Mưa phùn lất phất phủ lên thành phố Minh Hoa một màn sương mỏng, ánh đèn đường đổ dài những vệt sáng lên mặt đường ướt lạnh. Lâm Vy lặng lẽ đi dọc con phố vắng, lòng nặng trĩu bởi cuộc gọi ngắn ngủi vẫn vang vọng bên tai. Cô biết rõ, chỉ một sai lầm nhỏ, mọi nỗ lực và hy sinh của mình sẽ sụp đổ tan tành. Hình ảnh em trai thấp thoáng hiện lên trong tâm trí khiến mỗi bước chân của Vy càng trở nên nặng nề.
Về đến căn hộ nhỏ, Vy thay vội bộ đồ diễn, rửa mặt bằng nước lạnh để lấy lại chút tỉnh táo. Cô nhắn tin cho Thẩm Diệp, báo mình đã về nhà an toàn. Chỉ vài giây sau, tin nhắn đáp lại: “Không có lịch gì đặc biệt. Nghỉ ngơi đi, đừng nghĩ ngợi linh tinh.” Môi Vy thoáng cong lên thành một nụ cười nhợt nhạt. Thẩm Diệp lạnh lùng ngoài miệng, nhưng luôn quan tâm Vy như chị gái ruột. Tắt đèn, cô nằm xuống giường, trằn trọc giữa mớ suy nghĩ rối bời.
Đêm mỗi lúc một sâu. Đến gần nửa đêm, Vy bật dậy, tim đập thình thịch khi nhìn đồng hồ chỉ 23 giờ 40. Cô khoác áo, đeo khẩu trang, đội mũ lưỡi trai rồi lặng lẽ rời khỏi nhà. Thành phố về khuya càng trở nên vắng vẻ, chỉ còn tiếng xe thưa thớt vọng lại từ xa và ánh đèn vàng rải rác trên phố.
Nhà kho số 7 nằm khuất trong khu công nghiệp cũ, trông cũ kỹ và lạnh lẽo. Vy dừng lại trước cánh cửa sắt hoen rỉ, hít sâu, rồi đẩy cửa bước vào. Bên trong tối om, ánh đèn vàng leo lét treo lủng lẳng giữa trần nhà. Một bóng người đứng sẵn trong góc tối. Giọng nói trầm ấm vang lên:
– Đúng giờ đấy, Lâm Vy.
Vy nhận ra Bạch Kha, ánh mắt hắn sáng rực trong bóng tối, nụ cười lửng lơ đầy ẩn ý. Cô giữ giọng trầm, cố che giấu sự run rẩy:
– Anh gọi tôi đến đây làm gì?
Bạch Kha bước ra khỏi bóng tối, mắt không rời Vy:
– Chỉ muốn nhắc nhở thôi. Cậu nghĩ mình che giấu được bao lâu? Ở Minh Hoa này, không thiếu người tinh tường.
Vy thản nhiên đáp:
– Tôi không hiểu anh đang nói gì.
Bạch Kha nhếch môi:
– Nếu một ngày bí mật bị phơi bày, cậu nghĩ ai sẽ là người đầu tiên quay lưng lại? Đừng tự tin quá mức. Tôi chưa có ý định làm gì lúc này, nhưng đừng quên, tôi luôn theo dõi.
Lời nói của hắn lạnh lẽo như một lời cảnh báo. Hắn quay lưng bước vào bóng tối, để lại Vy đứng lặng, hai bàn tay lạnh toát. Cô rời khỏi nhà kho, lòng dậy lên nỗi bất an mơ hồ. Một lần nữa, cô ý thức được vỏ bọc của mình mong manh biết nhường nào.
*
Sáng hôm sau, Minh Hoa đón ngày mới với bầu không khí ẩm ướt. Đoàn phim tập trung tại một quán bar nổi tiếng để quay ngoại cảnh. Dịch Phong xuất hiện từ sớm, áo sơ mi đen, áo khoác xám tro, ánh mắt lạnh lùng đảo qua mọi người rồi dừng lại lâu hơn ở Vy. Dạo gần đây, anh nhận ra Vy thường trầm tư, thỉnh thoảng lại lơ đãng, như đang gánh một nỗi niềm riêng.
