Ngọc Nát Vàng Phai

Chương 25: Ánh Sáng Cuối Cùng




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 25 miễn phí!

Sương sớm còn đọng trên mái ngói rêu phong, từng giọt nước lăn nhẹ qua tán lá bạch đàn, phản chiếu ánh sáng nhạt nhòa của buổi bình minh. Diễm Khanh đứng lặng trước cổng làng, ánh mắt dõi về phía y quán xưa. Gió nhẹ mang theo mùi đất ẩm và hương cỏ, đánh thức trong nàng ký ức vừa xa vừa gần. Đôi mắt sâu thẳm, yên tĩnh mà kiên định. Bước chân nàng thong thả, mỗi bước như đặt lên tro tàn của quá khứ, nhưng trong lòng đã có mầm sống mới nảy nở.

Trình Văn Lương lặng lẽ dắt ngựa theo sau, ánh mắt kiệm lời, luôn giữ khoảng cách vừa đủ để bảo vệ nhưng không làm nàng bối rối. Cổng tre cũ kỹ mở ra, tiếng bản lề vang lên khe khẽ, như lời chào mừng của căn nhà nhỏ đã lâu không có người trở lại. Diễm Khanh bước vào, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa xa lạ vừa thân quen. Nàng nhìn quanh, bàn ghế phủ bụi mờ, những bình thuốc xếp lộn xộn, góc vườn cỏ mọc um tùm. Tay áo khẽ vén lên, nàng bắt đầu quét dọn, lau chùi từng vật dụng, cẩn thận như đang nâng niu một phần linh hồn của mình.

Lục Linh chạy ùa tới, đôi mắt hoe đỏ, ôm chầm lấy nàng. Không cần lời hỏi han, cái ôm ấy đã nói lên tất cả những ngày dài chờ đợi và lo lắng. Diễm Khanh dịu dàng xoa đầu cô, mỉm cười:

– Mọi chuyện đã qua rồi, Linh à. Từ nay, y quán này lại là nhà.

Trình Văn Lương lặng lẽ lui ra ngoài, để lại không gian riêng cho hai người. Ngoài sân, nắng sớm bắt đầu len qua vòm lá, chiếu xuống những luống hoa cũ, như muốn xua tan hết mọi u ám.

Tin Diễm Khanh trở lại chẳng mấy chốc lan khắp làng. Người già, trẻ nhỏ, người bệnh, người nghèo lặng lẽ kéo đến y quán. Họ không dám tin người con gái từng gánh chịu bao sóng gió nay lại trở về. Có người chỉ đứng ngoài cổng, tay nắm chặt túi thuốc cũ, ánh mắt ngại ngùng. Diễm Khanh không hỏi han nhiều, chỉ lặng lẽ khám bệnh, phát thuốc, dặn dò ân cần. Nàng không nhận lễ vật, chỉ nhận những nụ cười biết ơn và ánh mắt cảm phục. Lòng nàng dịu lại, như từng vết thương được xoa dịu bằng dòng nước suối trong lành.

Một buổi chiều, khi nắng đã ngả vàng, Trình Văn Lương bước vào, nét mặt trầm ngâm:

– Đêm qua có người lạ quanh làng, e là tay chân của Đỗ Nhược Lan. Họ vẫn chưa từ bỏ ý định.

Diễm Khanh đặt ấm thuốc xuống, giọng bình thản:

– Ta không còn gì để mất. Nếu họ muốn, cứ để họ đến. Đây là nơi cha mẹ an nghỉ, cũng là nơi ta bắt đầu lại. Ai muốn thử, cứ thử.

Trình Văn Lương lặng lẽ gật đầu, ánh mắt sáng lên một tia kính phục và xót xa. Hắn đứng ngoài hiên, lặng lẽ quan sát từng chuyển động của làng quê, tay đặt trên chuôi kiếm, luôn sẵn sàng bảo vệ nàng.

