Những Bức Tường Rỉ Máu

Chương 5: Người Hầu Không Tuổi và Cái Giá của Sự Phục Tùng




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 5 miễn phí!

Vũ vẫn còn run rẩy, ngón tay nắm chặt lấy tay Hạnh đến trắng bệch. Anh cảm nhận rõ từng nhịp đập loạn xạ trong lồng ngực, hơi thở đứt quãng như thể máu đã đặc lại trong phổi. Không gian quanh anh ngột ngạt, mùi máu và thuốc độc lẫn vào nhau, từng đợt sóng lạnh trườn trên da thịt. Trong góc phòng, Quang nằm bất động, đôi mắt nhắm nghiền, da tái xám, vết máu loang trên cổ tay như một vết cắt của định mệnh chưa chịu khép miệng.

Hạnh thì thào, giọng khản đặc vì sợ hãi và kiệt sức:

– Vũ… Chúng ta phải rời khỏi đây. Căn phòng này… nó đang sống.

Nhưng Vũ chỉ lắc đầu, cảm giác như có sợi dây vô hình giữ chặt mình nơi đây. Anh nhìn về phía cửa, nơi bóng dáng Phạm Thị Hồng vừa khuất dạng, ánh mắt bà như lưỡi dao lạnh cắt qua da thịt anh. Có điều gì đó thúc giục anh đứng dậy, dõi theo bóng người hầu không tuổi ấy, như thể câu trả lời cuối cùng nằm ở nơi bà dẫn đến.

Một tiếng động rất khẽ vang lên từ hành lang – tiếng móng tay cào nhẹ lên nền đá. Vũ buông tay Hạnh, bước về phía cửa mà không ngoái lại. Hạnh vội chạy theo, níu lấy tay áo anh:

– Anh định đi đâu?

– Tôi phải gặp bà ấy, phải biết cho bằng được sự thật về lời nguyền này.

Hạnh nhìn sâu vào mắt Vũ, thấy trong đó không chỉ là nỗi sợ mà còn là quyết tâm sắt đá. Cô cắn môi, gật đầu, ánh mắt lấp lánh lệ nhưng kiên cường.

– Em sẽ đi cùng anh. Dù có chuyện gì xảy ra…

Vũ không đáp, chỉ khẽ siết tay Hạnh. Họ bước ra khỏi căn phòng máu, bỏ lại Quang vẫn nằm bất động trên nền đá lạnh.

Hành lang dẫn về phía cánh cửa tối om mà Hồng vừa biến mất. Những bức tường nơi đây rỉ máu nhiều hơn, từng vệt đỏ sẫm len lỏi giữa các khe gạch, chảy thành dòng nhỏ, dường như đang viết lên tường những ký hiệu kỳ lạ. Dưới ánh trăng máu lờ mờ xuyên qua ô cửa sổ bụi mờ, bóng hai người đổ dài, méo mó, như thể không còn thuộc về thế giới này.

Tiếng bước chân Hồng lẫn vào tiếng gió rít qua hành lang, đôi lúc tưởng như chỉ là ảo giác, nhưng lại có sức hút kỳ lạ. Vũ và Hạnh đi theo, càng lúc càng sâu vào lòng dinh thự, nơi chưa từng có ai dám đặt chân kể từ thế hệ lĩnh chúa đầu tiên.

Một cánh cửa sắt già cỗi hiện ra, mặt ngoài phủ lớp bụi dày, rỉ sét loang lổ như những mảng máu khô. Hồng đứng trước cửa, dáng người nhỏ bé phủ trong áo dài đen, khăn trùm đầu che nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra đôi mắt sáng lạnh và nụ cười mỏng như một vết cứa.

Bà không quay lại, giọng nói vang lên đều đều, không cảm xúc:

– Các người muốn biết sự thật? Vậy hãy vào đây. Nhưng đừng trách khi đã bước qua ngưỡng này, không còn đường quay lại.