Buổi quay kéo dài đến tối muộn. Đạo diễn đề nghị mọi người ở lại dùng bữa, coi như tiệc nhỏ động viên. Không khí trong quán bar nhanh chóng trở nên sôi động, ánh đèn nhấp nháy, tiếng nhạc sôi động tràn ngập không gian. Đỗ Minh Hạo là người khơi mào, tay nâng ly rượu, miệng hào sảng:
– Hôm nay tôi mời! Ai không uống là không nể mặt tôi đâu nhé!
Vy định từ chối, nhưng Minh Hạo đã dúi vào tay cô một ly rượu mạnh. Thẩm Diệp ở góc xa liếc nhìn, nhưng cũng bị Trịnh Ngọc Sương kéo đi chụp ảnh. Dịch Phong ngồi một mình bên quầy bar, ánh mắt chăm chú dõi theo Vy.
Chỉ một lát, không khí đã náo nhiệt. Minh Hạo nhảy lên ghế, bắt chước giọng ca sĩ nổi tiếng, khiến cả quán cười nghiêng ngả. Vy bị ép uống thêm vài ly, mặt đỏ bừng, đầu óc bắt đầu quay cuồng. Cô vốn không quen uống rượu, lại không thể từ chối giữa chốn đông người.
Dịch Phong đứng dậy, tiến đến gần. Anh nhẹ nhàng rút ly rượu khỏi tay Vy:
– Đủ rồi, uống nữa sẽ không về nổi đâu.
Vy lắc đầu, miệng lí nhí:
– Không sao... Tôi vẫn tỉnh mà...
Dịch Phong nhìn cô, khóe môi thoáng nhếch lên. Đây là lần đầu tiên anh thấy Vy dễ thương đến vậy. Thường ngày Vy điềm tĩnh, lý trí, ít khi để lộ cảm xúc thật. Nhưng lúc này, đôi má ửng hồng, ánh mắt long lanh, giọng nói mềm đi thấy rõ. Anh hỏi nhỏ:
– Có cần tôi đưa về không?
Vy phá lên cười, giọng nói không còn gắng gượng nam tính:
– Anh Phong, anh tốt lắm... Tôi biết mà...
Câu nói khiến Dịch Phong khựng lại. Anh nhìn Vy thật kỹ, nhận ra ánh mắt cô ngập tràn cảm xúc, không còn vẻ sắc lạnh thường ngày. Một thoáng, trái tim anh chệch nhịp.
Vy ngồi thụp xuống, hai tay ôm lấy mặt, miệng lẩm bẩm:
– Đừng ai phát hiện... đừng ai phát hiện...
Dịch Phong cúi người, dịu giọng:
– Phát hiện gì cơ?
Vy ngẩng lên, cười ngây ngô:
– Tôi... không có gì đâu...
Đỗ Minh Hạo chạy tới, vỗ vai Vy:
– Này, cậu say thật rồi đấy! Mặt đỏ như trái cà chua!
Vy lắc lư, vội sửa lại giọng, cố nói cứng:
– Tôi không say! Chỉ hơi mệt thôi...
Cả bàn cười ồ. Minh Hạo trêu:
– Để tôi cõng Vy về nhé? Nghe bảo Vy nhẹ lắm, chắc không nặng bằng ba lô của tôi đâu!
Vy giật mình, suýt phản ứng như con gái. Cô vội chỉnh lại tư thế, gồng vai, ngồi thẳng lưng, ra vẻ mạnh mẽ:
– Đàn ông con trai, cần gì cõng!
Dịch Phong mỉm cười, ánh mắt lóe lên tia thích thú. Anh nghiêng người nói nhỏ với Minh Hạo:
– Để tôi lo, cậu cứ chơi tiếp đi.
Minh Hạo nhún vai, nháy mắt:
– Được thôi, đừng quên quay lại, tôi còn đợi đấu nhạc với cậu!
