Ánh bình minh vừa chạm tới rặng liễu ngoài hậu hoa viên, sương sớm như tấm khăn mỏng phủ lên từng phiến lá, làm bông ngọc lan thêm trắng ngần, thanh khiết. Lục Linh đi trước, dáng nhỏ nhắn khuất sau khóm tường vi, tay xách giỏ hương liệu, mắt lặng lẽ quét quanh. Diễm Khanh bước chậm rãi phía sau, áo khoác mỏng ôm lấy thân hình thanh nhã, đôi mắt sâu lắng nhìn khắp vườn hoa như đang dò xét từng chuyển động của gió.
Hôm nay, các phi tần cấp thấp được giao hái hoa, chuẩn bị hương dâng Thái hậu. Không khí giữa những luống hoa ngập tràn mùi ngọc lan và tường vi, nhưng Diễm Khanh vẫn nhận ra một thứ gì đó lạ lẫm, lẩn khuất trong hương thơm ngọt ngào, như vị cay hăng thoảng qua rất khẽ.
Cách đó không xa, Hà Thục Uyên cẩn thận hái từng cánh hoa, gương mặt hiền hòa ánh lên vẻ an phận. Đỗ Nhược Lan lại khác, mắt liếc ngang dọc, bàn tay nhỏ nhắn khẽ vuốt lên những nụ hoa vừa chớm nở, vẻ mặt ngập ngừng bất an. Đám cung nữ đi bên cạnh, ai nấy đều lặng lẽ, không dám nói lời nào.
Bỗng giữa không gian yên tĩnh vang lên tiếng kêu thất thanh, làm mọi người giật mình ngoái lại. Một cung nữ trẻ ngã sõng soài dưới gốc ngọc lan, sắc mặt trắng bệch, hai tay ôm ngực, miệng sùi bọt trắng. Tiếng chân chạy rầm rập, những lời hoảng loạn dội lên.
Diễm Khanh lao tới, quỳ xuống cạnh người bị nạn. Mùi hương nồng nặc xộc lên, nàng nhíu mày, lập tức kiểm tra mạch đập. Tim đập loạn, hơi thở ngắn dồn dập – triệu chứng rõ ràng của trúng độc qua đường hô hấp. Nàng dùng khăn tay nhét vào miệng cung nữ, ngăn co giật, rồi ngẩng lên ra hiệu cho Lục Linh dừng lại khi cô bé định đưa nước.
Đỗ Nhược Lan tiến đến, giọng cố ý lớn hơn bình thường:
– Trịnh di nương, ngươi là con gái danh y, lại vừa vẽ tranh mai hôm qua, hôm nay đã xảy ra chuyện này. Ngươi có điều gì muốn nói không?
Từng ánh mắt trong vườn đồng loạt hướng về Diễm Khanh, xen lẫn nghi ngờ và dè chừng.
Không khí đặc quánh. Một cung nữ run rẩy lên tiếng:
– Có phải ngọc lan cũng bị trộn độc không?
Đúng lúc ấy, Thục phi Triệu Diễm Ngọc xuất hiện cùng hai thị nữ. Dáng người quý phái, áo choàng tím nhạt, ánh mắt sắc lạnh. Nàng dừng lại, quan sát hiện trường rồi dặn:
– Gọi Thái y. Không ai được rời khỏi đây.
Diễm Khanh ngước lên, ánh mắt điềm tĩnh:
– Thần thiếp xin kiểm tra hiện trường. Nếu có tội, nguyện chịu mọi hình phạt.
Thục phi khẽ gật đầu, ra hiệu mọi người lùi lại.
Diễm Khanh ra hiệu cho Lục Linh. Cô bé lặng lẽ cúi xuống, nhặt một nắm đất dưới gốc ngọc lan, đưa lên ngửi. Diễm Khanh kiểm tra từng cánh hoa, phát hiện vệt bột xám nhạt vương trên đầu nhụy – giống hệt bột độc trong bức tranh mai hôm qua. Nàng liếc sang Đỗ Nhược Lan, thấy cô ta thoáng chột dạ.
