Kịch Bản Máu

Chương 13: Cái Giá Của Sự Thật




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 13 miễn phí!

Không khí trong sảnh chính đặc quánh mùi khói và căng thẳng, như thể mọi hơi thở đều bị bóp nghẹt dưới sức ép vô hình. Minh bước vào giữa ánh đèn chập chờn, bên cạnh Lam, hai người lặng lẽ sát cánh. Duy theo sau, tay giữ chặt túi dữ liệu, mắt luôn liếc nhanh dò xét mọi động tĩnh quanh mình. Những khuôn mặt nghệ sĩ, nhân viên đoàn phim lẫn bảo vệ hiện lên trắng bệch dưới ánh sáng lạnh. Ở đầu bàn, Đặng Quang Huy ngồi khoanh tay, ánh mắt sắc lạnh, không nói một lời, nhưng từng cái liếc của hắn đủ khiến cả căn phòng như đông cứng.

Đội an ninh khép kín thành vòng, lặng lẽ kiểm soát mọi lối ra. Bảo Anh nép sau lưng Minh, môi mím chặt, ánh mắt thất thần. Lam siết con dao nhỏ trong lòng bàn tay, ánh nhìn không rời từng bước chân của Huy và đám bảo vệ. Một khoảnh khắc căng như dây đàn, chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ bùng phát thành hỗn loạn.

– Anh còn muốn gì nữa, Huy? – Lam lên tiếng, giọng lạnh lùng vang lên rõ ràng trong không gian đặc quánh.

Huy nhếch mép, bàn tay vân vê chiếc nhẫn bạc, mắt liếc nhanh qua từng người:

– Tôi muốn mọi người hợp tác. Ai che giấu điều gì, sẽ không ra khỏi đây nguyên vẹn.

Minh tiến lên, ánh mắt sắc như dao:

– Nếu muốn chỉ mặt ai, cứ nói thẳng. Ở đây chẳng ai còn lạ gì những bàn tay thao túng phía sau.

Huy cười nhạt, đặt tập hồ sơ lên bàn, nói nhỏ nhưng từng chữ như nhát búa:

– Kịch bản này không phải tôi viết, nhưng tôi là người diễn giỏi nhất. Sự thật các người nắm được chỉ là một phần. Hãy coi chừng, nó có thể nuốt chửng tất cả.

Từng người một bị đội an ninh rà soát, kiểm tra điện thoại, túi xách. Duy cố lùi lại gần Lam, thì thầm:

– Chỉ cần chị ra hiệu, tôi sẽ phát tán dữ liệu ngay. Nhưng một khi tung ra, không ai cứu nổi chúng ta nữa.

Minh liếc nhanh sang, gật đầu, giọng dứt khoát:

– Không còn đường lui. Nếu có ai muốn bịt miệng, thì ngay lúc này là lúc ra tay.

Lam mím môi, mắt lóe lên tia quyết liệt:

– Nếu cần, tôi sẵn sàng trả giá.

Đèn trần lại nhấp nháy. Một tiếng loa lạnh lùng vang lên từ hệ thống nội bộ:

– Phòng Ánh Sáng đã nhận báo cáo. Mọi thiết bị ghi âm, ghi hình phải giao nộp. Ai cố tình che giấu sẽ bị xử lý theo Hợp đồng Máu.

Cửa lớn bật mở. Ba cảnh sát bước vào, đồng phục chỉnh tề, dẫn đầu là trung úy Lâm – khuôn mặt nghiêm nghị, ánh mắt không cảm xúc. Anh ta dừng lại, nhìn thẳng Minh:

– Mời anh Minh, chị Lam, anh Duy đi cùng chúng tôi kiểm tra tư trang.

Minh khoanh tay, vai hơi nhún, điềm tĩnh đứng dậy. Lam kéo túi xách, thu lại con dao nhỏ vào ngăn áo. Duy líu ríu theo sau, định giấu túi dữ liệu nhưng bị giữ lại.

– Đây là gì? – Một cảnh sát hỏi.

Lam đáp nhanh, không chớp mắt:

– Tư liệu kịch bản. Nếu cần, tôi sẽ mở ngay tại đây.

Họ bị dẫn vào phòng riêng, cửa đóng lại sau lưng, chỉ còn ánh đèn trắng lạnh lẽo và tiếng máy lạnh rì rì. Trung úy Lâm kiểm tra từng món trong túi Lam, ánh mắt soi mói nhưng không lộ ý định rõ rệt.

– Các anh chị định gửi gì cho truyền thông? – Lâm hỏi, giọng trầm đều.

