Ánh sáng đầu hè len lỏi qua rèm cửa, chiếu loang lổ lên những dòng mã xanh biếc trên màn hình máy tính của Thiên Lam. Cô ngồi bất động, mắt dõi vào từng ký tự, lòng dậy lên cảm giác vừa lo lắng vừa quyết liệt. Đoạn mã lạ phát hiện tối qua vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện vô hình của kẻ khác trong vùng an toàn tưởng chừng kín kẽ của cô. Tin nhắn cảnh báo từ số lạ đêm trước khiến mọi đề phòng trong cô như thắt lại, ranh giới giữa bạn và thù trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết.
Điện thoại rung, một tin nhắn hiện lên: “Anh chờ em ở quán cà phê tầng ba, tòa nhà Hòa Phát. Đừng đi cùng ai. – DK.”
Không cần nghĩ lâu, Thiên Lam tắt màn hình, nhanh chóng thay áo khoác rồi rời khỏi căn hộ. Cô biết, một liên minh chỉ có thể bắt đầu nếu cả hai đều chịu đặt cược. Và chính cô, hơn ai hết, cần một cú liều để phá vỡ thế cờ bị vây ép bốn phía.
***
Quán cà phê tầng ba nép mình giữa những tòa nhà văn phòng sầm uất, ánh sáng vàng dịu, lặng lẽ như tách biệt khỏi sự ồn ào của thành phố. Duy Khánh đã ngồi đó, lưng tựa kính, ánh mắt sắc lạnh nhìn qua phố xá. Anh mặc sơ mi trắng, áo khoác xám, mọi đường nét đều toát lên vẻ điềm tĩnh, khó đoán.
Thiên Lam kéo ghế ngồi đối diện, giữ khoảng cách vừa đủ. Hai người nhìn nhau trong im lặng. Duy Khánh là người phá vỡ sự yên tĩnh trước, giọng trầm đều:
– Cảm ơn em đã đến. Anh nghĩ đã đến lúc chúng ta nên nói chuyện một cách thẳng thắn.
– Nếu anh đã hẹn, tôi sẽ nghe. Nhưng tôi không thích những vòng vo. – Thiên Lam đáp, ánh mắt không tránh né.
Duy Khánh gật đầu, đặt ly cà phê xuống, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn:
– Chúng ta đều đang đi trên dây giữa hai vực thẳm. Em và tôi, mỗi người đều có mục tiêu riêng, nhưng lại mắc kẹt trong cùng một ván cờ lớn. Tôi muốn đề nghị một thỏa thuận – hợp tác trao đổi thông tin. Không ai được phép giữ lại nửa vời nếu muốn sống sót.
Thiên Lam nhíu mày, cân nhắc. Cô biết rõ sự nguy hiểm của việc đặt lòng tin sai chỗ, nhưng cũng hiểu mình không còn nhiều lựa chọn.
– Cụ thể anh muốn trao đổi gì?
Duy Khánh lấy từ túi áo một tập tài liệu, đẩy về phía cô. Bên trong là các bản in giao dịch tài chính của những công ty bình phong liên quan tới Trịnh Thị và một quỹ đầu tư nước ngoài. Cô lướt nhanh qua, nhận ra ngay những cái tên từng xuất hiện trong dữ liệu mẹ để lại.
– Những giao dịch này xảy ra trước khi mẹ em qua đời. – Anh nói, giọng đều. – Tôi nghĩ, cái chết của bà không phải ngẫu nhiên. Bà ấy đã biết quá nhiều về các dòng tiền này.
Thiên Lam siết chặt tờ giấy, giọng chùng xuống:
– Anh lấy được từ đâu?
– Tôi có nguồn riêng trong giới ngân hàng. – Anh đáp, không đi sâu vào chi tiết. – Đổi lại, tôi muốn em chia sẻ bất cứ thông tin nào em có về “Mật Mã Hào Môn” và sự thay đổi quyền thừa kế ở Trịnh Thị mười lăm năm trước.
Cô lặng đi, đôi mắt nâu trầm thoáng lộ vẻ cảnh giác lẫn tò mò. Cô không thể phơi bày toàn bộ những gì mình biết, nhưng cũng không thể trắng tay trong cuộc mặc cả này.