Mấy ngày sau, giữa trưa nắng, một người đàn ông dáng vẻ tiều tụy xuất hiện trước cổng y quán. Lục Linh định đóng cửa, Diễm Khanh đã cất tiếng:

– Để ta xem cho.

Người đó run rẩy ngồi xuống, mạch đập yếu ớt, trên tay còn vết kim châm lạ. Diễm Khanh kiểm tra, phát hiện độc nhẹ trong máu. Nàng hỏi nhỏ:

– Ai phái ngươi đến?

Gã bật khóc, đôi vai run lên:

– Tôi là người của Đỗ đại nhân. Họ ép tôi uống độc, nếu không hoàn thành sẽ chết. Nhưng tôi không muốn làm điều ác nữa, xin người cứu giúp.

Diễm Khanh rót chén nước, đưa cho gã:

– Uống đi. Ta sẽ giải độc. Nhưng nhớ, từ nay không được làm tay sai cho kẻ xấu nữa.

Gã quỳ rạp xuống, nước mắt hòa lẫn mồ hôi, miệng không ngừng cảm tạ. Lục Linh nhìn cảnh ấy, trong mắt ánh lên sự cảm động và thương xót. Trong y quán, không khí trĩu nặng nhưng cũng le lói một tia hy vọng mới.

Đêm đến, Diễm Khanh ngồi bên bàn thuốc, ánh đèn dầu vàng vọt soi lên gương mặt thanh tú. Lục Linh pha trà, ngồi đối diện, giọng lo lắng:

– Tiểu thư, người sẽ ở lại đây mãi sao? Nếu họ tìm đến…

– Linh à, mọi chân tướng đã rõ, kẻ thù lớn nhất đã nhận quả báo. Ta chỉ muốn sống yên ổn, cứu người, trả lại chút y đức cho cha mẹ. Dù có chuyện gì, ta cũng không trốn tránh nữa.

Lục Linh rưng rưng nước mắt. Ngoài hiên, tiếng dế kêu rả rích, bóng tối như chở che cho căn nhà nhỏ giữa bao biến động của thời cuộc.

Ngày tháng trôi đi lặng lẽ. Sáng nào Diễm Khanh cũng ra vườn, tay cầm kéo tỉa lá, chăm chút từng luống hoa. Hoa cúc vàng, thược dược, bách hợp… từng bông nở rộ, rực rỡ hơn cả những năm trước. Nàng dạy Lục Linh bốc thuốc, chỉ dẫn cách nghe mạch, châm cứu. Y quán trở lại nhộn nhịp tiếng người, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng cảm ơn rối rít của người bệnh.

Một hôm, Trình Văn Lương dẫn theo một thiếu nữ nhỏ nhắn, mắt sáng. Cô gái cúi đầu:

– Tiểu thư, em là cháu gái một bệnh nhân từng được người cứu sống. Nay đến xin học y.

Diễm Khanh nhìn cô, ánh mắt sâu lắng, rồi gật đầu:

– Ở lại y quán, học nghề, giúp dân. Nhưng nhớ, y đạo là cứu người, không được lợi dụng y thuật làm điều ác.

Cô gái quỳ xuống cảm tạ. Lục Linh vui vẻ kéo cô vào trong, bắt đầu chỉ dẫn từng việc nhỏ.

Một ngày, khi trời vừa hửng nắng, một đoàn người lạ xuất hiện ngoài cổng làng. Dẫn đầu là một phụ nữ áo gấm, mắt phượng cong vút, khí chất kiêu kỳ. Người làng xôn xao, có kẻ vội chạy vào báo. Diễm Khanh bước ra, ánh mắt bình tĩnh:

– Các vị tìm ai?

Người đàn bà cười nhạt:

– Trịnh Diễm Khanh, danh y lừng danh, lại về quê cũ cứu người. Phong thái quả không đổi.

