Tin tức Tạ Uyển Cơ bị giam lỏng nhanh chóng lan khắp kinh thành, nhưng trong phủ Quốc công, không khí vẫn đặc quánh như có ai dùng tay siết chặt lấy cổ họng từng người. Sáng nay, ngoài cổng lớn, từng nhóm người lạ mặt lặng lẽ qua lại, ánh mắt đầy dò xét. Họ là sứ giả các gia tộc, là mật thám của triều đình, là những kẻ từng được Uyển Cơ nuôi dưỡng trong bóng tối, nay đều quay lưng, chực chờ một thời khắc phán quyết.
Trong tẩm điện phía tây, Uyển Cơ ngồi bên bàn thấp, mái tóc dài xõa trên vai, gương mặt trắng bệch không còn chút huyết sắc. Nàng vẫn khoác áo lụa mỏng, nhưng khí chất điềm tĩnh thường ngày đã rạn vỡ, chỉ còn lại sự câm lặng của người biết trước kết cục mình. Đôi mắt sắc lẹm giờ đây trũng sâu, ánh nhìn lạc lõng giữa tấm rèm hồng đã phai màu và mùi trầm hương nhạt nhòa khắp phòng.
Tiếng bước chân vang lên phía hành lang. Cửa điện bị đẩy ra, hai thị vệ áo giáp đen bước vào, theo sau là Ngọc Cẩn. Hắn không mang theo binh khí, chỉ một thân trường bào xanh thẫm, gương mặt lạnh tanh, ánh mắt ánh bạc dừng trên người muội muội cùng cha khác mẹ. Uyển Cơ ngẩng đầu, môi cong lên thành nụ cười nhạt, giọng khàn khàn:
– Huynh đến rồi? Ta vẫn nghĩ sẽ còn kéo dài thêm ít ngày nữa.
Ngọc Cẩn không đáp, chỉ ra hiệu cho thị vệ lùi xuống. Khi trong điện chỉ còn hai người, hắn mới trầm giọng:
– Ngươi vẫn còn gì để nói không?
Uyển Cơ bật cười, tiếng cười khô khốc vang lên trong căn phòng trống trải. Nàng đưa tay vuốt nhẹ lên vạt áo, từng ngón tay run rẩy:
– Nếu hôm nay là kết cục, chi bằng để ta nói hết. Huynh muốn nghe sự thật, hay chỉ muốn một lời nhận tội?
Ngọc Cẩn nhìn muội muội, ánh bạc trong mắt như băng giá:
– Ta muốn biết vì sao. Vì sao ngươi lại phản bội cả nhà, đẩy bao người vào cảnh nước mất nhà tan?
Uyển Cơ ngước nhìn lên trần nhà, nụ cười vỡ vụn:
– Vì ta sinh ra đã là kẻ không được thừa nhận. Phụ thân chưa từng gọi tên ta với sự tự hào, mẫu thân chỉ là một cái bóng, suốt đời chịu khuất nhục. Còn huynh, từ nhỏ đã là ánh mặt trời của phủ Quốc công. Tất cả những gì ta khao khát đều nằm trong tầm tay huynh, còn ta, dù cố gắng thế nào cũng chỉ là thứ rác rưởi trong mắt người khác.
Nàng rướn người, ánh mắt sáng rực lên như lửa tàn:
– Huynh có biết cảm giác bị bỏ rơi giữa đêm mưa lạnh, bị người thân nhất đẩy ra khỏi vòng tay ấm áp là thế nào không? Ta đã tự nhủ, nếu không thể được yêu thương, thì ít nhất phải khiến tất cả phải nhớ đến ta, dù là bằng hận thù.
Ngọc Cẩn im lặng, ngón tay siết chặt thành quyền. Hắn không nói, nhưng sống lưng thẳng tắp, hơi thở nặng nề.
Uyển Cơ cười khẽ:
– Ta đã thử sống như một con người lương thiện, nhưng cái bóng của huynh quá lớn. Cái gì cũng là của huynh. Đến khi Lục Trinh Nhi xuất hiện, ta càng nhận ra: trên đời này, ta mãi chỉ là kẻ dư thừa. Nàng ta có thể khiến huynh từ bỏ cả danh dự, còn ta, dù hy sinh cả linh hồn cũng không đổi lấy được một ánh nhìn.
Nàng cúi đầu, hai hàng lệ lăn dài trên má, nhưng giọng nói vẫn rắn rỏi:
– Ta từng nghĩ, chỉ cần loại bỏ nàng ta, huynh sẽ quay về bên ta, dù chỉ là tình thân. Nhưng càng đi càng sai, càng sai càng không thể quay đầu.