– “Mật Mã Hào Môn” là bộ quy tắc quyết định quyền lực trong các gia tộc, được mã hóa cực kỳ phức tạp. – Cô trả lời, giữ giọng bình thản. – Gần đây, tôi phát hiện hệ thống bị xâm nhập. Một đoạn mã lạ được ai đó để lại trong server của Trịnh Thị.
Duy Khánh hơi cau mày:
– Em nghi ngờ ai?
– Tôi chưa xác định được. Có thể là nội gián, hoặc một thế lực thứ ba muốn lật đổ cả hai gia tộc.
Anh gật đầu, mắt ánh lên sự tập trung. Im lặng một lát, anh tiếp lời:
– Tôi cũng vừa nhận được tin, một phần dữ liệu của Lục gia bị đánh cắp. Đó là danh sách thừa kế và các khoản đầu tư ngầm. Trong số những kẻ bị nghi ngờ, có cả Phan Mạnh Khang.
Thiên Lam sững lại. Cái tên ấy đã từng xuất hiện trong hồ sơ mẹ cô, và gần đây lại lảng vảng quanh những câu chuyện về Trịnh Thị.
– Nếu đúng là hắn, mọi thứ sẽ không đơn giản. – Cô lẩm bẩm.
Duy Khánh nhìn thẳng vào mắt cô:
– Em có từng tiếp xúc với Khang?
– Chỉ một lần, không thân thiết. Dữ liệu mẹ tôi để lại có nhắc đến hắn là người từng nhận tiền từ Trịnh Thị.
Không khí giữa hai người lắng xuống. Duy Khánh không hỏi thêm, ánh mắt vẫn dò xét từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt cô.
– Về chuyện thay đổi quyền thừa kế ở Trịnh Thị, anh biết gì? – Thiên Lam lên tiếng, giọng khẽ khàng.
Anh tựa người ra sau, khóe môi nhếch nhẹ:
– Tôi biết mười lăm năm trước, mẹ em bị loại khỏi danh sách thừa kế. Sau đó, vị trí của bà được chuyển cho một người thân cận với Trịnh Quang Hạo.
Cô nghe như có ai bóp nghẹt tim mình. Điều cô từng nghi ngờ, nay được xác nhận từ miệng kẻ ngoài cuộc, khiến nỗi đau cũ dâng trào.
– Anh biết ai là người đó không?
– Tôi đang điều tra. Nhưng Lục Tố Diệp có liên quan. – Anh đáp, ánh mắt không rời cô.
Thiên Lam nuốt nước bọt, cố giữ bình tĩnh:
– Anh muốn gì ở tôi nữa?
– Tôi cần em chia sẻ bất cứ điều gì liên quan đến “Mật Mã Hào Môn”. Đổi lại, tôi sẽ giúp em điều tra cái chết của mẹ, đồng thời bảo vệ em trước những nguy hiểm sắp tới.
Cô lặng im, đôi bàn tay đan vào nhau trên bàn. Một mặt, cô hiểu mình cần sự giúp đỡ; mặt khác, bản năng tự vệ thôi thúc cô giữ lại những quân bài quan trọng nhất.
– Nếu tôi đồng ý, anh có giữ bí mật cho tôi không?
– Nếu em tin tôi, tôi sẽ không bao giờ phản bội. – Anh nói, giọng thành khẩn.
Họ nhìn nhau thật lâu. Ngoài cửa kính, dòng người vội vã đi qua, chẳng ai biết một liên minh vừa được hình thành trong góc quán nhỏ này – mong manh nhưng có thể xoay chuyển cả cục diện.
***
Sau cuộc gặp, Thiên Lam rảo bước trở về nhà, lòng nặng trĩu suy nghĩ. Cô ngồi trước máy tính, lật lại từng tập tin cũ, cố ghép nối những mảnh rời rạc về mẹ mình – người phụ nữ từng lặng lẽ đối mặt với sự lạnh lùng của cả gia tộc, rồi biến mất khỏi đời cô bằng một cái chết đầy uẩn khúc.
Một tin nhắn từ số lạ lại hiện lên: “Có người đang theo dõi em. Đừng đặt trọn niềm tin vào bất kỳ ai. – D.”
