Minh tiến sát cánh cửa kính tòa Sigma, mưa đêm lất phất phủ mờ ánh đèn đường. Lam đã đứng đợi dưới mái hiên, áo khoác xám kéo cao, mắt sắc lạnh liếc sang anh, trong tay cầm chặt chiếc điện thoại vừa nhận tin nhắn chỉ dẫn. Không ai nói gì, chỉ trao nhau ánh nhìn ngắn gọn. Họ bước vội qua cổng phụ, băng lên cầu thang bộ tối om, từng nhịp chân vang vọng trong lòng Minh như tiếng tích tắc của quả bom chực nổ.
Tầng tám vắng lặng, cửa phòng máy khép hờ. Một vệt sáng xanh lấp lóa hắt ra từ dãy màn hình chằng chịt dây nối, phản chiếu lên sàn gạch lạnh ngắt. Lam quẹt thẻ từ, cửa bật mở, một tiếng “tích” vang lên khô khốc. Không khí đặc quánh mùi điện tử, nhựa cháy và cà phê nguội.
– Anh canh cửa, – Lam nói khẽ, đã lướt nhanh tới bàn máy chủ, cắm USB vào cổng dữ liệu.
– Cô chắc chắn làm được chứ? – Minh thì thầm, mắt không rời hành lang tối.
– Chưa bao giờ chắc chắn, nhưng tôi không đến đây để thất bại, – Lam đáp, vừa nhập lệnh vừa liếc nhanh các dòng mã nhảy liên tục.
Màn hình chính hiện lên giao diện của “Mắt Đêm”, tầng tầng lớp lớp dữ liệu trôi như thác lũ: log truy cập, danh sách nghệ sĩ bị can thiệp, lịch sử chỉnh sửa hình ảnh và video. Lam thao tác thành thạo, lọc tất cả các lần thao túng dữ liệu liên quan tới vụ án của Minh, các vụ tự sát bị xóa dấu vết, những đoạn video hậu trường bị chỉnh sửa, rồi dừng lại ở một tài khoản: “PAS-ADMIN-03”.
– Tài khoản này… truy cập sâu nhất, – Lam nói khẽ, mắt hằn lên tia bực bội.
– Ai sở hữu nó? – Minh hỏi, bấu chặt mép bàn.
Lam gõ lệnh truy vết. Thông tin hiện lên: “Quyền truy cập đặc biệt, cấp lãnh đạo, trực thuộc Phòng Ánh Sáng.” Dòng lịch sử đăng nhập trùng khớp với thời điểm các vụ án được truyền thông dìm xuống thành “tai nạn” hoặc “tự sát”. Mỗi lần đăng nhập, mỗi lần xóa, phục hồi, chỉnh sửa đều có mặt tài khoản này.
– Chính cảnh sát thao túng dữ liệu, – Minh rít qua kẽ răng, tim đập loạn xạ.
– Không chỉ cảnh sát thường. Đây là quyền truy cập của lãnh đạo – chỉ có thể là đội trưởng hoặc phó phòng, – Lam đáp, giọng khàn đặc.
Một tập tin hiện lên: “Case 1202 – Tự sát nghệ sĩ N.T.L – Đã đóng.” Các ghi chú lạnh lùng: “Đã xử lý truyền thông. Đã thay đổi video hiện trường. Đã xóa nhật ký camera.” Tài khoản thao tác: PAS-ADMIN-03.
Minh đứng sững, nắm tay siết chặt. Ký ức về cái chết oan khuất của bạn diễn cũ ùa về – tất cả như được lập trình sẵn, không ai có thể thoát.
– Tôi sẽ tải toàn bộ log và bằng chứng, – Lam nói, cắm thêm một USB nữa.
Đột ngột, phía sau vang lên tiếng cửa khép. Cả hai quay lại. Trong bóng tối, Bảo Anh xuất hiện, dáng người gầy mảnh, khuôn mặt trắng bệch, mắt thâm quầng.
– Làm gì ở đây? – Lam siết bình xịt hơi cay, ánh mắt cảnh giác.
– Tôi biết lối này từ lâu. Không ai kiểm tra một diễn viên như tôi, – Bảo Anh cười nhạt, giọng khản đặc.
– Cô theo dõi chúng tôi? – Minh hỏi, mắt dò xét.
– Nếu các người định phá vỡ trật tự này mà không cho tôi biết, chẳng khác nào đẩy tôi vào miệng sói, – Bảo Anh thở mạnh, vai run nhẹ.
– Cô muốn gì? – Lam hỏi, không rời tay khỏi USB.
– Tôi đến để kể sự thật, – Bảo Anh ngồi xuống ghế trống, mắt nhìn xa xăm.
Không khí nặng trĩu, chỉ còn tiếng quạt máy quay đều. Lam liếc Minh, rồi khẽ gật đầu.
