Tần phu nhân dẫn đoàn người hướng Lí Thanh Hà mà đi đến . Lí Thanh Hà biết vị phu nhân xinh
đẹp này chính là người Tần phủ coi trọng --- thứ sử phu nhân . Còn người đi cạnh Tần Ức tự nhiên chính là thứ sử công tử . Nàng đương nhiên
không dám thất lễ , dẫn Giang Lăng nghênh đón .
Mà Trương Lưu Phương đến đây mục đích chính là muốn leo lên nhà quyền
quý , biết là thứ sử phu nhân đến , tự nhiên cũng dẫn theo nữ nhi đi ra
đón . Nhưng mà cũng may là còn biết bản thân có thể tham gia yến hội này , cũng là vì có quan hệ với Lí Thanh Hà . Cho nên trong lòng nàng tuy
là vội vàng , nhưng cũng không dám đi vọt qua Lí Thanh Hà đi nhanh về
phía trước .
Hai bên gặp nhau , Tần phu
nhân là chủ nhân trước đem ba vị phu nhân giới thiệu một phen , lại đem
mấy người trẻ tuổi giới thiệu qua một lần .
Vị
công tử yêu nghiệt kia tên là Triệu Thanh Minh , đứng ở bên cạnh hắn
chính là muội muội tên Triệu Vi Vũ .Mà vị Triệu Thanh Minh này cũng thật là kỳ quái , giới thiệu người khác thì hắn không để ý lắm , đến khi Tần phu nhân giới thiệu đến Giang Lăng , Triệu Thanh Minh lại nâng lên cặp
mắt xếch kia , chuyên chú nhìn Giang Lăng liếc mắt một cái .
Cái liếc mắt này khiến Giang Lăng mạc danh kỳ diệu , không biết có phải hay không vừa rồi đi tản bộ có lá cây nào đó rơi dính lên mình hay không .
Bằng không phần đông mỹ nữ ở phía trước , vì sao Triệu Thanh Minh không
nhìn , liền chỉ nhìn một người đơn thuần như nàng ?
Nàng cũng không tự kỷ đến nỗi nhận nàng có mỵ lực hơn người khác , chỉ cần
nhìn đến " vị hôn phu " của nàng - Tần Ức kia thì biết , một mặt hờ
hững , trực tiếp đem nàng trở thành không khí .
Mà Tần phu nhân lúc này cũng làm Giang Lăng khó hiểu . Khi mà giới thiệu Giang Lăng , đối mặt thấy ánh mắt Triệu Thanh Minh kia rõ ràng là hứng
thú , Tần phu nhân giới thiệu chỉ nói là Giang cô nương , nhưng không
nói rõ Giang Lăng và Tần Ức có quan hệ .
Nàng
ta giới thiệu như vậy , không thể không làm Giang Lăng suy nghĩ nhiều
---- Tần phu nhân tựa hồ không thừa nhận quan hệ hai nhà kết thân trước
mặt mọi người a ! Đây không phải là Tần phu nhân có ý ghét bỏ Giang gia , nhưng ngược lại coi trọng vị đại mỹ nữ Triệu Vi Vũ này , nghĩ là muốn
đặt cửa hôn sự lên phủ thứ sử đây ?
Giang Lăng
kiếp trước sinh hoạt tại trung tâm chính trị , đương nhiên biết một
trưởng quan hành chính cùng chung khu với quân đội , nếu lẫn nhau tranh
đấu , cả hai ngăn chặn nhau sẽ cản trở rất lớn . Nếu hai bên hòa thuận
cùng tồn tại , thậm chí cấu kết cùng nhau , chỗ tốt nhiều không đếm xuể .
Cho nên bên trong người phụ nữ như Tần phu nhân có ý muốn đổi con dâu
cũng là một chuyện bình thường , không có gì là quá đáng . Nếu không
phải cố kị hoàng đế có tâm nghi ngờ , mấy người lớn trong hai phủ chắc
là sẽ vui mừng lắm .
Bất quá thiên hạ
rộn ràng đều vì cái lợi đến ; thiên hạ nhốn nháo vì cái lợi rời xa . Tần phủ nếu thật sự lảng tránh Giang gia mà chọn lấy Triệu phủ , Giang Lăng thế nhưng sẽ không thương tâm , ngược lại còn cảm thấy cao hứng .