Lần này, cô không còn bối rối. Cô mở hệ thống bảo mật, kiểm tra kỹ càng mọi ngóc ngách, đồng thời cài thêm lớp mã hóa mới cho toàn bộ dữ liệu nhạy cảm. Cô hiểu, dù là Duy Khánh hay bất kỳ ai, chỉ một lần lơ là, mọi thứ sẽ sụp đổ.
***
Ở đầu bên kia thành phố, Duy Khánh trở về văn phòng, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống bức tranh thành phố rực sáng bên dưới. Một lúc sau, Lục Tố Diệp bước vào, dáng đi thanh thoát, nụ cười dịu dàng trên môi.
– Em vừa gặp Thiên Lam? – Chị họ hỏi, giọng nhẹ nhàng mà sắc sảo.
– Phải. – Anh đáp, không rời mắt khỏi cửa kính. – Chị nghĩ gì về cô ấy?
Tố Diệp ngồi xuống đối diện, ánh mắt không giấu nổi sự đề phòng:
– Cô ấy thông minh, nhưng quá nhiều bí mật. Nếu em không kiểm soát tốt, rất dễ bị kéo vào ván cờ của cô ấy.
Anh cười nhạt:
– Có lẽ. Nhưng hiện tại, cô ấy là người duy nhất em có thể hợp tác.
Tố Diệp nghiêng đầu, ánh mắt lấp lánh như xuyên thấu mọi suy nghĩ:
– Em biết mình đang chơi với lửa không, Khánh? Không ai trong giới này sống sót nếu chỉ dựa vào cảm xúc.
– Em đã quen sống trong lửa từ lâu rồi. – Anh đáp, giọng lạnh tanh.
Chị họ cười khẽ, nhưng ánh mắt đã mất đi vẻ dịu dàng:
– Cẩn thận, đôi khi lửa không chỉ đốt cháy kẻ thù, mà còn thiêu rụi cả chính mình.
Cửa khép lại, để lại anh một mình với những toan tính chồng chéo giữa lý trí và tình cảm.
***
Tối đến, Phan Mạnh Khang ngồi trong một quán bar nhỏ, laptop mở trước mặt, những dòng dữ liệu nhảy múa dưới ngón tay hắn. Hắn mã hóa một đoạn thông tin, gửi đi qua địa chỉ ẩn danh, rồi nhấc ly whisky lên môi, đôi mắt rực sáng vẻ thích thú pha lẫn tính toán.
Điện thoại rung, một tin nhắn hiện lên: “Tiếp tục kế hoạch. Đừng để lộ thân phận.”
Khang nhoẻn miệng cười, ánh nhìn đầy ẩn ý. Một người phục vụ lướt qua, để lại trên bàn hắn một phong bì dán kín. Hắn mở ra, bên trong chỉ có dòng chữ: “Mật Mã Hào Môn – Giai đoạn tiếp theo.” Hắn nhét giấy vào túi, rời quán, bóng dáng hòa vào dòng người.
***
Đêm buông xuống, Thiên Lam ngồi trước màn hình máy tính, ngoài cửa sổ là ánh đèn thành phố trải dài tới tận chân trời. Cô nhập mã bảo mật, truy cập vào server riêng, tìm thấy tệp tin ẩn: “Kế hoạch chuyển nhượng quyền thừa kế – Mật.”
Cô đọc từng dòng, tim đập mạnh khi tên mẹ mình xuất hiện, đi kèm với các điều khoản chuyển nhượng cổ phần, ký tên bởi Trịnh Quang Hạo và Lục Tố Diệp. Cô bàng hoàng: Tố Diệp có vai trò gì trong bi kịch gia đình cô? Tại sao bà ta lại xuất hiện trong những tài liệu này?
Tiếng chuông cửa vang lên, kéo cô khỏi dòng suy nghĩ. Cô nhanh tay tắt màn hình, ra mở cửa.
Duy Khánh đứng đó, vẻ mặt nghiêm nghị.
– Anh vừa nhận được tin, có người của Trịnh Thị đang lảng vảng quanh chỗ em. Chúng ta phải rời đi ngay.
Thiên Lam chần chừ, rồi gật đầu. Anh nắm tay cô, nhanh chóng dẫn xuống thang máy, hòa vào đám đông phố thị.
– Anh đưa em đi đâu? – Cô hỏi nhỏ.