Thái y Lý Cảnh Vũ bước nhanh tới, cúi chào Thục phi rồi quỳ xuống xem xét người bị nạn. Diễm Khanh thấp giọng với ông:
– Người này trúng độc qua đường hô hấp, độc phát nhanh. Có vết bột lạ trên hoa.
Lý Cảnh Vũ lấy kim bạc chích máu ở ngón tay cung nữ, nhỏ lên giấy thử độc. Tờ giấy chuyển màu xanh đen, ông trầm giọng:
– Đây là “Phấn Huyễn Mai”, loại độc cực hiếm, chỉ phát tác khi hít phải. Rất khó chế, chỉ người am hiểu y dược mới làm được.
Đám đông xôn xao. Đỗ Nhược Lan lập tức lên tiếng:
– Vậy càng chứng tỏ Trịnh di nương khả nghi. Trong cung ai biết độc dược ngoài nàng?
Hà Thục Uyên bối rối chen vào:
– Diễm Khanh lương thiện, sao có thể làm chuyện ác?
Thục phi khoanh tay, ánh mắt lạnh lùng:
– Trịnh di nương, ngươi có gì biện giải? Nếu không, bản cung sẽ bẩm báo lên Thái hậu.
Diễm Khanh bình thản:
– Thần thiếp xin kiểm tra lại hiện trường trước mặt mọi người.
Thục phi phất tay cho phép.
Diễm Khanh lấy khăn che mũi, cùng Lý Cảnh Vũ kiểm tra từng gốc hoa, chú ý cả vị trí, hướng gió, dấu chân. Dưới gốc tường vi phía tây, nàng phát hiện dấu giày nhỏ cùng chiếc khăn tay thêu chữ “Lan”. Nàng đưa cho Lý Cảnh Vũ. Ông kiểm tra rồi khẽ nói:
– Trên khăn còn vương phấn độc, nhưng chưa thể kết luận ai là thủ phạm, khăn có thể bị đánh tráo.
Diễm Khanh quay sang Đỗ Nhược Lan:
– Chiêu nghi, đây có phải khăn tay của nương nương?
Đỗ Nhược Lan biến sắc nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh:
– Ai trong cung chẳng có khăn thêu tên mình? Khăn của ta mất từ sáng, có thể ai đó cố ý giá họa.
Diễm Khanh không tranh cãi, thì thầm với Lý Cảnh Vũ:
– Thái y, xin nước sắc lá ngọc lan, thêm chút dấm chua và gừng tươi, có thể giải độc tạm thời.
Lý Cảnh Vũ gật đầu. Lục Linh mang nước thuốc đến, Diễm Khanh tự tay đút cho cung nữ, dùng kim châm vào ba huyệt. Cô gái nôn ra một ngụm đen đặc, sắc mặt dần hồng hào trở lại.
Cảnh tượng khiến mọi người lặng đi. Lý Cảnh Vũ nhìn Diễm Khanh, giọng nhẹ:
– Y thuật của ngươi… do ai truyền lại?
– Là cha thần thiếp. Người từng dạy thần thiếp cách phân biệt độc dược.
Trong mắt nàng thoáng hiện nỗi đau, song giọng vẫn vững vàng.
Thục phi tiến lại, nhìn nàng rất lâu, môi cong nhẹ:
– Ngươi có tài, nhưng chốn này, tài năng đồng nghĩa với hiểm họa. Tự biết giữ mình thì hơn.
Diễm Khanh cúi đầu:
– Thần thiếp ghi nhớ.
Thục phi ra hiệu đưa người bị nạn đi, quay lại dặn:
– Việc này phải bẩm báo Thái hậu. Trịnh di nương, tạm thời không được rời khỏi điện.
Đỗ Nhược Lan liếc nàng, ánh mắt lộ vẻ oán hận. Hà Thục Uyên lặng lẽ nắm lấy tay Diễm Khanh, truyền cho nàng chút ấm áp hiếm hoi.