– Vụ tự sát năm xưa… người đó không tự chết. Cô ấy bị dồn đến đường cùng. Tôi là người cuối cùng gặp cô ấy, – Bảo Anh nói, giọng run rẩy.
Minh im lặng, mồ hôi túa trên trán. Lam ngồi xuống đối diện, ánh mắt dịu lại.
– Ai ép cô ấy? – Lam hỏi nhỏ.
– Người của Phòng Ánh Sáng. Họ gọi tôi lên lấy lời khai, nhưng thực chất là để cảnh cáo. Nếu không muốn bị xóa khỏi giới giải trí, tôi phải nói theo kịch bản họ viết, – Bảo Anh cười cay đắng.
– Ai trong Phòng Ánh Sáng? – Minh gằn giọng.
– Đội phó Lâm. Ông ta luôn xuất hiện mỗi khi có scandal lớn, biết hết mọi ngóc ngách. Ông ta có thể xóa hoặc tạo ra bất cứ bằng chứng nào, – Bảo Anh đáp, mắt ướt nhòe.
Lam tìm kiếm “Lâm” trong hệ thống. Hồ sơ hiện ra: Lâm Quang Thái, phó phòng Phòng Ánh Sáng, phụ trách điều phối truyền thông, quyền truy cập cao nhất.
– Chính là ông ta, – Bảo Anh xác nhận.
– Vì sao cô hợp tác với Huy? – Minh hỏi, ánh mắt lạnh tanh.
– Vì tôi không còn lựa chọn. Sau cái chết đó, tôi bị dọa tung clip hậu trường, dọa xóa khỏi truyền thông. Huy là người duy nhất chìa tay, nhưng bắt tôi phải đóng vai “nạn nhân hoàn hảo” trong các scandal dựng sẵn, – Bảo Anh bật cười, nước mắt lăn dài.
Lam thao tác nhanh, trích xuất các file ghi âm nội bộ giữa Lâm và Huy. Một đoạn vang lên: “Để mọi chuyện lắng xuống, cô ta cần một scandal mới. Cậu biết phải làm gì.”
– Họ thao túng cả cảnh sát lẫn truyền thông, – Lam kết luận, ánh mắt rực sáng.
Bảo Anh nhìn Minh, ánh nhìn trống rỗng:
– Tôi chỉ là con rối. Tôi diễn theo kịch bản của Huy để giữ chút danh tiếng cuối cùng. Nhưng giờ tôi mệt rồi. Tôi không muốn diễn nữa.
Minh ngồi xuống, giọng trầm lại:
– Cô còn đường lui, nếu dám nói ra tất cả. Chúng ta sẽ kéo ông ta xuống.
– Không dễ đâu, – Bảo Anh lắc đầu. – Đội phó Lâm có thể xóa sạch mọi thứ chỉ trong vài phút. Các người nghĩ bằng chứng này đủ sao?
Lam cất USB, ánh mắt quyết liệt:
– Nếu công khai trước khi ông ta kịp phản ứng, truyền thông sẽ tạo sức ép ngược lại.
– Ai sẽ tin? – Bảo Anh hỏi, mắt trống rỗng.
– Tôi tin, – Minh đáp, mắt sáng lên. – Và chắc chắn sẽ còn nhiều người khác.
Tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang. Minh ra hiệu, cả ba vội giấu USB, xóa lịch sử truy cập. Cửa bật mở. Hai người đàn ông mặc thường phục, mặt lạnh tanh, bước vào.
– Các vị làm gì ở đây? – Một người hỏi, tay đặt lên thắt lưng.
Lam mỉm cười, nhẹ nhàng:
– Tôi kiểm tra máy chủ cho dự án phim mới. Có vấn đề gì sao?
– Khu vực hạn chế. Đề nghị xuất trình giấy tờ, – người kia gằn giọng.
Minh rút thẻ diễn viên hạng A, ánh mắt sắc lạnh:
– Tôi được mời kiểm tra bảo mật. Nếu có vấn đề, cứ gọi giám đốc Sigma.
Hai người kia liếc nhau, lưỡng lự. Lam tranh thủ nhấn nút gửi bản sao dữ liệu lên tài khoản ẩn danh. Đèn báo trên USB nhấp nháy, rồi tắt.
– Chúng tôi xong việc rồi, – Lam nói, kéo Bảo Anh đứng dậy.
Minh đi sau, mắt không rời hai người lạ mặt. Ra ngoài, họ lao xuống cầu thang bộ, tim đập dồn dập.
Ngoài trời, mưa rơi xối xả. Ba người nép dưới mái hiên, hơi thở gấp gáp.
– Chúng ta phải rời khỏi đây ngay, – Lam thì thầm.
