Mật Mã Hào Môn

Chương 3: Đối Mặt Ngầm




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 3 miễn phí!

Không khí trong xe đặc quánh, chỉ còn tiếng quạt gió khe khẽ và ánh đèn đường phản chiếu những vệt sáng lướt qua trên tấm kính. Thiên Lam ngồi ở ghế sau, bàn tay siết chặt chiếc USB nhỏ lạnh ngắt. Duy Khánh giữ tay trên vô lăng, ánh mắt dõi về phía trước nhưng thỉnh thoảng lại liếc gương chiếu hậu, thần sắc căng thẳng dù vẻ ngoài vẫn bình thản.

– Chúng ta cần một nơi an toàn hơn, – anh nói, giọng trầm đều, không để lộ cảm xúc.

Thiên Lam chỉ đáp khẽ: – Tôi tin anh biết phải làm gì.

Không gian trong xe im lặng kéo dài. Những bóng đèn cao áp lướt qua ngoài cửa kính khiến khuôn mặt mỗi người khi sáng khi tối, như thể che giấu thêm những tầng bí mật. Thiên Lam nhìn ra ngoài, lòng dậy lên bao nhiêu nghi hoặc. Cô không rõ, ở khoảnh khắc này, ai thực sự là đồng minh, ai là kẻ thù.

Chiếc xe rẽ vào một con phố nhỏ, dừng lại trước một tòa chung cư cao cấp nằm khuất sau hàng cây. Duy Khánh quét thẻ từ, đưa cô vào thang máy riêng. Không gian kín bưng, hai người đối diện nhau trong im lặng. Ánh đèn vàng nhạt hắt lên khuôn mặt họ, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm của Duy Khánh và vẻ điềm tĩnh đến lạnh lùng của Thiên Lam.

Căn hộ nằm ở tầng cao nhất, bài trí tối giản, mọi thứ ngăn nắp đến mức gần như vô cảm. Thiên Lam đặt túi xách xuống sofa, không cần hỏi thêm điều gì, lấy laptop ra, cắm USB vào. Duy Khánh rót hai ly nước, đặt một ly trước mặt cô.

– Cô nghĩ dữ liệu này chứa gì? – Anh hỏi, giọng nhẹ hẫng nhưng ẩn ý rõ rệt.

– Nếu tôi đoán đúng, đây là bản ghi thay đổi quyền quản trị trong hệ thống Trịnh Thị. Một phần của “Mật Mã Hào Môn”, – Thiên Lam đáp, mắt không rời khỏi màn hình đang hiện lên những dòng mã chạy nhanh.

– Cô liều lĩnh thật, – Duy Khánh nhận xét, ánh mắt như xoáy sâu vào cô.

– Tôi không còn lựa chọn nào khác. – Cô đáp, khoé môi nhếch lên thành một nụ cười nhạt.

Một cửa sổ cảnh báo bất ngờ bật lên: “Dữ liệu lỗi – phát hiện truy cập trái phép.”

Thiên Lam cau mày, các ngón tay lướt nhanh trên bàn phím. Duy Khánh tiến lại gần, quan sát từng thao tác của cô, ánh mắt trở nên chăm chú hơn.

– Có ai đó đã cố tình xóa dấu vết, – cô nói khẽ.

– Và để lại một cái bẫy, – anh bổ sung, giọng chắc nịch.

– Tôi sẽ tìm đường truy vết. – Thiên Lam nói, tập trung tuyệt đối.

Một chuỗi mã lạ hiện lên, xen lẫn trong các đoạn dữ liệu bị lỗi. Cô nhận ra đây là mã nhận diện cá nhân của quản trị viên cấp cao, thứ mà chỉ người trong hệ thống cũ của Trịnh Thị mới có thể tạo ra. Cô liếc sang Duy Khánh:

– Anh từng tiếp xúc với hệ thống Trịnh Thị chưa?

– Tôi không trực tiếp, nhưng từng phân tích dữ liệu rò rỉ từ đó. – Anh đáp, không chớp mắt.

Cô tiếp tục truy xuất, các lệnh phục hồi dữ liệu hiện lên dày đặc. Không khí trong căn hộ càng lúc càng căng thẳng, như thể mỗi nhịp thở đều mang theo nguy cơ bị phát hiện.

– Ai đủ quyền can thiệp vào hệ thống này? – Duy Khánh hỏi, giọng trầm.

– Bốn người, – Thiên Lam đáp không cần nghĩ. – Trịnh Quang Hạo, Lục Tố Diệp, Phan Mạnh Khang… và một người chưa lộ diện.

– Nếu là Quang Hạo, ông ta sẽ không để lại dấu vết thô sơ thế này. Tố Diệp kín kẽ, thường xóa sạch. Còn Khang… hắn thích để lại trò chơi cho ai đủ thông minh để nhận ra.