Vũ nuốt khan, tim đập mạnh như muốn vỡ tung. Hạnh nắm chặt lấy tay anh.

– Chúng tôi sẵn sàng.

Hồng không đáp, chỉ đưa tay đẩy nhẹ, cánh cửa rít lên âm thanh rợn ngợp, mở ra một căn phòng tối om, sâu hun hút như miệng vực. Một luồng khí lạnh toát phả ra, mùi máu tanh nồng xộc vào mũi. Bên trong, chỉ có một cây nến nhỏ cắm trên bệ đá, ánh sáng chập chờn soi lên những vết máu khô loang lổ trên tường.

Hồng bước vào trước, bóng bà kéo dài, dường như hòa vào bóng tối không hình dạng. Vũ và Hạnh bước theo, mỗi bước chân đều có cảm giác như giẫm lên lớp bùn máu lạnh ngắt. Cánh cửa đóng sầm lại phía sau, âm thanh ấy như nhấn chìm mọi lối thoát.

Hồng dừng lại bên bệ đá, nơi đặt một chiếc hộp gỗ đen xỉn, mặt ngoài khắc những ký hiệu cổ lạ lùng. Bà quay lại, nhìn thẳng vào Vũ:

– Cậu biết tại sao máu cứ chảy mãi trong dinh thự này không?

Vũ lắc đầu, cổ họng khô cứng, chỉ nghe tim đập thình thịch bên tai.

Hồng gõ nhẹ lên nắp hộp, từng tiếng vang lên như tiếng móng tay cào lên quan tài:

– Đêm trăng máu đầu tiên của dòng họ Trần, lĩnh chúa Khải đã làm một điều không ai dám làm. Ông ta muốn giữ quyền lực mãi mãi, muốn trở thành bất tử. Đổi lại, phải dâng máu của chính huyết mạch mình cho bóng tối. Một giao ước đã ký, một lời nguyền đã gieo. Từ đó, máu của lĩnh chúa không bao giờ được phép cạn – nếu cạn, lời nguyền sẽ bùng phát, cuốn trôi tất cả.

Hạnh rùng mình, lùi lại một bước:

– Ý bà là… máu phải được tiếp tục đổ xuống, hết đời này sang đời khác?

Hồng gật đầu, ánh mắt tối lại, như vỡ ra một nỗi đau không tên:

– Mỗi thế hệ lĩnh chúa đều phải trả giá. Có kẻ chọn tự sát, có kẻ tự tay giết con cháu mình. Nhưng lời nguyền không bao giờ vơi. Chỉ khi máu lĩnh chúa cuối cùng chảy xuống, cánh cửa bóng tối mới đóng lại. Nhưng… phải có một người hi sinh – người mang dòng máu lĩnh chúa, người sẵn sàng gánh hết tội lỗi tổ tiên lên mình.

Vũ đứng sững, bàn tay siết chặt đến bật máu. Anh nghe tiếng máu chảy trong mạch mình, như một bản nhạc chết chóc vang vọng từ xa xăm.

– Người hi sinh ấy… là ai?

Hồng mở nắp hộp, bên trong là một con dao găm cổ, lưỡi dao đen sì, chuôi khảm đá đỏ như máu. Bà đặt nó lên bệ đá, ánh sáng nến phản chiếu lên lưỡi dao những tia đỏ rực.

– Dòng máu lĩnh chúa cuối cùng. Chính cậu, Lê Vũ.

Không gian như đông cứng lại. Vũ nhìn chằm chằm vào con dao, cảm thấy từng tế bào trong người mình co rút. Hạnh thở gấp, hai tay run rẩy bám lấy tay áo anh.

– Không… không thể nào. – Hạnh lắp bắp, mắt ngân ngấn lệ. – Vũ không thể… Anh ấy không thể chết ở đây!