Dịch Phong đỡ Vy đứng dậy, Vy tựa vào vai anh, vô thức nắm lấy vạt áo. Mùi hương dịu nhẹ từ tóc Vy khiến anh bất giác siết nhẹ bàn tay. Anh dìu Vy ra ngoài, qua dãy hành lang sáng lấp lánh ánh đèn.
Gió đêm lạnh ùa vào, Vy khẽ rùng mình. Dịch Phong cởi áo khoác, khoác lên vai cô. Vy ngước lên, ánh mắt mơ màng:
– Cảm ơn anh... Anh thật dịu dàng...
Dịch Phong sững lại. Anh từng nghĩ mình quen thuộc với tất cả sắc thái của Vy, nhưng chưa bao giờ thấy cô yếu đuối như lúc này. Một cảm xúc lạ len vào lòng anh, ấm áp mà xao động.
Anh dìu Vy ra xe, nhẹ nhàng đặt cô vào ghế sau, cài dây an toàn. Vy vẫn chưa tỉnh hẳn, đầu tựa lên vai anh, môi mấp máy:
– Tôi... phải về nhà... Không thể ở lại...
Dịch Phong ngồi vào ghế lái, liếc qua gương chiếu hậu. Hình ảnh Vy cuộn tròn trong áo khoác của anh, mái tóc rối nhẹ xõa xuống trán, khiến lòng anh rối bời. Dù cố giữ khoảng cách, anh biết trái tim mình đã bắt đầu rung động.
*
Căn hộ nhỏ chìm trong bóng tối. Dịch Phong dìu Vy vào phòng khách, nhẹ nhàng đặt cô ngồi xuống sofa. Vy lảo đảo, ngã nghiêng về phía anh, đường xương quai xanh mảnh mai lộ ra dưới ánh đèn. Dịch Phong khẽ liếc, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản.
Anh hỏi nhỏ:
– Cần tôi lấy nước không?
Vy lắc đầu, rồi bỗng bật khóc. Nước mắt lăn dài trên má, giọng cô run rẩy, hoàn toàn mất đi vẻ nam tính:
– Em trai tôi... em tôi gặp nguy hiểm... Tôi sợ lắm...
Dịch Phong sững sờ. Anh chưa từng thấy Vy yếu đuối đến vậy. Anh ngồi xuống cạnh, dịu giọng:
– Có chuyện gì vậy? Nói tôi nghe đi.
Vy ôm mặt khóc nấc. Rồi như sực tỉnh, cô vội lau nước mắt, đổi sang giọng trầm:
– Không... không có gì đâu. Tôi chỉ... chỉ mơ thôi.
Dịch Phong không hỏi thêm, lặng lẽ đưa khăn giấy. Anh ngồi bên, không chạm vào cô, nhưng ánh mắt dịu dàng như muốn truyền thêm sức mạnh.
Một lúc sau, Vy ngủ thiếp đi trên sofa. Dịch Phong nhẹ nhàng đắp chăn cho cô, rồi lặng lẽ ngồi quan sát. Đêm vắng lặng, chỉ còn tiếng mưa lách tách ngoài cửa sổ.
*
Sáng sớm, Vy tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ. Nhìn quanh, cô vẫn thấy mình khoác áo của Dịch Phong. Tim cô đập loạn. Cô ngồi bật dậy, nhìn thấy Dịch Phong đang pha cà phê trong bếp.
Anh quay lại, ánh mắt dịu dàng hiếm có:
– Dậy rồi à? Đau đầu không?
Vy vội lấy lại giọng nam:
– Không sao, cảm ơn anh. Hôm qua... tôi có làm gì kỳ lạ không?
Dịch Phong mỉm cười, đặt ly cà phê lên bàn:
– Không có gì. Chỉ là... cậu dễ thương hơn tôi tưởng.
Vy đỏ mặt, vội cúi đầu uống cà phê. Trong đầu cô rối như tơ vò. Cô nhớ mang máng mình đã nói gì đó về em trai, thậm chí còn khóc. Nếu Dịch Phong nghi ngờ, mọi thứ sẽ nguy to.
