiếu lên gương mặt. Bên ngoài, tiếng xì xào không dứt, ánh mắt dò xét – thương hại, khinh miệt, thù địch – bủa vây.

Trợ lý đạo diễn đẩy cửa vào, giọng khô khốc:

– Anh Minh, cảnh sát muốn hỏi thêm.

Minh đứng dậy, mắt sắc lạnh quét qua gương mặt trợ lý. Anh bước ra hành lang chật kín người. Đội “Phòng Ánh Sáng” đã có mặt. Trưởng đội trung niên, mặt vuông chữ điền, ngồi trước bàn dài, trước mặt là xấp hồ sơ dày.

– Lê Hoàng Minh, anh ở đâu từ 21:50 đến 22:10?

– Ở hậu trường với biên kịch Lam. Có thể kiểm tra camera.

– Đèn hành lang bị can thiệp, hình ảnh mất tín hiệu đúng lúc xuất hiện bức ảnh kia. Anh giải thích sao?

Minh đáp dứt khoát:

– Tôi không biết ai làm. Tôi cũng là người bị hại, không phải kẻ giật dây.

Một cảnh sát trẻ chen vào:

– Nhưng mọi dấu vết đều hướng về anh. Tại sao lại có nhẫn khắc tên anh ở hiện trường? Bức ảnh kia chỉ có thể do người ở rất gần chụp.

Minh nhìn thẳng:

– Nếu tôi là hung thủ, tôi sẽ không để lại dấu vết lộ liễu như thế. Có kẻ đang cố dựng tôi thành tội phạm.

Không khí căng như dây đàn. Một diễn viên phụ lẩm bẩm ngoài cửa:

– Ai cũng có thể là hung thủ… Nhưng Minh từng dính scandal dìm đồng nghiệp tự sát mà.

Tiếng thì thầm lan nhanh như lửa. Minh cảm nhận rõ sự nghi ngờ, sợ hãi len lỏi trong ánh mắt mọi người.

Trưởng đội gõ bàn:

– Đủ rồi. Ai nói thêm sẽ bị mời ra ngoài.

Ông quay sang Minh, giọng dịu hơn:

– Anh có biết gì về các vụ án mạng từng xảy ra ở đoàn phim của Huy?

Minh lắc đầu:

– Chỉ nghe tin đồn. Nhưng mô-típ các vụ đều giống các cảnh phim Huy từng đạo diễn. Có vẻ hung thủ muốn gửi thông điệp.

Trưởng đội gật đầu, ghi chép gì đó. Cảnh sát trẻ hỏi tiếp:

– Anh có mâu thuẫn gì với nạn nhân? Có ai từng dọa dẫm anh?

Minh đáp gọn:

– Không. Tôi chỉ làm đúng vai trò diễn viên. Ai muốn tôi biến mất, chỉ có thể là người sợ tôi biết quá nhiều.

Không ai nói thêm. Trưởng đội cho Minh ra ngoài, nhấn mạnh:

– Đừng rời khỏi phim trường khi chưa có lệnh.

Minh đi dọc hành lang, ánh mắt mọi người dõi theo. Cảm giác bị vây hãm, xét xử trước khi được minh oan dấy lên trong lòng anh. Anh dừng trước phòng hóa trang, thấy bóng Lam và Bảo Anh vừa trở về.

*

Lam kéo Minh vào phòng riêng, đóng cửa. Giọng cô trầm lại:

– Tôi vừa gặp Huy. Ông ta phủ nhận mọi liên quan, nhưng chắc chắn biết nhiều hơn những gì nói ra.

Minh ngồi xuống, chống tay lên trán:

– Còn Bảo Anh?

Lam liếc sang cô gái co ro ở góc phòng, giọng khàn:

– Cô ấy bị ép im lặng. Đoạn băng năm xưa – vụ dìm anh – bị ai đó lấy mất. Người đó vẫn còn quyền lực, vẫn thao túng truyền thông.

Minh siết chặt tay. Nỗi ám ảnh cũ lại trỗi dậy, như vết thương chưa từng lành.

– Tôi nhớ đêm đó. Có người lạ ở hậu trường. Mọi thứ bị xóa sạch sau đó. Tôi bị “Mắt Đêm” lôi ra làm vật tế thần. Đoạn băng là thứ duy nhất có thể minh oan, nhưng nó biến mất.

Lam trầm ngâm:

– Nếu tìm ra kẻ giữ đoạn băng, sẽ vỡ ra toàn bộ đường dây thao túng scandal, cả các vụ án mạng.