Chỉ nhìn Tần Ức cùng Triệu Thanh Minh hai người ở đây , trong mắt Giang
Lăng hiện ra một tia lãnh ý . Nàng trước giờ cứ nghĩ Đường triều tuy
rằng cởi mở , nhưng nam nữ hẳn là cũng không được ở gần nhau . Nếu nơi
này tất cả đều là nữ quyến , Tần gia đem Giang Đào an bày ở bên ngoài ,
nàng tất nhiên là không có ý kiến .
Mà lúc này Tần Ức cùng Triệu Thanh Minh hai cái đại nam nhân trộn vào trong nội
viện , mà đem đệ đệ nhà nàng mới mười một tuổi ném ở viện ngoài . Đứa
nhỏ kia là lần đầu tiên đến hào môn nhà giàu có , không người hướng dẫn
không biết là tâm sẽ sinh ra sợ hãi tự ti như thế nào , vừa nghĩ đến đây trong lòng Giang Lăng liền tức giận không thôi .
Một đám người ầm ầm giới thiệu hàn huyên xong , Tần phu nhân đang muốn thỉnh mọi người an
toạ , liền nghe nha hoàn đến báo nói Lục đại nhân cùng Lục phu nhân đã
tới .
Triệu phu nhân cười nói : " Ngươi chỉ cần để ý đi nhanh , không cần tiếp đón chúng ta ."
Tần phu nhân cười cười , nói lời xin lỗi , hướng Tần Ức vẫy vẫy tay : " Ức
Nhi , ngươi theo ta cùng đi ." Lại nói với Triệu Thanh Minh : " Ngượng
ngùng với Triệu công tử , làm phiền ngươi ngồi lâu một chút ." Triệu
Thanh Minh chắp tay , cũng không thèm để ý .
Tần phu nhân mang theo Tần Ức đi rồi , Triệu phu nhân nhìn Lí Thanh Hà tú
lệ đoan trang , trên người cũng có một loại khí chất văn nhã , hơn nữa
nàng cũng biết Lí Thanh Hà là vợ goá của tài tử Giang Văn Họa nổi danh ở Linh Lăng Thành , trong lòng liền sinh ra cảm giác muốn thân cận .
Lúc này đã có nha hoàn đem ghế dựa lại , nàng liền lôi kéo Lí Thanh Hà
ngồi xuống , hơn nữa còn có Trương Lưu Phương , ba người liền nói chuyện huyên thuyên .
Giang Lăng đứng ở một bên nghe
một lát , cảm thấy thật là mất mặt . Ba vị phu nhân này bởi vì không
quen , không tìm được đề tài gì chung , đành phải tâng bốc nữ nhi của
đối phương , không phải nói nữ nhi của ngươi bộ dạng đẹp mắt , thì cũng
khen nữ nhi ngươi tài giỏi .
Giang Lăng ở một
bên bị Triệu phu nhân khoa trương làm cho ngượng ngùng , lại nhìn sang
bên kia Tần Tâm cùng tỷ muội Giang Ninh Nhi , vây quanh Triệu Thanh Minh giống y như là mấy con ong mật gặp được đóa hoa , " Ong ong ong " kêu
không ngừng .
Giang Lăng lắc lắc đầu ,
mang theo Liễu Lục đi đến bên bờ hồ , cho Liễu Lục đi lấy cái ghế lại ,
tìm một chỗ bóng cây râm mát mà ngồi xuống , nhìn ra hồ nước mùa xuân mà xuất thần .
" Lạc hoa mãn xuân quang , sơ liễu ánh tân đường ." Bỗng nhiên một giọng nam trong sáng từ phía sau vang lên .
Giang Lăng nhíu mày , chậm rãi đứng lên , xoay người sang chỗ khác , quả
nhiên nhìn thấy Triệu Thanh Minh trương cái gương mặt yêu nghiệt ra đang nhìn nàng mỉm cười .
" Giang cô nương thật là có nhã hứng " .Triệu Thanh Minh đi đến kế bên người nàng . Hắn cao
chừng một mét tám , nhất thời làm cho Giang Lăng có cảm giác như bị Thái Sơn đè áp .
Giang Lăng cười cười : " Triệu công tử thế nào lại đến nơi này ? Muội muội tìm không được ngươi sẽ nóng nảy ."