– Tôi cần gặp đại úy Phan, – Minh nói, mắt nhìn xa xăm.
– Anh tin ông ta? – Lam hỏi.
– Nếu không, chúng ta chẳng còn ai, – Minh đáp.
Bảo Anh đứng lặng, môi run run:
– Nếu các người thất bại, tôi sẽ biến mất. Nếu thành công… cho tôi được sống thật.
Lam siết tay Bảo Anh:
– Lần này, chúng ta sẽ kéo mặt nạ xuống.
*
Minh rời đi, bắt taxi đến trụ sở Phòng Ánh Sáng. Lam đưa Bảo Anh về căn hộ cũ, liên tục kiểm tra điện thoại: “Tệp tin đã gửi thành công.”
Dưới mái hiên trụ sở, mưa càng lúc càng nặng hạt. Đại úy Phan xuất hiện, áo khoác ướt đẫm, mặt căng thẳng.
– Cậu muốn gì? – Phan hỏi, ánh mắt cảnh giác.
– Tôi có thứ này, – Minh rút USB. – Dữ liệu gốc về các vụ án bị che đậy. Trong đó có cả bằng chứng về đội phó Lâm.Phan sững người, tay khẽ run.
– Sao tôi phải tin cậu? – Ông hỏi.
– Vì tôi không còn gì để mất, và tôi biết ông cũng vậy, – Minh đáp.
Phan lặng lẽ cầm USB, ánh mắt lộ vẻ do dự.
– Nếu tôi biến mất, hãy công khai tất cả, – Minh nói nhỏ. – Đừng để kẻ khác viết tiếp kịch bản máu này.
Phan không đáp, chỉ gật đầu, rồi quay đi, dáng lưng mệt mỏi.
*
Lam đưa Bảo Anh vào căn hộ, khóa chặt cửa. Căn phòng nhỏ lạnh lẽo, ánh đèn vàng hắt lên tường loang lổ.
– Cô ổn chứ? – Lam hỏi.
– Không. Nhưng tôi phải sống, – Bảo Anh đáp, mắt nhìn xa xăm.
Lam ngồi xuống bên cạnh:
– Từ sáng mai, mọi chuyện sẽ thay đổi.
– Tôi không tin vào phép màu. Tôi chỉ muốn được là chính mình, – Bảo Anh lắc đầu.
Lam đặt tay lên vai cô, giọng chắc nịch:
– Ngày đó sẽ đến. Nhưng chúng ta không được bỏ cuộc.
*
Trong căn phòng tối, đội phó Lâm ngồi trước màn hình lớn. Một email cảnh báo hiện lên: “Dữ liệu bị truy cập trái phép. Đã gửi bản sao ra ngoài.” Ông ta siết chặt tay vịn ghế, mắt lóe lên tia giận dữ.
– Được lắm, các người muốn chiến tranh? – Lâm lẩm bẩm, bấm điện thoại: – Kích hoạt kế hoạch xóa sạch. Không để lại dấu vết.
Bên kia đầu dây đáp lại bằng một giọng trầm: – Đã rõ.
Lâm đứng dậy, bước ra cửa, bóng đổ dài trên nền nhà lạnh lẽo.
*
Minh trở về căn hộ, đóng sầm cửa, ngồi phịch xuống ghế. Điện thoại đổ chuông. Một giọng nữ méo mó vang lên: “Anh đã đi quá xa. Dừng lại, hoặc trả giá.”
Anh cười nhạt, ném điện thoại lên bàn, mắt nhìn trân trân lên trần nhà.
*
Lam thức trắng, lật lại các manh mối, chỉnh sửa bản ghi âm, chuẩn bị gửi cho một phóng viên ẩn danh. Cô biết, chỉ một sai sót, mọi thứ sẽ tan biến.
*
Bảo Anh nằm co ro trong góc phòng, nước mắt thấm ướt gối. Những ký ức cũ lởn vởn: ánh đèn flash, tràng pháo tay, đêm dài không ngủ, những lần phải cười giữa bão tố. Cô tự hỏi: khi mọi thứ phơi bày, liệu ai còn nhớ đến Bảo Anh thật?
*
Ở một nơi khác, Duy – phóng viên điều tra – nhận được email ẩn danh, tệp tin đính kèm. Anh mở ra, mắt dán vào dòng dữ liệu: “Bằng chứng thao túng Mắt Đêm – Phòng Ánh Sáng.” Mồ hôi vã ra, Duy run rẩy. Nếu công khai, anh sẽ thành mục tiêu tiếp theo. Nhưng đây là cơ hội duy nhất để chuộc lại lỗi lầm.
*
Rạng sáng. Thành phố tỉnh giấc, các bản tin nhấp nháy trên màn hình lớn giữa quảng trường: “Bằng chứng mới về vụ án mạng nghệ sĩ – Phòng Ánh Sáng bị tố thao túng truyền thông?” Dư luận bùng nổ, mạng xã hội dậy sóng.
