Màn đêm phủ xuống kinh thành như một tấm lụa dày, che giấu mọi động tĩnh dưới ánh trăng bạc lạnh lẽo. Bên trong hậu viện một biệt phủ vắng tiếng người, hai bóng nữ nhân đối diện nhau giữa gian phòng nhỏ chỉ le lói ánh đèn dầu. Hạ Tinh Nhi khoác áo choàng tím nhạt, mũ che gần kín mặt, ánh mắt lóe lên tia cảnh giác khi cánh cửa khép lại sau lưng.
Tạ Uyển Cơ đã ngồi sẵn ở ghế cạnh cửa sổ. Nàng chậm rãi rót trà, giọng dịu dàng mà lạnh buốt:
– Đêm dài, gió lớn. Cố ý đến gặp ta lúc này, hẳn là có chuyện gấp?
Hạ Tinh Nhi cẩn trọng liếc quanh, đoạn cởi mũ, để lộ gương mặt thanh tú với đôi mắt đen sâu như giếng cổ. Nụ cười của nàng thoáng hiện rồi tan biến:
– Ta không có thói quen phí thời gian. Chuyện phủ Thượng thư, ngươi đã làm tốt. Nhưng con cờ đó chỉ là mở màn. Nếu muốn thao túng đại cục, phải nhổ tận gốc những kẻ đủ sức phá rối.
Tạ Uyển Cơ nhấp một ngụm trà, đôi mắt sắc như dao nhìn xoáy vào Tinh Nhi:
– Ta đã dọn đường giúp ngươi. Lục Trinh Nhi vừa mới thoát tội, nhưng dư âm chưa tan. Ngọc Cẩn và Trình Duệ Chi đều bị cuốn vào, hai nhà Quốc công, Tể tướng sớm muộn cũng phân tranh. Ngươi muốn gì ở ta?
Hạ Tinh Nhi đặt một chiếc hộp gấm nhỏ lên bàn. Trong hộp là viên ngọc cốt có vết nứt nhỏ, ánh sáng xanh nhạt u ám len lỏi dưới nắp. Nàng nói khẽ:
– Đây là cốt ngọc giả, dùng thuật Tử Hoa pháp mà chế tác. Đêm mai, ngươi cho người tráo đổi với ngọc thật trong lễ tế tổ phủ Quốc công. Khi ấy, chân tướng lộ ra, mọi người sẽ nghĩ nhà ngươi bị phản bội, ngọc cốt truyền thừa đã bị ô uế. Ai còn tin vào dòng dõi Quốc công nữa?
Tạ Uyển Cơ nheo mắt, khóe môi khẽ nhếch:
– Ngươi tính toán không tệ, nhưng nếu sự việc bại lộ, ngươi nghĩ mình còn sống rời khỏi cung? Ta giúp ngươi, đổi lại được gì?
Hạ Tinh Nhi không đáp vội. Nàng đẩy hộp gấm về phía trước, ánh mắt bình thản:
– Ta biết ngươi khát khao gì. Chỉ cần ngọc cốt phủ Quốc công bị nghi ngờ, vị trí trưởng tử của Tạ Ngọc Cẩn sẽ lung lay. Khi đó, kẻ có dòng máu Quốc công hợp lệ nhất là ai? Không phải ngươi thì còn ai vào đây?
Tạ Uyển Cơ cười nhạt, vân vê chén trà trong tay:
– Ngươi quá tự tin. Ngọc Cẩn là kẻ đa mưu, lại có lòng người trong tay. Dù mất ngọc cốt, y vẫn có thể xoay chuyển. Hơn nữa, cha ta sẽ không dễ dàng gạt bỏ trưởng tử.
Hạ Tinh Nhi cúi đầu, giọng như gió lướt qua mặt nước:
– Ngươi không cần gạt bỏ y, chỉ cần khiến lòng người nghi hoặc. Nếu trong lễ tế, ngọc cốt truyền thừa bị tráo đổi, rồi tin đồn lan khắp kinh thành: “Trưởng tử phủ Quốc công thực ra không có huyết mạch thuần chính.” Khi ấy, cha ngươi vì danh dự, tự khắc sẽ nghi ngờ, các đại tộc khác cũng sẽ nhân cơ hội đục nước béo cò. Ngươi chỉ cần dọn sẵn chỗ đứng, phần còn lại ta lo liệu.
Tạ Uyển Cơ đặt chén trà xuống, ánh mắt âm u như mặt hồ không gợn sóng. Một lát sau, nàng chậm rãi hỏi:
– Vậy còn Lục Trinh Nhi? Ngươi nghĩ nàng ta dễ đối phó thế sao? Kẻ như nàng, một khi đã sống lại từ cõi chết, sẽ không để yên cho ai đâu.
