Một luồng khí lạnh sắc như lưỡi dao quét dọc sống lưng Vũ, khi đôi chân anh vừa chạm vào nền đá đỏ quạch phía bên kia cánh cửa. Mùi máu tanh nồng quện trong từng hơi thở, như thể mọi phân tử không khí ở đây đều đã bị nhuộm màu chết chóc. Không gian rộng lớn mở ra, nhưng lại chật hẹp đến nghẹt thở bởi vô số bóng hình lơ lửng, chập chờn trong ánh trăng máu xuyên qua khe vòm đá. Trên những bức tường nhẵn bóng, từng dòng máu bắt đầu rỉ ra, nhỏ thành vệt dài đỏ tươi, cuộn xuống sàn như những con rắn đỏ ngòm quấn quanh mắt cá chân.
Vũ siết chặt tay Hạnh, cảm nhận nhịp tim cô dồn dập run rẩy truyền sang mình. Quang lặng lẽ đi sau, hai mắt lạc thần không dám nhìn thẳng vào những khuôn mặt méo mó đang lướt qua. Đứa trẻ Vô Diện bước song song bên họ, đôi chân trần dẫm lên máu mà không để lại dấu vết, khuôn mặt trắng bệch mờ nhòe, chỉ còn đôi mắt đen sâu hút.
Tiếng trống trầm đục vang lên từ đâu đó rất xa, rồi dần tiến lại gần. Mỗi nhịp trống như một nhát chém vào tâm trí, khiến không khí đặc quánh lại, dồn nén mọi âm thanh thành một khối nặng trĩu. Giữa đại sảnh, một ngai vàng bằng xương người hiện ra, phủ đầy những dải lụa đỏ sậm đã mục nát. Trên ngai, Khải ngồi đó – bộ áo choàng lĩnh chúa rách bươm, một nửa gương mặt người, nửa còn lại phủ kín vết máu và những đường nứt đen sì. Đôi mắt ông ta rực sáng như hai hòn than hừng, nhìn xoáy thẳng vào Vũ.
– Đến rồi sao, Vũ? Ngươi mang theo cả niềm tin, nỗi sợ và tội lỗi của bao thế hệ. – Giọng Khải vang vọng, mỗi từ phát ra đều kéo dài như vọng lại từ lòng đất sâu.
Vũ buông tay Hạnh, tiến lên phía trước, đôi chân nặng như đeo chì. Anh không nói gì, chỉ nhìn thẳng vào mắt Khải, cố giữ cho mình không run rẩy trước quyền uy lạnh lẽo và nỗi kinh hoàng đang xâm chiếm tâm trí.
Khải khoát tay, những linh hồn lơ lửng đồng loạt cúi đầu. Một bức màn máu rũ xuống, chia đôi đại sảnh, cô lập Vũ với Hạnh và Quang. Tất cả ánh sáng bị nuốt sạch, chỉ còn lại một vòng tròn đỏ thẫm bao quanh hai người – người sống và kẻ đã chết.
– Đã đến lúc, ngươi phải lựa chọn. – Khải cất giọng, không còn vẻ tức giận mà chỉ còn lại sự lạnh lùng tuyệt đối. – Hiến tế dòng máu của mình, để Huyết Thành được cứu chuộc. Hoặc từ chối, để bóng tối nuốt trọn mọi thứ. Không ai có thể trốn tránh số phận.
Vũ cảm thấy một sức mạnh vô hình siết chặt lấy ngực mình. Những hình ảnh vụn vỡ hiện lên trong đầu: cha anh nằm bất động dưới chân cầu thang, mẹ ôm lấy di ảnh khóc nấc, dòng họ Lê từng người một khuỵu xuống, máu chảy thành suối trên nền gạch cũ.
– Vì sao phải là tôi? – Vũ thì thào, giọng nghèn nghẹn. – Vì sao không phải là ông, hay những kẻ đã gây ra mọi tội ác này?
Khải cười khẩy, lộ ra hàng răng nhọn lởm chởm dính máu.
– Ta đã trả giá bằng linh hồn, bằng sự tồn tại vĩnh viễn trong cõi u minh này. Ngươi là phần nối dài của lời nguyền, là chiếc chìa khóa cuối cùng. Không có ngươi, không có kết thúc.
Bức tường phía sau Khải bắt đầu rỉ máu dữ dội hơn, máu phun thành từng vòi đỏ tươi, nhỏ giọt lên vai áo lĩnh chúa. Những ký hiệu cổ xưa trên tường bừng sáng, uốn lượn như những con rắn sống, quấn chặt lấy ngai vàng. Khải đứng dậy, bước xuống từng bậc thang, mỗi bước chân để lại dấu máu đen sì.