Dịch Phong nhìn Vy, ánh mắt ấm áp pha chút thích thú. Hình ảnh Vy tối qua cứ lởn vởn trong đầu anh. Cảm giác muốn bảo vệ, muốn ở gần người này ngày càng rõ rệt.
Vy nhận ra ánh mắt ấy, càng lúng túng. Cô vội chuyển chủ đề:
– Hôm nay có lịch quay gì không?
– Sáng nghỉ, chiều mới bắt đầu. Nếu mệt thì cứ nghỉ thêm đi.
Vy gật đầu, không dám nhìn thẳng vào anh. Không khí giữa hai người trở nên khác lạ. Vy đứng dậy, định vào phòng tắm thì vấp phải thảm, suýt ngã. Dịch Phong kịp đỡ lấy cô. Khoảnh khắc đó, khoảng cách giữa hai người gần đến mức Vy nghe rõ nhịp thở của anh.
Vy vội lùi lại, giả bộ ho khan:
– Tôi... tôi không sao.
Dịch Phong khẽ cười, ánh mắt càng dịu dàng:– Đúng là không giống cậu thường ngày chút nào.
Vy lúng túng đi vào phòng tắm, đóng cửa lại, áp trán vào gương. Cô tự nhủ phải giữ bình tĩnh, nhưng trái tim lại không nghe lời, mỗi lần nghĩ đến ánh mắt Dịch Phong, cô lại thấy tim mình loạn nhịp.
*
Trưa hôm ấy, Thẩm Diệp đến đón Vy đi ăn trưa. Nhìn thấy Vy có vẻ mệt, chị cau mày:
– Tối qua uống gì mà mặt mũi phờ phạc thế này? Có ai bắt nạt không đấy?
Vy cười trừ, lắc đầu:
– Em chỉ hơi mệt thôi. Không có gì đâu chị.
Thẩm Diệp liếc nhìn áo khoác trên ghế sofa, nhận ra đó là của Dịch Phong, ánh mắt thoáng nghi ngờ. Nhưng chị không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu. Hai người đi bộ đến quán ăn gần đó. Vy vừa đi vừa nghĩ ngợi, Thẩm Diệp bỗng hỏi nhỏ:
– Dạo này em với Dịch Phong thân nhau ghê nhỉ?
Vy giật mình, vội xua tay:
– Đâu có chị, chỉ là... anh ấy quan tâm đến công việc thôi mà...
Thẩm Diệp cười khẩy:
– Quan tâm công việc mà đưa em về tận nhà, còn để lại áo khoác? Em nghĩ chị ngốc à?
Vy cắn môi, cúi đầu lảng tránh. Thẩm Diệp không ép, chỉ vỗ vai cô:
– Ở giới này, tin ai cũng phải dè chừng. Đừng để cảm xúc lấn át lý trí.
Vy gật đầu, lòng càng thêm lo lắng. Cô biết mình không thể để lộ thân phận, càng không thể để Dịch Phong biết bí mật ấy.
*
Chiều, cả đoàn tập trung ở phim trường. Không khí hôm nay khác lạ, ai cũng xôn xao bàn tán về cảnh quay mới. Dịch Phong xuất hiện cùng trợ lý, ánh mắt dừng lại trên Vy lâu hơn thường lệ. Anh gọi cô lại, giọng nhẹ nhàng:
– Hôm nay có cảnh khó, chuẩn bị tinh thần nhé.
Vy gật đầu, cố lấy lại phong độ. Cảnh quay là cảnh nhân vật nam chính phải bảo vệ người mình yêu giữa vòng vây kẻ thù. Vy diễn xuất thần, ánh mắt kiên định, từng động tác chắc chắn. Nhưng khi Dịch Phong nhập vai phản diện, ánh mắt anh sâu thẳm, như muốn xuyên thấu tâm can cô.
Cảnh quay kết thúc, đạo diễn khen ngợi:
– Tốt lắm, cảm xúc rất thật!