Hạ Tinh Nhi hơi cúi đầu, khóe môi cong lên:
– Lục Trinh Nhi có thể thông minh, nhưng nàng ta vẫn là nữ nhi, tình cảm quá nặng. Chỉ cần dùng người nàng ta yêu để dẫn dụ, nàng ta sẽ tự sa lưới. Ngươi cứ để ta lo. Việc của ngươi là chuẩn bị cho đêm mai, đừng để xảy ra sơ suất.
Tạ Uyển Cơ ngả người ra sau, ngón tay gõ nhè nhẹ lên bàn:
– Nếu việc thành, ngươi muốn gì?
Ánh đèn hắt lên gương mặt Hạ Tinh Nhi, đôi mắt nàng lấp lánh thứ ánh sáng lạnh lùng:
– Ta muốn toàn bộ bí pháp cốt ngọc của phủ Quốc công. Ngươi lên được vị trí chủ mẫu, ta sẽ là hậu cung chủ vị. Đến khi đó, mỗi người một nửa thiên hạ, không ai nợ ai.
Tạ Uyển Cơ nhìn nàng thật lâu, rồi bật cười khẽ:
– Ngươi quả nhiên là nữ nhân hiểm độc. Nhưng ngươi có chắc, sau khi ta đạt được mục đích, sẽ giữ lời?
Hạ Tinh Nhi nhấc chén trà, lặng lẽ nhấp một ngụm, không đáp. Nàng lấy từ tay áo ra một tờ giấy nhỏ, đẩy về phía Tạ Uyển Cơ:
– Đây là danh sách những người trung thành với ngươi trong phủ. Đêm mai, đúng canh ba, chỉ cần một hiệu lệnh, bọn chúng sẽ phối hợp. Ngươi chỉ cần ra tay gọn gàng.
Tạ Uyển Cơ cầm lấy tờ giấy, liếc nhanh rồi giấu vào tay áo. Ánh mắt nàng ánh lên tia tính toán:
– Ta sẽ làm theo ý ngươi. Nhưng nhớ, một khi ta phát hiện ngươi dối trá, đừng trách ta vô tình.
Hạ Tinh Nhi khẽ cúi đầu:
– Chúng ta đều là kẻ cùng đường, chỉ có thể dựa vào nhau mà đi tiếp.
Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua, mang theo tiếng cành khô va vào nhau. Bóng hai nữ nhân in lên vách, kéo dài như những chiếc bóng ma lặng lẽ.
*
Tạ Uyển Cơ rời khỏi phòng trước. Nàng bước nhẹ qua hành lang khuất gió, đi thẳng về phía tiểu viện phía tây. Trên đường, một nha hoàn áo xanh lặng lẽ nhập vào bóng tối, thì thầm:
– Tiểu thư, mật tín từ phủ Quốc công đã chuyển đi, không ai phát hiện.
Tạ Uyển Cơ gật đầu, ánh mắt lóe lên lạnh lẽo:
– Dặn người của chúng ta, đêm mai bố trí xong, tuyệt đối không để lộ dấu vết. Bất cứ ai nghi ngờ, lập tức bịt miệng.
Nha hoàn cúi đầu:
– Vâng.
Tạ Uyển Cơ dừng lại dưới gốc tùng già, ngước nhìn trời đêm mù sương. Trong lòng nàng, từng lớp sóng ngầm cuộn trào. Mấy năm qua, nàng sống dưới cái bóng của huynh trưởng, chịu đủ lạnh nhạt, khinh khi. Nay thời cơ đã đến, chỉ cần một đòn quyết định, nàng sẽ đoạt lấy tất cả.
Nàng khẽ cười, tiếng cười tan vào gió lạnh.
*
Trong khi đó, Hạ Tinh Nhi vẫn ngồi lại trong căn phòng nhỏ. Nàng mở hộp gấm, ngắm viên ngọc cốt nứt vỡ, ánh mắt lạnh như nước đá. Nàng thì thầm:
– Tạ Uyển Cơ, ngươi cứ tưởng mình khôn ngoan, thật ra cũng chỉ là con cờ mà thôi.
