Hạnh đứng trước bếp, ánh đèn vàng ấm áp chiếu lên những nguyên liệu bày biện. Mùi hương của tỏi phi và gia vị quyện vào nhau, khiến cô không khỏi nhớ lại những bữa cơm mẹ nấu khi còn sống. Mỗi lần cô vào bếp, hình ảnh mẹ lại hiện lên rõ nét, như một bức tranh ký ức đầy màu sắc nhưng cũng đầy nỗi đau.
“Em đang nghĩ gì?” Tâm hỏi, mắt anh dán chặt vào cô. Giọng anh nhẹ nhàng nhưng có chút lo lắng.
“Chỉ là… em nhớ mẹ,” Hạnh đáp, giọng có phần nghẹn ngào. “Món này, mẹ thường làm cho em mỗi khi em buồn.”
Tâm gật đầu, anh hiểu rõ cảm giác của cô. “Có thể món ăn này sẽ giúp em kết nối với mẹ một lần nữa.”
Hạnh cúi đầu, cảm xúc dâng trào. Cô quyết định thử nghiệm một món ăn mà mẹ từng nấu. Đó là món canh chua cá, một món ăn giản dị nhưng lại chứa đựng biết bao kỷ niệm. Cô bắt đầu sơ chế cá, từng động tác đều nhẹ nhàng, cẩn thận, như thể muốn truyền tải tất cả tình cảm vào món ăn.
“Em có muốn anh giúp không?” Tâm hỏi, tiến lại gần. “Có thể anh sẽ biết cách làm cho nó thêm phần đặc biệt.”
“Vâng, anh có thể thêm gia vị nào đó mà anh cảm thấy phù hợp,” Hạnh đáp, ánh mắt sáng lên khi thấy Tâm tham gia vào việc nấu nướng.
Họ cùng nhau nấu ăn, từng nguyên liệu được thêm vào nồi canh, hương vị dần dần hòa quyện. Trong lúc chờ canh chín, Hạnh bắt đầu kể cho Tâm về mẹ mình. “Mẹ em rất yêu nấu ăn. Bà nói rằng mỗi món ăn đều có câu chuyện riêng của nó, và khi ăn, chúng ta không chỉ thưởng thức vị giác mà còn cảm nhận được tâm tư của người nấu.”
“Đó là một cách nhìn rất đẹp,” Tâm nói, mỉm cười. “Món ăn không chỉ là thực phẩm, mà còn là cầu nối giữa những thế hệ.”
Hạnh cảm thấy một niềm an ủi trong lời nói của Tâm. Cô tiếp tục kể về những kỷ niệm bên mẹ, từ những lần cùng nhau đi chợ cho đến những bữa cơm sum vầy. Nhưng nỗi đau về cái chết của mẹ lại trỗi dậy, khiến cô chợt dừng lại, mắt ngân ngấn lệ.
“Em không biết mình có thể tìm thấy mẹ trong những món ăn này không,” Hạnh thở dài.
“Có thể, nhưng em cần phải mở lòng. Mỗi món ăn có thể gợi nhớ một ký ức, và nếu em đủ dũng cảm, em có thể hiểu rõ hơn về mẹ,” Tâm khuyên nhủ.
Khi món canh đã hoàn thành, hương thơm lan tỏa khắp bếp, Hạnh múc một muỗng và đưa lên miệng. Vị chua chua, ngọt ngọt tràn vào miệng, nhưng ngay lập tức, cô cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Những hình ảnh về mẹ bắt đầu hiện lên, rõ nét và sống động.
“Mẹ!” Hạnh thốt lên, đôi mắt mở to. Hình ảnh mẹ cô đứng bên bếp, đang mỉm cười, ánh mắt dịu dàng. “Mẹ ơi, mẹ có nghe thấy con không?”
Tâm nhìn Hạnh, không biết nên nói gì. Anh cảm nhận được sự chuyển biến trong tâm trạng cô, nhưng đồng thời cũng thấy lo lắng. “Hạnh, em ổn không?”“Con… con nhớ mẹ,” Hạnh nghẹn ngào. “Mẹ đang ở đây.”
“Em có thể gọi mẹ về,” Tâm khuyến khích, “Chỉ cần em tập trung vào những kỷ niệm đẹp.”
Hạnh nhắm mắt lại, cố gắng tập trung. Những ký ức hiện ra, bao gồm cả nụ cười của mẹ và những câu chuyện mà bà từng kể. Cô cảm thấy lòng mình ấm áp, như thể mẹ đang vỗ về cô từ xa.
Nhưng ngay lúc đó, một cơn gió lạnh bất ngờ lướt qua, làm tắt ngọn đèn. Tâm và Hạnh nhìn nhau, sự bất an dâng lên trong không gian tĩnh lặng. “Huy,” Tâm thì thầm. “Ông ta đang theo dõi chúng ta.”
“Chúng ta phải cẩn thận. Huy có thể không thích những gì chúng ta đang làm,” Hạnh nói, ánh mắt kiên quyết.
Tâm quay lại bếp, cảm nhận được sự nặng nề trong không khí. “Chúng ta không thể để Huy dọa chúng ta. Nếu ông ta muốn chơi trò này, chúng ta sẽ chơi.”
Hạnh gật đầu, quyết tâm trong ánh mắt. “Chúng ta sẽ không để ông ta thao túng cuộc sống của mình hay của những linh hồn khác.”
Họ tiếp tục nấu ăn, nhưng giờ đây mỗi món ăn không chỉ là thử nghiệm, mà còn là một cuộc chiến. Họ biết rằng Huy đang theo dõi và bất cứ lúc nào ông ta cũng có thể xuất hiện.
Tâm quyết định thử nghiệm thêm một món ăn đặc biệt mà Huy đã từng làm. “Có thể trong đó sẽ có manh mối gì đó,” anh nói. Họ bắt đầu tìm hiểu các nguyên liệu, phân tích từng gia vị và hương vị. Hạnh cảm thấy hồi hộp khi nghĩ đến khả năng khám phá ra những bí mật tiềm ẩn.
“Chúng ta cần phải tìm hiểu về sức mạnh của những món ăn mà Huy đã sử dụng,” Hạnh nói, ánh mắt rực sáng.
“Đúng. Và có thể tìm ra cách để sử dụng sức mạnh đó cho chính mình,” Tâm đồng ý.
Họ lao vào công việc, sự kết nối giữa hai người ngày càng chặt chẽ hơn. Mỗi món ăn, mỗi ký ức đều trở thành một phần của cuộc hành trình tìm kiếm sự thật. Họ biết rằng con đường phía trước đầy thử thách, nhưng quyết tâm trong lòng khiến họ không lùi bước.
Bất chợt, một tiếng động lạ vang lên từ góc bếp. Hạnh và Tâm quay lại, ánh mắt lo lắng. “Có gì đó không ổn,” Hạnh nói, giọng run rẩy.
“Cẩn thận,” Tâm thì thầm, bàn tay nắm chặt.
Mỗi bước đi đều như đang tiến vào một mê cung không lối thoát. Họ biết rằng Huy sẽ không dễ dàng bỏ qua, và cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu.


Bình luận chương