Thiên Lam dừng tay, mắt lóe sáng:

– Vậy còn người chưa lộ diện thì sao?

Duy Khánh lặng đi, suy nghĩ rất lâu mới nói:

– Có thể là người thừa kế dự bị, hoặc một kẻ bị loại bỏ nhưng vẫn giữ được quyền truy cập ngầm.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, phá tan bầu không khí căng thẳng. Duy Khánh nhấc máy, giọng trầm thấp:

– Tôi nghe.

Bên kia vang lên giọng nữ nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sắc lạnh:

– Khánh, phía Trịnh Thị đã phát hiện truy cập trái phép. Đừng để lộ sơ hở.

– Tôi biết, – anh đáp ngắn gọn, rồi tắt máy.

Anh nhìn sang Thiên Lam:

– Chúng ta không còn nhiều thời gian. Nếu muốn lần ra kẻ thao túng, cô phải tìm được lịch sử truy cập trước khi họ phong tỏa toàn bộ hệ thống.

Thiên Lam gật đầu, tập trung tối đa. Cô đổi IP, dùng server trung gian, từng lớp bảo mật được mở ra rồi lại bị khóa chặt. Mồ hôi rịn trên trán, nhưng ánh mắt cô vẫn sáng rực. Một dòng dữ liệu mới bật ra, là lịch sử truy cập của tài khoản “admin_tt.02” – một tài khoản đã bị loại khỏi hệ thống từ năm ngoái.

– Ai đó đang dùng quyền quản trị tối cao để truy cập, – cô thì thầm.

– Có thể là giả mạo, hoặc dùng quyền cấp cao hơn để mở khóa, – Duy Khánh nhận định.

– Nếu đúng là ông ta… – Cô ngập ngừng, không dám nói hết câu.

– Đừng đánh giá thấp Quang Hạo. – Anh nhìn cô nghiêm nghị. – Nhưng tôi sẽ không để ông ta làm hại cô.

Thiên Lam nhìn anh, lòng thoáng dâng lên cảm giác an toàn mong manh. Nhưng cô biết, dựa dẫm vào bất kỳ ai trong lúc này đều nguy hiểm. Cô tập trung vào màn hình, chạy phần mềm phục hồi dữ liệu lần cuối.

Trong lúc ấy, Duy Khánh bước ra ban công, gọi điện thoại ngắn gọn, dứt khoát:

– Bố trí người quanh tòa nhà. Nếu có động tĩnh, báo ngay cho tôi.

Anh quay lại, ngồi xuống bên cô. Cả hai im lặng, chỉ còn tiếng gõ bàn phím và tiếng gió rít ngoài cửa sổ.

Một chuỗi ký tự lạ xuất hiện trên màn hình. Xen lẫn trong đó là thông điệp: “Người thừa kế không chính danh, mọi lối ra đều là bẫy.”

Duy Khánh nghiêng người, đọc kỹ từng chữ. Thiên Lam lặng đi, cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.– Ai gửi thông điệp này? – Anh hỏi.

– Nếu không phải Mạnh Khang, thì là một người từng bị Trịnh Thị loại bỏ, hoặc một kẻ muốn dùng tôi làm mồi nhử, – cô đáp, giọng chậm rãi.

– Đêm nay, cô không thể về nhà, – Duy Khánh nói, chắc nịch.

Thiên Lam chỉ cười nhạt: – Đã lâu rồi, tôi không có nơi nào gọi là nhà.

Im lặng bao trùm. Ngoài kia, đèn thành phố lấp loáng, những con đường như những mạch máu ẩn dưới lớp da hào nhoáng của Hải Phong.

***

Ở một nơi khác, trong căn phòng làm việc rộng lớn với bức tường kính nhìn ra sông, Trịnh Quang Hạo ngồi trước màn hình, ánh mắt sắc như dao. Ông ta nhìn dòng thông báo truy cập bất thường, gõ nhẹ lên mặt bàn.

– Có chuyện gì với hệ thống? – Ông hỏi, giọng trầm.

Một nhân viên IT trẻ bước vào, cúi đầu:

– Chúng tôi phát hiện truy cập lạ, đang truy vết nguồn. Đã phong tỏa tài khoản ngoại vi.

– Nếu có rò rỉ, báo trực tiếp cho tôi. Không được để bất cứ ai biết, kể cả trong nhà.

– Vâng, thưa Chủ tịch.

Ông ta dựa lưng vào ghế, mắt nheo lại, đôi môi mím chặt. Từ nhiều năm nay, ông đã quen với việc kẻ thù lẩn khuất ngay trong bóng tối, đôi khi là chính người thân của mình. Nhưng lần này, linh cảm mách bảo ông, đối thủ không chỉ đơn giản là một kẻ ngoài cuộc.