Nàng lấy từ tay áo ra một chiếc lọ nhỏ, nhỏ lên ngọc cốt vài giọt chất lỏng tím sẫm. Vết nứt trên viên ngọc lan rộng, ánh sáng xanh lập tức tắt ngấm, chỉ còn lại lớp vỏ ngoài lấp lánh. Tinh Nhi cất lọ thuốc, ánh mắt dửng dưng:
– Cốt ngọc giả này, chỉ cần đặt dưới ánh nến một khắc, sẽ tan thành tro bụi. Đêm mai, mọi tội lỗi sẽ đổ lên đầu các ngươi. Khi ấy, ta ung dung đứng ngoài mà cười.
Nàng đứng dậy, kéo mũ che kín mặt, lặng lẽ rời khỏi biệt viện. Ngoài cổng, một chiếc xe ngựa chờ sẵn. Người đánh xe là một tiểu đồng có gương mặt xa lạ. Hạ Tinh Nhi lên xe, kéo rèm lại. Xe ngựa lăn bánh êm ru, hòa vào dòng đêm mịt mờ.
*
Ở một nơi khác trong phủ Quốc công, Tạ Ngọc Cẩn đang xem xét lại toàn bộ việc bố trí lễ tế tổ. Ánh mắt chàng trầm ngâm, từng mạch máu trên tay căng lên như báo hiệu một nguy cơ cận kề.
Trợ thủ thân cận khẽ nói:
– Công tử, mọi thứ đã chuẩn bị ổn thỏa. Ngọc cốt thật đã được niêm phong trong hộp bạc, đặt dưới hòm khóa ba lớp. Chỉ có công tử và lão quản gia giữ chìa.
Tạ Ngọc Cẩn gật đầu, giọng lạnh lùng:
– Đêm nay, cho người canh giữ nghiêm ngặt. Ai lạ mặt xuất hiện gần từ đường, lập tức bắt giữ, không cần hỏi han.
Trợ thủ đáp lời, vội vàng lui ra. Ngọc Cẩn ngồi lại một mình, ánh mắt như phủ một tầng sương. Chàng biết, sau vụ án ở phủ Thượng thư, kẻ đứng sau Hạ Tinh Nhi chắc chắn chưa dừng lại. Mọi dấu hiệu đều chỉ về một âm mưu lớn hơn, nhắm thẳng vào dòng dõi Quốc công.
Chàng siết chặt chuỗi ngọc đeo bên tay, ánh mắt càng thêm kiên định.
– Nếu là ngươi, Uyển Cơ, ta sẽ không nương tay nữa.
*
Trong phòng riêng của mình, Tạ Uyển Cơ mở hộp gấm nhỏ, kiểm tra lại viên ngọc cốt giả mà Hạ Tinh Nhi đưa. Nàng lật đi lật lại, ánh mắt ngập tràn nghi hoặc. Đôi lúc, nàng nhíu mày, như cảm thấy có điều gì không ổn.
Nha hoàn thân cận đứng bên, thấp giọng hỏi:
– Tiểu thư, liệu có thể tin được Hạ Tinh Nhi?
Uyển Cơ lạnh lùng đáp:
– Không ai trong cung này đáng tin, kể cả chính mình. Nhưng ta không còn đường lui. Nếu không mạo hiểm lần này, cả đời chỉ là một kẻ bị chèn ép.
Nàng đặt ngọc cốt vào hộp, khóa lại bằng một sợi tơ bạc mảnh.– Dặn người chuẩn bị sẵn một bộ y phục mới cho ta đêm mai. Phải thật kín đáo, không để ai nhận ra.
Nha hoàn răm rắp lui ra. Trong phòng chỉ còn lại Uyển Cơ, ánh mắt nàng trầm xuống, gương mặt xinh đẹp mà lạnh lùng như bức tượng ngọc.
*
Đêm càng về khuya, phố xá lặng ngắt. Phía sau tường phủ Quốc công, một bóng người nhỏ bé lặng lẽ trườn vào, động tác thuần thục không phát ra tiếng động. Đó là một trong những ám vệ của Hạ Tinh Nhi, lặng lẽ thay đổi vị trí các cạm bẫy mà Ngọc Cẩn đã bố trí. Tất cả đều nằm trong dự tính của nàng.
*
Sáng hôm sau, lễ tế tổ phủ Quốc công được chuẩn bị long trọng. Khắp phủ rợp cờ ngũ sắc, các quản gia, nha hoàn đều vận đồ chỉnh tề, ai nấy đều giữ nét mặt nghiêm trang. Tạ Ngọc Cẩn thân khoác trường bào, ánh mắt trầm tĩnh, tự mình kiểm tra lại từng bước chuẩn bị.
