Ngọc Hoàng Đế và Nàng Cô Đơn

Chương 4: Thế lực đen tối




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 4 miễn phí!

Trần Minh và Lưu Hạo ngồi đối diện nhau trong một góc tối tăm của cung điện, ánh nến lung linh chỉ đủ soi rõ những gương mặt căng thẳng. Không khí nặng nề, như những tảng đá đè nặng lên tâm trí của họ. Lưu Hạo nhấp một ngụm rượu, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào em trai của Ngọc Hoàng Đế.

“Chúng ta không thể tiếp tục đứng nhìn Ngọc Vũ ngồi trên ngai vàng mà không hành động,” Lưu Hạo lên tiếng, giọng nói lộ vẻ châm biếm. “Hắn ta không xứng đáng với quyền lực này.”

Trần Minh gật đầu, sự kiêu ngạo trong ánh mắt càng thêm rõ ràng. “Đúng vậy. Hắn không chỉ là vua, mà còn là một kẻ mơ mộng. Chúng ta cần phải hành động, và nhanh chóng.”

“Nhưng ta không thể làm điều này một mình,” Lưu Hạo nói, nhấn mạnh vào chữ “ta”. “Chúng ta cần đồng minh. Những kẻ có thể hỗ trợ chúng ta trong âm thầm.”

Trần Minh cười khẩy. “Đúng vậy, nhưng không phải ai cũng có thể tin tưởng. Những tên quý tộc luôn tìm cách giữ ghế ngồi của mình. Họ không muốn động chạm đến ngai vàng.”

“Có một cách,” Lưu Hạo nói, giọng điệu chuyển từ châm biếm sang nghiêm túc. “Ta nghe nói về Đinh Phượng, nàng ta có sức quyến rũ và tài năng. Nếu chúng ta có được nàng, chúng ta có thể thao túng Ngọc Vũ từ bên trong.”

Trần Minh gật đầu, trong lòng đã có kế hoạch. “Vậy hãy để ta tiếp cận nàng. Cô ta sẽ không từ chối lời mời từ một người quyền quý như ta.”

Trong khi đó, Đinh Phượng đang ngồi trong phòng riêng, ánh nến mờ nhạt phản chiếu vẻ đẹp quyến rũ của cô. Nhưng nụ cười trên môi nàng không thể che giấu sự toan tính trong lòng. Cô không chỉ muốn trở thành một phần của triều đình, mà còn muốn lợi dụng nó để thực hiện tham vọng của riêng mình.

“Lưu Hạo và Trần Minh đều đang theo đuổi ta,” Đinh Phượng thầm nghĩ. “Nếu ta có thể sử dụng họ, ta sẽ có được tất cả.”

***

Ngày hôm sau, Tử Hương đang chuẩn bị cho buổi livestream tiếp theo của mình. Cô cảm nhận được sức mạnh của sự kết nối với người dân qua từng lần phát sóng. Nhưng lòng cô vẫn nặng trĩu với những lo lắng. “Nếu những âm mưu trong cung đình tiếp tục diễn ra, liệu ta có thể bảo vệ những gì mình đang xây dựng không?” cô tự hỏi.

Cô đứng trước gương, điều chỉnh lại trang phục. Đôi mắt trong trẻo của cô phản chiếu quyết tâm. “Mình không thể lùi bước. Dân chúng cần tiếng nói của mình,” cô tự nhủ.

Khi buổi livestream bắt đầu, Tử Hương cảm nhận được sự hồi hộp trong lòng. “Xin chào mọi người! Hôm nay tôi muốn chia sẻ về sự quan trọng của việc đứng lên chống lại áp bức,” cô nói, giọng nói tràn đầy năng lượng. “Chúng ta không thể để những kẻ tham lam tiếp tục thao túng cuộc sống của mình.”

