Không khí trong nhà lặng như tờ, chỉ còn tiếng gió rít khe khẽ ngoài vườn xen lẫn ánh trăng lặng lẽ chiếu qua khe cửa. Lục Trạch đặt nhẹ mảnh giấy xuống bàn, trán lấm tấm mồ hôi dù đêm đã sang khuya. Ánh mắt cậu đảo nhanh khắp phòng, cố tìm một lý do hợp lý để trấn an mọi người. Nhưng rõ ràng, chẳng ai trong nhà còn giữ được vẻ bình tĩnh như ban ngày.
Tần Vũ ngồi sát bên, vai rộng như tấm khiên, bàn tay to lớn đặt lên vai Lục Trạch, truyền một luồng ấm áp lặng thầm. Tiểu Nguyệt ngồi co ro ở góc bếp, hai bàn tay ôm chặt gối, mắt long lanh bám riết theo từng biểu cảm của Lục Trạch. Bà Cả Tống, vốn nổi tiếng “vững bụng”, lần này lại lấm lét nhìn ra cửa, hơi thở gấp gáp như thể sắp có giặc đến.
Lục Trạch gượng cười, đứng dậy, giọng nhẹ mà dứt khoát:
— Không sao đâu, nhà mình cứ sinh hoạt như thường. Nếu có chuyện gì bất thường, tôi sẽ nghĩ cách. Ai hỏi gì, bà cứ nói nhà mình ngoài trồng bí ra chẳng biết gì hết.
Bà Cả Tống chép miệng, dần lấy lại thần thái, vỗ ngực:
— Bà này xưa giờ chưa từng để ai bắt nạt người nhà đâu! Để bà lo phần ngoài, ai hó hé gì cứ để bà xử!
Tiểu Nguyệt níu áo Lục Trạch, thì thào:
— Anh Trạch, em không kể ai đâu, anh yên tâm nhé!
Tần Vũ chỉ lặng lẽ siết nhẹ vai cậu, ánh mắt sâu như mặt ao mùa nước lớn. Không ai nói nữa, mỗi người quay về việc của mình, song lòng ai cũng mang nặng nỗi bất an.
Khi mọi người đã yên vị trong phòng, Lục Trạch vẫn ngồi lại, mắt dán vào xấp đơn đặt hàng trên bàn. Ánh đèn dầu leo lét hắt lên tường bóng cậu dài ngoẵng. Trong đầu cậu, bao nhiêu kịch bản lướt qua: Nếu người từ kinh thành thực sự điều tra, lộ thân phận thì sao? Hay đây chỉ là trò của ai đó muốn gây rối?
Cậu nghĩ đến Lý Minh – cái tên nổi tiếng trong làng về khoản “không yên phận”. Nhớ lại ánh mắt hắn lúc chiều, Lục Trạch chợt cảm thấy sống lưng lạnh buốt. Chẳng lẽ hắn dám liều đến mức này?
Trăng l*n đ*nh đầu, Lục Trạch vẫn chưa chợp mắt. Cậu khoác áo, lặng lẽ bước ra sân, chân đi nhẹ như mèo. Kho lương nằm sát bếp, cửa khóa hai lớp, bên ngoài phủ một lớp tro mỏng để phát hiện dấu chân lạ. Dưới ánh trăng nhàn nhạt, mọi thứ bình yên đến khó tin.
Chợt, từ bãi tre cuối vườn, một bóng đen khẽ lay động. Lục Trạch nín thở, nép mình sau gốc cây mận, mắt căng ra theo dõi. Bóng người kia lấm lét tiến sát kho lương, trong tay lăm lăm vật gì đó lấp lánh. Khi ánh trăng rọi nghiêng, cậu nhận ra đó là lọ dầu.
Lục Trạch nghiến răng, trong lòng rủa thầm: “Đúng là đồ xấu tính, đêm hôm mò đến đây chắc chắn không phải để hỏi thăm sức khỏe rồi!”