Hồng nhìn sang Hạnh, ánh mắt lạnh lùng:

– Nếu không có máu lĩnh chúa cuối cùng, lời nguyền sẽ tiếp tục, linh hồn các ngươi không bao giờ được yên. Cả Huyết Thành này sẽ chìm trong máu. Nhưng nếu máu ấy rơi xuống, có thể tất cả sẽ được giải thoát – hoặc cũng có thể, bóng tối sẽ nuốt trọn mọi thứ.

Vũ bước lùi lại, lưng tựa vào tường, cảm giác lạnh buốt xuyên qua lớp áo. Anh nhìn bàn tay mình, những đường gân xanh nổi bật dưới làn da tái nhợt. Anh nhớ về cha, về những đêm dài bên cửa sổ, ánh mắt cha luôn u uẩn, như gánh trên vai một nỗi đau không thể gọi thành lời.

– Tôi… tôi phải tự tay kết liễu mình sao? – Vũ thì thào, giọng nghẹn lại.

Hồng không trả lời ngay. Bà nhẹ nhàng đặt bàn tay khô cằn lên vai Vũ, giọng nói trầm xuống:

– Chỉ khi máu lĩnh chúa chảy lần cuối, lời nguyền mới có thể hóa giải. Nhưng… cậu phải tự lựa chọn. Không ai có quyền ép buộc. Nếu cậu không dám, máu sẽ tiếp tục rỉ ra, hết đời này sang đời khác. Sẽ lại có thêm bao linh hồn lạc lối, bao đứa trẻ vô tội bị hiến tế, bao kẻ điên loạn vì bóng tối chiếm lĩnh tâm trí.

Vũ nhắm mắt, ký ức vỡ vụn hiện lên. Anh thấy mình còn nhỏ, chạy trong vườn, tiếng cười vang vọng. Rồi tiếng khóc, tiếng la hét, tiếng cha anh gọi tên anh trong đêm tối. Ký ức ấy trộn lẫn với tiếng thì thầm ma quái vọng lên từ bức tường rỉ máu. Máu… tất cả đều là máu.

Hạnh quỳ sụp xuống trước mặt Vũ, ôm lấy hai tay anh, nước mắt lăn dài trên má:

– Đừng làm thế, Vũ. Đừng nghe bà ta. Chúng ta sẽ tìm cách khác. Sẽ có một lối thoát khác, nhất định phải có!

Vũ mở mắt, nhìn sâu vào mắt Hạnh. Trong đôi mắt ấy là hy vọng, là sự sống, là niềm tin mong manh níu giữ anh lại với thế giới này. Nhưng đồng thời, anh nghe thấy tiếng gọi từ xa xăm, tiếng của những linh hồn bị giam cầm, tiếng khóc của đứa trẻ vô diện, tiếng r*n r* của bao kiếp người đã lỡ đánh đổi số phận mình cho bóng tối.

Hồng ngồi xuống, ánh mắt xa xăm như nhìn xuyên qua cả thời gian:

– Ta đã chứng kiến bao đời lĩnh chúa chết trong đau đớn, có kẻ tự nguyện, có kẻ vùng vẫy đến cùng. Nhưng chưa ai dám phá vỡ vòng lặp. Tất cả đều sợ cái giá phải trả, đều chùn bước khi đối diện với sự thật cuối cùng. Nhưng cậu… cậu là người cuối cùng mang dòng máu ấy. Hoặc cậu sẽ tự chấm dứt mọi thứ, hoặc sẽ để lời nguyền tiếp tục giày xéo tất cả.

Vũ nhìn sang con dao găm, ánh sáng đỏ rực trên lưỡi dao như ngọn lửa nhỏ thiêu đốt lý trí anh. Anh nhớ lại lời thì thầm của đứa trẻ vô diện: “Đừng để máu lĩnh chúa rơi xuống. Hãy tìm ra sự thật cuối cùng…” Có điều gì đó chưa được nói ra, một mắt xích cuối cùng còn thiếu trong chuỗi bi kịch này.