Ngọc Cẩn khẽ hỏi:
– Ngươi đã làm những gì? Nói hết đi.
Uyển Cơ nhắm mắt, giọng mệt mỏi:
– Ta dùng “Ám Ngọc chú” trên người Hạ Tinh Nhi, khiến ả trở thành tai mắt cho ta trong cung. Ta nhờ người đầu độc Dương thị, mượn tay người ngoài giết Lục Trinh Nhi ở yến hội. Ta cấu kết với ngoại thích, bán bí pháp gia tộc đổi lấy quyền lực… Ta biết mình đã không còn đường sống, nhưng nếu không làm thế, ta sẽ mãi là kẻ vô hình.
Nàng ngẩng đầu nhìn thẳng vào Ngọc Cẩn, ánh mắt trơ trọi:
– Huynh hận ta sao?
Ngọc Cẩn lặng im rất lâu, rồi mới khẽ đáp:
– Có lẽ từng hận. Nhưng giờ ta chỉ thấy tiếc cho muội. Nếu muội chịu buông tay sớm hơn…
Uyển Cơ bật cười, nước mắt vẫn trào ra:
– Chẳng ai chịu buông thứ mà mình chưa từng nắm được.
Bên ngoài, tiếng bước chân dồn dập, tiếng thị vệ báo cáo:
– Bệ hạ triệu kiến Tạ tiểu thư.
Ngọc Cẩn gật đầu, quay sang Uyển Cơ:
– Ta sẽ đưa muội đi.
Uyển Cơ đứng dậy, dáng vẻ mảnh mai nhưng thẳng lưng bước theo huynh trưởng. Trên hành lang dài, những ánh mắt tò mò, sợ hãi, thương hại, hả hê đều đổ dồn vào nàng. Nhưng Uyển Cơ chỉ nhìn thẳng, môi mím chặt, không để lộ cảm xúc.
Trên điện nghị chính, bệ hạ ngồi uy nghi trên long ỷ, hai hàng đại thần đứng hai bên, sắc mặt ai cũng nặng nề. Lục Trinh Nhi cùng Dương thị, Trình Duệ Chi cũng có mặt. Không khí căng như dây đàn.
Uyển Cơ được dẫn lên quỳ giữa điện. Bệ hạ nhìn nàng, ánh mắt lạnh lùng:
– Tạ Uyển Cơ, ngươi biết tội chưa?
Uyển Cơ ngẩng đầu, ánh mắt bình thản:
– Thần nữ biết tội.
Bệ hạ gằn từng tiếng:
– Tội gì?
Uyển Cơ cười khẽ:
– Tội phản nghịch, hãm hại người thân, cấu kết ngoại thích, tiết lộ bí pháp gia tộc… Tội nào cũng có tên ta.
Lời nàng vừa dứt, cả điện rì rầm. Các đại thần xì xào, có người lắc đầu thương hại, có kẻ lén mỉm cười mãn nguyện.
Bệ hạ chậm rãi hỏi:
– Vì sao ngươi làm thế?
Uyển Cơ nhìn thẳng vào long ỷ:
– Vì tham vọng. Vì không cam chịu phận làm nữ nhi thứ xuất. Vì lòng đố kỵ, vì muốn được nhìn nhận, dù chỉ là trong hận thù.
Bệ hạ trầm ngâm. Một lão thần bước ra, cúi đầu:
– Bệ hạ, tội của Tạ tiểu thư liên quan đến đại cục, không thể dung tha.
Một vị khác tiếp lời:
– Phủ Quốc công vì chuyện này mà mang nhục, xin bệ hạ xử nghiêm để giữ yên lòng dân.
Trình Duệ Chi lên tiếng, giọng điềm đạm nhưng kiên quyết:
– Bệ hạ, tội của Tạ Uyển Cơ là thật, nhưng nàng cũng là nữ nhi yếu đuối. Thần xin bệ hạ khoan dung, xét công lớn của phủ Quốc công mà giảm nhẹ hình phạt.
Một vị quan khác lại phản bác:
– Tội ác đã rõ, chẳng lẽ vì xuất thân mà được tha thứ? Nếu vậy, phép nước để đâu?
Bệ hạ giơ tay ra hiệu im lặng. Ánh mắt ngài dừng lại trên Ngọc Cẩn:
– Ngươi là trưởng tử phủ Quốc công, nói thử xem.
Ngọc Cẩn chắp tay, giọng trầm tĩnh:
– Thần không cầu xin tha thứ cho muội muội. Chỉ mong bệ hạ cho phép gia tộc chúng thần tự xử theo gia quy, giữ lại chút thể diện cuối cùng.