" Vậy à ? " Triệu Thanh Minh dùng cặp mắt xếch mê người kia , thật sâu
liếc nhìn Giang Lăng một cái " Ý tứ của Giang cô nương , là không muốn
ta đến nơi này ? "
Giang Lăng xoay người sang
chỗ khác , nhìn hồ nước in bóng ngược của một cây liễu , nói : " Nơi này là Tần phủ , ta là khách nhân , Triệu công tử cũng là khách nhân , ta
làm sao có tư cách mà đi hạn chế bước chân của công tử . Công tử muốn
chạy đi đâu thì cứ tự nhiên ."
Triệu Thanh Minh cười , trên mặt như hoa xuân nở rộ : " Ta thế nào mà nghe cô nương nói lời
này , ý tứ như là trách ta không nên đến hậu viện này đây ."
" Không dám " Giang Lăng thanh thúy đáp , ánh mắt vẫn nhìn vào hồ nước , còn cái tên kia như xuân hoa bừng tỉnh thì nàng vẫn không để ý đến.
" Ca ca , ngươi kêu chúng ta chạy đi lấy điểm tâm , bản thân thì chạy đến nơi này , làm chúng ta đi tìm thật mệt ." Triệu Vi Vũ thở phì phì đem
điểm tâm đi đến .
" Cô nương " nha hoàn của Triệu
Vi Vũ thở hổn hển khiêng một cái bàn và ghế đến , Giang Hinh Nhi và
Giang Ninh Nhi một người thì bưng điểm tâm , còn một người thì ôm ấm trà cũng đang đi lại .
Giang Lăng nhìn mấy người này bày trận , nhìn hồ nước mà trừng mắt .
" Triệu công tử , ngươi muốn ăn điểm tâm gì , để ta lấy cho ngươi ? "
Giang Ninh Nhi nhìn bóng lưng của Triệu Thanh Minh , một mặt si mê .
Triệu Thanh Minh xoay người lại , tìm một cái ghế , vung áo choàng liền ngồi xuống , cầm cây quạt quạt tới , lớn tiếng nói : " Không nhọc cô
nương lo lắng , lúc ta muốn ăn , sẽ tự mình đi lấy ."
Giang Ninh Nhi cắn cắn môi , ẩn ẩn liếc mắt nhìn Triệu Thanh Minh một cái .
" Ca , vừa rồi ngươi nói tự chúng ta đi lấy điểm tâm thì ăn mới ngon .
Hiện tại điểm tâm đã lấy đến , ngươi lại không ăn . Ca có ý định đùa
giỡn chúng ta phải không ? " Triệu Vi Vũ thấy nha hoàn đã chuyển ghế đến , cũng ngồi xuống lấy quạt ra quạt , cao giọng ồn ào chất vấn .
" Vừa rồi là vừa rồi , hiện tại là hiện tại ." Triệu Thanh Minh lười
biếng đáp . Hắn nhìn thoáng qua Giang Lăng vẫn luôn mãi nhìn hồ nước khẽ cau mày , ánh mắt chuyển động , đem cây quạt quạt mấy cái , xoay người
nói : " Như vậy đi , chúng ta đến đây làm thơ đi . Các ngươi bốn vị cô
nương , ở thời gian một nén hương phải làm ra một bài thơ . Nếu làm
không ra , liền phạt ăn nửa bàn điểm tâm ; còn làm tốt nhất ta liền viết cho nàng một bức thư hoặc là họa một bức tranh . Ý của các ngươi như
thế nào ? "
" Phụt " Triệu Vi
Vũ nở nụ cười , nàng lúc này cũng không còn giận , ánh mắt chợt loé xem
Triệu Thanh Minh vừa nháy nháy mắt , vừa cười mị mị nhìn Giang Lăng ,
lại nhìn xem Giang Ninh Nhi các nàng , liền không lên tiếng , dù sao thì làm thơ nàng vẫn không có sợ .
" A , ăn nửa bàn ? " Giang Ninh Nhi nhìn điểm tâm trên bàn , thở nhẹ một tiếng .
" Nè " Một tiếng kêu kèm tiếng thở lớn vang lên . " Triệu công tử , Triệu cô nương , các ngươi thế nào lại đến nơi này ? Nếu không phải là nha
hoàn nói các ngươi ở đây , ta vẫn còn không tìm thấy các ngươi ." Là Tần Tâm đến . " Triệu công tử , đây là tập thơ mà ngài muốn " .