Anh ngẩng đầu nhìn Hồng, giọng khàn đặc:

– Nếu tôi không làm, chuyện gì sẽ xảy ra?

– Máu sẽ tiếp tục rỉ ra, bóng tối sẽ nuốt trọn Huyết Thành. Không còn ai được yên nghỉ, kể cả cậu, kể cả những người cậu yêu thương. Tất cả sẽ bị trói chặt vào vòng lặp máu và bóng tối, không bao giờ kết thúc.

Hạnh run lên, nước mắt lăn dài không ngừng.

– Đó chỉ là lời bà nói! Lời nguyền này do con người tạo ra, cũng có thể do con người phá bỏ bằng cách khác. Sẽ phải có một bí mật, một điểm yếu nào đó chưa ai phát hiện!

Hồng cười nhạt, nụ cười như vết rạn trên đá lạnh:

– Có những bí mật, càng đào sâu càng chỉ thấy máu và nước mắt. Ta đã đi qua tất cả những con đường mà các ngươi đang tìm kiếm. Nhưng rồi, cuối cùng vẫn chỉ còn lại máu.

Vũ chợt cảm thấy cơn buốt lạnh dâng lên tận óc. Anh nhìn quanh căn phòng, ánh mắt dừng lại nơi những vết máu loang trên tường. Dưới ánh nến chập chờn, các vệt máu ấy dường như chuyển động, tạo thành những ký hiệu lạ lẫm. Anh lặng người, rồi thì thào:

– Những ký hiệu này… Hạnh, em có nhận ra không?Hạnh lau nước mắt, nhìn lên tường. Cô nhíu mày, đôi mắt kính ánh lên tia sáng sắc lạnh.

– Đây là văn tự cổ của các lĩnh chúa xưa… Nhưng ký hiệu này… – Cô cúi sát lại, thì thầm – “Máu cuối cùng sẽ mở ra sự thật, nhưng chỉ khi bóng tối nhìn thấy chính mình.”

Vũ nhắm mắt, những mảnh ký ức vỡ vụn lại tràn về. Anh nhớ tới chiếc gương cổ treo trong phòng lĩnh chúa, chiếc gương luôn phủ vải đen, không ai dám chạm vào. Anh quay sang Hồng:

– Cái gương… nó ở đâu?

Hồng nhướng mày, ánh mắt lóe lên tia ngạc nhiên pha lẫn sợ hãi:

– Cậu biết về chiếc gương ấy?

Vũ gật đầu, giọng chắc nịch:

– Nếu bóng tối phải nhìn thấy chính mình, có lẽ chiếc gương ấy là chìa khóa. Không chỉ máu, mà còn là sự thật bị che giấu suốt bao đời. Có phải không, bà Hồng?

Hồng im lặng hồi lâu, rồi gật đầu, giọng run rẩy lần đầu tiên:

– Chiếc gương ấy… là vật cấm kỵ của dòng họ. Chỉ lĩnh chúa mới được phép nhìn vào đó. Trong gương, tất cả bí mật, tội lỗi, và linh hồn bị hiến tế đều hiện hình. Nhưng ai nhìn vào đó, nếu không đủ mạnh mẽ, sẽ bị bóng tối nuốt chửng, không bao giờ trở lại.

Hạnh siết chặt tay Vũ, ánh mắt lấp lánh hy vọng pha lẫn sợ hãi:

– Chúng ta phải thử. Nếu không, mọi thứ sẽ mãi mãi không thay đổi.

Vũ hít một hơi thật sâu, cảm giác run rẩy trong người dịu lại, thay vào đó là sự bình thản lạ lùng. Anh nhìn Hồng, giọng trầm tĩnh:

– Bà hãy dẫn tôi đến chiếc gương ấy. Nếu đúng như lời bà nói, tôi sẽ tự quyết định số phận mình.

