Mật Mã Hào Môn

Chương 13: Nụ Hôn Trong Bóng Đêm




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 13 miễn phí!

Thành phố Hải Phong lúc bốn giờ sáng vẫn còn chìm trong màn sương lạnh giá. Ở phía đông, những ngọn đèn cảng Nam Hải vàng vọt kéo dài như những vệt sáng cô độc giữa màn đêm đặc quánh. Không khí phảng phất mùi muối biển và dầu nhớt, hòa lẫn tiếng sóng vỗ xa xăm, chỉ càng khiến bóng tối thêm đặc quánh.

Thiên Lam bước nhanh qua bãi container, từng nhịp chân dồn dập hằn lên nền bê tông lạnh buốt. Áo khoác kéo sát cổ, mái tóc đen buộc thấp khẽ rung theo mỗi bước, cô giữ chặt túi áo sát người – nơi cất kỹ dữ liệu sống còn. Điện thoại đã tắt nguồn, không để lại bất kỳ dấu vết nào trên hệ thống định vị. Trong lòng, mọi cảm giác an toàn đã tan biến, chỉ còn lại sự căng thẳng và cảnh giác đến cực độ.

Cô dừng lại trước kho hàng số 7. Cánh cửa sắt sơn xám đã cũ, đóng hờ, phía trong tối om, chỉ có vài tia sáng yếu ớt hắt ra từ kẽ cửa. Bàn tay cô chạm vào v*t c*ng trong túi áo, lòng bàn tay rịn mồ hôi lạnh. Bước chân chậm lại, cô rướn mắt dò xét xung quanh – không có ai ngoài những thùng hàng chất cao, những cái bóng mờ hiện lên dưới ánh đèn đường xa xa.

Cô đẩy nhẹ cửa kho. Một bóng người hiện ra, cao lớn, khoác áo choàng tối màu. Dưới ánh sáng lờ mờ, Thiên Lam nhận ra mái tóc đen cắt ngắn, đường nét khuôn mặt quen thuộc – Lục Duy Khánh.

Anh đứng thẳng, tay buông lỏng, gương mặt vẫn lạnh lùng điềm tĩnh. Đôi mắt sâu thẳm của anh khóa chặt ánh nhìn của cô, không một gợn sóng.

– Em đến thật sao? – Anh hỏi, giọng trầm lặng, gần như hòa tan vào không gian lạnh lẽo.

Thiên Lam ngập ngừng tiến lên, giữ một khoảng cách nhất định. – Anh không sao chứ?

– Không. – Anh lắc đầu, ánh mắt không rời khỏi cô. – Nhưng em không nên tới đây.

Cô siết chặt túi áo, cố giữ giọng bình tĩnh. – Có người gọi cho em, bảo rằng anh gặp nguy hiểm. Nếu em không đến…

– Đó là bẫy. – Anh cắt ngang, giọng rắn rỏi.

Cô khựng lại, tim như bị bóp nghẹt. Không khí trong kho như đặc lại, một nỗi bất an lạnh ngắt trườn dọc sống lưng. Cô nhìn quanh, mọi giác quan dồn lên cực hạn.

– Anh chắc chứ? – Cô hỏi, môi mím chặt.

– Rất chắc. Người của anh đã theo dõi tín hiệu của em từ lúc rời khỏi nhà ven biển. Họ muốn tách em khỏi vùng an toàn, để dễ ra tay.

Cô thở gấp, đầu óc lập tức lướt qua hàng loạt cái tên: Quang Hạo, Lục Tố Diệp, Phan Mạnh Khang… Nhưng ai mới là người bày trò này?

Anh bước lại gần hơn, giọng thấp đi. – Không còn thời gian để suy đoán nữa. Điều quan trọng nhất bây giờ là em phải rời khỏi đây, ngay lập tức.

Cô gật đầu, nhưng hai chân dường như đã bị đóng băng xuống nền đất lạnh. Ngoài cửa, tiếng bước chân dồn dập vang lên. Ánh đèn pin lia qua khe cửa, chao đảo như mắt thú rình mồi. Duy Khánh nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh vào lòng mình.

– Đường bên kia có lối thoát nhỏ. Chạy theo anh, đừng dừng lại.

Tiếng chân người rượt đuổi đã gần. Không còn thời gian để hỏi thêm, Duy Khánh kéo cô lao về phía cuối kho, lách giữa những thùng hàng xếp lộn xộn. Tiếng súng chát chúa vang lên, viên đạn cắm phập vào gỗ cách họ chỉ vài bước. Thiên Lam siết chặt tay anh, mọi giác quan như vỡ tung.