Bệ hạ suy nghĩ hồi lâu, rồi gật đầu:
– Được. Nhưng phải lập tức báo cáo kết quả cho triều đình.
Tiếng trống ngoài điện vang lên, báo hiệu kết cục đã định.Uyển Cơ được đưa về phủ Quốc công, chờ gia tộc nghị xử. Khi nàng đi qua hàng lang, những người từng thân cận đều cúi đầu lảng tránh, không ai dám nhìn thẳng vào mắt nàng. Nàng bước từng bước, mái tóc dài che khuất nửa khuôn mặt, lưng vẫn thẳng, dáng vẻ kiêu hãnh đến phút cuối.
Trong đại sảnh phủ Quốc công, các trưởng bối đã ngồi chờ sẵn. Phụ thân Uyển Cơ – lão Quốc công – ngồi trên ghế chủ vị, tóc bạc trắng, mắt trũng sâu, ánh nhìn tuyệt vọng. Ông không còn là người quyền uy năm xưa, mà chỉ là một ông già kiệt quệ vì đau khổ.
Uyển Cơ quỳ xuống, không khóc, không cầu xin. Lão Quốc công run run nói:
– Sao con lại thành ra thế này? Cha đã có lỗi với con, nhưng sao con nỡ…
Uyển Cơ ngắt lời, giọng bình thản:
– Cha đừng tự trách. Tất cả đều là lựa chọn của con.
Một vị trưởng bối đứng dậy, giọng lạnh lùng:
– Theo gia quy, kẻ phản nghịch phải tước bỏ thân phận, đày ra biên ải, vĩnh viễn không được quay về. Nếu còn tái phạm, xử tử không tha.
Lão Quốc công nhắm mắt, gật đầu. Một thị vệ tiến đến, cắt dải ngọc bội trên thắt lưng Uyển Cơ, tượng trưng cho thân phận nữ nhi phủ Quốc công. Uyển Cơ không phản kháng, chỉ lặng lẽ nhận lấy.
Trước khi bị giải đi, nàng quay đầu nhìn lại đại sảnh lần cuối, ánh mắt dừng thật lâu trên Ngọc Cẩn. Hắn đứng khuất sau cột đá, gương mặt không biểu lộ cảm xúc, nhưng ánh bạc trong mắt rung lên khe khẽ.
Uyển Cơ mỉm cười nhạt, môi khẽ động, không thành tiếng: “Huynh… bảo trọng.”
Cánh cửa lớn khép lại sau lưng nàng, tiếng khóa sắt vang lên nặng nề. Uyển Cơ bị áp giải lên xe ngựa, hướng thẳng ra biên ải phía bắc.
Bóng xe dần khuất giữa biển người lạnh lùng, không ai tiễn đưa, không ai rơi một giọt lệ. Chỉ có một cánh chim lạc bay ngang trời, kêu lên một tiếng khàn khàn rồi biến mất sau rặng núi xa.
Tối hôm đó, phủ Quốc công vắng lặng như tờ. Ngọc Cẩn ngồi một mình trong thư phòng, tay lật từng trang sổ cũ, trong lòng ngổn ngang. Dù biết Uyển Cơ đã gây ra bao nhiêu tội ác, hắn vẫn không tránh khỏi nỗi day dứt. Trong ký ức, bóng dáng một tiểu cô nương rụt rè nép sau lưng hắn ngày xưa hiện về, ánh mắt khát khao được yêu thương, giờ đã vĩnh viễn không còn nữa.
Ngoài trời, gió bấc thổi hun hút. Một bóng người dừng trước cửa, nhẹ nhàng gõ ba tiếng. Ngọc Cẩn ngẩng đầu, bắt gặp Lục Trinh Nhi. Nàng bước vào, ánh mắt dịu dàng mà sâu thẳm.
– Chàng không cần tự trách. Chuyện này, ai cũng không thể ngăn nổi. Đã đến lúc phủ Quốc công phải đối diện với quá khứ.
Ngọc Cẩn thở dài, giọng khàn đặc:
– Ta chỉ mong, từ nay về sau, không còn ai phải trả giá cho những sai lầm cũ nữa.
Trinh Nhi ngồi xuống bên cạnh, nắm lấy tay hắn. Bàn tay nàng ấm áp, truyền sang hắn một dòng sức mạnh dịu dàng.
– Sóng gió rồi cũng sẽ qua thôi. Chúng ta còn rất nhiều việc phải làm. Gia tộc này, cần chàng gánh vác hơn bao giờ hết.