" Được , cảm tạ " . Triệu Thanh Minh nhận lấy tập thơ , để ở trên bàn , cũng không có mở ra xem .
" Tần cô nương , chúng ta đang muốn làm một trận thi đấu thơ , ngươi muốn tham gia không ? Ai thua thì phải ăn hết nửa bàn điểm tâm đó ." Triệu
Vi Vũ tủm tỉm cười nhìn Tần Tâm , đem quy tắc nói cho nàng nghe một lần .
" Tốt tốt " . Tần Tâm nghe nói được Triệu Thanh Minh tặng tranh chữ ,
tự cao bản thân tốt xấu gì cũng làm được mấy bài thơ , liền một ngụm
đồng ý .
" Vậy ... ... ta cũng tham gia
đi " . Giang Ninh Nhi cắn môi , trên mặt một bộ biểu cảm giống như người từ cõi chết trở về . Trương Lưu Phương nói các nàng là nữ hài tử ,
không cần học cái gì mà thơ a ẩm a linh tinh gì đó , cũng không thỉnh
qua phu tử đến dạy các nàng làm thơ .
Thanh âm của nàng còn chưa dứt , Giang Lăng đã đứng lên , quay lại đối với Triệu Thanh Minh và Triệu Vi Vũ cười cười : " Ngượng ngùng , Triệu công tử ,
cùng các vị cô nương , ta chưa bao giờ học qua làm thơ , còn chữ thì ta
nhận không ra vài cái , liền không ở nơi này bêu xấu ."
Triệu Vi Vũ nhìn thấy ánh mắt ca ca cấp bản thân mình sai sử , vội đi lại nắm lấy cánh tay Giang Lăng , hét lên : " Đều tham gia , đều tham gia . Trừ bỏ ca ca ta đang ngồi ra , tất cả nữ tử ở đây đều phải tham gia .
Giang Lăng cô nương , ta nói cho ngươi nghe , ca ca ta thế nhưng ở Linh Lăng
này là một đại tài tử , làm thơ thì thật là có tiếng tăm . Hàng năm đến
ngày ngắm hoa hội ,
những người được kỳ hoa đều đến nhờ ca ca ta giúp làm thơ , phí nhuận bút còn đến năm mươi lượng bạc một bài thơ đó ."
Giang Lăng bị Triệu Vi Vũ giữ chặt cánh tay , trong lòng cực kỳ không kiên
nhẫn . Nhưng nàng cũng không nguyện phá vỡ thế ổn định , vô cớ cùng công tử , tiểu thư nhà thứ sử trở mặt .
Nàng dĩ nhiên
rất biết các loại hình ăn chơi trác táng . Nàng đang nghĩ hay là tùy
tiện vè đại một bài , lại nghe Triệu Vi Vũ nói những lời này , kia "
ngắm hoa hội " , " kỳ hoa " cùng " năm mươi lượng bạc " làm cho ánh mắt
nàng phát sáng mạnh mẽ : " Ngắm hoa hội ? Cái gì ngắm hoa hội ? "
Triệu Thanh Minh thấy Giang Lăng nghe đến ngắm hoa thì hưng trí , vội
tiếp nhận đề tài nói : " Ngắm hoa hội chính là hàng năm vào cuối tháng
tư , từ quan phủ đến dân gian đều cùng tổ chức sự kiện này một lần .
Nếu ngươi có một chậu hoa cỏ cực mỹ ,cực hiếm lạ , hơn nữa phải có tài
làm thơ , là có thể dự thi , nếu không làm thơ được thì cũng không sao , có thể nhờ người khác làm . Đến lúc đó quan viên của quan phủ cùng với
người tài cao đức trọng trong dân gian sẽ công chính bình chọn hoa cỏ
xinh đẹp , quý hiếm cùng với thơ ca ngợi vẻ xinh đẹp của hoa mà phân
biệt cho điểm .
Hai hạng cộng lại phân cao thấp , tuyển ra ba cái đứng đầu , phân biệt cho một trăm lượng , sáu mươi hai
lượng , cùng hai mươi hai lượng tiền thưởng ."
" Cũng là ngắm hoa hội , chỉ cần hoa đẹp là được rồi , tại sao còn phải làm thơ ? " Giang Lăng không hiểu hỏi .
Thông tin cá nhân
Truyện đang đọc
Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn
Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói
Chưa có lịch sử mua gói


Bình luận chương