Khi bóng đêm phủ xuống thành phố Althar, Tuấn và Lan dừng lại trước một tòa nhà cũ kỹ nằm ở rìa Khu phố Trung Lưu. Ánh đèn vàng nhờ nhờ hắt ra từ cửa sổ khiến không gian xung quanh trở nên huyền ảo. Họ đang ở đây để tìm hiểu về thế giới pháp sư, một thế giới mà cả hai đều chưa từng đặt chân vào.
“Chúng ta cần tìm người có thông tin về cái chết của bà Tâm,” Tuấn nói, ánh mắt anh chăm chú nhìn vào tòa nhà. “Nghe nói có một pháp sư sống ở đây, có thể ông ta biết điều gì đó.”
Lan gật đầu, nhưng không giấu được sự lo lắng trong ánh mắt. “Anh có chắc không? Nếu ông ta không muốn nói, chúng ta sẽ phải đối mặt với điều gì?”
“Chúng ta sẽ không biết nếu không thử,” Tuấn đáp, cố gắng truyền đạt sự tự tin. “Còn nếu có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ tìm cách xử lý.”
Họ bước vào trong, không khí lạnh lẽo và u ám khiến cả hai shực sự cảm nhận được sự khác biệt giữa thế giới của những người bình thường và những pháp sư. Một tiếng động lạ vang lên từ phía cuối hành lang, khiến Lan giật mình. “Có vẻ như không ai muốn tiếp đón chúng ta.”
“Đừng lo,” Tuấn nhẹ nhàng an ủi. “Chúng ta chỉ cần tập trung vào mục tiêu.”
Họ đi qua những bức tranh cổ, những bức tượng kỳ quái, và cuối cùng dừng lại trước một cánh cửa gỗ nặng nề. Tuấn gõ nhẹ. Một giọng nói trầm ấm từ bên trong vang lên, “Ai đó?”
“Chúng tôi đến tìm ông,” Tuấn đáp, giọng điềm tĩnh. “Chúng tôi cần thông tin về cái chết của bà Đặng Minh Tâm.”
Cánh cửa mở ra, hiện ra một người đàn ông trung niên với vẻ ngoài bí ẩn. Ông ta có đôi mắt sắc bén và làn da nhăn nheo, như thể đã chứng kiến nhiều điều mà người khác không thể. “Bà Tâm? Các người không nên tìm hiểu về bà ấy.”
“Chúng tôi chỉ muốn biết sự thật,” Lan lên tiếng, cố gắng giữ bình tĩnh. “Chúng tôi cần biết tại sao bà ấy lại chết.”
Người đàn ông nhìn họ một lúc, rồi thở dài. “Cái chết của bà Tâm không đơn giản. Nó liên quan đến một tổ chức bí mật mà các người không thể hiểu.”
“Chúng tôi có thể hiểu,” Tuấn nói, quyết tâm trong giọng nói. “Hãy cho chúng tôi biết, ông có thông tin gì không?”
“Các người không biết đang đứng ở đâu,” ông ta cảnh báo, nhưng rồi cũng bước lùi lại, cho phép họ vào trong. “Ngồi đi.”
Họ ngồi xuống một chiếc bàn gỗ lớn, cảm giác như thời gian đang ngừng lại. “Tôi là Lê Hòa, một pháp sư điều khiển nguyên tố nước,” ông ta bắt đầu. “Bà Tâm là một người quyền lực, nhưng cũng là một mục tiêu. Có những kẻ muốn chiếm đoạt quyền lực của bà ấy.”
“Những kẻ nào?” Lan hỏi, ánh mắt cô đầy nghi hoặc.“Tổ chức Gác Cổng,” Hòa nói, giọng trầm. “Họ bảo vệ ranh giới giữa các thế giới, nhưng cũng có những bí mật mà họ không muốn bị phơi bày.”
“Ông đang nói gì?” Tuấn cảm thấy một sự căng thẳng trong không khí. “Tại sao họ lại muốn bà Tâm chết?”
“Bà ấy biết quá nhiều,” Hòa đáp, ánh mắt lấp lánh. “Bà Tâm đã phát hiện ra một âm mưu lớn, liên quan đến các pháp sư quyền lực. Họ muốn giữ bí mật này bằng mọi giá.”
“Âm mưu gì?” Lan hỏi, không thể kiềm chế.
“Tôi không thể nói nhiều hơn,” Hòa lắc đầu. “Nhưng hãy cẩn thận. Nếu các người tiếp tục điều tra, các người sẽ trở thành mục tiêu tiếp theo.”
Tuấn và Lan nhìn nhau, cảm giác như một cơn bão đang chuẩn bị ập đến. “Chúng tôi sẽ không dừng lại,” Tuấn khẳng định, sự quyết tâm trong giọng nói của anh dường như đã khiến không gian trở nên nặng nề hơn.
“Được thôi,” Hòa nói, đứng dậy. “Nhưng hãy nhớ, không phải mọi sự thật đều đáng để biết.”
Khi họ rời khỏi tòa nhà, bầu không khí bên ngoài trở nên ngột ngạt hơn. “Chúng ta cần phải tìm hiểu về tổ chức Gác Cổng,” Tuấn nói, cảm giác như mình đang đứng trước một ngã rẽ lớn. “Có thể họ biết điều gì đó về cái chết của bà Tâm.”
“Nhưng làm thế nào?” Lan hỏi, ánh mắt cô vẫn đầy lo lắng. “Họ không phải là những người dễ tiếp cận.”
“Chúng ta sẽ phải tìm cách,” Tuấn đáp, nỗi lo lắng trong lòng mình dần chuyển thành quyết tâm. “Có lẽ Hưng có thể giúp.”
“Đúng,” Lan đồng tình. “Hưng có những mối quan hệ trong thế giới ngầm, có thể anh ấy biết ai đó trong tổ chức.”
Họ nhanh chóng rời khỏi khu phố, lòng tràn đầy những câu hỏi và sự hồi hộp. Mỗi bước đi của họ đều có thể đưa họ đến gần hơn với sự thật, nhưng cũng có thể khiến họ sa vào những cạm bẫy mà họ chưa thể hình dung.
“Chúng ta sẽ cần chuẩn bị cho mọi tình huống,” Tuấn nói, trong lòng cảm thấy bối rối nhưng cũng đầy quyết tâm. “Bởi vì sự thật có thể tồi tệ hơn chúng ta tưởng.”
“Và có thể chúng ta sẽ phải đối mặt với những người mà mình không thể tưởng tượng,” Lan thở dài, nhưng ánh mắt cô lại trở nên kiên định hơn. “Nhưng tôi sẽ không lùi bước.”
Họ tiếp tục bước đi, những bí mật và âm mưu đang chờ đợi ở phía trước. Hành trình của họ mới chỉ bắt đầu, và những điều bí ẩn vẫn còn đang chờ đợi được khám phá.


Bình luận chương