Những dòng bình luận từ người xem ào ạt xuất hiện, thể hiện sự ủng hộ và lòng quyết tâm của họ. Nhưng cũng có những bình luận mỉa mai, thách thức từ những kẻ đứng về phía triều đình. Tử Hương không để điều đó làm chệch hướng mục tiêu của mình.

“Chúng ta có quyền sống trong tự do,” cô khẳng định, lòng quyết tâm bùng cháy. “Hãy cùng nhau tạo nên sự thay đổi!”

Trong lúc đó, Lưu Hạo và Trần Minh đang theo dõi buổi livestream từ một góc tối, ánh mắt đầy mưu mô. “Cô ta thật sự có sức hút,” Lưu Hạo thừa nhận. “Nhưng có lẽ ta sẽ phải dùng đến những biện pháp mạnh hơn để khiến cô ta im lặng.”“Chúng ta sẽ không để Tử Hương trở thành mối đe dọa,” Trần Minh nói, ánh mắt đầy quyết tâm. “Hãy để cô ta trở thành một phần trong kế hoạch của chúng ta.”

***

Buổi livestream kết thúc trong sự tán thưởng từ đám đông. Tử Hương cảm thấy như mình đã chạm đến những trái tim đang khao khát tự do. Nhưng trong lòng cô vẫn có một dự cảm chẳng lành. “Cái giá của sự nổi tiếng có thể rất đắt,” cô nghĩ.

Khi cô rời khỏi màn hình, một thông điệp bí ẩn hiện lên trong hộp thư. “Hãy cẩn thận, có những kẻ đang âm thầm rình rập bạn.” Tử Hương cảm thấy lạnh sống lưng, nhưng cô không thể lùi bước. “Dù có chuyện gì xảy ra, mình sẽ không từ bỏ.”

***

Trong cung điện, cuộc họp kín đã bắt đầu. Trần Minh và Lưu Hạo thảo luận về các bước tiếp theo trong kế hoạch của họ. “Đinh Phượng sẽ là quân bài của chúng ta,” Trần Minh nói. “Cô ta sẽ quyến rũ Ngọc Vũ, khiến hắn ta mất cảnh giác.”

“Nhưng nếu Ngọc Vũ phát hiện ra kế hoạch của chúng ta, mọi thứ sẽ đổ bể,” Lưu Hạo lo lắng.

“Đó là lý do chúng ta phải hành động nhanh chóng,” Trần Minh nói, ánh mắt quyết đoán. “Chúng ta không thể để bất kỳ ai cản trở con đường lên ngai vàng.”

***

Tử Hương đứng giữa dòng người đang tụ tập bên ngoài, lòng đầy trăn trở. “Mình cần phải làm gì đó để bảo vệ những người dân này,” cô nghĩ. “Nhưng làm thế nào để chống lại những thế lực đen tối đang âm thầm rình rập?”

Một giọng nói quen thuộc vang lên. “Tử Hương!” Ngọc Hoàng Đế xuất hiện, ánh mắt ông tràn đầy sự lo lắng. “Tôi nghe nói về buổi livestream của cô. Cô đã làm rất tốt, nhưng tôi sợ rằng có những mối đe dọa đang đến gần.”

Tử Hương nhìn ông, lòng đầy cảm xúc. “Bệ hạ, tôi sẽ không để bất kỳ ai cản trở tiếng nói của mình. Tôi sẽ tiếp tục chiến đấu.”

Ngọc Hoàng Đế gật đầu, ánh mắt ông sắc sảo hơn bao giờ hết. “Chúng ta sẽ cùng nhau bảo vệ vương triều này. Nhưng cần phải cẩn thận, những thế lực đen tối đang tiến gần hơn.”

Tử Hương cảm nhận được sức mạnh từ lời nói của Ngọc Hoàng Đế. “Chúng ta sẽ không để họ thắng,” cô khẳng định, lòng kiên định hơn bao giờ hết.

Nhưng bên ngoài, bóng tối vẫn đang âm thầm rình rập, chờ đợi cơ hội để tấn công. Cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối đã chính thức bắt đầu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.