Khi đám đông tản đi, Lý Cảnh Vũ gọi nhỏ Diễm Khanh:
– Cẩn thận. Tài năng trong cung chẳng khác gì ngọc sáng giữa đá, dễ bị đập vỡ.
Diễm Khanh nhìn ông, ánh mắt biết ơn:
– Nếu không tự cứu mình, còn nguy hiểm hơn.
Ông trầm ngâm:
– Ta từng chịu ơn cha ngươi. Khi cần giúp, cứ nhắn Lục Linh đến Thái y viện.
Nàng khẽ gật đầu, lòng dâng lên cảm giác biết ơn xen lẫn nghi hoặc. Lý Cảnh Vũ từng quen biết cha nàng, nhưng đứng về phía nào trong ván cờ này, nàng chưa thể đoán định.
*
Tin cung nữ trúng độc lan khắp hậu cung chỉ trong một buổi sáng. Mọi cung điện rì rầm bàn tán. Hoàng hậu Tạ Ngọc Dao nhận tin, mặt không đổi sắc nhưng ánh mắt lạnh đi mấy phần.
Tại Phượng Nghi điện, Quý phi Vương Yến Nhi soi gương, môi cong lên đầy ý vị:
– Một trò nhỏ mà hậu cung đã nhốn nháo. Xem ra Trịnh di nương không dễ bị loại bỏ.
Hoàng hậu nhàn nhạt:
– Đợi cá lớn cắn câu đã. Để nàng ta lộ hết tài năng rồi mới tính.
Quý phi cười khẽ, ánh mắt đầy toan tính:
– Hoàng hậu yên tâm, bản cung sẽ khiến nàng không được yên ổn.
Ngoài cửa, Tôn Tĩnh lặng lẽ nghe lén, khóe môi nhếch lên, trong đầu đã có toan tính riêng.
*
Buổi chiều, Diễm Khanh bị triệu đến trước Thái hậu Trịnh Từ Dung. Không gian tĩnh lặng, Thái hậu ngồi uy nghiêm trên ghế cao, ánh mắt lạnh lẽo.
Bà thong thả hỏi:
– Sáng nay có vụ đầu độc ở hậu hoa viên, ngươi là người cứu nạn?
Diễm Khanh quỳ, đáp rành rọt:
– Thần thiếp chỉ làm tròn bổn phận, đã báo cáo lên Thục phi và Thái y.
Thái hậu gõ nhẹ ngón tay lên ghế, mắt không rời nàng:
– Ngươi học y từ nhỏ, lại có trí nhớ hơn người. Theo ngươi, ai là kẻ ra tay?Diễm Khanh không vội đáp, chỉ cúi đầu:
– Trong cung lòng người khó đoán. Kẻ muốn hại người sẽ không để lại dấu vết rõ ràng.
Thái hậu khẽ cười, ánh mắt như lưỡi dao:
– Thông minh lắm. Nhưng nhớ, tài không cứu được mạng nếu quá nổi bật.
– Thần thiếp ghi nhớ.
– Lui đi. Mọi động tĩnh của ngươi đều phải bẩm báo bản cung.
Diễm Khanh rời khỏi điện, Lục Linh chờ sẵn ngoài hành lang, thì thầm:
– Tiểu thư, có người lạ lảng vảng ngoài cửa phòng mình.
– Từ nay, ngươi không rời ta nửa bước.
*
Đêm phủ xuống, hậu cung im ắng đến nghẹt thở. Diễm Khanh ngồi bên ánh nến, kiểm tra bức tranh mai và chiếc khăn tay nhặt được. Bột độc trên khăn giống hệt bột trong tranh – kẻ nào đó muốn đổ tội lên đầu nàng. Nàng nhắm mắt, nhớ lại từng ánh mắt, từng cử chỉ trong hậu hoa viên sáng nay.
Tiếng gõ cửa khẽ vang. Lục Linh mở, Lý Cảnh Vũ bước vào, dáng gầy cao lặng lẽ.
– Ta đến báo tin: cung nữ bị nạn đã tỉnh, nói có người mặc áo xám, giọng miền Nam, đưa gói bột bảo rắc lên hoa cho thơm, không rõ mặt.
