Bàn Nguyên tỉnh giấc khi trời chưa sáng hẳn. Trong căn nhà nhỏ, ánh sáng nhợt nhạt của rạng đông len qua khe cửa, chiếu lên tấm thảm cỏ khô trải sát nền đất. Mùi tro than còn vương lại từ trận chiến đêm qua, hòa lẫn với hương sen ngoài vườn, tạo thành thứ không khí vừa thân quen vừa xao xác. Vân Tịch vẫn tựa nhẹ vào vai chàng, hơi thở đều đặn. Đôi mắt nàng nhắm nghiền, lông mi khẽ rung như sợ giấc mơ tan biến. Linh Cơ Thánh Tử ngồi tựa lưng vào cột nhà, trường kiếm đặt ngang đầu gối, thần sắc có phần mỏi mệt nhưng ánh mắt vẫn sáng, trầm lặng như nước hồ sâu.
Bên ngoài, tiếng chim yếu ớt cất lên, gọi nhau trong sương sớm. Trong khoảnh khắc ấy, Bàn Nguyên chợt nhận ra: ngày mai không ai biết sẽ còn có thể ngồi bên nhau như thế này không. Ý nghĩ ấy khiến lòng chàng dâng lên nỗi xót xa khó gọi thành tên.
Bàn Nguyên nhẹ nhàng rút cánh tay ra khỏi vòng ôm của Vân Tịch, đứng dậy, bước ra ngoài hiên. Đất vẫn còn ẩm, dấu vết của trận bão pháp tắc còn in hằn trên từng viên đá, từng vết nứt nhỏ nơi mép vườn. Chàng lặng lẽ nhặt từng cành củi khô, châm lửa dưới bếp lò. Lửa bập bùng, tỏa hơi ấm vào gian bếp đơn sơ.
Vân Tịch tỉnh dậy sau đó, bước đến cạnh chàng. Nàng không nói gì, chỉ nhìn Bàn Nguyên nhóm bếp, ánh mắt dịu dàng như nước hồ mùa thu. Một lúc sau, nàng lấy trong giỏ mây mấy củ khoai, ít rau xanh còn sót lại sau trận bão, rồi bắt tay vào rửa sạch từng thứ.
– Hôm nay, để ta nấu cho, – Vân Tịch nói nhỏ, giọng như gió thoảng.
Bàn Nguyên mỉm cười, bàn tay to lớn đặt nhẹ lên vai nàng:
– Để ta giúp nàng nhóm lửa. Chúng ta cùng làm.
Linh Cơ Thánh Tử lặng lẽ quan sát, rồi cũng đứng dậy, bước ra hiên. Chàng không nói gì, chỉ lẳng lặng nhặt lấy mấy củ cải trắng còn bám đất, dùng ống tay áo lau sạch, đặt lên bàn gỗ.
Cả ba người cùng vào bếp, không ai bảo ai, mỗi người một việc. Tiếng nước chảy, tiếng dao chạm thớt, tiếng lửa nổ lách tách hòa vào nhau, tạo thành một thứ nhạc nền nhẹ nhàng, bình dị. Ngoài vườn, ánh nắng nhạt dần xua tan màn sương, chiếu lên những cánh hoa sen còn sót lại sau đêm bão.
Bàn Nguyên cắt rau, tay chậm rãi mà chắc chắn. Vân Tịch trộn bột, nắn bánh thành từng viên nhỏ xinh, đặt lên lá sen lót trên mâm. Linh Cơ Thánh Tử gọt vỏ củ cải, cắt thành từng lát mỏng, xếp ngay ngắn vào nồi nước sôi. Không ai nói gì nhiều, nhưng ánh mắt mỗi người đều phảng phất một nỗi niềm riêng, như thể muốn ghi nhớ từng động tác, từng âm thanh, từng khoảnh khắc yên bình này vào sâu trong tâm trí.
Một lúc sau, Bàn Nguyên lên tiếng, giọng trầm nhưng dịu dàng:
– Hôm nay, ta muốn nấu một bữa cơm. Không phải vì lễ nghi gì, chỉ là… ta muốn, trước khi mỗi người đi con đường của mình, có thể ngồi lại cùng nhau, ăn một bữa cơm thật trọn vẹn.
Vân Tịch ngước nhìn chàng, trong mắt ánh lên chút nước. Nàng khẽ gật đầu, bàn tay ngừng lại trên chiếc bánh đang nắn dở.
Linh Cơ Thánh Tử không đáp, chỉ lặng lẽ gật đầu, ánh mắt dừng lại thật lâu trên bàn tay đang cắt rau của Bàn Nguyên. Chàng khẽ thở ra, rồi quay đi, như sợ ai đó nhận ra trong mắt mình có tia sáng lạ.