Hồng nhìn Vũ hồi lâu, ánh mắt bà sâu thẳm như giếng cạn, rồi khẽ gật đầu:

– Được. Nhưng hãy nhớ, không có đường quay lại.

Bà cầm lấy con dao găm, đặt vào tay Vũ. Lưỡi dao lạnh ngắt như một lời nhắc nhở về cái giá của sự phục tùng. Hồng dẫn đường, Vũ và Hạnh lặng lẽ đi theo. Căn phòng cấm đóng lại phía sau, tiếng cửa sắt vang vọng như lời tiễn biệt.

Họ men theo một hành lang hẹp, ánh sáng nến yếu ớt soi lên những bức tường rỉ máu, từng bóng hình méo mó như những linh hồn lạc lối. Đến cuối hành lang, một cánh cửa gỗ nặng nề hiện ra, mặt ngoài khắc hình một con mắt lớn, phía dưới là dòng chữ cổ: “Kẻ nào dám soi vào bóng tối, hãy sẵn sàng trả giá.”

Hồng lấy một chiếc chìa khóa bạc từ trong áo, tra vào ổ khóa. Cánh cửa mở ra, bên trong là một căn phòng nhỏ, trần thấp, tường quét vôi trắng đã ố vàng theo năm tháng. Ở giữa phòng, một chiếc gương lớn phủ vải đen, khung gỗ khảm bạc đen sì, mặt gương ẩn hiện những vết nứt mờ như vết rạn trên mặt nước.

Không khí trong phòng đặc quánh, lạnh buốt. Hồng đứng im bên cửa, không bước vào, ánh mắt bà hướng về chiếc gương với nỗi sợ hãi khó giấu.

– Đây là nơi lời nguyền bắt đầu, cũng là nơi có thể kết thúc tất cả. Chỉ lĩnh chúa mới được phép vén tấm vải này.

Vũ nhìn chiếc gương, cảm giác như mọi ánh mắt, mọi linh hồn trong dinh thự đều đang dõi theo từng cử động của anh. Hạnh đứng bên, đôi tay run nhẹ, nhưng ánh mắt quyết liệt.

– Em sẽ ở đây với anh. Dù có chuyện gì xảy ra.

Vũ gật đầu, hít sâu một lần nữa. Anh đưa tay lên, chậm rãi kéo tấm vải đen khỏi mặt gương.

Trong khoảnh khắc ấy, căn phòng như rung chuyển. Mặt gương hiện lên hình ảnh mờ ảo – không phải hình ảnh của Vũ, mà là hàng trăm, hàng ngàn khuôn mặt chồng lên nhau, đủ mọi lứa tuổi, tất cả đều nhòe máu và nước mắt. Tiếng khóc, tiếng cười, tiếng la hét vang lên từ sâu trong gương, hòa lẫn với tiếng tim Vũ đập dữ dội.

Đột nhiên, mặt gương chuyển động. Một bóng đen khổng lồ hiện lên, hình hài vặn vẹo, đôi mắt đỏ rực như hai ngọn lửa. Đó là lĩnh chúa Khải – khuôn mặt nửa người nửa quỷ, miệng rỉ máu, đôi mắt nhìn xoáy vào Vũ.

– Ngươi… lại là ngươi… – Giọng ông ta vang lên từ đáy gương, trầm đục như tiếng chuông báo tử. – Ngươi muốn phá vỡ vòng lặp sao? Ngươi dám đối mặt với sự thật của dòng máu mình?

Vũ siết chặt con dao găm trong tay, giọng run nhưng kiên quyết:

– Tôi không muốn tiếp tục sự tàn sát này. Nếu cái giá là máu tôi, tôi sẽ tự quyết định. Nhưng trước khi làm điều đó, tôi muốn biết: tại sao lại là tôi? Tại sao chỉ có dòng máu lĩnh chúa mới có thể kết thúc tất cả?