Diễm Khanh nhận ra Thục phi Triệu Diễm Ngọc, dù không còn khoác áo phượng bào nhưng khí chất vẫn ngạo nghễ. Nàng đáp:

– Không ngờ Thục phi lại ghé thăm. Có điều chi chỉ giáo?

Triệu Diễm Ngọc nhướng mày:

– Ta chỉ muốn hỏi, vì sao ngày ấy ngươi tha cho ta?

Diễm Khanh trầm ngâm, rồi khẽ đáp:

– Mỗi người có nỗi khổ riêng. Nếu ta giết ngươi, đâu khác gì kẻ từng hại cha ta? Oán oán chồng chất, cuối cùng chỉ còn lại máu và nước mắt.

Triệu Diễm Ngọc cúi đầu thật thấp:

– Đa tạ ngươi đã tha mạng. Từ nay ta sẽ ẩn dật, không dính dáng gì đến tranh đoạt nữa.

Diễm Khanh mỉm cười:

– Đó là lựa chọn tốt nhất cho cả hai.

Đoàn người lặng lẽ rời đi, để lại khoảng lặng giữa sân. Lục Linh thở phào, Trình Văn Lương lặng lẽ canh gác, ánh mắt vẫn không rời khỏi cổng làng.

Chiều muộn, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện nơi đầu làng. Phan Chấn, khuôn mặt gầy đi nhiều, ánh mắt trầm lặng, đứng bên hàng rào nhìn vào y quán. Diễm Khanh nhận ra, bước ra đón:

– Chấn đến khi nào?

– Vừa tới. Ta nghe tin nàng trở lại nên ghé thăm.

Cả hai ngồi bên hiên, nhìn ra vườn hoa. Phan Chấn trầm ngâm:

– Nàng có hối hận không? Nếu ngày ấy, ta cương quyết đưa nàng đi xa…

– Mỗi người có số mệnh riêng. Ta không oán trách gì. Chỉ mong chàng sống tốt, giữ trọn nghĩa khí như xưa.Phan Chấn lấy ra một phong thư, đặt vào tay nàng:

– Đây là thư của Thái y Lý Cảnh Vũ. Nếu nàng cần gì, chỉ cần gửi tin, ông sẽ tới giúp.

Diễm Khanh nhận thư, cảm động. Phan Chấn đứng dậy, ánh mắt lưu luyến:

– Ta đi đây. Nếu có duyên, sẽ còn gặp lại.

Nàng tiễn chàng ra cổng, ánh chiều nhuộm vàng mái tóc. Bóng dáng Phan Chấn khuất dần, để lại trong lòng nàng một khoảng trống dịu dàng mà sâu thẳm.

Y quán ngày một đông hơn. Người bệnh từ xa kéo về, có kẻ mang cả lễ vật mong được cứu chữa. Diễm Khanh chỉ nhận nụ cười biết ơn. Nàng tận tâm chữa trị, không nề hà gian khó, ngày đêm chăm sóc, dạy bảo từng người một.

Một sáng sớm, Hà Thục Uyên dắt tay một đứa trẻ gầy gò đến cửa y quán:

– Tiểu thư, đây là con trai một người bạn cũ, bệnh nặng, mong người cứu giúp.

Diễm Khanh dịu dàng khám bệnh, tự tay sắc thuốc, châm cứu cho đứa bé. Đêm ấy, nàng ngồi bên giường bệnh, lặng lẽ canh chừng từng nhịp thở. Đứa trẻ qua cơn nguy kịch, Hà Thục Uyên rơi nước mắt cảm tạ:

– Nếu không có người, mẹ con em không biết lấy gì báo đáp.

– Chỉ cần sống tốt, đừng làm điều sai trái, ấy là báo đáp lớn nhất rồi.

Chiều muộn, Lục Linh chạy vào, giọng thấp thoáng lo âu:

– Có người lạ ngoài cổng, trông giống bọn tay chân của Vương Yến Nhi.