Tạ Uyển Cơ xuất hiện sau rèm, dáng đi uyển chuyển, gương mặt điểm chút phấn hồng. Nàng mỉm cười chào huynh trưởng, ánh mắt trong veo không vướng bụi trần.
– Đại ca, mọi việc đã ổn thỏa. Hôm nay lễ tế tổ, chỉ mong mọi sự bình an.
Ngọc Cẩn liếc nhìn muội muội, ánh mắt lạnh băng:
– Đa tạ. Ta đã cho tăng cường phòng vệ. Mong muội cũng cẩn thận.
Uyển Cơ cúi đầu, nét mặt ngoan hiền, nhưng trong đáy mắt lóe lên tia đắc ý.
*
Giữa lúc ấy, tại một góc khác của kinh thành, Hạ Tinh Nhi ngồi trong phòng trang điểm, để cung nữ thân tín chỉnh lại búi tóc. Nàng nhìn mình trong gương đồng, ánh mắt không chút cảm xúc.
– Đã chuẩn bị xong mọi thứ?
Cung nữ gật đầu:
– Tin tức từ phủ Quốc công đều đã vào tay chúng ta. Đúng canh ba đêm nay, mọi người sẽ phối hợp với Tạ tiểu thư. Chỉ cần một hiệu lệnh, tất cả sẽ hành động.
Hạ Tinh Nhi khẽ gật đầu, mắt lướt qua chiếc hộp gấm nhỏ đặt trên bàn.
– Đừng để bất cứ ai ngoài nhóm của ta tiếp cận hộp ngọc. Nếu có biến, lập tức thiêu hủy.
Cung nữ cúi đầu, lui ra. Tinh Nhi ngồi lại, ánh mắt sâu thẳm. Trong lòng nàng, mọi thứ đã an bài, chỉ còn chờ thời khắc quyết định.
*
Chiều xuống, lễ tế tổ diễn ra trong không khí trang nghiêm. Các vị trưởng lão, quan viên thân cận phủ Quốc công đều tề tựu đông đủ. Ngọc Cẩn đứng đầu hàng, khí chất vững vàng. Phía sau, Tạ Uyển Cơ khoác áo gấm màu nhạt, ánh mắt bình thản như hồ thu.
Khi lão quản gia dâng hộp ngọc cốt lên bàn thờ tổ tiên, mọi ánh mắt đều dồn về phía ấy. Ngọc Cẩn đích thân mở khóa, lấy ra viên ngọc cốt thật, đặt lên khay bạc. Đúng lúc ấy, một cơn gió mạnh thổi qua, tấm rèm phía sau khẽ lay động. Trong khoảnh khắc ấy, một bàn tay thon dài nhanh như chớp lướt qua, đổi viên ngọc cốt trên khay bằng một viên khác giống hệt.
Không ai phát hiện, mọi sự diễn ra như một ảo ảnh.
Lễ tế tiếp tục. Đến khi trưởng lão chạm tay lên ngọc cốt, bỗng sắc mặt biến đổi. Viên ngọc trên khay dần chuyển màu, vết nứt lan rộng, ánh sáng bên trong lụi tắt chỉ trong chớp mắt. Mọi người kinh hãi, rì rầm bàn tán.
Một vị trưởng lão run rẩy:
– Đây… đây là cốt ngọc giả!
Không khí trở nên đặc quánh. Tạ Ngọc Cẩn bước tới, sắc mặt lạnh băng, kiểm tra viên ngọc. Chàng nhìn thấy vết nứt lạ, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm.
– Ai đã động vào hộp ngọc?
Lão quản gia quỳ sụp xuống, run rẩy:
– Bẩm công tử, ngoài lão nô và công tử, không ai tiếp cận được hộp ngọc!
Các quan viên xôn xao, tiếng bàn tán vang khắp đại sảnh. Có người thì thầm:
– Chẳng lẽ phủ Quốc công đã bị phản bội?
Tạ Uyển Cơ đứng sau, ánh mắt lóe lên tia thích thú. Nàng chậm rãi tiến lên, dịu dàng nói:
– Đại ca, hay là trong phủ có gian tế? Cần tra xét kỹ lưỡng, kẻo mang tiếng với thiên hạ.
Ngọc Cẩn liếc qua muội muội, sắc mặt không đổi.
– Muội yên tâm, ta sẽ tra đến cùng. Người đâu, lục soát toàn phủ, bất cứ ai khả nghi đều bắt lại.
Trong đám đông, có người lặng lẽ lui ra, ánh mắt lấm lét. Ngọc Cẩn ra hiệu, ám vệ lập tức bủa vây, lặng lẽ khóa chặt mọi lối ra.