Cơm nấu bằng gạo lứt, củ cải ninh nhừ, thêm mấy lát khoai bở tơi, rau xanh xào với dầu lạc thơm phức. Vân Tịch còn làm thêm món bánh bột hấp lá sen, bên trong nhồi chút đậu xanh, thơm ngọt dịu dàng. Khi tất cả đã sẵn sàng, Bàn Nguyên lấy chiếc bàn gỗ nhỏ đặt giữa sân, trải khăn vải thô, bày biện từng món một cách cẩn thận.
Ánh nắng đã lên cao, chiếu sáng cả khu vườn. Mấy con chim nhỏ nhảy nhót trên hàng rào tre, đôi khi lại sà xuống, nhặt thóc vương vãi. Bên ngoài vườn, những vết nứt do trận bão pháp tắc vẫn còn đó, nhưng không ai để ý. Trong khoảnh sân nhỏ, chỉ có mùi cơm mới chín, hương bánh lá sen và tiếng cười khẽ của ba người.
Bàn Nguyên ngồi vào bàn, nhìn từng món ăn, rồi nhìn hai người bạn đồng hành. Chàng nâng chén trà lên, giọng trầm mà ấm:
– Cảm ơn hai người, đã cùng ta trải qua bao ngày yên bình này. Dù ngày mai ra sao, ta cũng không hối tiếc. Chỉ mong, ký ức về bữa cơm hôm nay sẽ luôn ở trong lòng mỗi người.
Vân Tịch đặt đôi đũa xuống, nhẹ nhàng đáp:
– Cảm ơn chàng đã cho ta biết thế nào là bình yên. Nếu có kiếp sau, ta vẫn nguyện được cùng chàng nấu ăn, trồng rau, sống những ngày bình dị như thế này.
Linh Cơ Thánh Tử cầm chén rượu, ánh mắt dõi về phía vườn sen đang nở, giọng chậm rãi:
– Có những cuộc chiến không thể tránh khỏi. Nhưng ta tin, chỉ cần giữ được niệm thiện lành trong lòng, dù kết cục thế nào, cũng sẽ không hối tiếc. Cơm hôm nay, ta xin nhớ cả đời.
Bàn Nguyên gắp cho mỗi người một miếng bánh, rồi tự gắp cho mình. Ba người cùng nâng chén, lặng lẽ uống cạn. Không ai nói thêm gì, chỉ lặng lẽ ăn, như muốn kéo dài thời gian, níu giữ từng giây phút này.
Ngoài vườn, gió nhẹ thổi, làm lay động những cánh hoa sen còn sót lại. Ánh nắng rọi xuống, chiếu lên từng khuôn mặt, từng nếp nhăn nơi khóe mắt, từng nụ cười thoáng qua. Dưới gầm bàn, một con thỏ nhỏ nhảy ra, rụt rè ngửi mùi bánh, rồi lại chạy vào bụi cỏ. Tiếng chim gọi nhau vang lên, hòa vào không khí ấm áp, làm dịu đi những lo toan đang chực chờ bùng lên trong lòng mỗi người.
Bữa cơm kéo dài hơn thường lệ. Vân Tịch kể chuyện những ngày còn nhỏ, khi nàng cùng mẹ trồng rau bên bờ suối, mỗi ngày đều mong ngóng được ăn bữa cơm nóng hổi cùng gia đình. Giọng nàng dịu dàng, phảng phất nỗi buồn man mác. Linh Cơ Thánh Tử thì kể chuyện thuở học đạo, những ngày lang bạt khắp các đại vực, chỉ mong tìm được một nơi bình yên như mái nhà nhỏ này. Bàn Nguyên lắng nghe, lâu lâu lại mỉm cười, ánh mắt xa xăm, như nhìn xuyên qua cả thời gian.
Ăn xong, ba người cùng dọn dẹp. Vân Tịch rửa bát, Bàn Nguyên chẻ củi, Linh Cơ Thánh Tử quét sân. Mỗi người một việc, không ai thúc giục, cũng không ai vội vàng. Trong từng động tác, từng ánh mắt, đều chất chứa một điều gì đó không nói thành lời.
Khi mặt trời l*n đ*nh đầu, Bàn Nguyên lấy từ trong rương gỗ ra một chiếc hộp nhỏ, đặt lên bàn. Chàng mở nắp, bên trong là ba chiếc vòng tay đan bằng cỏ non, mỗi chiếc đều có một viên ngọc nhỏ, ánh lên màu sắc khác nhau.
– Đây là chút tâm ý của ta. Vòng cỏ này được đan từ cỏ trên mảnh đất này, từng viên ngọc là mảnh vỡ của trận pháp đêm qua. Đeo nó, dù mỗi người đi đâu, cũng sẽ luôn nhớ về mái nhà này, về bữa cơm hôm nay.
