Những Bức Tường Rỉ Máu

Chương 12: Chuộc Tội và Hy Sinh




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 12 miễn phí!

Không gian trong đại sảnh như đông cứng lại, mọi hơi thở dường như đều bị bóp nghẹt giữa tiếng gió hú và mùi máu nồng nặc quện trong không khí. Hạnh quỳ trên nền đá, đôi vai nhỏ run rẩy, nước mắt còn đọng trên khóe mi. Bên cạnh, Quang nằm im lìm, mặt nhợt nhạt như xác không hồn, hai bàn tay vẫn bấu chặt những lá bùa rách nát. Vũ đã biến mất phía sau cánh cửa đá, nhưng dư âm bước chân anh như còn văng vẳng đâu đây, ám ảnh cả bầu không gian.

Một làn gió lạnh lùa qua, thổi tung chiếc khăn trùm đầu của Hồng. Hạnh chợt ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe lấp lánh quyết tâm. Cô nhìn quanh, nhận ra mọi thứ vẫn chưa kết thúc. Dinh thự vẫn còn sống, vẫn rỉ máu, những bóng tối vẫn chưa chịu tan biến.

Quang thở hắt ra, rồi mở mắt. Ông nhìn Hạnh, ánh mắt chứa đầy day dứt và sợ hãi.

– Vũ… cậu ấy đã vào trong rồi sao?

Hạnh gật nhẹ, giọng khản đặc:

– Anh ấy không muốn ai phải chết thêm nữa. Nhưng… em sợ… sợ rằng mọi thứ sẽ lặp lại.

Quang ngồi dậy, tựa lưng vào cột đá, ánh mắt dán vào cánh cửa vừa khép. Ông lặng lẽ rút ra từ trong áo một gói nhỏ, bên trong là một mảnh giấy nhàu nát, ố máu.

– Đây là điều cuối cùng ta có thể làm – ông run rẩy nói, giọng nghèn nghẹn – Ngày ấy, ta đã chọn sai. Ta không thể để bi kịch tái diễn.

Hạnh nhìn ông, trong mắt cô ánh lên một tia hy vọng mong manh. Quang khẽ đặt tay lên trán mình, lẩm nhẩm những câu chú cổ xưa, rồi ngẩng đầu nhìn vào vực sâu thăm thẳm phía sau cánh cửa.

– Muốn cứu Vũ, chỉ có thể dùng chính linh hồn ta làm vật hiến tế thay thế cho nghi lễ cuối cùng. Ta từng là kẻ tiếp tay cho Khải, giờ chỉ còn cách dâng tất cả những gì còn lại để chuộc lại tội lỗi.

Hạnh sững người, tròng mắt mở to.

– Không, chú không thể! Nếu chú làm vậy, linh hồn chú sẽ bị giam mãi ở nơi này…

Quang cười khan, khuôn mặt nhăn nheo co rúm lại.

– Ta không còn gì để mất nữa, Hạnh à. Ta từng phản bội em trai mình – ông nhắm mắt, hơi thở dồn dập – Đứa trẻ Vô Diện… nó là em ta. Ta chưa bao giờ dám đối diện với nó. Đã đến lúc ta phải trả giá.

Gió lại quét qua, những bức tường rỉ máu như oằn mình r*n r*. Hạnh nắm chặt tay Quang, giọng nghẹn ngào:

– Nhưng chú phải sống, chú là người duy nhất hiểu rõ nghi lễ này…

Quang lắc đầu, ánh mắt trở nên sáng rực một cách kỳ lạ.

– Không, con mới là người có thể giải mã nghi lễ cuối cùng. Tri thức của con, trí tuệ của con – đó là hy vọng. Để Vũ có thể tự lựa chọn định mệnh, con phải mở đường cho cậu ấy. Còn ta… ta phải đối diện với tội lỗi của mình, và giam nó ở đây mãi mãi.

Ông đứng dậy, thân hình nhỏ thó run lên từng đợt. Trên bức tường phía sau, vết máu rỉ thành dòng, uốn lượn thành những ký hiệu cổ xưa. Hạnh nhìn chằm chằm vào đó, đôi môi mím chặt. Dưới ánh sáng đỏ quạch, các ký hiệu như nhảy múa, biến đổi không ngừng, tạo thành một vòng tròn quỷ dị bao lấy cánh cửa đá.