Vy thở phào, nhưng ánh mắt Dịch Phong vẫn không rời khỏi cô. Anh tiến lại gần, hỏi nhỏ:
– Có chuyện gì muốn nói với tôi không?
Vy chột dạ, vội lắc đầu:
– Không có gì đâu anh.
Dịch Phong nhìn cô, ánh mắt như muốn nói điều gì, rồi lại thôi. Anh khẽ gật đầu, quay đi.
*
Tối hôm đó, đoàn phim tổ chức tiệc mừng cảnh quay thành công. Không khí náo nhiệt, mọi người cười nói rôm rả. Minh Hạo lại cố chuốc rượu Vy, lần này cô kiên quyết từ chối, chỉ cầm ly nước lọc.
Trịnh Ngọc Sương ngồi cạnh Vy, thì thầm:
– Vy này, dạo này anh với Dịch Phong thân thiết quá nhỉ? Có gì mới không?
Vy ngượng ngùng, lắc đầu:
– Không có gì đâu chị. Anh ấy chỉ giúp em nhiều thôi.
Sương cười tít mắt:
– Được tổng tài để ý là may lắm đấy! Cố giữ nhé!
Vy cười gượng, trong lòng càng thêm rối. Cô tránh ánh mắt mọi người, lặng lẽ ra ngoài hít thở.
Dịch Phong đứng dựa vào lan can, thấy Vy đi ra thì lên tiếng:
– Sao lại trốn ra đây?
Vy ngập ngừng:
– Ở trong đó đông quá... Tôi không quen.
Dịch Phong nhìn cô, ánh mắt dịu lại:
– Có gì khó khăn cứ nói với tôi. Tôi không muốn thấy cậu cô đơn giữa đám đông.
Vy khẽ cười, lòng xao xuyến. Nhưng cô biết, giữa hai người vẫn có một bức tường không thể vượt qua.
*
Những ngày sau, lịch trình càng dày đặc. Vy luôn giữ khoảng cách với Dịch Phong, sợ lỡ lời sẽ lộ thân phận. Nhưng càng tránh, cô càng nhận ra ánh mắt anh luôn dõi theo mình. Một lần, Vy sơ ý để lộ giọng nữ khi nói chuyện với Thẩm Diệp, Dịch Phong vô tình nghe được, liền quay lại nhìn, ánh mắt lạ lẫm.
Cô vội vàng giả giọng nam, cười trừ:
– Tôi chỉ đùa thôi, chị Diệp hay bắt nạt tôi lắm.
Dịch Phong không nói gì, chỉ khẽ nhíu mày, trong lòng dấy lên nghi ngờ. Anh bắt đầu chú ý hơn đến từng cử chỉ của Vy: cách buộc tóc, bước đi nhẹ nhàng, dáng ngồi khép nép mỗi khi mặc đồ diễn. Những chi tiết nhỏ ấy càng khiến anh tò mò.
Một buổi tối, sau khi kết thúc cảnh quay muộn, Dịch Phong rủ Vy đi ăn khuya. Quán ăn vắng lặng, chỉ có hai người. Anh lặng lẽ rót nước, hỏi:
– Em trai cậu thế nào rồi?
Vy khựng lại, tim đập thình thịch. Cô cố giữ bình tĩnh:
– Em ấy... ổn. Cảm ơn anh đã hỏi.
Dịch Phong nhìn cô, ánh mắt dịu dàng:
– Nếu có chuyện gì, đừng giấu tôi. Tôi có thể giúp.
Vy không dám nhìn thẳng, chỉ khẽ gật đầu. Không khí giữa hai người trầm xuống, chỉ còn tiếng bát đũa lách cách. Dịch Phong bất ngờ hỏi:
– Có bao giờ cậu nghĩ... nếu sống thật với bản thân, mọi thứ sẽ dễ dàng hơn không?
Vy sững người, tim đập loạn. Cô lúng túng đáp:
– Không phải ai cũng có quyền lựa chọn...
Dịch Phong im lặng, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên tay Vy. Cô giật mình, vội rụt tay lại, ánh mắt hoảng hốt:
– Tôi... tôi phải về trước.
