Âm thanh đầu tiên Ren nghe được là tiếng gió rít qua những tàn tích, hòa với tiếng tro bụi rơi lả tả như mưa nhẹ. Cậu mở mắt. Trước mắt là một bầu trời xám xịt, những đám mây u ám lặng lẽ trôi, thấp thoáng những vệt khói đen vươn lên cao, mùi máu và lửa thiêu đậm đặc quanh mình. Ren gắng gượng ngồi dậy, cảm nhận lớp bụi dày bám trên áo choàng đen lạ lẫm, phía ngực thêu hình xoắn ốc đỏ sậm. Đầu đau nhức như vừa bị búa bổ, nhưng dòng năng lượng lạ lẫm cuộn trào trong cơ thể lại khiến mọi giác quan trở nên bén nhọn đến bất thường.
Cậu nhìn quanh. Những ngôi nhà cháy dở, cột đá gãy vụn, tường vỡ nát thành từng mảnh. Tất cả đều là cảnh tượng từng xuất hiện hàng trăm lần trong trí tưởng tượng, nhưng chưa bao giờ thật đến thế. Làng Lá – Konoha, nơi từng là giấc mơ tuổi thơ, nay chỉ còn lại tàn tích im lìm. Ren siết chặt bàn tay, cảm nhận làn da lạnh buốt, các ngón tay dài và chắc khỏe, mạnh mẽ hơn bất kỳ ai cậu từng biết. Đôi mắt xám bạc quét quanh, không bỏ sót một chuyển động nhỏ nhất.
Một luồng ký ức bỗng trào lên. Tai nạn. Ánh sáng trắng lóa. Bóng tối dày đặc cuốn lấy. Rồi… tỉnh lại ở đây, trong thân xác này, mang tên Uzumaki Ren. Những mảnh ký ức xa lạ đan xen, tiếng gọi từ nơi sâu nhất trong tâm trí thôi thúc cậu phải đứng lên, phải sống sót.
Ren đứng dậy, áo choàng đen khẽ bay trong gió. Cậu thử hít sâu, chakra trong người như biển động, cuồn cuộn dâng trào, mạnh mẽ và hùng hậu đến mức khiến toàn thân tê dại. Cảm giác này, dù xa lạ, lại quen thuộc đến kỳ lạ – như thể nó vốn thuộc về cậu từ lâu.
Một tiếng động khẽ vang lên phía xa. Ren lập tức hạ thấp người, mắt nheo lại, tập trung cao độ. Từ sau đống gạch vụn, ba bóng người xuất hiện. Áo choàng đen viền đỏ với họa tiết mây đỏ, bước chân nhẹ nhàng nhưng tràn đầy sát khí. Sự hiện diện của họ khiến không khí quanh Ren như đông cứng lại.
Người dẫn đầu dừng lại cách Ren không xa. Hắn cao gầy, tóc đen dài buộc thấp, đôi mắt đỏ rực với ba dấu tomoe xoay chậm. Hắn nhìn Ren, môi nhếch lên thành nụ cười lạnh lùng, giọng nói vang lên trầm khàn:
— Uzumaki Ren. Cuối cùng cũng xuất hiện.
Ren không rời mắt khỏi hắn. Uchiha Raien – cái tên hiện lên như một lưỡi dao lạnh lẽo trong ký ức. Hai kẻ còn lại đeo mặt nạ trắng, khí tức âm độc, đứng chặn hai bên, tạo thành thế bao vây.
Ren siết chặt nắm tay, cố giữ giọng bình tĩnh:
— Các ngươi là ai? Đến đây làm gì?
Raien tiến lên một bước, ánh mắt sắc như dao:
— Ta muốn kiểm chứng sức mạnh của truyền thuyết. Huyết kế giới hạn của ngươi – Không Gian Luân Hồi. Đưa nó cho ta, hoặc chết.