Vân Tịch đón lấy chiếc vòng, khẽ cười, mắt long lanh ánh nước. Nàng đeo lên cổ tay, ngón tay mân mê từng sợi cỏ, như muốn ghi nhớ mãi cảm giác mềm mại này.
Linh Cơ Thánh Tử nhận vòng, ngắm nghía thật lâu. Chàng không nói gì, chỉ lặng lẽ đeo lên tay, rồi nhìn về phía Bàn Nguyên, ánh mắt đầy biết ơn.
Cả ba ngồi lặng bên nhau, không ai nói thêm gì. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mái tóc, trên vai áo, trên từng ngón tay đang đan vào nhau.
Một lát sau, Linh Cơ Thánh Tử lên tiếng, giọng chậm rãi:
– Ta phải đi trước một chuyến. Trận pháp ngoài vườn đã yếu, ta sẽ gia cố lại, rồi ra ngoài dò xét tình hình. Nếu Thiên Đạo động thủ, ta sẽ tìm cách báo tin.
Bàn Nguyên gật đầu, ánh mắt trầm tư. Chàng biết, kể từ giây phút này, mỗi người sẽ có một con đường riêng, một trận chiến riêng. Nhưng ký ức về bữa cơm hôm nay sẽ là sợi dây nối liền tất cả, dù xa cách đến đâu.
Vân Tịch đứng dậy, tiễn Linh Cơ Thánh Tử ra tận cổng. Nàng dặn dò:– Đường đi nhiều hiểm nguy, huynh hãy giữ gìn sức khỏe. Có gì, hãy dùng vòng cỏ này báo tin, chúng ta sẽ biết.
Linh Cơ Thánh Tử gật đầu, ánh mắt dịu lại. Chàng nhìn hai người, rồi quay đi, bóng dáng trắng muốt dần khuất sau hàng rào tre, chỉ còn tiếng bước chân nhẹ nhàng vang vọng giữa trưa yên tĩnh.
Bàn Nguyên đứng lặng bên hiên, mắt dõi theo đến khi không còn thấy bóng bạn nữa. Chàng quay vào, thấy Vân Tịch vẫn đứng bên cổng, đôi tay siết nhẹ chiếc vòng cỏ.
– Đừng lo, – chàng khẽ nói, bước lại gần, – Linh Cơ Thánh Tử là người cẩn trọng, sẽ không sao đâu.
Vân Tịch ngẩng đầu, nở nụ cười mỏng manh:
– Thiếp biết. Nhưng chẳng hiểu sao, lòng vẫn thấy bất an. Dường như… mọi thứ đang thay đổi, mà chúng ta không thể giữ lại được.
Bàn Nguyên im lặng, vòng tay ôm lấy vai nàng. Cả hai cùng ngồi xuống bậc thềm, nhìn về phía vườn sen. Không gian lặng lẽ, chỉ có tiếng gió thổi qua ngọn cỏ, tiếng ve ngân vẳng xa xa.
Một lúc lâu, Bàn Nguyên lên tiếng:
– Nếu có một ngày, mọi thứ phải kết thúc, ta chỉ mong nàng đừng quên những ngày tháng này. Dù thế giới có biến đổi ra sao, chỉ cần còn giữ được niệm thiện lành trong tim, chúng ta sẽ không bao giờ lạc lối.
Vân Tịch tựa vào vai chàng, bàn tay siết chặt tay Bàn Nguyên. Nàng không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống bàn tay hai người đang nắm.
Bên ngoài vườn, mây kéo về, che khuất dần ánh nắng. Một cơn gió lạnh thổi qua, làm rung động những cánh hoa sen cuối cùng. Xa xa, tiếng sấm vọng lại, như lời cảnh báo mơ hồ về những giông tố sắp tới.
Buổi chiều trôi qua lặng lẽ. Bàn Nguyên cùng Vân Tịch đi dạo quanh vườn, nhặt từng cành củi khô, kiểm tra lại từng khóm rau, từng gốc cây. Chàng tỉa lại hàng rào tre, vá lại mái nhà bị hư sau trận bão. Vân Tịch nhặt từng cánh hoa rụng, mang vào nhà, c*m v** chiếc lọ nhỏ trên bàn.
Đến tối, cả hai cùng ngồi bên bếp lửa, nấu thêm một nồi chè sen. Hơi nóng bốc lên, hương thơm lan tỏa khắp gian nhà nhỏ. Bàn Nguyên múc chè ra ba bát, đặt lên bàn.
– Dù Linh Cơ Thánh Tử không ở đây, ta vẫn giữ lại một bát cho huynh ấy. Đợi khi huynh ấy trở về, nhất định sẽ vẫn còn hương vị này.
Vân Tịch nhìn chàng, ánh mắt dịu dàng:
– Chàng thật chu đáo. Thiếp tin, chỉ cần chúng ta giữ được những điều nhỏ bé này, dù ngoài kia có bao nhiêu hỗn loạn, lòng người vẫn không đổi.