Ngọc Cẩn siết nhẹ tay nàng, trong mắt ánh lên tia kiên định:
– Ta sẽ không để ai phải chịu oan khuất nữa. Dù là ai, cũng phải trả giá cho những gì đã gây ra.
Đêm ấy, không ai ngủ yên. Trong phủ Quốc công, tiếng khóc thầm của những người từng là thân thích Uyển Cơ vang lên, hòa lẫn vào tiếng gió bấc ngoài song cửa.
Sáng hôm sau, tin tức Uyển Cơ bị tước bỏ thân phận, đày đi biên ải truyền khắp kinh thành. Các gia tộc lập tức xôn xao, kẻ mừng người lo. Có nhà vội cắt đứt quan hệ, có kẻ âm thầm mưu tính, có người lại lặng lẽ thu dọn dấu vết từng liên hệ với nàng.
Trong cung, bệ hạ nhận được tấu chương báo cáo kết quả xử lý. Ngài chỉ khẽ gật đầu, phất tay cho lui. Nhưng ánh mắt sâu thẳm của ngài vẫn ánh lên tia cảnh giác. Cục diện vừa lắng xuống, song ai cũng biết, những vết thương mà Uyển Cơ để lại còn lâu mới lành.
Cùng ngày ấy, trong ngục tối phía nam thành, Hạ Tinh Nhi tỉnh lại sau nhiều ngày hôn mê. Nàng nghe tin Uyển Cơ bị đày, khóe môi khẽ nhếch lên thành nụ cười bí hiểm. Trong mắt nàng, tia sáng lạnh lùng lóe lên, như báo hiệu một cơn bão mới đang hình thành.
Bên ngoài, Trình Duệ Chi lặng lẽ rời phủ Quốc công, đi sâu vào ngõ nhỏ phía đông. Hắn gặp một người áo xám, thì thầm trao đổi. Gương mặt hắn vẫn điềm đạm, nhưng ánh mắt lại phức tạp vô cùng.
– Ngươi chắc chắn về tin này? – Trình Duệ Chi hỏi nhỏ.
Người áo xám gật đầu:
– Người của ta báo lại, có kẻ trong cung vẫn chưa chịu dừng tay. Cái bóng của Uyển Cơ chưa biến mất hẳn đâu.
Trình Duệ Chi khẽ chau mày, lòng dấy lên cảm giác bất an. Hắn biết, dù Uyển Cơ đã bị đày đi, nhưng những thế lực nàng từng liên kết vẫn còn đó, như lửa âm ỉ dưới tro tàn, chỉ chờ thời cơ bùng phát.
Đêm đến, trong phủ Thượng thư, Dương thị ngồi trầm ngâm bên bàn, ánh mắt đầy suy tư. Bà nhớ lại bao biến cố đã qua, lòng lo lắng cho con gái. Trinh Nhi vào phòng, nhẹ nhàng ngồi xuống bên mẫu thân.
– Mẫu thân, người đừng quá lo lắng. Sóng gió lớn nhất đã qua rồi.
Dương thị nhìn con, ánh mắt dịu dàng:
– Ta chỉ mong con bình an, đừng vướng vào hận thù thêm nữa. Cái giá của quyền lực, không ai gánh nổi mãi đâu.
Trinh Nhi siết nhẹ tay mẫu thân, giọng kiên định:
– Con biết mình đang làm gì. Dù thế nào, con cũng sẽ không để ai hại đến người thân nữa.
Bên ngoài, gió lạnh thổi qua, mang theo mùi đất ẩm và hương hoa dại. Trinh Nhi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen đặc, trong lòng không khỏi dâng lên nỗi bất an khó gọi thành tên.
Cùng lúc đó, ở một nơi bí mật trong cung, Hạ Tinh Nhi lặng lẽ ngồi trước gương đồng, soi mình dưới ánh nến. Nàng khẽ v**t v* một mảnh ngọc vỡ, miệng thì thầm những câu chú cổ xưa. Ánh mắt nàng lấp lánh, chứa đầy toan tính và thù hận.
– Ngươi tưởng mọi thứ đã kết thúc sao, Uyển Cơ? Ngươi đi rồi, nhưng ta sẽ tiếp tục. Không ai ngăn nổi ta đâu.
Ngoài hành lang, bóng một người lặng lẽ lướt qua, để lại sau lưng một mùi hương nhè nhẹ của tử hoa. Trong bóng tối, những âm mưu mới lại bắt đầu len lỏi, như rễ cây độc âm thầm đâm sâu vào lòng đất.