Minh nhìn Lam, lần đầu ánh lên tia yếu đuối:

– Cô tin tôi chứ?Lam nhìn sâu vào mắt anh, rồi gật đầu:

– Tôi tin trực giác của mình. Nhưng phải có bằng chứng.

Bảo Anh bất ngờ lên tiếng, giọng run:

– Nếu tôi nói tên người đó… tôi sẽ gặp nguy hiểm. Nhưng tôi không muốn ai nữa phải chết.

Lam tiến lại, đặt tay lên vai cô:

– Chỉ cần cô nói, tôi sẽ bảo vệ. Không ai thao túng mãi được đâu.

Bảo Anh nhìn Minh, mắt ngấn nước. Cô thì thầm:

– Người đó từng là trợ lý thân cận của Huy, giờ đã là quản lý sản xuất. Chính hắn đưa đoạn băng cho ai đó, rồi dùng nó tống tiền Minh, sau đó phát tán lên “Mắt Đêm”.

Lam ghi lại tên người ấy. Minh cắn môi, nét mặt như bị ai tát mạnh. Bảo Anh tiếp:

– Hắn từng dọa tôi, nếu tôi nói sẽ hủy hoại sự nghiệp, tung clip riêng tư lên mạng.

Minh khàn giọng:

– Hắn tên gì?

Bảo Anh nghẹn ngào:

– Lê Văn Kỳ.

Lam lập tức nhắn cho Duy: “Điều tra Lê Văn Kỳ, quản lý sản xuất. Lý lịch, lịch trình tối nay, các giao dịch gần đây.”

*

Ở phòng giám sát, Duy nhận được tin nhắn. Anh truy cập vào cơ sở dữ liệu “Mắt Đêm”, tìm tên Lê Văn Kỳ. Kết quả: từng là trợ lý đạo diễn, hiện là quản lý sản xuất, quyền truy cập rộng, có thể kiểm soát hệ thống an ninh, camera, hồ sơ nhân sự, lịch trình đoàn phim. Duy gửi cho Lam loạt dữ liệu: ảnh, lịch sử di chuyển, giao dịch tài chính mờ ám.

Một cảnh báo hiện lên: “Phát hiện truy cập trái phép vào camera hành lang phía nam. Người dùng: LVK.”

Duy nhắn vội cho Lam: “Kỳ đang thao tác camera. Cẩn thận.”

Lam đọc tin, ra hiệu cho Minh và Bảo Anh:

– Kỳ đang ở gần. Chúng ta phải tách nhau ra. Minh, anh kiểm tra phòng lưu trữ hậu trường. Bảo Anh ở lại, khóa cửa. Tôi đi tìm Kỳ.

Bảo Anh lo lắng:

– Nếu hắn quay lại?

Lam trấn an:

– Tôi sẽ quay về ngay. Đừng mở cửa cho ai, kể cả tôi, nếu không có mật khẩu.

Minh không nói gì, chỉ nhìn Lam thật lâu rồi rời đi, bước nhanh về phía cầu thang dẫn xuống kho lưu trữ.

*

Hành lang khu hậu trường vắng lặng, chỉ còn tiếng bước chân Minh vang vọng giữa các mảng tường phủ poster phim cũ. Anh mở cửa phòng lưu trữ. Không gian chật hẹp, mùi giấy cũ và hóa chất trộn lẫn. Anh bật đèn, lục tìm băng ghi hình, hồ sơ hậu trường. Các thùng băng từ các năm trước chất cao, phủ bụi.

Đột ngột, phía sau vang lên tiếng động nhẹ. Minh quay lại, nắm chặt tay. Một bóng người lướt qua khe cửa, quá nhanh để nhận diện. Anh lao tới, chỉ kịp nhìn thấy cánh cửa khép lại. Trên sàn, một mẩu giấy nhỏ: “Muốn sống, hãy biến khỏi phim trường trước nửa đêm.”

Minh cầm giấy, lòng lạnh buốt. Ai đó vẫn dõi theo từng bước chân anh.

Anh mở một thùng băng, mắt dán vào nhãn: “Buổi diễn tập cuối cùng – năm X.” Anh nhét băng vào máy, tua nhanh. Hình ảnh nhòe mờ, nhưng ở phút thứ 23, anh nhận ra mình đang đứng cạnh một nữ diễn viên trẻ, phía sau là bóng một người đàn ông đeo mặt nạ, tay cầm nhẫn bạc. Khung hình rung lắc, tiếng la hét vang lên, rồi màn hình tối đen.

Minh rùng mình. Kẻ sát nhân muốn nhắc lại quá khứ, muốn anh đối mặt với nỗi sợ lớn nhất.

