Hạnh đứng giữa căn bếp, tay run lên vì tức giận và đau đớn. Cô nhìn Tâm, lòng nặng trĩu khi những bí mật đen tối về cha cô dần được phơi bày. Tâm, người mà cô từng tin tưởng, giờ đây lại là nguồn cơn của sự tan vỡ trong trái tim cô.
“Tại sao anh không nói với tôi?” Hạnh hỏi, giọng cô đầy căm phẫn. “Tại sao anh lại giấu tôi về cha mình?”
Tâm cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt cô. “Tôi không muốn làm tổn thương em. Mọi chuyện phức tạp hơn em nghĩ,” anh đáp, giọng nói trầm xuống.
“Phức tạp?” Hạnh cười khẩy, nước mắt ràn rụa trên gò má. “Cha tôi là người đã tạo ra những món ăn quái dị, những món ăn mà tôi đã phải đối mặt cả đời. Anh biết mà, phải không?”
“Tôi chỉ… tôi chỉ muốn bảo vệ em,” Tâm thừa nhận, đôi mắt anh ánh lên sự đau khổ. “Nhưng tôi không thể che giấu mãi được.”
Hạnh cảm thấy như có một lưỡi dao đâm vào tim. Cô từng nghĩ rằng họ có thể cùng nhau tìm ra sự thật, nhưng giờ đây, mọi thứ lại trở thành một trò đùa tàn nhẫn. “Bảo vệ tôi bằng cách nào? Bằng cách giấu diếm sự thật? Hay bằng cách để tôi sống trong ảo tưởng?”
Tâm không trả lời, chỉ lặng lẽ đứng đó, ánh mắt trống rỗng. Anh không biết phải làm gì để cứu vãn tình hình. Hạnh cảm thấy nỗi đau dâng lên trong lòng. Cô đã yêu Tâm, nhưng giờ đây, sự phản bội của anh khiến cô không thể thở nổi.
“Có lẽ chúng ta nên dừng lại,” Hạnh nói, giọng cô như bị bóp nghẹt. “Tôi không thể tiếp tục như thế này.”
“Tôi không muốn mất em,” Tâm thốt lên, một cảm xúc mãnh liệt chợt bùng lên trong anh. “Em là điều quý giá nhất với tôi.”
“Quý giá nhất?” Hạnh cười chua chát. “Nếu anh thực sự coi tôi là quý giá, anh đã không giấu tôi những điều này. Anh đã không để tôi bị cuốn vào cái vòng xoáy này.”
Tâm nuốt nước bọt, cảm giác như mọi thứ đang sụp đổ trước mắt. Anh hiểu rằng những lời nói của Hạnh là đúng, nhưng anh không biết làm thế nào để giải thích. “Hạnh, tôi chỉ muốn tìm cách bảo vệ em khỏi những điều tồi tệ mà cha em đã gây ra,” anh nói, cố gắng giữ giọng mình bình tĩnh.
“Bảo vệ bằng cách làm tổn thương tôi?” Hạnh đáp lại, đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm. “Tôi không cần sự bảo vệ đó.”
Cả hai đứng im lặng, không gian như ngưng lại. Hạnh cảm nhận được sự rạn nứt trong mối quan hệ của họ, một khoảng cách không thể vượt qua. Cô quay lưng, nước mắt chảy dài trên má. Tâm muốn chạy theo, nhưng lại cảm thấy không còn quyền năng để níu giữ.
“Hạnh,” anh gọi, nhưng giọng nói không thể truyền tải nổi nỗi đau trong lòng. Cô không quay lại.
Hạnh bước ra khỏi bếp, để lại Tâm đứng đó, trong sự hoang mang và bất lực. Anh biết rằng mình đã mất đi điều quý giá nhất trong đời. Mọi thứ xung quanh bỗng chốc trở nên trống rỗng, như một chiếc bát vỡ nát. Anh cảm thấy sự u ám bao trùm, như thể ánh sáng của hi vọng đã tắt ngúm.Trong khi đó, Hạnh đi lang thang trên những con phố quen thuộc, nhưng giờ đây tất cả đều trở nên xa lạ. Mỗi bước đi như một nhát dao đâm vào lòng cô. Cô không biết phải làm gì tiếp theo. Cô đã cố gắng tìm ra sự thật, nhưng giờ đây, sự thật lại trở thành gánh nặng. Cô nhớ về mẹ, về những ký ức hạnh phúc và đau thương. Cô không muốn trở thành con gái của một kẻ tàn nhẫn, nhưng đó là điều mà Huy đã định sẵn cho cô.