– Đây là nghi thức khóa kết giới – Hạnh lẩm bẩm – Muốn phá vỡ nó, cần một linh hồn tự nguyện hiến dâng, đồng thời phải giải đúng chuỗi ký hiệu này. Nếu sai… mọi thứ sẽ bị cuốn vào vòng lặp vĩnh viễn.

Quang gật đầu, bước lại gần bức tường, bàn tay run rẩy chạm vào lớp máu ấm. Ông nhìn sâu vào các ký hiệu, mắt đẫm lệ.

– Em trai, anh đến chuộc lại lỗi lầm. Hãy tha thứ cho anh…

Ông nhắm mắt, lầm rầm đọc những câu chú cổ. Từ thân thể Quang, một luồng sáng trắng nhạt dần tỏa ra, len lỏi vào các vết nứt trên tường. Mỗi câu chú ông đọc, các ký hiệu lại sáng lên, rồi tan biến từng cái một. Hạnh đứng phía sau, hai bàn tay nắm chặt, miệng lẩm nhẩm các công thức cổ, cố nhớ lại từng dòng chữ mình đã đọc trong những bản thư tịch cũ.

Bên trong cánh cửa đá, Vũ đi dọc hành lang tối. Dưới chân anh, máu chảy thành vệt, loang ra như sợi chỉ đỏ dẫn lối. Đứa trẻ Vô Diện đi bên cạnh, bàn tay nhỏ lạnh buốt siết lấy tay anh.

– Anh sợ không? – Đứa trẻ cất tiếng, giọng vang vọng trong đầu Vũ.

– Có… Anh sợ. Nhưng anh còn sợ hơn nếu mọi thứ lại lặp lại, nếu máu tiếp tục chảy, nếu em mãi không được siêu thoát.

Đứa trẻ lặng lẽ nhìn anh, rồi dừng lại trước một cánh cửa gỗ mục nát. Trên cửa, một dấu ấn hình mắt quỷ đỏ rực, máu rỉ ra từ hốc mắt, nhỏ từng giọt lên nền đá.

– Đằng sau cánh cửa này là Khải – đứa trẻ nói – Ông ta đang đợi anh. Ông ta muốn anh hiến tế, muốn hoàn thiện nghi lễ, để ông ta được giải thoát… và bóng tối sẽ tràn ra ngoài.

Vũ hít một hơi thật sâu, rồi đặt tay lên cánh cửa. Tim anh đập thình thịch, mồ hôi lạnh túa ra dọc sống lưng. Anh đẩy cửa, bước vào.

Không gian bên trong tối đặc, chỉ có một vầng sáng đỏ lừ chập chờn trên trần. Trần Đăng Khải ngồi trên ngai đá, thân hình nửa người nửa quỷ, đôi mắt đỏ rực chiếu thẳng vào Vũ. Quanh ông, những linh hồn vất vưởng bay lơ lửng, gào khóc trong câm lặng.

– Cuối cùng ngươi cũng đến – Khải cất tiếng, giọng trầm đục vang vọng khắp căn phòng – Ngươi là máu cuối cùng. Chỉ cần ngươi chấp nhận, mọi thứ sẽ kết thúc. Ta sẽ được tự do, dòng họ ngươi sẽ trường tồn.

Vũ siết chặt nắm tay, giọng run rẩy nhưng cương quyết:

– Ông đã hiến tế bao nhiêu người rồi? Đứa trẻ này, những linh hồn này… tất cả chỉ để đổi lấy sự bất tử của ông?

Khải cười khẩy, máu tràn ra khóe miệng, nhỏ từng giọt xuống nền đá.

– Quyền lực không tự nhiên mà có. Ngươi là người thừa kế, ngươi cũng mang trong mình dòng máu đó. Nếu ngươi từ chối, cả thành này sẽ chìm trong bóng tối vĩnh viễn. Ngươi có dám gánh lấy không?

Vũ lắc đầu, ánh mắt sáng lên sự phản kháng.

– Nếu phải chọn giữa sự bất tử cho dòng họ và mạng sống của bao linh hồn oan khuất, tôi chọn kết thúc. Không ai nên phải chịu đựng nữa.