Ren cảm nhận nhịp tim mình dồn dập. Không Gian Luân Hồi – cái tên ấy vang lên như tiếng sấm trong đầu, vừa quen vừa lạ, như một bí mật bị phong ấn sâu trong huyết mạch. Cậu không đáp, chỉ lặng lẽ thả lỏng hai vai, sẵn sàng cho trận chiến.
Hai tên Akatsuki không chần chừ, đồng loạt lao tới, thân hình vút đi như bóng ma giữa đống đổ nát. Ren lùi lại, mắt bạc lóe sáng. Đối diện với sát khí tử thần, thứ bùng lên trong cậu không phải nỗi sợ, mà là ý chí sắt đá – phải sống, phải tìm ra chân tướng.
Một tên áo choàng giơ tay kết ấn, luồng gió lốc sắc lẹm bắn tới, tiếng rít như xé toạc không gian. Ren vung người tránh né, động tác linh hoạt đến mức chính cậu cũng kinh ngạc. Bản năng chiến đấu trỗi dậy, chakra tự động vận chuyển, dẫn dắt từng cử động.
Ren áp sát, hai tay kết ấn như đã thuộc lòng từ kiếp trước:
— Phong Độn: Loạn Lưu Phong!
Gió xoáy bùng lên, cuốn phăng nhẫn thuật đối phương, đồng thời đẩy lùi hai kẻ tấn công. Ren không chần chừ, lao tới, tung cú đấm thẳng vào ngực một tên áo choàng. Tiếng xương gãy răng rắc vang lên, hắn ngã gục, máu trào ra miệng.
Raien nhếch môi, ánh mắt lạnh tanh:
— Không tệ, Uzumaki. Nhưng chỉ thế thôi sao?
Hắn rút kiếm, lưỡi thép lóe sáng như chớp điện. Ren vừa lùi lại thì bỗng cảm giác không gian quanh mình méo mó, thời gian như chậm lại. Một luồng chakra lạnh lẽo tràn tới, Ren cảm thấy mọi chuyển động của bản thân như bị kéo ngược.
Raien gằn giọng, Sharingan xoáy sâu:
— Ảnh Phản Thời Gian!
Mọi thứ đảo lộn. Ren thấy chính mình vừa bị thương, máu chảy nơi vai, rồi cảnh tượng ấy biến mất, vết thương tan biến, chỉ còn lại cảm giác đau nhức như in sâu vào linh hồn. Cậu thở gấp, mồ hôi lạnh túa ra – Sharingan của Raien có thể thao túng thời gian.
Không để Ren kịp thích nghi, tên áo choàng còn lại lao tới, tung ra những dây xích ánh sáng cuốn chặt lấy cậu. Ren lập tức kết ấn, chakra dâng trào:
— Thủy Độn: Thủy Long Đạn!
Dòng nước ngưng tụ giữa không trung, hóa thành rồng lớn, quét sạch dây xích. Nhưng Raien đã áp sát, kiếm chém tới nhanh như sấm. Ren nghiêng người, lưỡi kiếm sượt qua sát mặt, mái tóc đỏ rực văng ra vài sợi.
Raien cười khẩy:
— Ngươi không thể trốn khỏi số phận, Uzumaki.
Một tiếng thét vang lên phía sau. Ren quay lại – cách đó không xa, một nữ ninja tóc bạch kim đang bị ba tên Akatsuki khác vây hãm. Cô mặc áo giáp ngắn, dáng người nhanh nhẹn, mắt xanh lam lạnh lùng, trên vai đã nhuốm máu. Lưỡi kiếm trong tay lóe sáng lôi điện, khí thế dữ dội.
Ren nhận ra ngay – Hatake Kiyori, người từng xuất hiện thoáng qua trong ký ức của thân xác này, cháu gái của Hatake Kakashi. Cô gái ấy, dù bị thương, vẫn không lùi bước. Lôi Ảnh Kiếm trong tay vung lên, chém ngã hai kẻ đối diện, nhưng tên còn lại đã kết ấn ảo thuật, bóng tối kéo đến nuốt chửng lấy cô.