Cả hai cùng ăn chè, lặng lẽ nhìn về phía cửa sổ, nơi ánh trăng bắt đầu lên. Bên ngoài, gió nổi lên từng đợt, mang theo tiếng động lạ từ phía chân trời. Dường như có một áp lực vô hình đang dần siết chặt lấy không gian quanh nhà, khiến không khí trở nên nặng nề.
Bàn Nguyên khẽ siết tay Vân Tịch. Chàng biết, thời gian yên bình không còn bao lâu nữa. Nhưng trong giây phút này, chàng muốn giữ lấy tất cả: ánh mắt nàng, nụ cười, mùi hương bếp lửa, và vị chè sen ngọt dịu.
Đêm xuống, hai người cùng ngồi ngoài hiên, lắng nghe tiếng côn trùng, tiếng gió lùa qua hàng cây. Mỗi người đều ôm trong lòng một nỗi lo, một dự cảm chẳng lành, nhưng không ai nói ra. Chỉ có hơi ấm của đôi bàn tay, nhịp đập của hai trái tim, là thật và vững vàng giữa biển trời biến động.
Trước khi đi ngủ, Bàn Nguyên lấy chiếc vòng cỏ còn lại, đặt lên bàn thờ nhỏ, nơi thờ phụng những bậc tiền nhân. Chàng chắp tay, lặng lẽ khấn:
– Xin tổ tiên phù hộ, cho chúng con vượt qua thử thách này, giữ được niệm thiện lành, bảo vệ những người thân yêu.
Vân Tịch cũng quỳ bên cạnh, đôi mắt nhắm lại, môi khẽ mấp máy lời nguyện cầu.
Ngoài cửa, một cơn gió lớn thổi qua, làm rung bức màn treo trước hiên. Trong bóng tối, một bóng hình mờ ảo lặng lẽ lướt qua bờ rào, chỉ để lại tiếng thở dài rất khẽ. Khí tức hỗn loạn lại len lỏi vào từng khe cửa, từng kẽ nứt trên vách tường, như báo hiệu một cơn sóng ngầm đang chực chờ bùng phát.
Bên trong căn nhà nhỏ, ánh đèn dầu lập lòe. Bàn Nguyên và Vân Tịch ngồi sát bên nhau, mắt dõi về phía bóng tối ngoài hiên. Không ai nói gì, nhưng trong lòng đều hiểu: đêm nay có thể là đêm cuối cùng bình yên.
Tiếng sấm lại vang lên, lần này gần hơn, mạnh hơn. Ánh chớp lóe lên ngoài cửa sổ, soi rõ bóng hai người ngồi bên nhau, tay nắm chặt, mắt nhìn về phía trước. Trong khoảnh khắc ấy, không có thần lực, không có pháp tắc, chỉ còn lại niềm tin giản dị: dù ngày mai ra sao, chỉ cần còn ở bên nhau, mọi thứ đều có thể vượt qua.
Bên ngoài, bóng tối dần đặc quánh, che phủ cả khu vườn sen. Một tiếng động khẽ vang lên nơi hàng rào tre. Bàn Nguyên khẽ nhíu mày, cảm nhận được một luồng khí tức lạ. Vân Tịch cũng ngẩng đầu, ánh mắt lo lắng.
Chàng đứng dậy, bước ra hiên, tay siết chặt trường kiếm. Vân Tịch bước theo, ánh mắt kiên định. Cả hai cùng nhìn về phía bóng tối, nơi những nguy cơ đang rình rập.
Gió thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh lạ lùng. Tiếng chim ngưng bặt, chỉ còn tiếng gió và tiếng nhịp tim đập nhanh trong lồng ngực.
Một bóng người thấp thoáng sau bụi tre, rồi biến mất vào màn đêm. Khí tức hỗn loạn dày đặc hơn, như một bàn tay vô hình siết chặt lấy không gian quanh mái nhà nhỏ.
Bàn Nguyên siết chặt tay Vân Tịch, thì thầm:
– Đêm nay, hãy ở bên ta. Dù có chuyện gì, ta cũng sẽ không để nàng rời xa.
Vân Tịch gật đầu, đôi mắt ánh lên sự quyết tâm.
Bên trong căn nhà, chiếc vòng cỏ trên bàn thờ khẽ rung lên, ánh ngọc nhấp nháy như đáp lại tiếng gọi của đại đạo.
Ngoài kia, bóng tối vẫn vây quanh, chưa chịu tan đi.
Một tiếng sét xé toạc bầu trời, soi rõ vườn sen trống trải, và mái nhà nhỏ chênh vênh giữa biển hỗn mang. Đêm chia ly chỉ vừa bắt đầu.


Bình luận chương