Sáng hôm sau, phủ Quốc công chìm trong không khí tang thương. Người hầu lặng lẽ thu dọn những vật dụng từng thuộc về Uyển Cơ, đốt sạch mọi dấu vết. Lão Quốc công ngồi một mình trong hậu viện, mắt vô hồn nhìn ra vườn hoa đã tàn úa. Ông không nói một lời, như đã già đi mấy chục tuổi chỉ trong một đêm.
Ngọc Cẩn tới bên cha, nhẹ nhàng đặt tay lên vai ông:
– Phụ thân, xin người tự trọng. Gia tộc còn cần người dẫn dắt.
Lão Quốc công run rẩy nắm lấy tay con trai, giọng lạc hẳn đi:
– Con đừng để bi kịch lặp lại nữa. Đừng để lòng thù hận xé nát nhà này thêm lần nào nữa.
Ngọc Cẩn gật đầu, ánh mắt dứt khoát:
– Con sẽ không để ai lợi dụng cốt ngọc, cũng không để ai phải trả giá vì sai lầm của người đi trước.
Ở một nơi khác, Trinh Nhi đứng bên cửa sổ, nhìn ra vườn ngọc lan nở muộn. Nàng biết, dù Uyển Cơ đã bị trừng phạt, nhưng những gì nàng gây ra vẫn còn ám ảnh khắp phủ Quốc công và cả triều đình. Mỗi người đều mang trên mình một vết thương, dù kín đáo đến đâu cũng không thể lành ngay được.
Trình Duệ Chi đến tìm nàng, ánh mắt đầy trăn trở:
– Trinh Nhi, nàng nghĩ mọi chuyện đã thực sự kết thúc chưa?
Trinh Nhi lắc đầu, giọng chậm rãi:
– Kết thúc một người, không thể kết thúc cả một chuỗi hận thù. Ta chỉ mong, từ nay về sau, mỗi người đều có thể tự lựa chọn con đường của mình.
Trình Duệ Chi nhìn nàng thật lâu, rồi nhẹ nhàng nói:
– Ta sẽ luôn ở bên nàng, dù phía trước còn bao nhiêu thử thách.
Bên ngoài, một cơn gió mạnh bất chợt thổi qua, làm cánh cửa rung lên. Trinh Nhi cảm nhận rõ rệt một mối nguy mới đang rình rập đâu đó, như một lời cảnh báo thầm lặng.
Đêm xuống, trong phủ Quốc công, một bóng người lặng lẽ trèo lên mái ngói, để lại trên nóc nhà một mảnh giấy nhỏ. Sáng hôm sau, khi người hầu phát hiện, chỉ thấy trên giấy vẽ hình một đóa tử hoa, bên dưới là dòng chữ: “Ngọc cốt chưa sạch, hận tình chưa dứt.”
Tin đồn lại bắt đầu lan khắp kinh thành. Có người thì thào về một kẻ giấu mặt chưa lộ diện, có kẻ lại cho rằng lời nguyền vẫn còn đó, chỉ tạm lắng xuống chờ ngày bùng phát.
Ngọc Cẩn cầm mảnh giấy trong tay, ánh mắt sâu thẳm. Hắn ngẩng lên nhìn về phía đông, nơi ánh mặt trời vừa ló rạng. Trong lòng hắn, một quyết tâm mới hình thành – dù phía trước có là vực sâu, hắn cũng sẽ đi đến cùng, bảo vệ những người mình yêu thương, dù phải trả bất cứ giá nào.
Ở nơi biên ải xa xôi, Uyển Cơ ngồi trong căn lều nhỏ, nhìn ra mảnh đất hoang vu. Nàng cởi bỏ hết những lớp áo lụa ngày xưa, chỉ còn lại một thân áo vải thô. Nhưng trong mắt nàng, lửa hận vẫn chưa tắt. Uyển Cơ lặng lẽ cầm viên ngọc nhỏ trong tay, thì thầm lời nguyền cũ. Bên ngoài, gió lạnh gào thét, cuốn theo tiếng vọng của một kiếp người tan tác.
Cùng lúc ấy, trong bóng tối của hoàng cung, Hạ Tinh Nhi cười khẽ, ánh mắt lóe lên ánh sáng u ám. Nàng đặt mảnh ngọc vỡ lên bàn, thì thầm: “Lần này, sẽ không ai cản nổi ta nữa…”
Sóng gió phủ Quốc công tạm lắng, nhưng cơn bão lớn hơn đang âm thầm tích tụ. Những vết thương cũ chưa lành, những mưu toan mới đã manh nha. Không ai biết phía trước là bình yên hay bão tố, chỉ biết, dưới lớp bình yên mỏng manh ấy, hận tình vẫn chưa dứt, và ngọc cốt vẫn chưa sạch bóng u ám…


Bình luận chương