Sau khi từ cô nhi viện về, Kì Lam và Kì Thiên đi dạo quanh hồ gần đấy.
Cả hai im lạng không nói gì. Hắn mở lời:
- T..Tôi có cái này cho cô này!- Mặt hắn đỏ bừng, rút ra một cái lắc tay bằng bạc có nhiều những chiếc chuông nhỏ kêu leng keng.
- Oa! Dễ thương quá. Cảm ơn anh!- nó vui vẻ cầm lấy chiếc lắc.
- Từ nay trở đi, cô sẽ là mèo của Mạc Kì Thiên này!- nụ cười hiếm hoi nở trên môi hắn. Nó đỏ mặt, tim đập loạn xạ. Nó ko biết rằng hắn cũng ko khác gì nó.
T/g: đây có được gọi là tỏ tình ko nhỉ?
Đêm đó có 1 trai, 1 gái mất ngủ.
Thông tin cá nhân
Truyện đang đọc
Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn
Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói
Chưa có lịch sử mua gói


Bình luận chương