Khải đứng bật dậy, đôi mắt rực lên dữ tợn. Ông tiến lại gần, bóng tối quanh người như đặc quánh lại, gương mặt quỷ biến dạng thành trăm ngàn khuôn mặt trẻ thơ gào khóc.– Ngươi nghĩ mình có thể phá vỡ lời nguyền sao? Không ai phá nổi. Máu phải trả bằng máu. Định mệnh đã được ấn định từ hàng trăm năm trước.

Vũ lùi lại, nhưng phía sau là đứa trẻ Vô Diện. Nó khẽ gật đầu, truyền vào Vũ một luồng ấm áp lạ kỳ. Anh quay lại nhìn Khải, giọng bình thản:

– Tôi sẽ không hoàn thành nghi lễ của ông. Nhưng tôi có thể tự lựa chọn cách kết thúc.

Ngay khoảnh khắc ấy, trong đại sảnh, Quang quỵ xuống, mồ hôi vã ra như tắm. Hạnh nhận ra các ký hiệu cuối cùng đã hiện lên, ghép thành một câu cổ: “Chỉ khi linh hồn tự nguyện hòa vào máu, vòng lặp mới tan biến.”

Hạnh run rẩy cầm lấy mảnh giấy của Quang, đọc to:

– Phải để người thừa kế tự quyết định, không ai được ép buộc. Nếu linh hồn tự nguyện hòa tan vào dòng máu, lời nguyền sẽ tự tan biến.

Quang mỉm cười yếu ớt, đôi mắt long lanh những giọt lệ.

– Đến lúc rồi, Hạnh. Đừng để linh hồn ta bị giam cầm vô ích. Hãy mở đường cho Vũ…

Ông dồn chút sức lực cuối cùng, đọc câu chú cuối. Một luồng sáng trắng bùng lên từ thân thể Quang, xé toạc bức tường máu, tạo thành một khe hở mờ ảo giữa hai thế giới. Từ trong khe hở ấy, Vũ nhìn thấy Hạnh và Quang ở phía bên này, thấy bức tường rỉ máu đang động đậy, những ký hiệu sáng rực lên như lửa.

Khải gầm lên, cố vươn tay kéo Vũ lại. Nhưng đứa trẻ Vô Diện đứng chắn trước mặt Khải, ánh mắt nó sáng lên, gương mặt mờ nhòe giờ đã rõ ràng – một gương mặt trẻ thơ, đau khổ nhưng thanh thản.

– Đủ rồi! – Đứa trẻ hét lên – Hãy để cho máu cuối cùng thuộc về sự tự nguyện, không còn ép buộc, không còn hiến tế!

Khải gào rú, thân thể tan chảy thành một vũng máu đen, những linh hồn bị giam cầm vùng vẫy, rồi lần lượt tan biến vào hư vô. Vũ đứng giữa hai thế giới, mắt nhìn Hạnh, lòng quặn thắt.

Hạnh đưa tay về phía anh, giọng nghẹn ngào:

– Anh có thể quay về! Đừng hy sinh! Đừng để em mất anh…

Vũ lắc đầu, ánh mắt dịu dàng:

– Nếu anh quay về, vòng lặp sẽ không bao giờ kết thúc. Tội lỗi sẽ mãi đeo bám dòng họ, máu sẽ tiếp tục rỉ ra từ tường, không ai được giải thoát…

Anh quay sang đứa trẻ Vô Diện, mỉm cười:

– Em đã chờ đợi quá lâu. Anh sẽ đi cùng em.

Vũ từ từ bước tới, cởi áo, để lộ thân thể gầy guộc, những vết sẹo cũ mới chằng chịt – chứng tích của bao thế hệ gánh chịu lời nguyền. Anh lấy một mảnh sắt vỡ, rạch dọc cánh tay, máu phụt ra, đỏ tươi, chảy thành dòng.

Đứa trẻ Vô Diện quỳ xuống, hai bàn tay nhỏ đón lấy dòng máu ấy, hòa cùng những giọt máu của chính nó. Vũ quỳ theo, hai người cùng áp bàn tay lên bức tường. Máu thấm vào đá, đỏ rực rồi loang ra khắp căn phòng.

Bên ngoài, Hạnh thét lên, chạy đến bức tường rỉ máu, đập tay vào lớp đá lạnh ngắt.