Họ chạy dọc lối đi hẹp, luồn dưới cầu thang sắt rỉ sét. Hơi thở dồn dập, tiếng động cơ xe tải vọng lại từ ngoài bãi. Duy Khánh dừng lại, ghé sát tai cô, thì thầm:

– Khi anh ra hiệu, em chạy thẳng về cổng phụ, không được quay lại.

– Còn anh thì sao? – Cô hỏi, mắt ánh lên nỗi lo lắng.

– Đừng lo. Anh tự lo được.

Tiếng đèn pin quét ngang, tiếng người hét lớn:

– Chúng ở bên này!

Duy Khánh đẩy cô về phía trước rồi lao ra, tạo tiếng động lớn đánh lạc hướng. Tiếng thùng hàng đổ rầm, tiếng người hò hét vang dội. Thiên Lam không kịp suy nghĩ, chỉ biết chạy, tim đập loạn nhịp, đôi chân như không còn thuộc về mình.

Cô lao qua khe cửa phụ, chui lọt ra bãi xe trống trải, ánh sáng lờ mờ hắt ra từ những bóng đèn cao áp xa xa. Đứng lại th* d*c, cô ngoái đầu tìm Duy Khánh, nhưng chỉ thấy tiếng động ồn ào vọng lại từ phía kho hàng.

Một bàn tay bất ngờ túm lấy vai cô, kéo giật lại. Thiên Lam xoay người, đối diện ánh mắt sắc lạnh của Phan Mạnh Khang. Anh ta cười nửa miệng, ánh mắt như lưỡi dao lướt qua túi áo cô.

– Không ngờ lại gặp nhau ở đây, Thiên Lam.

Cô gạt mạnh tay anh ta ra, lùi sát vào thành xe tải. – Anh muốn gì?

– Chỉ muốn trao đổi công bằng thôi. – Mạnh Khang nhún vai, môi cong lên đầy ẩn ý. – Cô đưa cho tôi bản sao dữ liệu, tôi giúp cô và Duy Khánh thoát khỏi đây. Còn không, lát nữa người của Trịnh Thị tới, chẳng ai bảo đảm được điều gì.

Cô siết chặt nắm tay, ánh mắt kiên quyết. – Anh nghĩ mình có thể uy h**p tôi sao?

– Không uy h**p, chỉ là hợp tác. – Anh ta hạ giọng, ánh mắt lóe lên tia tinh quái. – Cô không muốn mất tất cả, đúng không?

Tiếng súng lại vang lên từ phía kho. Cô biết mình không còn lựa chọn nào khác. Đúng lúc ấy, một bóng người lao ra từ bóng tối, đánh gục Mạnh Khang bằng cú đá mạnh mẽ. Duy Khánh xuất hiện, mặt lạnh băng, kéo cô chạy về phía con hẻm nhỏ.

– Chạy! – Anh quát khẽ.

Họ lao vào ngõ tối, tiếng còi xe vang lên, ánh đèn pha rọi thẳng vào hai người. Duy Khánh kéo Thiên Lam cúi thấp, men theo lối đi tối om giữa hai bức tường bê tông lạnh lẽo. Phía sau, Mạnh Khang kịp đứng dậy, hét lớn:

– Thiên Lam! Cô sẽ phải trả giá cho quyết định hôm nay!

Tiếng hét của anh ta bị tiếng xe lấn át. Duy Khánh và Thiên Lam lẩn vào một con ngõ sâu, chỉ còn tiếng thở gấp, mồ hôi lạnh ướt lưng áo.

Cô dựa vào tường, hai tay ôm mặt, cơ thể run lên vì sợ hãi lẫn mệt mỏi. Duy Khánh đứng đối diện, ánh mắt vẫn lạnh nhưng trong đó le lói sự dịu dàng hiếm hoi.

– Em ổn không?

Cô lắc đầu, nước mắt lặng lẽ tràn xuống má. – Anh có bị thương không?

Anh lắc đầu, bàn tay nhẹ nhàng chạm lên má cô, vuốt đi giọt nước mắt. Bàn tay anh lạnh, nhưng mang lại cảm giác ấm áp lạ lùng.

– Đừng khóc. Anh ở đây rồi.

Cô nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe, giọng nghẹn lại. – Em sợ… mất anh.

Duy Khánh cúi xuống, môi chạm nhẹ lên trán cô. Nụ hôn đầu tiên, dịu dàng như một lời hứa, như muốn xóa tan mọi hoài nghi và đau đớn. Cô run lên, không biết là vì lạnh, vì sợ hãi, hay vì xúc động.