– Chọn đi, Vũ. Tự nguyện hiến tế, hay để mọi linh hồn ở đây mãi mãi không siêu thoát? Ngươi nghĩ mình có thể gánh nổi tất cả ư?
Phía bên kia bức màn máu, Hạnh đập tay vào lớp màng đỏ, nước mắt trào ra:
– Đừng nghe ông ta, Vũ! Lời tiên tri không phải là xiềng xích! Anh còn có thể chọn con đường khác!
Quang quỳ xuống, mặt tái mét, hai tay bấu chặt vào nền đá.
– Vũ… Đừng lặp lại sai lầm của ta năm xưa. Đừng để máu thêm một lần nữa nhuộm đỏ bức tường này…
Đứa trẻ Vô Diện lặng lẽ bước tới bên Vũ, ngước nhìn anh, đôi mắt đen sâu thẳm chứa đựng nỗi buồn vô tận. Dường như linh hồn nó cũng đang run rẩy, khao khát một sự giải thoát cuối cùng.
Khải vung tay, cả đại sảnh rung chuyển dữ dội. Từng mảng tường rạn nứt, máu trào ra cuồn cuộn, cuốn theo hàng trăm bóng ma gào thét. Một cơn lốc xoáy màu đỏ bốc lên, cuốn Vũ, Khải và đứa trẻ vào tâm bão.
Trong cơn lốc, thời gian và không gian vỡ vụn. Vũ thấy mình trôi dạt giữa những ký ức xa xưa: những đêm trăng máu, tiếng gào khóc của trẻ con bị đưa đi hiến tế, đôi mắt khẩn cầu của những người phụ nữ bị trói vào cột đá. Anh nhìn thấy Khải khi còn sống – một người đàn ông quyền uy nhưng ánh mắt đầy sợ hãi, run rẩy trước bóng tối mà ông ta đã tự rước về.
– Ngươi thấy rồi đó, Vũ. – Khải gầm lên giữa màn máu. – Chỉ cần một quyết định, ngươi sẽ giải thoát cho tất cả. Hoặc chôn vùi mọi linh hồn cùng ngươi trong địa ngục máu.
Vũ oằn người, máu chảy ròng ròng từ mũi, từ tai. Anh cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình như bốc cháy, nỗi đau lan khắp thân xác và tâm trí. Đứa trẻ Vô Diện đứng đối diện anh, đôi mắt đen sâu thẳm bất động.
– Ta… không muốn chết, nhưng cũng không thể để lời nguyền này tiếp tục. – Vũ nói, hơi thở đứt quãng. – Nếu cần một người cuối cùng, hãy để tôi. Nhưng tôi không khuất phục trước ông, Khải. Tôi tự chọn lấy số phận mình.
Khải lao đến, đôi mắt đỏ rực như hai ngọn lửa, bàn tay xương xẩu tóm lấy cổ Vũ. Sức mạnh của ông ta như cơn lũ, dìm Vũ trong biển máu đặc sánh. Anh vùng vẫy, mắt hoa lên, mọi giác quan chìm trong tăm tối.
Trong khoảnh khắc ấy, đứa trẻ Vô Diện đặt bàn tay lạnh giá lên ngực Vũ. Một luồng sáng trắng nhỏ bé lóe lên từ lòng bàn tay nó, lan tỏa thành vòng tròn bao bọc lấy hai người. Máu xung quanh chảy chậm lại, từng giọt một rơi xuống, hòa vào nền đá.
– Em muốn được giải thoát. Em không muốn vòng lặp này kéo dài. – Giọng nói của đứa trẻ vang lên trong đầu Vũ, mơ hồ như tiếng vọng từ đáy giếng sâu.
Khải gào lên, cố xuyên thủng vòng sáng, nhưng mỗi lần chạm vào, lớp ánh sáng lại bùng lên dữ dội, đẩy ông ta lùi lại. Đôi mắt Khải đỏ ngầu, máu bắt đầu tuôn ra từ miệng, từ các vết nứt trên gương mặt.
– Không! Không ai được phép phá vỡ giao kèo này! – Ông ta rít lên, giọng khàn đặc.
Vũ cảm nhận luồng sức mạnh của đứa trẻ truyền sang mình. Anh nhắm mắt, tập trung ý chí, dồn hết nỗi đau, ký ức, mọi tội lỗi của mình và cả dòng họ vào một câu nói duy nhất:
– Hãy để kết thúc này là sự giải thoát, không phải tiếp tục trói buộc. Nếu máu tôi là thứ cuối cùng, tôi chấp nhận. Nhưng phải kết thúc mọi khổ đau.