Lam nhìn thẳng:

– Tôi có đoạn video hậu trường. Nó chứng minh Minh bị hãm hại.

Lâm cau mày, chuyển ánh nhìn sang Minh:

– Hai người nghĩ mình có thể đấu lại hệ thống này sao? Có hiểu mình đang đùa với điều gì không?

Minh đáp ngắn gọn:

– Nếu im lặng, tôi mất tất cả. Nhưng nếu im lặng nữa, sẽ còn nhiều người khác chết oan.

Lâm thoáng lưỡng lự. Anh ta rút điện thoại, nhắn nhanh gì đó, rồi cất vào túi. Một lúc sau, cửa phòng bật mở, một người đàn ông mặc vest đen, dáng cao lớn, khuôn mặt lạnh tanh xuất hiện. Ông ta không giới thiệu tên, chỉ chìa tấm thẻ: ban kiểm soát Hợp đồng Máu.

– Nếu các vị phát tán thông tin, hợp đồng của anh Minh sẽ bị hủy, danh tiếng, tài sản, mọi thứ sẽ bị xóa sạch. Cả chị Lam cũng không còn cơ hội nào nữa.

Lam bật cười, ánh mắt sắc lạnh:

– Hóa ra chỉ cần một tấm thẻ là đủ để dập tắt sự thật?

Người đàn ông lắc đầu:

– Không. Nhưng tôi có thể biến hai người thành kẻ vô hình. Không một dòng tin, không một hình ảnh, không ai nhắc tới. Đó là cái giá của sự thật.

Minh ngồi lặng, mắt tối lại. Anh nhớ đến đêm bạn diễn cũ tự sát, những tin nhắn tuyệt vọng từng nhận. Anh đã chọn im lặng và mọi thứ chìm vào quên lãng. Lần này, anh không muốn lùi bước nữa.

– Thử đi. – Minh nói khẽ, ánh mắt rực lên. – Nếu tôi biến mất, sẽ có người khác lên tiếng. Nếu Lam bị xóa sổ, sẽ có người tiếp tục vạch trần các người. Không thể kiểm soát được sự thật mãi mãi.

Duy lên tiếng, giọng run:

– Nếu tôi cũng bị xóa, vẫn còn bạn bè tôi trong ngành báo, còn mạng xã hội, còn hacker. Không thể chặn hết mọi ngả đâu.

Người đàn ông nhếch môi, ánh mắt lạnh nhạt:

– Các người quá ngây thơ. Không hiểu ngành này vận hành thế nào đâu.

Lam dựa lưng vào ghế, mắt ánh lên vẻ thách thức:

– Vậy thì thử xem ai ngây thơ hơn ai.

Ngoài hành lang, Huy đứng lặng, tay vân vê điếu thuốc chưa châm, mắt dõi về phía cửa phòng thẩm vấn. Bảo Anh ngồi gục đầu trên ghế, lưng run nhè nhẹ. Một bảo vệ thì thầm gì đó vào tai Huy. Hắn gật đầu, liếc nhanh về phía Bảo Anh:

– Em sợ à?

Bảo Anh ngẩng lên, mắt đỏ hoe:

– Nếu mọi chuyện lộ ra, em mất hết.

Huy cười nhạt:

– Chẳng có gì là mất hết. Chỉ có kẻ yếu bị nghiền nát trước. Em chọn phe đi.

Bảo Anh im lặng, bàn tay siết chặt điện thoại, ánh mắt rối bời.

Trong phòng thẩm vấn, Lam mở điện thoại, chiếu đoạn video lên màn hình: Minh giúp nữ diễn viên trẻ chỉnh lại váy, khuôn mặt bình thản. Một bóng người lướt qua phía sau, bàn tay đeo nhẫn bạc lóe sáng. Góc quay chập chờn, tiếng động mạnh, tiếng hét thất thanh, màn hình rung lắc rồi cắt đột ngột.

Trung úy Lâm cau mày:

– Đoạn này do ai quay?– Camera nội bộ. Phần cuối đã bị xóa. Nếu Mắt Đêm không bị can thiệp, sẽ lộ mặt hung thủ.

Người đàn ông vest đen nhìn chăm chú, hỏi:

– Cô muốn gì?

– Công khai sự thật. Yêu cầu Phòng Ánh Sáng mở lại điều tra, không được thao túng truyền thông. Nếu không, dữ liệu này sẽ phát tán khắp báo chí.

Người đàn ông trầm ngâm, rồi ra hiệu cho Lâm ra ngoài. Cánh cửa khép lại, chỉ còn Lam, Minh và Duy. Không gian đặc quánh nỗi lo âu.