Khi ánh đèn đường hắt hiu chiếu xuống, Hạnh cảm thấy mình như một linh hồn lạc lối. Cô muốn quay lại, nhưng lòng tự trọng không cho phép. Cô đã từng nghĩ rằng Tâm sẽ là người đồng hành cùng mình trong cuộc chiến này, nhưng giờ đây, mọi thứ đã thay đổi.
“Tại sao?” Cô thầm thì, đôi mắt ngước lên trời, như thể tìm kiếm một câu trả lời cho những câu hỏi không lời.
Giữa lúc ấy, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cô. Hạnh quay lại, thấy một bóng đen đứng ở phía xa, đôi mắt lạnh lùng như ánh đèn pha. Đó là Huy, cha cô.
“Hạnh,” ông ta gọi, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực. “Con không thể chạy trốn mãi. Đến lúc con phải đối mặt với sự thật.”
Hạnh cảm thấy tim đập thình thịch. Cô muốn bỏ chạy, nhưng đôi chân như bị đóng băng. Huy tiến lại gần, nụ cười quái dị trên gương mặt. “Đã đến lúc con hiểu rõ vị trí của mình trong cuộc chơi này.”
“Con không muốn tham gia vào trò chơi của cha,” Hạnh nói, cố gắng giữ vững tinh thần. “Con không muốn trở thành một phần trong những bí mật tăm tối của cha.”
“Con không có lựa chọn,” Huy đáp, ánh mắt sắc lạnh. “Con là con gái của tôi. Con sẽ phải làm những gì cần thiết.”
Hạnh cảm thấy nỗi sợ hãi tràn ngập trong lòng. Cô không biết mình sẽ phải đối diện với những gì, nhưng một điều chắc chắn: cô sẽ không để mình bị cuốn vào vòng xoáy của những điều kinh khủng mà cha cô đã tạo ra.
Cô quay người, quyết định rời đi. Nhưng Huy đã chặn lại. “Con không thể bỏ trốn khỏi số phận. Món ăn của con sẽ là công cụ để giải phóng những linh hồn, và cũng là cách để con chứng minh giá trị của mình.”
“Con sẽ không làm theo ý cha,” Hạnh kiên quyết. “Con sẽ tìm ra sự thật về mẹ con, và con sẽ không để cha thao túng cuộc đời mình.”
Huy nhếch mép, sự lạnh lẽo trong ánh mắt ông ta khiến Hạnh rùng mình. “Chúng ta sẽ thấy. Sự thật luôn có cách để tự bộc lộ.”
Hạnh không biết mình đã bước vào một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Cô đã quyết định tìm ra sự thật, nhưng cái giá phải trả sẽ là gì? Cô không thể biết. Nhưng một điều là chắc chắn: cuộc chiến này không chỉ là giữa cô và Huy, mà còn là giữa cô và chính bản thân mình.
Cô quay lưng, rời xa bóng đen của Huy. Lòng đầy quyết tâm, cô sẽ không để mình gục ngã. Hạnh biết rằng trong cuộc chiến này, không chỉ có cô, mà còn có Tâm. Họ sẽ phải đối mặt với nhau một lần nữa, nhưng liệu có còn cơ hội nào cho tình yêu đã tan vỡ này?
Khi Hạnh bước đi trong đêm tối, lòng cô đầy lo âu và quyết tâm. Cô không thể để nỗi đau chi phối mình. Cô sẽ tìm ra sự thật, và sẽ không để Huy tiếp tục thao túng cuộc đời mình. Cô sẽ trở thành người nấu bếp của chính cuộc đời mình, không để bất kỳ ai, kể cả cha mình, quyết định số phận của mình.


Bình luận chương