*

Ở phía bên kia phim trường, Lam len lỏi qua các phòng chức năng, mắt lia nhanh từng góc tối. Cô dừng lại trước phòng kỹ thuật, nghe tiếng lạch cạch bên trong. Cửa mở hé, ánh sáng xanh lạ lùng hắt ra. Lam bật ghi âm, bước vào.

Lê Văn Kỳ đang đứng trước màn hình lớn, thao tác liên tục. Màn hình chiếu dãy số, biểu đồ di chuyển các nhân vật trên trường quay. Kỳ không nhận ra Lam cho tới khi cô đứng sát phía sau.

– Tìm gì vậy, anh Kỳ?

Kỳ giật mình, mặt tái đi, nhưng lập tức lấy lại vẻ bình tĩnh:

– Cô làm gì ở đây? Tôi kiểm tra hệ thống an ninh.

Lam mỉm cười, giọng nhẹ tênh:

– Hệ thống an ninh, hay camera hành lang phía nam? Anh biết ai vừa truy cập trái phép không?

Kỳ lườm cô:

– Cô nghi ngờ tôi? Tôi làm việc này mười năm, chưa ai dám chỉ mặt tôi như thế.

Lam tiến thêm một bước:

– Đừng diễn nữa, Kỳ. Đoạn băng năm xưa – anh lấy. Anh dùng nó tống tiền Minh, rồi phát tán lên “Mắt Đêm”. Anh nghĩ mọi thứ sẽ mãi bị chôn vùi?

Kỳ cười gằn, mắt long lên:

– Cô tưởng mình là ai? Một biên kịch trẻ, tưởng có chút tiếng tăm là vạch mặt được cả hệ thống này à?

Lam giữ vững ánh mắt:

– Không phải tôi, mà là công lý. Các vụ án mạng gần đây đều theo kịch bản phim Huy đạo diễn, nhưng người thao túng là anh. Anh muốn trả thù giới nghệ sĩ, hay thao túng tất cả?

Kỳ siết chặt cạnh bàn, thoáng điên loạn lướt qua mắt:

– Cô không hiểu đâu. Ở giới này, kẻ yếu luôn phải chết, kẻ mạnh thì viết lại lịch sử. Nếu không có tôi, Minh đã không tồn tại tới giờ.

Lam dồn ép:

– Anh là kẻ giết các nạn nhân?

Kỳ trừng mắt:

– Tôi chỉ dọn dẹp cho sạch. Còn kẻ ra tay thật sự, cô sẽ không bao giờ đoán nổi.

Tiếng chuông báo động vang lên. Duy gửi tin: “Có chuyển động bất thường ở phòng hóa trang. Bảo Anh gặp nguy hiểm.”

Lam lao ra, chạy băng qua hành lang. Kỳ đuổi theo, nhưng cô nhanh hơn, lẩn vào dòng người hoảng loạn khi còi báo động rú vang.

*

Phòng hóa trang tối om. Bảo Anh co rúm trên ghế, mắt dán vào cửa. Tiếng bước chân vọng lại. Cô lùi vào góc, tay run lên. Cửa bật mở, bóng người lao vào, đèn pin chĩa thẳng vào mặt.

– Đừng sợ, là tôi – Minh.

Bảo Anh òa khóc, ôm chặt lấy anh. Minh vội đóng cửa, kéo rèm. Anh hỏi dồn:

– Có ai vào đây chưa?

Bảo Anh lắc đầu:

– Tôi chỉ nghe tiếng động ngoài hành lang, rồi chuông báo động vang lên.

Minh khẽ:

– Lam vừa nhắn, Kỳ là kẻ thao túng. Nhưng hắn nói còn một kẻ khác đứng sau. Cô biết ai từng gặp riêng Kỳ gần đây không?

Bảo Anh sợ hãi:

– Tôi chỉ thấy Kỳ gặp đạo diễn Huy mấy lần, nhưng luôn ở chỗ khuất, không ai dám lại gần.

Minh trầm ngâm, nhớ lại ánh mắt căng thẳng của Huy tối nay, khác hẳn vẻ điềm tĩnh thường ngày. Anh hỏi tiếp:

– Cô có giữ liên lạc với ai trong đội kỹ thuật, hóa trang không?

Bảo Anh lắc đầu, mắt ngấn lệ:

– Tôi không dám nói chuyện với ai. Ai cũng nghi ngờ tôi, ai cũng sợ bị kéo vào.

Minh ngồi xuống, mắt nhìn ra cửa sổ. Bên kia sân trường quay, ánh đèn chớp tắt, bóng người di chuyển lén lút. Anh nhắn cho Lam: “Có người di chuyển về phía phòng hóa trang. Cẩn thận.”