Không kịp nghĩ ngợi, Ren cảm nhận chakra trong người bùng nổ mãnh liệt. Một cánh cửa bạc xoắn ốc hiện ra trong tâm trí – Không Gian Luân Hồi. Bản năng dẫn dắt cậu kết ấn kỳ dị, không khí trước mặt vỡ ra thành một cánh cổng ánh bạc.
Ren lướt vào không gian ấy, mọi âm thanh ngoài kia mờ dần. Bên trong dị không gian, ánh sáng lung linh như băng, mặt nước trong suốt phản chiếu vô số hình ảnh nhạt nhòa. Sương mù lững lờ, thời gian trôi chậm lại, mọi vết thương của Ren dần liền da.
Ren đưa tay, không gian trước mặt mở rộng. Ngoài kia, tiếng ảo thuật vẫn vọng đến như tiếng vọng từ một thế giới xa xôi. Cậu tập trung, mở ra một cánh cổng khác, kéo Kiyori vào dị không gian.
Cô gái ngã quỵ xuống, mắt mở to kinh ngạc:
— Đây là đâu?
Ren đỡ lấy cô, ánh mắt lạnh lùng nhưng giọng nói nhẹ nhàng:
— Dị không gian của tôi. Ở đây bọn chúng không thể tìm thấy.
Kiyori gượng đứng dậy, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm, cảnh giác:
— Ngươi là ai? Uzumaki… Ren?Ren lắc đầu, ánh mắt bình thản:
— Tôi không phải kẻ thù. Nếu cô muốn sống sót, hãy tin tôi.
Kiyori im lặng, ánh mắt dò xét, rồi khẽ gật đầu. Cô nhìn quanh, nhận ra mọi vết thương trên vai mình đang lành lại, chakra cũng hồi phục nhanh hơn bình thường.
— Ngươi… tại sao lại cứu ta? – cô hỏi, giọng trầm thấp.
Ren nhìn thẳng vào mắt cô, cảm nhận sự tổn thương và nghi ngờ giấu kín:
— Vì tôi không thể đứng nhìn người yếu thế bị giày xéo. Tôi muốn thay đổi vận mệnh này, dù chỉ một chút.
Một thoáng im lặng lướt qua. Kiyori thở dài, ánh mắt dịu đi, nhưng vẫn giữ khoảng cách đề phòng. Ren nhắm mắt, cảm nhận luồng chakra cuộn trào trong cơ thể. Không Gian Luân Hồi không chỉ là nơi trú ẩn, mà còn là nguồn sức mạnh bất khả chiến bại, vượt xa mọi lý giải.
Bên ngoài, tiếng động dữ dội vang lên, không gian dị thường bắt đầu chấn động. Raien đã nhận ra sự biến mất của hai người, sát khí dâng lên cuồn cuộn. Những đường rạn nứt đen sẫm xuất hiện trên bầu trời dị không gian, từng lớp sóng chakra va đập dữ dội.
Kiyori nhìn Ren, giọng khàn khàn:
— Ngươi có biết chúng là ai không?
Ren gật đầu:
— Akatsuki. Dẫn đầu là Raien – hắn có Sharingan, có thể thao túng thời gian.
Kiyori nghiến răng, ánh mắt lạnh lẽo:
— Ta nợ ngươi một mạng. Nhưng nếu ngươi phản bội làng Lá, ta sẽ không tha thứ.
Ren bật cười, lần đầu cảm nhận sự sống động trong thế giới này:
— Cứ thử xem. Nhưng trước tiên, hãy sống sót cùng nhau đã.
Bên ngoài, Raien gào lên, tiếng nói vang vọng khắp dị không gian:
— Uzumaki Ren! Ngươi tưởng có thể trốn mãi? Ta sẽ xé nát mọi cánh cổng của ngươi!
Không gian dị thường bắt đầu méo mó dữ dội, những vết rạn lan rộng như mạng nhện. Áp lực chakra từ Raien như sóng thần cuốn tới, đe dọa xé toạc mọi lớp bảo vệ.