Trình Văn Lương đã đứng sẵn ngoài hiên, tay đặt lên chuôi kiếm. Diễm Khanh điềm tĩnh:

– Để họ vào. Ta không trốn tránh nữa.

Ba người đàn ông cao lớn bước vào, ánh mắt dữ tợn. Kẻ dẫn đầu rút một bức thư, đặt lên bàn:

– Quý phi có lời nhắn. Nếu Trịnh tiểu thư còn muốn sống yên, hãy giao lại sổ y thuật và rời khỏi làng này.

Diễm Khanh đón lấy bức thư, đọc xong liền xé vụn:

– Nói với Vương Yến Nhi, ta không còn gì để mất. Nếu muốn lấy mạng ta, cứ đến đây. Ta không rời khỏi nơi này nữa.

Tên cầm đầu cười khẩy, bỏ đi không quên liếc mắt đe dọa Trình Văn Lương. Hắn không nao núng, ánh mắt kiên định.

Đêm ấy, Diễm Khanh ngồi một mình trong vườn hoa. Mùi đất ẩm và hương cúc vàng thoảng trong gió. Nàng ngước nhìn trời cao, lòng thanh thản. Lục Linh mang chăn đến, đặt lên vai nàng:

– Trời lạnh rồi, tiểu thư vào nghỉ thôi.

– Linh ngủ trước đi, ta muốn ngồi thêm một lát.

Lục Linh lặng lẽ đi vào, ngoái lại nhìn mãi. Diễm Khanh ngồi giữa những luống hoa, bàn tay vuốt nhẹ cánh bách hợp, nhớ lại lời cha năm nào: “Người làm y phải giữ tâm sáng, dù thế gian có đổi thay.” Giữa bao mất mát, nàng vẫn còn giữ được một chút trong sáng ấy cho riêng mình.

Sáng hôm sau, một người đàn ông lạ xin vào học nghề, mang theo túi thuốc lớn. Nàng nhận ra đó là người từng hại mình, nay đến xin chuộc lỗi. Diễm Khanh bình thản:

– Nếu thật lòng hối cải, hãy ở lại giúp dân. Ta không giữ thù oán nữa.

Người ấy quỳ xuống, nước mắt ràn rụa, rồi chăm chỉ dọn dẹp, chăm sóc vườn thuốc.

Tin đồn về y quán Trịnh Diễm Khanh lan xa. Người bệnh từ nhiều nơi kéo về, có người mang theo cả gia đình. Nàng không nề hà, ngày đêm tận tụy, không nhận một đồng nào. Lòng người dần thay đổi, những kẻ từng nghi ngờ cũng phải cúi đầu cảm phục.

Một sáng sớm, đoàn quan quân xuất hiện ngoài cổng làng. Dẫn đầu là một quan sai, mắt lạnh lùng, dáng điệu kiêu ngạo:

– Ta mang lệnh bắt giữ Trịnh Diễm Khanh với tội danh tụ tập người lạ, gây rối trật tự.

Người làng xôn xao, có kẻ sợ hãi, có người tức giận. Trình Văn Lương đứng chắn trước cửa, ánh mắt như lưỡi kiếm:

– Nếu muốn động đến tiểu thư, phải bước qua xác ta trước.

Quan sai cười nhạt, vung tay ra hiệu. Bọn lính tiến lên, nhưng dân làng ùa ra, đứng thành hàng chắn trước cổng y quán. Một ông lão tóc bạc lên tiếng:

– Trịnh tiểu thư cứu sống bao người, không ai được bắt nàng đi đâu!

Quan sai lưỡng lự, nhìn Diễm Khanh:

– Nếu cô chịu giao nộp sổ y thuật và hứa không gây rối, ta sẽ tha cho.