Cậu rón rén kéo nhẹ sợi dây báo động – phát minh “thần sầu” của Tiểu Nguyệt, nối từ cổng đến tận kho lương. Một cái giật nhẹ, lập tức trong nhà vang lên tiếng mèo kêu thảm thiết. Không lâu sau, tiếng gà mái gáy o o, vịt kêu loạn xạ. “Đội quân gà vịt” của Tần Vũ đã xuất trận.
Bóng đen kia – không ai khác ngoài Lý Minh – hoảng hốt, lóng ngóng cố dập tắt que diêm vừa quẹt. Nhưng chưa kịp làm gì, từ phía trong kho, một bóng người to lớn đã lao ra như gió, tóm lấy cổ áo hắn.
Tần Vũ giữ chặt Lý Minh, mặt lạnh như nước đá.
— Đêm hôm khuya khoắt, cậu mò đến nhà tôi làm gì?
Lý Minh run lẩy bẩy, ấp úng:
— Tôi… tôi chỉ đi ngang qua thôi mà!
Lục Trạch từ phía sau kho bước ra, chống nạnh:
— Ngang qua mà cầm theo dầu lửa? Bộ nhà cậu hết đèn rồi à, hay định thử nghề làm bánh nướng đêm khuya?
Tiểu Nguyệt cũng chạy ra, tóc xù như tổ quạ, vừa ngáp vừa la toáng:
— Anh Trạch ơi, mình chơi trò bịt mắt bắt dê không? Người lạ vào sân, ai không bắt được thì phạt cõng gà!
Bà Cả Tống lù lù xuất hiện, tay cầm cây chổi quét tới tấp:
— Đêm hôm ai dám lẻn vào nhà này, bà quét cho sạch vía luôn!
Không khí trong sân bỗng rộn lên như hội chợ. Đám gà vịt cứ thế lạch bạch chạy vòng quanh chân Lý Minh, làm hắn suýt ngã dúi dụi.
Lục Trạch nháy mắt với Tần Vũ, rồi nghiêm giọng:
— Thôi, cậu Lý chắc mộng du, ai mà chẳng có lúc nằm mơ giữa ban ngày.
Bà Cả Tống vỗ tay bôm bốp:
— Đúng, mộng du! Đêm qua còn thấy chú Trâu nhà bên bò sang ăn bí nhà bà, ai trách được!
Lý Minh mặt trắng bệch, cúi đầu lí nhí:
— Tôi… tôi về đây…
Tần Vũ thả tay, nhắc nhở:
— Lần này tha cho cậu. Lần sau còn dòm ngó, gà nhà tôi không hiền đâu.
Tiểu Nguyệt vỗ tay cười khanh khách, chạy vòng quanh sân bắt chước dáng đi khập khiễng của Lý Minh. Bà Cả Tống lẩm bẩm:
— Con trai gì mà yếu bóng vía hơn cả đàn gà! Mai bà đi kể cho cả làng nghe, ai đi đêm cũng phải xin phép gà nhà Lục Trạch!
Lý Minh lủi thủi rời khỏi sân, bóng dáng co ro chẳng khác gì mèo ướt mưa. Lục Trạch đứng nhìn theo, thở phào nhẹ nhõm. Đêm nay, cả hai bên đều giữ được mặt mũi, không ai phải nhục nhã trước làng xóm.
Tần Vũ quay sang, giọng trầm ấm:
— Cậu không sao chứ? Để tôi kiểm tra lại kho xem có gì bất thường không.
— Không cần đâu, tôi khóa kỹ lắm, lại còn có “đội quân gà vịt” trấn giữ mà! – Lục Trạch cố pha trò, mắt ánh lên ý cười.
Tiểu Nguyệt chen vào:
— Anh Trạch nói thật đấy, gà nhà mình dữ nhất làng! Ai muốn lẻn vào cũng phải mang theo bánh bí mới được tha.
Bà Cả Tống cười sằng sặc:
— Nhà này mà có ai bắt nạt, bà đem hết gà ra chợ huyện, cho chúng nó gáy một ngày ba bận!
Không khí dần trở lại bình thường, mọi người kéo nhau vào nhà. Chỉ có Lục Trạch nán lại, kiểm tra khóa kho một lần nữa, trong lòng vẫn thấp thỏm. Cậu biết, Lý Minh chưa dễ gì bỏ cuộc. Cái bóng của hắn vẫn còn lởn vởn đâu đó ngoài kia.