– Đừng! Đừng mà! Anh ơi, xin anh đừng đi!

Tiếng gọi của cô vọng vào cõi tối, nhưng Vũ chỉ mỉm cười, đôi mắt dần nhòe đi. Trên bức tường, các ký hiệu chuyển sang màu trắng, rồi tan biến. Từ khe hở, ánh sáng bừng lên, cuốn lấy Vũ và đứa trẻ.

Quang nằm bất động trên nền đá, khóe môi nở một nụ cười mãn nguyện. Ông thì thầm lời cuối cùng:

– Em trai, tha thứ cho anh…

Căn dinh thự rung chuyển dữ dội, các bức tường đồng loạt rỉ máu, máu chảy tràn như suối, phủ kín nền đá. Hạnh gào khóc, hai bàn tay đẫm máu, tuyệt vọng nhìn vào khoảng không nơi Vũ vừa biến mất.

Bỗng nhiên, mọi thứ lắng xuống. Máu trên tường ngừng chảy, các vết nứt dần liền lại. Không khí dịu đi, mùi tanh nhạt dần, thay bằng một sự im lặng rợn ngợp. Hạnh gục xuống, ôm lấy thân thể lạnh ngắt của Quang, nước mắt nhỏ xuống nền đá.

Trong khoảnh khắc đó, linh hồn oan khuất khắp dinh thự đồng loạt hiện lên, gương mặt ai cũng ánh lên vẻ thanh thản chưa từng có. Họ cúi đầu cảm ơn, rồi tan vào ánh sáng mờ ảo, như sương tan trong nắng mai.

Ở nơi sâu nhất của lòng đất, một vệt máu cuối cùng thấm vào đá, biến thành một dải sáng đỏ uốn lượn. Dòng chữ cổ hiện lên lần cuối: “Khi máu cuối cùng hòa vào đá, định mệnh đã chọn xong người chuộc tội.”

Hạnh lặng lẽ ngẩng đầu, nhìn quanh đại sảnh. Dinh thự im lìm, không còn tiếng khóc, không còn bóng ma. Chỉ còn cô, một mình với nỗi đau, với ký ức về những người đã hy sinh.

Bên ngoài, trời hửng sáng, tia nắng yếu ớt xuyên qua lớp sương mù dày đặc, chiếu lên mái ngói dinh thự phủ đầy rêu phong. Hạnh bước ra cửa, quay lại nhìn một lần cuối. Bóng cô in dài trên bậc thềm, giữa những vệt máu vừa khô lại trên tường.

Đâu đó trong gió, tiếng thì thầm vọng lại – giọng Vũ, giọng Quang, giọng đứa trẻ Vô Diện, hòa vào nhau thành bản hợp xướng buồn bã:

– Máu đã rửa sạch tội lỗi. Nhưng bóng tối vẫn đang chờ đợi, nơi góc sâu nhất của ký ức…

Hạnh siết chặt mảnh giấy còn dính máu, ánh mắt sáng lên một quyết tâm mới. Cô biết, hành trình của mình chưa kết thúc. Bên dưới những lớp đá câm lặng, phía sau những bức tường rỉ máu, vẫn còn những bí mật đang ngủ yên, chờ ngày có người đủ dũng cảm bước tiếp.

Một cơn gió mạnh ào qua, cuốn theo những chiếc lá khô, làm rung động cánh cửa đá đã khép kín. Dưới nền đá lạnh, vệt máu cuối cùng vẫn chưa khô hẳn, như một lời nhắc nhở rằng mọi sự kết thúc chỉ là khởi đầu cho một vòng xoáy mới.

Trong bóng tối nơi tầng hầm sâu nhất, một tiếng thì thầm khe khẽ vang lên, kéo dài vô tận:

– Ai sẽ là người tiếp theo dám đối diện với máu và tội lỗi của mình? Ai sẽ phá vỡ vòng lặp của Huyết Thành?

Bên ngoài, tiếng chuông nhà thờ xa xôi ngân lên, kéo Hạnh trở lại thực tại. Cô bước đi, lòng nặng trĩu nhưng ánh mắt kiên định, mang theo câu chuyện của những linh hồn vừa được giải thoát, và cả nỗi sợ hãi mơ hồ về bóng tối vẫn chưa chịu ngủ yên dưới lòng đất Huyết Thành.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.