Diễm Khanh bình thản đáp:

– Sổ y thuật là di vật của cha mẹ, ta không thể giao. Nhưng ta cam kết chỉ cứu người, không dính líu đến triều đình. Nếu muốn bắt, cứ bắt. Ta không trốn tránh.

Quan sai nhìn quanh, thấy dân làng kiên quyết, cuối cùng đành bỏ đi. Người làng reo vui, nước mắt ràn rụa ôm lấy nàng. Diễm Khanh chỉ mỉm cười, ánh mắt long lanh trong nắng sớm.

Ngày qua ngày, bầu không khí trong làng dần yên ổn trở lại. Y quán trở thành nơi nương tựa của bao người khốn khó. Mỗi sáng, Diễm Khanh dậy sớm, ra vườn tưới cây, dạy học trò mới, khám bệnh cho người già, trẻ nhỏ. Lục Linh và cô gái mới chăm chỉ phụ giúp, không khí ấm áp lan tỏa khắp nơi.

Một hôm, người lạ mang theo thư của Lý Thanh Loan, báo tin trưởng công chúa đã rời kinh thành, sống ẩn dật, gửi lời cảm ơn và chúc bình an. Diễm Khanh đọc thư, lòng nhẹ tênh, biết rằng trên đời vẫn còn những tâm hồn trong sáng, chưa bị cuốn trôi bởi quyền lực và thù hận.

Gió xuân về, hoa trong vườn đồng loạt nở rộ. Diễm Khanh ngồi giữa vườn hoa, gió nhẹ thổi qua mái tóc, ánh nắng vờn trên gương mặt. Nàng mỉm cười, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía xa. Những vết thương cũ đã liền da, những mất mát cũng dần được thời gian xoa dịu.

Lục Linh đứng bên, thì thầm:

– Tiểu thư, hoa năm nay nở đẹp quá.

– Vì có người vun trồng, có người che chở, hoa mới nở trên tro tàn, Linh à.

– Người không nghĩ đến chuyện rời làng nữa sao?

– Không. Đời người như bông hoa này, dù ngọc nát, vàng phai, chỉ cần còn giữ được tấm lòng, vẫn có thể nở rộ lần nữa.

Gió xuân mang theo mùi hương hoa lan tỏa khắp nơi. Ngoài kia, thế sự vẫn đổi thay, những toan tính ngầm chưa hoàn toàn biến mất. Ở kinh thành, Vương Yến Nhi, Đỗ Nhược Lan, Dương Tuyết Mai vẫn chưa từ bỏ mưu đồ. Nơi xa, Lý Trường Phong vẫn hàng đêm ngồi bên án thư, thỉnh thoảng lại nhìn về hướng nam, nơi có một vườn hoa đang rực rỡ.

Nhưng ở đây, giữa vườn hoa nhỏ, Diễm Khanh vẫn mỉm cười, lặng lẽ sống tiếp những ngày bình yên hiếm hoi. Bóng dáng nàng hòa vào sắc hoa, ánh sáng cuối cùng trong ngày dần tắt, nhưng trong lòng người vẫn le lói một niềm hy vọng khó gọi thành tên.

Bên ngoài y quán, có những bóng người lạ đi ngang qua, dừng lại nhìn vào, rồi lặng lẽ rời đi. Đâu đó vang lên tiếng trẻ con gọi nhau í ới, tiếng cười vang vọng giữa vườn hoa, xua tan những hoài nghi, nỗi sợ và cả bóng tối còn vương lại ở nơi tận cùng sâu thẳm.

Diễm Khanh ngồi giữa vườn hoa, tay nâng cánh cúc vàng, ánh mắt trong trẻo, nụ cười dịu dàng, để lại một dấu lặng giữa những biến động của thời cuộc. Trước mặt nàng, con đường mới lại mở ra – lặng lẽ, nhưng đầy hy vọng, như ánh sáng cuối cùng vẫn còn le lói nơi tận cùng bóng tối.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.