Anh thì thầm bên tai cô:

– Chúng ta không có nhiều thời gian. Em tin anh không?

Cô gật đầu, lần đầu tiên để bản thân yếu đuối, để lộ cảm xúc thật. Mọi phòng bị trong cô như rạn vỡ, chỉ còn lại khát khao được che chở.

Anh ôm cô vào lòng, siết nhẹ. Hơi ấm từ anh truyền sang, như một điểm tựa duy nhất giữa cơn bão quyền lực. Ngoài kia, bầu trời bắt đầu hửng sáng, ánh bình minh yếu ớt rọi qua khe hẻm, chiếu lên khuôn mặt hai người.

Cô ngước lên nhìn anh, ánh mắt nâu trầm ánh lên sự lấp lánh khác thường. – Anh định làm gì tiếp theo?

– Trước hết phải rời khỏi đây. – Anh nói, giọng chắc nịch. – Sau đó sẽ đánh lạc hướng Quang Hạo. Em còn giữ bản gốc dữ liệu chứ?

Cô gật đầu, bàn tay siết chặt túi áo. – Ở đây. Nhưng họ sẽ không dừng lại đâu.– Anh biết. – Anh mỉm cười, nét kiên định hiện rõ trong ánh mắt. – Nhưng anh sẽ không để ai chạm vào em.

Cô nhìn anh, lòng ngổn ngang. Muốn tin tưởng tuyệt đối, nhưng lý trí lại nhắc nhở: giữa họ còn quá nhiều bí mật, quá nhiều vết thương chưa lành.

Tiếng động cơ xe vang lên gần đó. Duy Khánh kéo cô đi sâu vào ngõ, đến một căn nhà nhỏ khuất sau bụi cây rậm rạp. Anh rút chìa khóa mở cửa, đẩy cô vào trong.

– Ở đây sẽ an toàn hơn. Người của anh sẽ tới đón.

Cô ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ, tay vẫn giữ chặt túi áo. Anh ngồi đối diện, mắt không rời khỏi cô.

– Thiên Lam, anh cần hỏi em một điều.

Cô gật đầu, ánh mắt cảnh giác.

– Em có tin ai không?

Cô lặng im một lúc lâu, rồi đáp khẽ: – Em chỉ tin vào những gì mình tận mắt chứng kiến. Còn anh?

Anh mỉm cười nhạt, đôi mắt sâu thẳm như giấu kín mọi tâm sự. – Anh cũng vậy.

Khoảng lặng kéo dài, không ai nói thêm. Dù vừa trao nhau nụ hôn đầu tiên, giữa họ vẫn là bức tường cảnh giác, những vết thương cũ chưa thể lành chỉ bằng một khoảnh khắc yếu lòng.

Điện thoại Duy Khánh rung lên, màn hình lóe sáng. Anh liếc nhìn, nét mặt tối lại.

– Là Tố Diệp.

Cô thoáng lo lắng. – Chị ấy biết anh ở đây sao?

– Không. Nhưng chị ấy biết em đang giữ thứ gì đó quan trọng. – Anh đặt điện thoại xuống bàn, ánh mắt dừng lại nơi cô. – Em phải cẩn thận với tất cả mọi người, kể cả anh.

Cô mím môi, gật đầu. – Em biết.

Anh đứng dậy, bước tới bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. – Chúng ta không thể trốn mãi. Sớm muộn gì họ cũng tìm ra dấu vết. Em từng nghĩ đến việc công khai tất cả chưa?

Cô lắc đầu, mắt nhìn xuống sàn. – Nếu làm vậy, không chỉ Quang Hạo mà cả gia tộc sẽ sụp đổ. Quá nhiều người vô tội sẽ bị cuốn vào.

– Nhưng nếu không làm, em sẽ mãi là con cờ trong tay họ.

Cô im lặng, lòng nặng trĩu. Chính cô cũng không biết đâu là lựa chọn đúng.

Duy Khánh quay lại, ngồi xuống cạnh cô. – Nếu một ngày anh phản bội em, em sẽ làm gì?

Câu hỏi ấy vang lên, lạnh lẽo như một lưỡi dao. Cô nhìn anh, đôi mắt ánh lên nỗi đau lẫn quyết liệt.

– Em sẽ không tha thứ. Nhưng… em mong ngày đó không bao giờ đến.

Anh gật đầu, siết nhẹ tay cô. – Anh cũng vậy.