Vy đứng dậy, vội vàng rời khỏi quán. Dịch Phong ngồi lặng, ánh mắt sâu thẳm. Anh biết mình đã rung động, nhưng trái tim Vy như có một lớp vỏ bọc quá dày, không dễ gì phá vỡ.
*
Đêm ấy, Vy không ngủ được. Cô nằm co ro trên giường, nước mắt lặng lẽ lăn trên gối. Cô biết không thể tiếp tục như vậy mãi. Nếu để Dịch Phong biết sự thật, mọi thứ sẽ sụp đổ. Nhưng mỗi lần nhìn vào mắt anh, cô lại không nỡ che giấu.
*
Sáng hôm sau, đoàn phim có mặt ở phim trường từ rất sớm. Không khí căng thẳng hơn mọi ngày. Đạo diễn thông báo sẽ quay một cảnh tình cảm giữa nhân vật của Vy và nữ chính. Cả đoàn xôn xao, tò mò xem Vy sẽ xử lý thế nào.
Cảnh quay bắt đầu. Vy nhập vai, ánh mắt dịu lại khi nhìn nữ chính. Cả đoàn lặng đi, không ai ngờ một “nam diễn viên” lại thể hiện sự dịu dàng sâu sắc như vậy. Dịch Phong đứng bên, trái tim thắt lại. Anh nhận ra, cảm xúc ấy không chỉ là diễn xuất.
Sau cảnh quay, Minh Hạo chạy tới, vỗ vai Vy:
– Cậu diễn hay thật! Nếu không biết cậu là đàn ông, tôi còn tưởng...
Vy vội cắt lời, giả bộ cười lớn:
– Tưởng gì? Đàn ông cũng biết dịu dàng chứ!
Cả đoàn lại cười ồ. Dịch Phong đứng lặng, ánh mắt nhìn Vy đầy ẩn ý.
*
Tối, trên đường về, Dịch Phong nhắn tin cho Vy: “Ngày mai tôi có chút việc riêng, nếu cần gì thì gọi cho tôi.” Vy đọc tin nhắn, lòng trào dâng cảm xúc khó tả. Cô biết mình đã bắt đầu rung động, nhưng càng rung động, càng sợ hãi.
*
Đêm xuống, thành phố Minh Hoa chìm trong ánh đèn vàng nhạt. Vy ngồi bên cửa sổ, ngắm những hạt mưa lăn dài trên kính. Ngoài hành lang, tiếng bước chân khẽ vang. Cô hé cửa, nhìn thấy một phong thư nhỏ nhét dưới khe cửa. Vy nhặt lên, bên trong chỉ có dòng chữ: “Nếu muốn mọi thứ bình yên, hãy lựa chọn đúng. – BK”
Vy siết chặt lá thư, trái tim lạnh buốt. Bóng tối phía sau ánh đèn lại bắt đầu lan rộng, âm thầm đe dọa nuốt chửng mọi thứ.
*
Cùng lúc ấy, Dịch Phong ngồi một mình trong phòng làm việc. Anh nhìn bức ảnh Vy trên màn hình, ngón tay lướt nhẹ qua gương mặt ấy. Một ý nghĩ len lỏi trong tâm trí: Nếu Vy thực sự là một người khác, liệu mình có đủ dũng cảm để đối mặt không?
Bên ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi lắc rắc, ánh đèn thành phố vẽ lên tường những vệt sáng lấp lóa. Đêm nay, cả hai đều không ngủ, mỗi người mang một nỗi niềm giấu kín.
*
Ở một góc tối khác, Bạch Kha ngồi vắt chân trên ghế, tay xoay nhẹ chiếc điện thoại có tấm ảnh Vy và Dịch Phong. Hắn mỉm cười, giọng nói lặng lẽ vang lên trong đêm:
– Trò chơi mới chỉ vừa bắt đầu...
Tiếng cười của hắn vang vọng trong bóng tối, lạnh lẽo, báo hiệu một cơn sóng gió mới đang chực chờ phía trước.


Bình luận chương