Minh cúi đầu, giọng khàn:

– Nếu tôi bị xóa sạch, gia đình tôi sẽ ra sao?

Lam đặt tay lên vai anh, ánh mắt dịu lại:

– Chúng ta sẽ bảo vệ họ. Tôi không để anh chiến đấu một mình.

Duy ngồi phịch xuống ghế, thở hắt:

– Đời phóng viên, tôi từng mơ nổi tiếng bằng những cú bóc phốt chấn động. Nhưng lần này, tôi không muốn thành kẻ giết người bằng ngòi bút nữa.

Minh nhìn Duy, giọng trầm:

– Cậu còn lựa chọn. Không ai ép cậu đi cùng chúng tôi.

Duy cười nhạt:

– Tôi đã đi quá xa. Quay đầu cũng chẳng còn đường sống.

Lam nhìn hai người, chậm rãi:

– Chúng ta sẽ công khai đoạn video này, nhưng phải đồng loạt. Nếu một người bị loại, cả nhóm cùng chịu.

Minh gật đầu, ánh mắt quyết liệt:

– Tôi chấp nhận.

Duy nuốt nước bọt, giọng run:

– Nếu có ai bị thủ tiêu thì sao?

Lam nhìn thẳng vào mắt cậu, giọng chắc nịch:

– Tôi không sợ chết. Nhưng tôi không muốn chết trong lặng lẽ. Nếu tôi mất tích, hãy hứa không dừng lại.

Duy gật đầu, ánh mắt sợ hãi pha quyết tâm.

Bên ngoài vang lên tiếng ồn ào. Cửa bật mở, một cảnh sát lao vào, mặt tái mét:

– Có người phát hiện xác chết ở phòng hóa trang số 2!

Minh bật dậy, lao ra ngoài. Lam chạy theo, Duy vội kéo túi dữ liệu, mặt trắng bệch. Hành lang ngập ánh đèn nhấp nháy, tiếng bàn tán hoảng loạn râm ran. Đội an ninh chặn lối, Minh giằng ra, tiến vào phòng hóa trang. Trên nền gạch, trưởng nhóm bảo vệ nằm bất động, máu loang thành vệt dài, vết cắt sắc ngọt trên cổ, bên cạnh là mẩu giấy dính máu: “Đây là cảnh báo.”

Bảo Anh đứng chết lặng ở cửa, hai tay bám khung cửa, môi run bần bật. Huy xuất hiện, mắt tối sầm, liếc qua xác chết rồi quay đi, mặt lạnh như băng.

Trung úy Lâm xuất hiện, ra lệnh phong tỏa hiện trường, giữ Lam và Minh lại lấy lời khai. Duy tranh thủ lùi ra, lẻn vào góc khuất, mở điện thoại nhắn: “Tung bài ngay. Đã có thêm mạng chết.”

Chỉ mười phút sau, mạng xã hội bùng nổ. Duy khởi động loạt tài khoản ảo, phát tán video cùng hình ảnh hiện trường cho các tòa soạn lớn. Dòng tít giật gân: “Sự thật phía sau cái chết của nữ diễn viên trẻ – Ai thao túng showbiz?”

Lam nhận tin: “Đã phát. Không thể thu lại.”

Không khí đoàn phim đông cứng. Đám đông xôn xao, tiếng thì thầm nghi hoặc lan khắp nơi. Đèn flash lóe sáng, phóng viên kéo đến mỗi lúc một đông. Ban kiểm soát Hợp đồng Máu vội vã kiểm tra thiết bị, nhưng đã quá muộn.

Minh bị đội an ninh tách khỏi Lam. Một người đàn ông lạ tiến đến, ghé sát tai Minh, giọng sắc lạnh:

– Nếu còn tiếp tục, anh sẽ mất tất cả. Không chỉ sự nghiệp, mà cả người thân. Đừng thử thách giới hạn của chúng tôi.

Minh không đáp, chỉ nhìn thẳng vào mắt gã, trong ánh mắt ánh lên nỗi đau cùng ý chí sắt đá.

Lam bị đẩy về cuối hành lang, nơi ánh đèn xanh nhợt nhạt hắt ra từ phòng kỹ thuật. Một phụ nữ trẻ mặc đồng phục quản lý đưa cho cô tờ giấy đình chỉ công việc, dấu đỏ nổi bật:

– Chị không còn quyền truy cập bất cứ dữ liệu nào của đoàn phim. Mời chị rời khỏi khu vực.

Lam xé tờ giấy, ném xuống đất, mắt rực lửa. Cô lặng lẽ rút điện thoại, mở bản ghi âm bí mật, gửi đi cho một đầu mối truyền thông tự do: “Nếu tôi biến mất, hãy công bố toàn bộ hồ sơ.”