Bỗng tiếng động lớn vang lên ngoài cửa. Duy Khánh lập tức đứng dậy, mắt lóe lên tia cảnh giác. Anh ra hiệu cho cô lùi vào góc khuất, cầm lấy thanh sắt đặt cạnh cửa.

Tiếng chân tiến lại gần. Cửa bật mở, một người đàn ông lao vào, khuôn mặt hốt hoảng.

– Có người bám theo, phải rời đi ngay!

Duy Khánh kéo Thiên Lam đứng dậy, ánh mắt sắc lạnh trở lại. – Đi thôi.

Họ lao ra cửa sau, men theo lối tắt ra bãi đất trống. Bóng tối vẫn còn dày, nhưng phía đông đã rạng ánh bình minh yếu ớt. Đường phố vắng lặng, chỉ còn lại tiếng xe chạy xa dần và nhịp tim dồn dập.

Trên xe, Duy Khánh ngồi bên cạnh, im lặng nhìn ra ngoài cửa kính. Thiên Lam quay sang, muốn hỏi nhưng lại thôi. Thành phố Hải Phong dần hiện lên dưới ánh sáng nhợt nhạt, vừa quen vừa xa lạ.

– Em nghĩ gì vậy? – Anh hỏi nhỏ.

– Em nghĩ… nếu mọi bí mật bị phơi bày, điều gì sẽ xảy ra?

Anh im lặng một lúc, mắt nhìn xa xăm.

– Khi đó, sẽ không còn ai là người chiến thắng thực sự.

Cô tựa đầu vào vai anh. Lần đầu tiên, cô cho phép mình yếu đuối, dựa vào một người mà cô không thể hoàn toàn tin tưởng. Duy Khánh vòng tay siết nhẹ, môi khẽ chạm vào mái tóc cô.

– Anh sẽ không để em một mình.

Cô nhắm mắt, thả lỏng trong vòng tay anh, nhưng trong lòng vẫn còn một vết xước chưa lành. Ngoài kia, bóng tối dần nhường chỗ cho ánh sáng, nhưng hiểm nguy vẫn chưa buông tha họ.

Xe rẽ vào một con đường nhỏ. Duy Khánh thì thầm:

– Đến nơi rồi. Từ đây, chúng ta phải chia ra.

Cô ngẩng đầu, mắt ánh lên nỗi bất an. – Tại sao?

– Nếu đi cùng, cả hai sẽ trở thành mục tiêu dễ dàng. Anh có người chờ ở cuối phố, sẽ đưa em tới nơi an toàn. – Anh nhìn sâu vào mắt cô. – Em phải tin vào bản thân, và giữ kỹ dữ liệu. Nếu có gì xảy ra, đừng quay lại tìm anh.

Cô siết chặt tay anh. – Anh cũng phải cẩn thận.

Anh khẽ vuốt má cô. – Hẹn gặp lại.

Cô bước xuống xe, nhìn anh thật lâu. Anh vẫn ngồi đó, ánh mắt sâu lắng, môi mím chặt như giữ lại điều chưa kịp nói. Xe lăn bánh, để lại cô đứng một mình giữa con phố vắng.

Bước chân cô lạc lõng trên vỉa hè lạnh giá. Xa xa, bóng một người đàn ông đứng chờ, dáng vẻ trầm mặc. Cô đi về phía đó, lòng dâng lên nỗi lo âu.

Bầu trời phía đông ửng hồng, nhưng trong lòng cô, mây mù vẫn chưa tan. Mỗi bước tiến về phía trước, cô tự nhủ: chỉ cần còn sống, cô sẽ tìm ra sự thật, sẽ bảo vệ được chính mình và người mình yêu thương.

Phía sau, giữa dòng xe thưa thớt đầu ngày, một chiếc xe đen bám theo lặng lẽ. Cô không nhìn thấy, nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn vây chặt lấy tâm trí.

Bóng tối và ánh sáng đan xen, bất an và hy vọng chồng chất. Thiên Lam siết chặt túi áo, bước tiếp, không biết rằng phía sau, một cái bẫy khác đang khép lại.

Một tin nhắn hiện lên: “Cẩn thận với người bên cạnh. Đừng tin bất cứ ai.”

Cô dừng lại, nhìn người đàn ông vẫn đứng chờ ở đầu ngõ. Đôi mắt hắn lóe lên tia nhìn khó đoán, môi nhếch nụ cười mơ hồ.

Trái tim cô đập mạnh. Trong khoảnh khắc ấy, cô hiểu: đêm chưa thực sự kết thúc. Trận chiến vì sự thật, vì chính mình, chỉ vừa mới bắt đầu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.