Trong bóng tối, Lâm siết chặt điện thoại, mắt đỏ ngầu: “Xóa sạch tất cả. Không để lại dấu vết.”
Minh và Lam cùng lúc nhận tin nhắn cảnh báo: “Các người bị truy lùng. Cẩn thận.”
Bảo Anh bật dậy, nhìn ra cửa sổ, ánh sáng ban mai le lói. Thời khắc đối mặt đã đến.
*
Ngoài đường, xe cảnh sát hú còi lao vun vút. Một đội đặc nhiệm áo giáp, khẩu trang, tiến về phía tòa Sigma.
Lam kéo Minh vào một quán cà phê nhỏ, ánh mắt cảnh giác:
– Chúng ta chỉ còn một đường lui: công khai tất cả. Nếu bị bắt, mọi thứ sẽ kết thúc.
Minh nhìn Lam, giọng chắc nịch:
– Tôi sẵn sàng. Cô cũng vậy chứ?
Lam gật đầu, mở laptop, bắt đầu tải lên bằng chứng cuối cùng. Màn hình hiện dòng chữ: “Đang gửi… 85%… 90%…”
Một bóng người xuất hiện ngoài cửa kính, mắt dõi vào hai người. Bàn tay hắn siết chặt khẩu súng giấu trong áo khoác.
Khoảnh khắc ấy, Minh thấy mọi thứ như lặng lại. Sợ hãi, hối tiếc, oán giận tan biến, chỉ còn quyết tâm: hoặc kéo mặt nạ xuống, hoặc bị chôn vùi mãi mãi.
Dòng dữ liệu báo “Hoàn tất”. Lam thở phào. Nhưng điện thoại rung lên: một tin nhắn ẩn danh, chỉ hai chữ: “Chạy đi.”
Tiếng kính vỡ rền vang. Bóng người ngoài cửa đạp cửa xông vào, súng chĩa thẳng Minh và Lam.
Cả hai lao xuống gầm bàn, Lam ôm chặt máy tính, Minh kéo cô chạy ra cửa sau. Tiếng súng nổ, đạn sượt qua má Minh, máu rỉ xuống cổ áo. Họ lao vào hẻm nhỏ, tim đập thình thịch, hơi thở dồn dập.
Tiếng chân rượt đuổi sát phía sau. Lam ngã, máy tính văng ra. Minh quay lại đỡ cô, mắt loé lên tia dữ tợn.
– Không ai được chạm vào cô ấy, – Minh chắn trước Lam.
Bóng người kia dừng lại, súng chĩa thẳng. Hắn kéo khẩu trang xuống – đại úy Phan.
– Đưa tôi USB và máy tính. Nếu không, cả hai sẽ chết tại đây, – Phan nói, giọng lạnh như thép.
Lam sững sờ:
– Ông phản bội chúng tôi?
Phan nhìn Minh, ánh mắt lạnh lùng:
– Tôi không phản bội ai cả. Nhưng các cậu đã đi quá xa. Đôi khi, sự thật cần được chôn vùi.
Tiếng còi cảnh sát lại vang lên. Ngoài hẻm, xe đặc nhiệm bao vây. Phan nhích lại gần, súng run lên.
– Đưa máy tính cho tôi. Đây là cơ hội cuối cùng, – Phan ra lệnh.
Lam nhìn Minh, ánh mắt quyết liệt. Cô ném máy tính vào tường, màn hình vỡ nát, dữ liệu vừa kịp phát tán.
Phan gầm lên, lao tới. Minh đẩy Lam về phía cửa sau, cả hai lao ra ngoài, hòa vào dòng người tấp nập.
*
Trong phòng tối, Lâm nhìn màn hình, thấy dữ liệu công khai trên hàng loạt trang báo. Ông ta đập mạnh tay xuống bàn, ánh mắt rực lửa.
*
Lam và Minh hòa vào biển người, th* d*c, biết từ giờ họ đã thành kẻ bị săn lùng. Nhưng trong mắt họ, lần đầu tiên ánh lên tia hy vọng mong manh.
Bên kia đường, Bảo Anh đứng lặng, nước mắt chảy dài, nhắn một dòng cuối: “Tôi đã chọn phe mình.”
Ở một nơi khác, Duy lặng lẽ đăng nhập vào hệ thống truyền thông, tay run lên khi chuẩn bị nhấn nút “phát tán toàn bộ”. Ngoài cửa, tiếng gõ dồn dập.
*
Vòng xoáy mặt nạ đã bắt đầu rơi xuống. Nhưng ai mới là người sẽ trả giá – và ai còn sống sót sau màn cuối cùng của kịch bản máu?


Bình luận chương