Một vệt sáng chói lòa bùng lên từ ngực Vũ, xuyên qua lớp máu, dội thẳng vào bức tường trung tâm. Những ký hiệu cổ trên tường rung lên bần bật, máu bắt đầu chảy ngược, rút về phía vết nứt lớn ở giữa tường.
Khải gào thét, thân hình ông ta vặn vẹo, tan dần thành từng mảng khói đen. Những linh hồn lơ lửng quanh đại sảnh cũng bắt đầu tan biến, ánh mắt họ nhìn về phía Vũ chan chứa biết ơn và tiếc nuối.
Hạnh và Quang lao tới khi bức màn máu tan biến. Hạnh ôm chầm lấy Vũ, nước mắt hòa vào máu trên áo anh.
– Anh làm được rồi… – Hạnh nức nở, giọng nghẹn lại.
Quang quỳ xuống bên cạnh, đôi mắt dại đi vì xúc động.
– Cảm ơn… cảm ơn vì đã không để cái ác tiếp tục.
Đứa trẻ Vô Diện đứng giữa đại sảnh, thân hình dần tan vào luồng sáng. Khuôn mặt nó hiện lên rõ ràng lần đầu tiên: một đứa trẻ nhỏ, đôi mắt tròn xoe ánh lên nỗi buồn và sự thanh thản.
– Cảm ơn anh, Vũ… – Tiếng nói vang vọng, rồi tắt lịm.
Khi ánh sáng lịm dần, Vũ gục xuống, máu thấm ướt cả tấm áo. Anh cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, ý thức trôi dạt giữa hai bờ sống – chết. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, anh thấy một cánh đồng xanh mướt, nơi những linh hồn lạc lối mỉm cười, tay trong tay bước về phía mặt trời.
Bức tường trung tâm rung lên một lần cuối, rồi nứt toạc, vỡ ra thành trăm mảnh. Máu rút sạch, chỉ còn lại nền đá lạnh tanh và những dấu chân đỏ thẫm dẫn ra cửa.
Một cơn gió lạnh thổi qua, cuốn theo mùi máu, mang theo tiếng thở phào nhẹ nhõm của hàng trăm linh hồn vừa được giải thoát. Ánh trăng máu trên cao dịu lại, chuyển thành màu hồng nhạt. Sương mù bên ngoài vỡ ra, ánh sáng yếu ớt của mặt trời đầu tiên sau nhiều thập kỷ len lỏi qua khe cửa.Hạnh run rẩy đỡ lấy Vũ, thì thầm:
– Anh vẫn sống… anh phải sống. Không ai được quyền cướp đi mạng sống của anh, dù là quá khứ hay bóng tối.
Vũ mở mắt, nhìn Hạnh, môi mấp máy không thành tiếng. Quang lặng lẽ lấy ra một lá bùa, đặt lên ngực Vũ, miệng lẩm nhẩm những câu chú cổ xưa. Một luồng hơi ấm lan khắp thân thể Vũ, kéo anh lại gần bờ ý thức.
Tiếng bước chân vang lên phía sau. Người hầu Phạm Thị Hồng xuất hiện ở ngưỡng cửa, gương mặt lạnh tanh, đôi mắt sắc như dao.
– Vẫn còn một điều cuối cùng. – Bà ta cất giọng đều đều, không chút cảm xúc. – Lời nguyền đã được hóa giải, nhưng cái giá chưa trả đủ. Máu của lĩnh chúa không thể biến mất dễ dàng như thế.
Hạnh đứng chắn trước Vũ, ánh mắt lấp lánh giận dữ.
– Chúng tôi không còn nợ gì nữa. Tất cả đã kết thúc.
Hồng nhếch môi, cười nhạt.
– Kết thúc? Các người nghĩ máu của hàng trăm năm, oán hận của bao linh hồn, chỉ cần một lời nói là xóa sạch? Vẫn còn một vòng xoáy khác, sâu hơn, tối hơn. Nếu muốn thực sự giải thoát, phải lựa chọn: hoặc hy sinh linh hồn lĩnh chúa cuối cùng, hoặc để Huyết Thành mãi mãi chìm trong bóng tối.
Quang nhìn Hồng, đôi mắt dại đi vì sợ hãi.
– Bà là ai… rốt cuộc bà muốn gì?
Hồng tiến lại gần, những nếp nhăn trên mặt co giật, tạo thành vô số hình thù méo mó.
– Ta chỉ là người giữ trật tự. Ta đã chứng kiến bao đời lĩnh chúa ngã xuống, bao linh hồn gào khóc trong vô vọng. Các người không thể thay đổi số phận, chỉ có thể lựa chọn cách kết thúc nó.
Vũ gượng ngồi dậy, máu vẫn rỉ ra nơi khóe miệng. Anh nhìn Hồng, ánh mắt kiên quyết.