– Đến nơi an toàn hơn. – Anh đáp, mắt không rời xung quanh.***
Căn hộ mới ở tầng cao nhất một tòa nhà trong khu tài chính. Cửa kính mở rộng nhìn ra biển, bên trong đầy đủ thiết bị bảo mật, máy tính, cả một bộ quần áo mới cho cô.
– Anh chuẩn bị từ bao giờ? – Cô hỏi, nửa ngạc nhiên, nửa dè dặt.
– Anh luôn có phương án dự phòng. Em ổn chứ?
Cô ngồi xuống sofa, mắt nhìn xa xăm:
– Anh có tin ai trong gia đình mình không?
– Không. Kể cả chị họ anh.
– Thế anh tin tôi à?
Duy Khánh ngồi xuống cạnh cô, ánh mắt sâu lắng:
– Tin. Đủ để giao cả mạng sống.
Cô bật cười khô khốc:
– Đừng tin ai tuyệt đối, kể cả tôi.
Anh đặt nhẹ tay lên vai cô:
– Em không đơn độc. Nếu em muốn, anh sẽ cùng em đi đến tận cùng sự thật này.
Cô ngả đầu lên vai anh, không nói gì thêm. Trong khoảnh khắc đó, mọi toan tính lùi lại phía sau, chỉ còn lại hai tâm hồn lạc lõng giữa thành phố xa hoa.
***
Sáng hôm sau, Duy Khánh rời đi sớm, để lại Thiên Lam một mình với những suy nghĩ bộn bề. Cô mở lại các tệp vừa giải mã, lục tìm mọi manh mối liên quan đến mẹ và dự án chuyển nhượng cổ phần. Một cái tên nổi lên: “Dự án Bạch Dương.”
Cô tra cứu nhanh, phát hiện dự án từng do mẹ phụ trách, nhưng sau đó bị chuyển giao cho một người thân tín của Trịnh Quang Hạo, đi kèm khoản tiền lớn ra nước ngoài. Cô ghi chú lại, gửi email mã hóa cho Duy Khánh: “Dự án Bạch Dương là chìa khóa. Phải xác minh vai trò của Lục Tố Diệp.”
Gửi xong, cô đứng dậy pha cà phê, nhìn ra thành phố đã bừng sáng, nhịp sống vẫn hối hả như không hề có bi kịch nào đang diễn ra.
***
Cùng lúc đó, Trịnh Quang Hạo ngồi trong phòng làm việc, tay vuốt nhẹ bức ảnh cũ có hình mẹ con Thiên Lam. Trợ lý bước vào, báo cáo: “Thiên Lam đã rời khỏi nhà, không xác định được vị trí.”
Ông lạnh lùng ra lệnh:
– Tìm bằng được nó. Dùng mọi cách nếu cần.
Ông cất bức ảnh vào ngăn kéo, ánh mắt thoáng chút xót xa rồi lại lạnh tanh. Ông đứng dậy, bước ra khỏi phòng, bóng dáng to lớn phủ lên nền nhà vắng lặng.
***
Tối, Thiên Lam nhận được một email ẩn danh: “Muốn biết sự thật về mẹ cô, hãy đến bến tàu số 7, 21 giờ. Đi một mình.”
Cô suy nghĩ, rồi nhắn cho Duy Khánh: “Có manh mối mới. Em sẽ tự đi. Nếu không liên lạc sau nửa tiếng, kiểm tra bến tàu số 7.”
Đúng giờ hẹn, cô mặc áo khoác tối, đội mũ lưỡi trai, lặng lẽ xuống phố. Gió biển ban đêm lạnh cắt da. Đến bến tàu, cô nhận ra một bóng người đứng trong góc tối.
– Cô là Thiên Lam? – Giọng nam trầm khàn.
– Đúng, ông là ai?
Người đàn ông đưa cho cô một phong bì:
– Trong này là bản sao hợp đồng chuyển nhượng cổ phần của mẹ cô. Bà ấy từng cố giữ vị trí của mình, nhưng bị người thân cận nhất phản bội.
– Là ai? – Cô hỏi, tay run lên.
– Người ký nhận là Lục Tố Diệp.
Cô lùi lại, ngỡ ngàng. Người đàn ông nhanh chóng rời đi trước khi cô kịp hỏi gì thêm. Cô mở phong bì, lướt qua giấy tờ, mọi thứ dần sáng tỏ – nhưng lại mở ra vực sâu mới của bí mật và phản bội.