Ren quay sang Kiyori, chìa tay:
— Nếu muốn sống, hãy tin tôi.
Kiyori do dự một nhịp, rồi đặt bàn tay nhỏ nhắn, lạnh giá vào tay Ren. Ren tập trung ý chí, chakra dâng trào, Không Gian Luân Hồi mở rộng thêm một tầng phòng hộ nữa. Thời gian trong dị không gian gần như ngưng đọng, mọi tiếng động bên ngoài đều bị chặn đứng.
Kiyori th* d*c, ánh mắt không giấu nổi kinh ngạc:
— Ngươi… là loại quái vật gì vậy?
Ren lắc đầu, cười nhạt:
— Tôi chỉ là một người không muốn chết, giống như cô thôi.
Kiyori ngước nhìn Ren, trong mắt lóe lên tia sáng mong manh. Cô ngồi xuống, dựa nhẹ vào vai cậu, máu trên vai đã ngừng chảy. Im lặng bao trùm, chỉ còn tiếng thở đều đặn của hai người.
Trong khoảnh khắc yên tĩnh ngắn ngủi ấy, Ren nhận ra nhịp tim mình dần ổn định. Cậu biết, từ giờ phút này, mọi thứ sẽ không còn như trước. Bên ngoài, Raien vẫn không ngừng công phá, chakra của hắn như vạn mã lao tới, từng đợt sóng va đập vào không gian phòng hộ.
Ren nhìn xuống bàn tay, rồi nhìn Kiyori. Trong đôi mắt bạc ánh lên sự quyết liệt, nhưng cũng đầy lo âu. Bóng dáng cô gái tóc bạch kim như hiện về từ ký ức xa xăm – một đồng minh, một người bạn, hoặc một điều gì đó sâu xa hơn mà chính cậu chưa lý giải nổi.
Cậu siết chặt tay, ý chí bùng cháy:
— Sẽ không ai còn phải chết vô ích. Không ai.
Một tiếng cười lạnh lẽo vang vọng vào dị không gian, hòa lẫn tiếng rắn trườn trên đá. Làn khí lạnh rờn rợn len lỏi, báo hiệu sự xuất hiện của một thế lực khác – Orochiya.
Ren nhắm mắt, tập trung toàn bộ ý chí vào Không Gian Luân Hồi. Trước mắt cậu, một con đường mờ ảo mở ra, dẫn sâu vào tầng sâu nhất của dị không gian – nơi bí mật lớn nhất của sức mạnh này đang chờ đợi.
Kiyori ngẩng đầu nhìn Ren, ánh mắt pha lẫn nể trọng và lo lắng. Bên ngoài, Raien và Orochiya đã bắt đầu liên kết chakra, những vết nứt đen càng lúc càng rộng, đe dọa xé toạc mọi lớp bảo vệ cuối cùng.
Ren hít sâu, mở mắt. Đôi mắt bạc ánh lên quyết tâm không gì lay chuyển:
— Kiyori, chuẩn bị chiến đấu. Chúng ta không còn đường lùi.
Tiếng gầm rú của thế lực bóng tối vọng vào, không gian dị thường rung chuyển dữ dội. Một cánh cổng khác hiện ra phía trước – bên kia là thế giới thực, làng Lá vẫn đang chìm trong nguy hiểm. Ren nắm chặt tay Kiyori, chakra bùng lên rực rỡ, Không Gian Luân Hồi mở ra lối thoát cuối cùng.
Đằng sau, bóng tối và ánh sáng đan xen, vận mệnh của hai người sắp sửa bị cuốn vào cơn bão lớn chưa từng có. Cánh cửa mở ra, Ren cùng Kiyori lao vào, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách – dù là bóng tối, máu lửa, hay những bí mật sâu kín nhất của thế giới này.
Ở ranh giới dị không gian, một đôi mắt vàng kim lạnh lẽo lặng lẽ dõi theo, môi nhếch lên thành nụ cười hiểm độc. Cơn bão thực sự chỉ vừa bắt đầu.


Bình luận chương