– Nếu tôi phải chết để chấm dứt mọi thứ, tôi sẵn sàng. Nhưng tôi không để ai khác phải đau đớn nữa.
Hồng gật đầu, ánh mắt chợt dịu lại.
– Tốt. Nếu ngươi dám lựa chọn, hãy tự kết liễu số phận mình trước mặt tất cả. Đó mới là nghi lễ hiến tế cuối cùng.
Bà ta rút ra một con dao nhỏ, lưỡi dao bạc ánh lên sắc lạnh. Đặt con dao vào tay Vũ, Hồng thì thầm một câu thần chú. Lưỡi dao nóng rực, run rẩy như có sinh khí.
Hạnh òa khóc, ôm lấy Vũ.
– Đừng… đừng làm thế! Anh đã làm quá đủ rồi!
Vũ vuốt nhẹ tóc Hạnh, ánh mắt dịu dàng nhưng cương quyết.
– Hạnh, em hãy sống. Em là ánh sáng duy nhất còn lại ở nơi này.
Quang đứng lên, ôm chầm lấy Vũ từ phía sau.
– Nếu phải chết, hãy để tôi thay cậu. Tôi nợ quá nhiều, tôi là kẻ đáng chết nhất ở đây!
Vũ lắc đầu, giọng khàn đặc.
– Không. Tôi là người mang dòng máu cuối cùng. Chỉ tôi mới có thể kết thúc tất cả.
Anh siết chặt con dao trong tay, cảm nhận lưỡi dao nóng bỏng đốt cháy da thịt. Đứa trẻ Vô Diện xuất hiện lần nữa, đứng lặng phía sau Hạnh, ánh mắt bình thản nhìn Vũ, như đang tiễn biệt.
– Anh sẽ không cô độc. – Giọng nó vang lên trong tâm trí Vũ.
Vũ đưa con dao lên, đặt vào ngực trái, nhắm mắt lại. Một tia sáng đỏ bừng lên, máu phun ra, thấm đẫm nền đá. Tiếng gào thét của hàng trăm linh hồn vang vọng, rồi lặng dần.
Trong khoảnh khắc ấy, Vũ cảm thấy mình rơi xuống vực sâu vô tận, bồng bềnh giữa hai thế giới. Anh thấy những khuôn mặt thân quen: cha, mẹ, tổ tiên, những đứa trẻ từng bị hiến tế, tất cả mỉm cười, chìa tay ra đón anh.
Nhưng rồi, một bàn tay nhỏ bé nắm lấy tay anh kéo lại. Đứa trẻ Vô Diện, khuôn mặt giờ đây rạng rỡ ánh sáng, nói khẽ:
– Anh phải sống. Lời nguyền đã tan, nhưng Huyết Thành cần người kể lại sự thật.
Luồng sáng trắng bừng lên, cuốn phăng mọi bóng tối. Vũ choàng tỉnh, thấy mình nằm trên nền đá lạnh, máu đã ngừng chảy. Hạnh gục đầu vào ngực anh, khóc nấc. Quang ngồi bệt xuống, hai tay ôm mặt, miệng lẩm nhẩm lời cảm tạ.
Phạm Thị Hồng lùi lại, ánh mắt đầy kinh ngạc. Những bức tường quanh đại sảnh ngừng rỉ máu, các ký hiệu cổ tắt dần, chỉ còn lại vệt máu khô loang lổ.
Một làn gió nhẹ mơn man qua mái tóc, mang theo hương cỏ dại. Trên cao, ánh trăng máu đã nhạt dần, nhường chỗ cho ánh sáng mỏng manh của bình minh.
Nhưng từ nơi sâu nhất của ngôi dinh thự, một tiếng động khô khốc vang lên, như tiếng móng tay cào vào đá. Một bóng đen khổng lồ lướt qua khe cửa, để lại vệt máu tươi kéo dài vào bóng tối.
Vũ nhìn theo, trong mắt ánh lên nỗi sợ hãi và cảnh giác. Hạnh siết tay anh, thì thầm:
– Anh nghe không? Chưa kết thúc… Chúng ta vẫn còn một bóng tối khác phải đối mặt.
Quang nhặt lấy lá bùa, đứng dậy, ánh mắt quyết liệt hơn bao giờ hết.
– Ta sẽ không để một vòng lặp mới bắt đầu. Dù bóng tối là gì, chúng ta cũng sẽ chiến đấu đến cùng.
Ngoài cửa, sương mù lại dày lên, bóng tối vần vũ kéo đến. Những bức tường im lặng, nhưng đâu đó sâu thẳm, máu vẫn chưa ngừng rỉ ra, chờ đợi người dám bước tiếp vào màn đêm kế tiếp…


Bình luận chương