Tiếng bước chân gấp gáp vang lên phía sau. Cô quay lại, thấy một người đàn ông khác đang lao tới.
– Đứng lại! – Giọng nam quát lớn.
Cô lập tức chạy, chân đạp lên những tấm ván cũ của bến tàu, phía sau là tiếng chân rượt đuổi sát gót. Tim đập dồn dập, cô nhảy qua một rào chắn, lao vào bóng tối.
Điện thoại rung, hiện lên tin nhắn của Duy Khánh: “Em ở đâu?”
Cô vội nhắn lại: “Bị theo dõi. Đang trốn ở bến tàu. Đừng gọi.”
Tiếng người tìm kiếm mỗi lúc một gần. Cô áp lưng vào vách, nín thở, mắt quét nhanh tìm lối thoát. Dữ kiện trong đầu xếp lại: mẹ cô, Tố Diệp, các bản hợp đồng, những dòng tiền mờ ám – tất cả gắn kết thành một mạng lưới mưu đồ chưa rõ hình thù.
***
Trên sân thượng tòa nhà gần đó, Duy Khánh theo dõi bến tàu bằng ống nhòm. Thấy bóng Thiên Lam ẩn mình sau rào chắn, phía sau là hai gã đàn ông lạ mặt. Anh bấm điện thoại:
– Khang, tôi cần anh ngắt tín hiệu camera quanh bến tàu số 7 trong năm phút.
Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười nhạt:
– Bao nhiêu?
– Đủ để anh không cần lo nghĩ một năm. Làm ngay.
– Được, nhớ giữ lời.
Màn hình hiện lên: “Đã ngắt tín hiệu.” Anh lao xuống cầu thang, chạy về phía bến tàu, lòng nóng như lửa.
***
Trong bóng tối, Thiên Lam nghe tiếng chân xa dần. Nhưng chưa kịp rời đi thì một bàn tay thô bạo chụp lấy vai cô.
– Đứng im!
Cô phản xạ đá mạnh vào ống đồng đối phương. Gã đau, buông cô ra. Cô vùng chạy, hướng về phía ánh đèn, nơi có bóng người đang lao tới.
– Lam! – Duy Khánh gọi lớn.
Cô lao về phía anh, th* d*c:
– Chúng theo dõi em. Em lấy được hợp đồng rồi.
Duy Khánh kéo cô đi, cả hai hòa vào dòng xe cộ, phía sau là tiếng la hét, đèn pin quét sáng một góc tối.
***
Trở lại căn hộ an toàn, Thiên Lam ngồi phịch xuống ghế, tay vẫn run nhẹ. Duy Khánh đưa cho cô ly nước, mắt không rời tập hợp đồng.
– Em ổn chứ?
– Em cần biết sự thật. – Cô đặt tập giấy lên bàn. – Đây là hợp đồng mẹ em bị ép ký, người nhận là Lục Tố Diệp.
Duy Khánh đọc qua, mặt tối lại:
– Nếu Tố Diệp dính líu, mọi chuyện phức tạp hơn ta nghĩ. Phải hết sức cẩn trọng.
– Anh có tin Tố Diệp không? – Cô hỏi, giọng mệt mỏi.
– Chưa từng.
Cô gục đầu xuống bàn:
– Em không biết còn có thể tin ai nữa.
Anh ngồi cạnh, nắm lấy tay cô:
– Tin anh. Ít nhất, cho đến khi mọi chuyện sáng tỏ.
Một tin nhắn mới hiện lên trên điện thoại Thiên Lam: “Đừng tưởng đây là kết thúc. Mọi chuyện chỉ mới bắt đầu. – K”
Cô nhìn dòng chữ, lòng lạnh buốt. Ai đang điều khiển ván cờ này – Khang, Tố Diệp, hay chính cha cô?
Bên ngoài, gió biển thổi mạnh, cuốn theo những âm mưu chưa lộ diện. Trong căn hộ, ánh mắt Duy Khánh và Thiên Lam chạm nhau – giữa họ là niềm tin mong manh, và một lời hứa chưa thành hình.
Đêm ấy, họ đều biết: ngày mai, mọi thứ sẽ lại đổi thay. Và ván cờ quyền lực, vẫn còn nhiều quân cờ chưa lật.


Bình luận chương