Sáng hôm sau, cả làng Lạc Điền rộn ràng như trẩy hội. Đám trẻ con vừa chạy quanh bờ ruộng vừa giả tiếng gà gáy, nhại lại cảnh “công tử Lý Minh đi lạc vào chuồng gà nhà Lục Trạch”. Ai cũng cười nghiêng ngả, chẳng ai nhắc tới tin đồn kinh thành hay bí mật gì nữa.
Bà Cả Tống tranh thủ đi chợ, vừa bán bánh vừa kể chuyện “Lý Minh bị gà rượt”, thêm mắm dặm muối thành màn rượt đuổi kịch tính. Mấy bà trong làng nghe xong cười ch** n**c mắt, vỗ vai nhau:
— Nhà Lục Trạch đúng là khéo nuôi gà, ai muốn trộm cũng phải chạy mất dép!
Lý Minh từ sáng đến chiều không dám ló mặt ra khỏi nhà. Nhưng hắn vốn chẳng chịu thua, lập tức cho người rải tin:
— Nghe đâu nhà Lục Trạch có người lạ từ kinh thành ghé, hỏi chuyện thân thế. Làng này chắc sắp có chuyện lớn!
Tin đồn lan nhanh như gió mùa, nhưng Lục Trạch chỉ mỉm cười, không buồn thanh minh. Cậu biết, càng giải thích càng dễ lộ sơ hở. Chỉ cần sống ngay thẳng, cả làng vẫn sẽ tin tưởng mình.
Tần Vũ thì khác, sáng sớm đã ngồi bên hiên, tay cắt bí, mắt không rời con đường làng. Tiểu Nguyệt chạy tới, thì thầm:
— Anh Vũ, anh lo cho anh Trạch à?
— Ừ, tôi không muốn cậu ấy gặp chuyện không hay.— Anh cứ yên tâm! Anh Trạch thông minh nhất làng, có gì em chạy khắp xóm báo tin liền!
Tần Vũ bật cười, xoa đầu cô bé:
— Em là tiểu thần báo tin của nhà mình rồi!
Đúng lúc ấy, một đoàn người lạ cưỡi ngựa xuất hiện cuối làng. Dẫn đầu là một người đàn bà ăn mặc sang trọng, mặt nghiêm nghị, theo sau là hai bà hầu và một lính cận vệ. Dân làng xôn xao, nấp sau rào nhìn ra.
Đoàn người dừng lại trước cổng nhà Lục Trạch. Người đàn bà lên tiếng:
— Ta là quản gia phủ doãn kinh thành. Hôm qua tiểu thư nhà ta ăn bánh bí ở đây, khen ngon. Nay ta muốn gặp người làm bánh, xem tận mắt quy trình chế biến.
Tiểu Nguyệt nhanh trí, chạy vào báo tin. Lục Trạch bình tĩnh chỉnh lại áo, dặn:
— Em ra vườn hái giúp chị bó hoa bí tươi, lát nữa mang vào mời khách.
Tần Vũ đứng cạnh, hỏi nhỏ:
— Cậu có cần tôi ở lại không?
— Anh ra ruộng đi, có gì tôi gọi.
Lục Trạch bước ra sân, chắp tay chào khách. Người quản gia nhìn cậu từ đầu tới chân, ánh mắt dò xét:
— Ngươi là Lục Trạch?
— Dạ, là tôi.
— Nghe nói ngươi làm bánh rất khéo, tiểu thư muốn học nghề, ngươi có thể truyền dạy không?
— Nếu tiểu thư muốn học, tôi sẵn sàng chia sẻ. Chỉ là món bánh này chẳng có bí quyết gì lớn, chỉ cần bí tươi, trứng gà nhà nuôi, thêm chút khéo léo là được.
Người quản gia cười nhạt:
— Nhiều người làm mà chẳng ai ngon như ngươi. Ngươi từng học nghề ở kinh thành à?
