Thông tin cá nhân
Truyện đang đọc
Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn
Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói
Chưa có lịch sử mua gói
Sau khi mất trí nhớ, ta lại tưởng mình thầm mến Thiếu sư Bùi Khanh Chi.
Vì muốn hắn vui, ta dùng đủ mọi cách, nhưng từ đầu đến cuối hắn vẫn lạnh nhạt như cũ.
Cho đến khi thanh mai của hắn vô tình ngã ngựa, hắn thẳng tay đẩy ta ra, chán ghét nói: “Bị bệnh thì đi chữa đi.”
Đến lúc đó ta mới hiểu, không phải hắn lạnh lùng, mà là người trong lòng hắn vốn không phải ta.
Thế là ta đi chữa bệnh.
Không ngờ, ha, còn chữa rất ổn nữa.
Nhưng khi hắn biết ta đã khôi phục trí nhớ, Bùi Khanh Chi lại hoảng hốt.
Hắn nắm chặt tay ta, giọng run run: “Rõ ràng hôm qua ngươi còn nói thích ta mà...”
Bình luận truyện