***

Ở một góc khác của thành phố, Phan Mạnh Khang ngồi trong quán cà phê nhỏ, ánh đèn vàng phủ lên mái tóc nâu và gương mặt góc cạnh. Hắn lướt ngón tay trên điện thoại, đôi mắt lấp lánh tia thích thú khi đọc dòng tin nhắn mã hóa: “Cô ta đã có dữ liệu. Đến lượt anh.”

Khang mỉm cười, gõ lại: “Trò chơi chỉ mới bắt đầu. Đừng vội.”

Hắn rút ví, để lại tiền trên bàn rồi bước ra ngoài, hòa vào dòng người trên phố đêm Hải Phong. Trong mắt hắn, mọi thứ chỉ là một ván cờ lớn mà mỗi quân cờ đều đáng giá – kể cả chính hắn.

***

Quay lại căn hộ, Thiên Lam dựa lưng vào sofa, mắt nặng trĩu sau nhiều giờ căng thẳng. Duy Khánh ngồi bên, tay cầm ly nước, mắt không rời laptop.

– Nếu “Mật Mã Hào Môn” bị lộ, chuyện gì sẽ xảy ra? – Anh hỏi, giọng trầm đều.

Thiên Lam suy nghĩ một lúc rồi đáp:

– Không chỉ Trịnh Thị sụp đổ. Tất cả các gia tộc lớn ở Hải Phong đều bị cuốn vào vòng xoáy. Quy tắc này là nền tảng của trật tự ngầm. Nếu nó vỡ, mọi thứ sẽ rối loạn. Và tôi… cũng không còn gì để mất.

Duy Khánh nhìn cô, ánh mắt dịu lại:

– Cô khác với họ. Cô còn giữ được mình, dù bị đẩy đến tận cùng.

Cô khẽ nhếch môi: – Anh không biết tôi đã làm gì để sống sót.

– Tôi biết cảm giác mất hết người thân, – Duy Khánh nói, giọng chùng xuống. – Thù hận không lấp đầy được những khoảng trống đó.

Cả hai lặng đi. Một lúc sau, Thiên Lam ngẩng lên, nhìn thẳng vào anh:

– Anh có bao giờ nghĩ đến việc dừng lại không?

Duy Khánh lắc đầu:

– Nếu tôi dừng lại, tôi không còn là tôi nữa.

Họ nhìn nhau, ánh mắt mỗi người đều ẩn chứa một nỗi đau sâu kín.

Bất ngờ, màn hình laptop nhấp nháy, báo hiệu phục hồi dữ liệu thành công một phần. Thiên Lam run tay mở tập tin. Hiện ra trước mắt là danh sách các tài khoản quản trị, lịch sử truy cập và những thay đổi quan trọng gần nhất. Một cái tên nổi bật: “L.D.D”.

– Đây là ký hiệu người thừa kế dự bị của Trịnh Thị. Người này đã biến mất khỏi hồ sơ từ nhiều năm trước, – Thiên Lam thì thầm.

Duy Khánh cau mày: – Có thể đây là kẻ đang thao túng mọi thứ từ bóng tối.

Thiên Lam gật đầu, lòng trĩu nặng. Cô thấy rõ, ván cờ này còn phức tạp hơn cô tưởng.

– Chúng ta phải tìm ra người này trước khi Quang Hạo hoặc Tố Diệp phát hiện ra, – Duy Khánh nói, giọng gấp.

– Tôi cần thêm dữ liệu, có thể phải xâm nhập sâu hơn vào hệ thống.

– Tôi có người có thể giúp, – anh đáp, khoác áo, chuẩn bị rời đi. – Đừng để ai vào trong lúc tôi vắng mặt.

Cô gật đầu, ánh mắt vừa cảm kích vừa lo lắng.

Cánh cửa khép lại, để lại Thiên Lam một mình giữa căn hộ rộng lớn. Ngoài kia, thành phố Hải Phong vẫn rực rỡ ánh đèn. Cô nhìn vào màn hình laptop, những dòng mã nhấp nháy như thôi miên.

Một tin nhắn bất ngờ hiện lên: “Cẩn thận. Kẻ thù ở rất gần.”

Thiên Lam đóng laptop, đứng dậy, bước ra ban công. Gió biển thổi ùa vào, mang theo vị mặn và hơi lạnh mơ hồ của hiểm nguy.

Phía dưới, một chiếc xe đen lặng lẽ đỗ lại, cửa kính tối phủ. Ai đó đang quan sát từng chuyển động nhỏ nhất của cô.

Cô biết, trận cờ đã mở, không còn đường lùi – và mỗi bước đi đều có thể là bẫy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.