— Tôi chỉ là dân quê, chưa từng rời khỏi Lạc Điền. Mọi thứ đều tự học từ bà ngoại.
Bà ta nhìn sâu vào mắt Lục Trạch, như muốn moi ra bí mật. Lục Trạch vẫn điềm nhiên, bưng khay bánh bí mới hấp ra mời khách. Người quản gia nếm thử, khẽ gật đầu:
— Đúng là ngon. Nếu ngươi chịu lên kinh thành dạy tiểu thư, phủ sẽ thưởng hậu.
— Tôi còn phải lo ruộng vườn, nếu tiểu thư muốn học, cứ gửi người đến đây, tôi chỉ dạy tận tình.
Người quản gia trầm ngâm, không ép thêm, chỉ dặn:
— Ngươi cứ giữ liên lạc. Nếu được chọn làm quà tiến vua, phủ sẽ báo tin trước.
Đoàn người lên ngựa rời đi, dân làng xôn xao bàn tán. Có người trầm trồ:
— Nhà Lục Trạch sắp thành đại gia rồi!
Người khác lại thì thào:
— Lạ thật, phủ doãn chỉ hỏi chuyện bánh trái, không hỏi thân thế gì cả?
Lục Trạch quay vào bếp, lòng thở phào. Tần Vũ từ ruộng trở về, hỏi nhỏ:
— Ổn cả chứ?
— Ổn. Họ chỉ muốn bí quyết làm bánh, không hỏi gì thêm.
Tần Vũ gật đầu, nhìn Lục Trạch thật lâu:
— Cậu giỏi thật.
Tiểu Nguyệt chạy vào, chìa bó hoa bí:
— Anh Trạch, em hái cho anh nè! Có khách quý, phải tươi như hoa bí mới được!
Lục Trạch bật cười, xoa đầu cô bé:
— Cảm ơn em.
Bà Cả Tống cũng kéo vào, khoe:
— Ngoài chợ ai cũng hỏi thăm nhà mình. Đúng là một đêm náo nhiệt!
Nhưng tối hôm đó, khi mọi người vừa chuẩn bị lên giường, tiếng chó sủa đột ngột vang ngoài ngõ. Lục Trạch dợm bước ra thì phát hiện một bóng người lạ lẻn vào, nhét vội mảnh giấy dưới chân cổng rồi biến mất trong bóng tối. Cậu nhặt lên, nét chữ nguệch ngoạc:
“Nếu không muốn mọi bí mật bị phơi bày, hãy chuẩn bị năm đấu gạo và hai vò rượu, mang ra bờ sông lúc nửa đêm. Ký tên: Người biết quá nhiều chuyện.”
Lục Trạch cau mày, lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành. Cậu cầm tờ giấy, bước vào nhà, giọng trầm xuống:
— Có người định tống tiền nhà mình.
Tần Vũ lập tức đứng dậy, mắt lóe tia cảnh giác:
— Để tôi đi cùng cậu.
Bà Cả Tống nghiến răng:
— Ai dám uy h**p nhà này, bà cho ăn chổi quét bếp!
Tiểu Nguyệt nắm tay áo Lục Trạch, thì thầm:
— Anh Trạch, đừng đi một mình. Có em, anh Vũ và bà Cả, ai dám làm gì!
Lục Trạch trấn an:
— Tôi không sao đâu. Nhưng việc này không đơn giản. Rõ ràng có người biết gì đó về thân thế tôi, hoặc ít nhất muốn lợi dụng để kiếm chác.
Tần Vũ gằn giọng:
— Dù là ai, tôi cũng không để cậu một mình đối mặt.
Bên ngoài, gió đêm lại nổi lên, lá tre xào xạc như tiếng thì thầm. Lục Trạch nhìn ra bóng tối, lòng quyết không để ai uy h**p gia đình này. Cậu biết, sóng ngầm vừa mới bắt đầu, và thử thách thật sự chỉ vừa khởi động.
Tiếng gà gáy xa xa, ánh trăng lạnh lẽo phủ lên mái ngói, báo hiệu một đêm không yên ả sắp tới.


Bình luận chương