Bên ngoài trời mưa xối xả. Đám đông tụ lại dưới mái hiên, thì thầm những câu chuyện rời rạc. Màn hình lớn liên tục nháy các bản tin: “Bê bối tại trường quay – Nạn nhân liên tiếp xuất hiện”, “Lê Hoàng Minh: nghi phạm hay nạn nhân?”… Dư luận chia hai phe, một bên bảo vệ Minh, bên còn lại đòi truy tố.

Bảo Anh ngồi lặng trên ghế đá, tóc rối bời, mắt vô hồn. Huy đứng cách đó không xa, nhìn chằm chằm vào điện thoại, mặt không biểu cảm. Một tin nhắn hiện lên trên máy Huy: “Chúng tôi đã nắm trong tay đoạn băng. Nếu anh còn che giấu, sẽ đến lượt anh.”

Huy ném điện thoại xuống đất, giẫm mạnh, mắt đỏ ngầu. Hắn liếc quanh, rồi sải bước vào màn mưa, bóng dáng nặng nề như mang theo cả bóng tối.

Minh bị áp giải về phòng riêng. Trước khi cửa đóng, một người an ninh nhét vào tay anh mẩu giấy nhỏ: “Gia đình anh đã được bảo vệ. Nhưng nếu tiếp tục, họ sẽ là con tin.”

Minh nhìn dòng chữ, bàn tay run lên. Anh nhớ về mẹ già, em gái nhỏ – những người duy nhất anh còn. Anh tưởng mình đủ mạnh để chống lại tất cả, nhưng giờ đây, cái giá của sự thật đã lộ rõ: không chỉ là sự nghiệp, mà cả những người thân yêu có thể bị cuốn vào vòng xoáy máu lạnh này.

Anh ngồi xuống mép giường, ánh mắt lạc vào khoảng không. Bên ngoài, tiếng mưa gõ nhịp đều, tiếng còi xe và ồn ào đám đông vọng lại như âm vọng xa xăm. Sự cô đơn và tuyệt vọng rỉ vào từng kẽ tim.

Lam lang thang dưới hành lang, bóng cô in dài trên nền gạch ướt. Trong đầu cô là những ngày đầu vào nghề, khát vọng, đam mê, rồi scandal oan khuất đã hủy hoại danh tiếng. Cô nghĩ tới Minh, tới Duy, tới những người bạn diễn đã ngã xuống vì không chịu nổi áp lực của một thế giới không có chỗ cho yếu đuối.

Cô rút điện thoại, nhắn cho Minh: “Anh còn tin vào sự thật không?”

Tin nhắn gửi đi, không có hồi đáp.

Ở một góc tối, Duy ngồi co ro, mắt dán vào màn hình máy tính bảng. Dòng bình luận trên mạng xã hội cuồn cuộn: “Lê Hoàng Minh là sát thủ!”, “Đặng Quang Huy đứng sau mọi chuyện!”, “Nguyễn Thiên Lam – thiên tài hay kẻ phá hoại?”… Duy cắn môi, tay run, đầu óc quay cuồng. Trong khoảnh khắc, cậu nhận ra mình đã là một phần của cơn lốc này, không còn là kẻ ngoài cuộc.

Một tin nhắn lạ hiện lên: “Muốn tồn tại trong ngành, hãy im lặng. Nếu không, cậu sẽ phải trả giá.”

Duy ném máy tính bảng lên bàn, ôm đầu, không còn biết mình là ai – kẻ săn tin hay nạn nhân tiếp theo.

Đêm dần trôi. Sảnh chính vắng lặng, chỉ còn tiếng mưa và ánh đèn leo lét. Minh ngồi bất động trong phòng, Lam lặng lẽ ở bậc cầu thang, Duy co ro trong góc tối. Bên ngoài, Huy và Bảo Anh biến mất vào màn mưa, mỗi người mang theo một bí mật và nỗi sợ riêng.

Trong bóng tối, một bóng người bấm điện thoại, gửi đi dòng tin: “Mọi thứ đã bắt đầu. Kịch bản máu sẽ không dừng lại.”

Cánh cửa số phận khép lại, nhưng đâu đó, một bàn tay vẫn lật trang kịch bản mới. Sự thật đã phơi bày, nhưng cái giá phải trả ngày càng nặng nề – không chỉ là danh tiếng, mà cả mạng sống và lòng tin.

Đêm nay, ai sẽ là kẻ tiếp theo ngã xuống? Ai sẽ viết tiếp hồi sau của kịch bản máu này?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.