Diễm Khanh trầm ngâm:
– Người miền Nam trong cung không nhiều, đa phần là cung nữ mới tuyển.
– Ngoài ra, trên khăn có vết son môi mờ, loại son chỉ phi tần cấp cao dùng. Ta nghi chủ mưu không phải cung nữ thường.
Diễm Khanh nhíu mày, nhớ lại đôi môi đỏ của Đỗ Nhược Lan, nhưng cũng nghĩ đến Quý phi.
– Ngày mai thần thiếp sẽ dò la thêm. Đa tạ thái y.
Lý Cảnh Vũ gật đầu, ánh mắt dịu lại:
– Ta nợ cha ngươi một mạng, sẽ không để ngươi chết oan. Nhưng hãy cẩn trọng, đừng tin ai ngoài Lục Linh.
Ông đi khuất, bóng dáng gầy gò tan vào bóng tối. Diễm Khanh dựa lưng vào ghế, lòng nặng trĩu. Mạng nhện âm mưu ngày càng siết chặt quanh nàng.
*
Sáng hôm sau, Thục phi Triệu Diễm Ngọc cho gọi Diễm Khanh vào điện riêng. Hương ngọc lan thoang thoảng, ngọt ngào mà lạnh lẽo.
Thục phi ngồi trên ghế cao, đôi mắt phượng sắc lạnh:
– Ngươi cứu người, lại giỏi y thuật, ai dạy ngươi về “Phấn Huyễn Mai”?
– Thần thiếp chưa từng chế loại độc đó, chỉ nhận diện nhờ cha dạy. Độc này cực hiếm, cần nhiều dược liệu quý.
Thục phi cười nhạt:
– Đừng phủ nhận. Trong cung ai cũng đeo mặt nạ. Muốn sống thì nên chọn phe.
Diễm Khanh im lặng, mắt sâu không gợn sóng. Thục phi thì thầm:
– Ngươi thông minh, có tài, đáng lẽ nên được trọng dụng. Nhưng nếu không biết giữ mình, sẽ chết không kịp kêu.
– Thần thiếp chỉ mong an phận.
Thục phi nhìn nàng, ánh mắt phức tạp, rồi phất tay cho lui:
– Cẩn thận với người thân cận nhất.
Ra khỏi điện, Diễm Khanh thấy sống lưng lạnh toát, câu nói ấy như lưỡi dao lướt qua da thịt.
*
Ba ngày tiếp theo, Diễm Khanh bị giám sát nghiêm ngặt. Hai cung nữ lạ mặt theo sát mọi bước chân, miệng cười giả lả, mắt lại dò xét. Lục Linh cảnh giác, kiểm tra kỹ từng món ăn, đồ dùng.
Một đêm, khi trăng mờ phủ lên mái ngói, Diễm Khanh ngồi bên bàn, soạn lại các mẫu vật từ hậu hoa viên. Đột nhiên, cửa sổ rung nhẹ, một mảnh giấy nhỏ nhét qua khe.
Nàng mở ra, chỉ vỏn vẹn bốn chữ:
“Bọ ngựa rình ve.”
Tim nàng nhói lên. Đó là ám hiệu cha nàng từng dạy – có kẻ thứ ba đang ẩn mình, chờ hai phe tranh đấu để ra tay.
Nàng kiểm tra lại phòng, phát hiện một chiếc kim nhỏ cắm giữa nệm, đầu kim tẩm bột xám nhạt – vẫn là “Phấn Huyễn Mai”.
Lục Linh hốt hoảng:
– Tiểu thư, ai đó lẻn vào phòng lúc nào?
– Có người muốn diệt khẩu, lại cố ý để lại dấu vết cho ta phát hiện. Từ nay, ta và ngươi thay nhau canh đêm, tuyệt đối không để ai đến gần.
*
Sáng hôm sau, Hoàng hậu đích thân triệu các phi tần liên quan vào điện. Bầu không khí lạnh lẽo, từng tiếng chân vang lên nặng nề.
