Người Gác Cổng

Chương 12: Sự Đối Đầu




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 12 miễn phí!

Khi ánh sáng đầu ngày len lỏi qua những khung cửa sổ văn phòng, Tuấn, Lan và Hưng đã tụ tập lại để bàn bạc về bước tiếp theo trong cuộc điều tra. Gương mặt mỗi người đều hiện rõ sự căng thẳng, nhưng không ai có thể phủ nhận sự hồi hộp khi họ gần kề với manh mối quan trọng.

“Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về Trần Hùng,” Tuấn nói, giọng điềm tĩnh nhưng đầy quyết đoán. “Hắn là kẻ có thể mang lại những thông tin quý giá, nhưng cũng ẩn chứa nhiều nguy hiểm.”

“Nghe nói hắn rất tàn nhẫn,” Lan thốt lên, đôi mắt sáng lên với sự lo lắng. “Nếu không cẩn thận, chúng ta có thể rơi vào bẫy của hắn.”

“Chúng ta không có lựa chọn nào khác,” Hưng chen vào, nét mặt nghiêm túc. “Hắn là cầu nối quan trọng giữa chúng ta và sự thật.”

Khi quyết định đã được đưa ra, họ bắt đầu chuẩn bị cho cuộc gặp với Trần Hùng. Thời gian trôi qua chậm chạp, và sự chờ đợi làm tăng thêm cảm giác hồi hộp trong lòng họ. Cuối cùng, họ quyết định gặp hắn tại một nhà kho bỏ hoang ở khu phố Hạ Lưu, nơi mà không ai dám đến vào ban đêm.

Khi họ tới nơi, bầu không khí trở nên nặng nề, như thể mọi âm thanh xung quanh đều bị bóp nghẹt. Hưng mở cửa kho, ánh sáng từ chiếc đèn pin trong tay anh chiếu vào những bức tường bám đầy bụi bẩn. Trong góc tối, Trần Hùng xuất hiện, dáng vạm vỡ và ánh mắt lạnh lùng. Hắn mặc bộ đồ tối màu, gương mặt không biểu lộ cảm xúc.

“Các người đến muộn,” hắn nói, giọng khàn khàn. “Tôi không có nhiều thời gian.”

“Chúng tôi cần thông tin,” Tuấn ngắt lời, cố gắng giữ giọng mình bình tĩnh. “Về vụ án của cha mẹ tôi.”

Trần Hùng nhếch mép, nụ cười đó không hề mang theo sự thiện cảm. “Thông tin không miễn phí. Các người phải trả giá.”

“Giá gì?” Lan hỏi, giọng run rẩy nhưng cố gắng tỏ ra mạnh mẽ.

“Có một thứ mà tôi muốn,” hắn đáp, ánh mắt sắc như dao. “Một món đồ có giá trị. Tôi cần nó để bảo vệ quyền lực của mình.”

“Điều đó không thể,” Tuấn cắt ngang. “Chúng tôi không thể làm điều đó.”“Thế thì các người đừng mong nhận được thông tin,” hắn nói, giọng điệu không còn kiên nhẫn. “Tôi không có thời gian cho những kẻ yếu đuối.”

“Chúng tôi có thể thỏa thuận,” Hưng bước lên, nụ cười vẫn hiện hữu nhưng có phần gượng gạo. “Hãy cho chúng tôi biết thứ mà anh muốn. Có thể chúng tôi sẽ tìm cách giúp.”

Trần Hùng nhìn họ, ánh mắt của hắn như một con thú đang rình rập con mồi. “Tôi cần chiếc vòng cổ của một pháp sư. Nó có sức mạnh đặc biệt và tôi muốn sử dụng nó trong các giao dịch của mình.”

“Chiếc vòng cổ đó rất nguy hiểm,” Lan nói, lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt. “Nếu rơi vào tay kẻ xấu, hậu quả sẽ rất khôn lường.”

“Đó không phải là vấn đề của tôi,” Trần Hùng nhếch môi. “Đó là điều tôi cần. Các người muốn thông tin, hãy mang cho tôi chiếc vòng cổ đó.”

Tuấn nhìn Lan và Hưng, cảm giác bế tắc dâng lên. Họ không thể từ bỏ cuộc điều tra, nhưng cũng không thể dễ dàng chấp nhận yêu cầu của một kẻ như hắn. “Chúng tôi cần thời gian để suy nghĩ,” Tuấn nói, cố gắng duy trì sự bình tĩnh.

“Thời gian không phải là thứ tôi có thể cho,” Trần Hùng đáp, ánh mắt trở nên lạnh lùng hơn. “Nếu các người không mang lại cho tôi thứ tôi cần, tôi sẽ không ngần ngại làm khó các người.”

Khi cuộc trò chuyện kết thúc, họ rời khỏi nhà kho với nỗi lo lắng dâng cao. Sự đe dọa từ Trần Hùng không chỉ là một câu chuyện, mà là một thực tế mà họ phải đối mặt. Sự thật đang nằm ngoài tầm với, và họ phải tìm cách để đạt được điều đó.

“Chúng ta cần phải tìm chiếc vòng cổ,” Hưng nói, giọng trầm xuống. “Nếu không, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn.”

“Nhưng làm thế nào chúng ta có thể tìm được nó?” Lan hỏi, sự hoang mang hiện rõ. “Đó là một thứ rất quý giá.”

“Có thể chúng ta sẽ tìm được manh mối từ những người có liên quan,” Tuấn nói, ánh mắt quyết tâm. “Chúng ta không thể để Trần Hùng kiểm soát mọi thứ. Chúng ta phải chủ động.”

Khi họ rời khỏi khu phố Hạ Lưu, cảm giác căng thẳng vẫn bao trùm. Những điều bí ẩn vẫn còn đang chờ đợi phía trước, và cuộc chiến với Trần Hùng mới chỉ bắt đầu. Họ sẽ không ngừng lại cho đến khi tìm ra sự thật, dù giá phải trả có là gì đi chăng nữa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.