*

Lam chạy tới phòng hóa trang, th* d*c. Minh mở cửa cho cô. Ba người ngồi quanh chiếc bàn nhỏ, tiếng còi báo động vẫn vang vọng ngoài xa.

Lam tóm lược nhanh:

– Kỳ thừa nhận từng lấy băng, tống tiền và phát tán. Nhưng hắn nói còn một kẻ khác – kẻ ra tay thật sự. Tôi nghĩ, hung thủ đang dùng mọi người như quân cờ, bày ra “kịch bản máu” tiếp theo ngay trong đêm nay.

Minh hỏi:

– Bước tiếp theo của chúng ta?

Lam đáp gọn:

– Tìm ra danh tính kẻ đứng sau Kỳ. Tôi nghi, hắn là người có quyền truy cập toàn bộ hệ thống “Mắt Đêm”, có thể che giấu mọi dấu vết – có thể là thành viên cao cấp trong đoàn phim, hoặc liên kết với “Phòng Ánh Sáng”.

Bảo Anh run rẩy:

– Nếu vậy, ai cũng có thể là nghi phạm.

Lam lắc đầu:

– Không, chỉ những ai đủ quyền lực xóa sạch một người khỏi “Hợp đồng Máu”, thao túng truyền thông và dựng lại hiện trường như phim. Chúng ta sẽ tung tin giả về việc tìm thấy bản gốc đoạn băng, xem ai phản ứng bất thường.

Minh gật đầu, ánh mắt sắc lạnh trở lại. Bảo Anh run rẩy, nhưng cũng gật đầu đồng ý.

*

Lam soạn tin nhắn, gửi đến nhóm chat nội bộ: “Đã tìm thấy bản gốc đoạn băng hậu trường vụ Minh. Đội an ninh đang kiểm tra ADN dấu máu mới.”

Chỉ vài phút sau, điện thoại Minh rung lên. Một số lạ gửi tin: “Đừng đào sâu nữa, nếu không muốn thêm máu đổ.”

Lam nhìn Minh, cả ba cùng hiểu: đã chạm đến kẻ đứng sau. Cô nhắn cho Duy: “Theo dõi mọi phản ứng truyền thông, đặc biệt các tài khoản ẩn danh vừa gửi cảnh báo.”

Duy trả lời: “Phát hiện một tài khoản lạ, IP liên tục đổi. Đang lần theo dấu vết.”

*

Ở phòng giám sát, Lê Văn Kỳ bị đội an ninh khống chế. Hắn cười điên dại, mắt đỏ ngầu:

– Các người không bao giờ tìm ra đâu. Kẻ đó luôn ở phía sau ánh đèn, viết lại mọi kịch bản.

Đèn hành lang chớp tắt, rồi phụt tắt hẳn. Cả phim trường chìm vào bóng tối. Tiếng còi báo động im bặt. Trong bóng tối đặc quánh, từng tiếng bước chân vang vọng, mỗi người đều trở thành nghi phạm, mỗi cái bóng đều có thể là hung thủ.

Lam, Minh và Bảo Anh nín thở, chờ đợi. Ngoài kia, một bàn tay vô hình tiếp tục đạo diễn vở kịch máu chưa có hồi kết.

Một tin nhắn mới hiện lên trên màn hình: “Vai chính đã sẵn sàng. Đêm nay, sân khấu thuộc về kẻ viết kịch bản thực sự.”

Lam siết chặt điện thoại, mắt sắc như dao. Minh đứng dậy, chuẩn bị bước ra khỏi phòng. Bảo Anh níu tay anh, run rẩy:

– Đừng… Đừng để ai nữa phải chết.

Tiếng loa phát thanh vang lên, giọng nói méo mó kéo dài từng từ như lưỡi dao rạch vào màn đêm:

– Màn cuối sắp mở. Ai là diễn viên, ai là khán giả?

Cả ba nhìn nhau, trong mắt đều ánh lên quyết tâm, sợ hãi và một nỗi nghi ngờ chưa kịp gọi tên.

Ngoài hành lang, tiếng cửa mở khẽ, bóng một người lặng lẽ lướt qua, bàn tay đeo nhẫn bạc lấp loáng dưới ánh sáng yếu ớt cuối cùng của sân khấu.

*

Bên ngoài, thành phố vẫn sáng rực, nhưng ở đây, giữa phim trường biến thành mê cung, mọi luật lệ đều đảo lộn. Và đâu đó trong bóng tối, bàn tay đạo diễn vẫn âm thầm sắp đặt, chờ khoảnh khắc kéo màn cho một kết thúc chưa ai biết trước.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.