*
Tạ Uyển Cơ trở về phòng riêng, lòng đầy hân hoan. Nàng mở tủ, lấy ra chiếc hộp gấm chứa viên ngọc cốt thật mà ám vệ vừa trao. Nàng mỉm cười, nâng niu viên ngọc trong tay, ánh mắt rạng rỡ đầy khát vọng.
Bỗng nàng nhận ra viên ngọc trong hộp bắt đầu chuyển màu, vết nứt nhỏ lan rộng, ánh sáng xanh nhạt tắt ngấm. Nàng giật mình, vội kiểm tra lại, nhưng đã muộn. Viên ngọc chỉ còn là lớp vỏ mỏng, bóp nhẹ liền tan thành bụi.
Nàng choáng váng, giận dữ đập vỡ hộp gấm, gào lên:
– Hạ Tinh Nhi! Ngươi dám lừa ta!
Ngoài cửa, nha hoàn hốt hoảng chạy vào:
– Tiểu thư, Hạ Tinh Nhi đã rời khỏi phủ, không ai tìm thấy dấu vết!
Uyển Cơ nghiến răng, ánh mắt đỏ rực vì tức giận. Nàng hiểu, mình đã rơi vào bẫy của Hạ Tinh Nhi.
*
Cùng lúc đó, trong một căn phòng kín đáo gần cửa thành, Hạ Tinh Nhi ngồi bên bàn, ánh mắt điềm nhiên nhìn khói trà bốc lên. Một hắc y nhân cung kính đặt lên bàn một chiếc hộp bạc, thì thầm:
– Viên ngọc cốt thật đã nằm trong tay chúng ta. Đám người phủ Quốc công giờ chỉ biết ôm đầu chịu tội.
Hạ Tinh Nhi khẽ mỉm cười, nâng chén trà lên nhấp một ngụm:
– Tốt lắm. Truyền tin cho người trong cung, chuẩn bị bước tiếp theo. Đại cục đã loạn, chỉ cần một ngọn gió nữa, cả bốn đại tộc sẽ lao vào tranh đoạt.
Hắc y nhân cúi đầu, lập tức lui ra. Trong phòng chỉ còn lại Tinh Nhi, nụ cười nhạt trên môi, ánh mắt lạnh như băng tuyết.
*
Tại phủ Thượng thư, Lục Trinh Nhi vừa nhận được mật tín, nét mặt nàng trầm xuống. Nàng nhìn Dương thị đang lo lắng, khẽ nắm tay mẹ:
– Mẫu thân, phủ Quốc công xảy ra biến lớn. Có kẻ đã ra tay với ngọc cốt truyền thừa. E rằng sóng gió sắp ập tới phủ ta.
Dương thị siết tay con gái, giọng run run:
– Vậy chúng ta phải làm sao?
Trinh Nhi ngẫm nghĩ, ánh mắt lóe sáng:
– Hạ Tinh Nhi đã lộ mặt thật, chỉ là chưa biết mục đích cuối cùng của nàng ta là gì. Phải tìm ra điểm yếu, mới mong cứu được Ngọc Cẩn và tự bảo vệ mình.
*
Đêm ấy, kinh thành rung động bởi tin đồn phủ Quốc công bị mất ngọc cốt, lễ tế tổ thất bại. Các đại gia tộc đều phái người dò la, không khí ngột ngạt bao trùm cả kinh thành. Trong bóng tối, những bàn tay vô hình đang âm thầm kéo các sợi dây vận mệnh, chuẩn bị cho một ván cờ máu lửa chưa từng có.
*
Cuối đêm, tại một mái nhà cao giữa kinh thành, Hạ Tinh Nhi đứng lặng nhìn về phía phủ Quốc công. Ánh mắt nàng lạnh lẽo, gương mặt chìm trong bóng tối. Gió đêm thổi tung vạt áo tím nhạt, mang theo mùi hương hoa đào nhàn nhạt.
Nàng khẽ thì thầm, như nói với chính mình:
– Đêm nay chỉ là bắt đầu. Khi ngọc cốt đã rơi vào tay kẻ khác, chẳng ai còn giữ được lòng trung. Lòng người đã loạn, thế cân bằng sẽ vỡ. Đến lúc ấy, ai còn dám tin vào tình thân, tình yêu?
Nụ cười của nàng tan vào đêm tối, để lại một khoảng lặng lạnh buốt. Phía xa, ánh lửa lập lòe, báo hiệu một trận phong ba mới sắp sửa trỗi dậy nơi vương triều Tử Ngọc.


Bình luận chương