Hoàng hậu ngồi uy nghi, giọng nhẹ như gió:
– Đêm qua lại có mưu toan hạ độc. Ai muốn khai báo?
Đỗ Nhược Lan rưng rưng nước mắt:
– Thần thiếp bị vu oan. Khăn tay mất, giờ lại phát hiện có độc.
Quý phi liếc sang Diễm Khanh:
– Ngươi giỏi y thuật, lại có cơ hội tiếp xúc dược liệu. Ngươi có liên quan gì không?
Diễm Khanh đối diện mọi ánh mắt, bình tĩnh:
– Thần thiếp chỉ cứu người, chưa từng chạm vào độc dược. Nếu Hoàng hậu cho phép, thần thiếp xin thử nghiệm trước mặt mọi người.
Hoàng hậu nhướng mày:
– Thử nghiệm thế nào?
Nàng hòa bột trên khăn tay vào nước, nhúng giấy thử – giấy lập tức chuyển màu xanh đen. Lại lấy mẫu bột từ nệm phòng mình, kết quả tương tự.
– Loại bột này cực hiếm, chỉ lấy từ kho dược Thái y viện hoặc phòng Quý phi, Thục phi – nơi lưu giữ dược liệu quý.
Quý phi cười nhạt:
– Ý ngươi nói bản cung hạ độc?
– Thần thiếp không dám. Nhưng nếu ai cũng có thể lấy được, chẳng phải ai cũng có thể bị giá họa?
Hoàng hậu gật đầu, ánh mắt sáng lạnh:
– Từ nay, mọi dược liệu phải kiểm tra nghiêm ngặt, ai ra vào kho dược đều bị ghi sổ. Nếu còn vụ đầu độc nào, bản cung sẽ truy cứu đến cùng.
Tiếng gió ngoài hiên lùa qua rặng liễu, lá rơi lả tả như báo trước một cơn bão ngầm. Mọi ánh mắt đều hướng về Diễm Khanh – có dè chừng, có thán phục, có ghen ghét, cũng có lo lắng không nói thành lời.
*
Đêm ấy, Diễm Khanh ngồi lặng bên bàn, ngón tay miết nhẹ khăn tay thêu chữ “Lan”. Trong đầu, từng chi tiết ghép lại thành mạng nhện mơ hồ: vụ độc tranh mai, cung nữ trúng độc, chiếc khăn tay, kim tẩm độc, mảnh giấy ám hiệu, ánh mắt Quý phi, sự lạnh lùng của Thục phi, cái nhìn sắc lạnh của Thái hậu.
Bên ngoài, mưa rơi tí tách, hơi lạnh len qua từng khe cửa. Lục Linh rót trà, giọng thấp:
– Tiểu thư nên nghỉ một lát.
Diễm Khanh gật đầu, mắt vẫn không rời những vật chứng trên bàn. Một ý nghĩ dần hình thành: kẻ chủ mưu không chỉ muốn hãm hại nàng, mà còn muốn lợi dụng nàng làm mồi nhử, kéo các phe phái vào cuộc.
Cửa sổ lại khẽ rung. Gió mạnh cuốn theo mùi ngọc lan, hơi thở của âm mưu chưa dứt. Trong bóng tối, Diễm Khanh ngồi bất động, ánh mắt sâu thẳm, như muốn xuyên qua mọi bí mật chốn hậu cung rối ren.
Ngoài hành lang, một bóng người lặng lẽ lướt qua, để lại vết chân ướt trên nền đá lạnh.
Trong phòng, ánh nến chao đảo, soi rõ nét mặt Diễm Khanh: kiên định, lạnh lùng, ẩn chứa nỗi đau không thể gọi tên.
Bóng đêm dày đặc, câu hỏi vẫn chưa có lời đáp: Ai đang giật dây mạng nhện đầu độc này? Ai là bọ ngựa trong bóng tối, chờ thời nuốt chửng con ve nhỏ bé? Hay chính nàng cũng đã lạc vào mê trận hương hoa, chưa tìm thấy lối ra?


Bình luận chương