Bóng lĩnh chúa Khải cười vang, tiếng cười lan trong phòng như gió bão:

– Vì ngươi là kết tinh của mọi tội lỗi. Máu ngươi chứa đựng cả quyền lực lẫn sự nguyền rủa. Chỉ khi ngươi tự nguyện hiến tế, vòng lặp mới khép lại. Nhưng ngươi có chắc, máu ngươi sẽ cứu được tất cả? Hay chỉ là mở cửa cho một bóng tối khác tràn vào?

Mặt gương rạn nứt, từng mảnh vỡ rơi xuống, để lộ bên trong là một cánh cửa đỏ thẫm, máu tươi rỉ ra từ khe cửa. Từ trong gương, đứa trẻ vô diện xuất hiện, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào Vũ. Nó tiến lại gần, đặt bàn tay lạnh ngắt lên mặt kính.

Một âm thanh vang vọng vào tâm trí Vũ, không phải bằng lời, mà bằng cảm giác – một nỗi đau xé lòng, một khao khát được giải thoát, một lời khẩn cầu vô thanh.

– Đừng để máu lĩnh chúa rơi xuống… Sự thật vẫn chưa đủ…

Vũ lùi lại, mồ hôi lạnh vã ra trên trán. Anh quay sang Hạnh, giọng run rẩy:

– Em nghe thấy không? Nó… nó đang cầu xin mình.

Hạnh gật đầu, nước mắt lăn dài:

– Em nghe thấy. Có lẽ… cái giá của sự phục tùng không chỉ là máu, mà còn là sự thật chưa được phơi bày.

Hồng đứng ngoài cửa, ánh mắt tối lại:

– Cậu đã thấy chưa? Sự thật không chỉ nằm ở máu, mà còn ở bóng tối trong mỗi người. Nếu cậu dám soi vào chính mình, dám đối mặt với tội lỗi, có thể… vòng lặp sẽ khép lại không cần thêm máu.

Vũ nhìn lại mặt gương, nơi đứa trẻ vô diện vẫn đứng đó, bàn tay nhỏ bé áp lên lớp kính lạnh buốt. Anh hiểu, chỉ khi đối diện với bóng tối của chính mình, chỉ khi dám nhận hết tội lỗi, nỗi đau và cả hy vọng, lời nguyền mới có thể hóa giải.

Anh buông con dao găm, bước tới trước gương, nhìn sâu vào đôi mắt đen thẳm của đứa trẻ. Một luồng khí lạnh xuyên qua người anh, ký ức vỡ òa – tiếng khóc của bao thế hệ, tiếng gọi của những linh hồn bị lãng quên, nỗi đau của chính anh, của cha, của bao người đã khuất.

Vũ quỳ xuống, nước mắt rơi trên nền đá lạnh. Anh đặt tay lên mặt kính, thì thầm:

– Ta xin nhận hết tội lỗi. Nếu phải trả giá, ta sẽ là người chịu. Nhưng hãy để những linh hồn khác được yên nghỉ. Đừng bắt máu phải chảy mãi nữa…

Trong khoảnh khắc ấy, mặt gương lóe sáng, ánh sáng trắng xóa lan ra khắp phòng. Tiếng khóc, tiếng la hét, tiếng cười tan biến, chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối. Đứa trẻ vô diện mỉm cười, khuôn mặt dần hiện rõ – một khuôn mặt ngây thơ, trong trẻo, đôi mắt long lanh như nước mùa thu.

Bóng lĩnh chúa Khải gào lên trong gương, khuôn mặt vặn vẹo đau đớn, rồi tan biến thành hàng trăm bóng mờ, trôi dần vào bóng tối phía sau cánh cửa máu.

Hồng ngã quỵ bên cửa, hai tay ôm lấy mặt, nước mắt lăn dài trên gương mặt già nua.

– Cuối cùng… cuối cùng cũng có người dám đối mặt với sự thật…

Hạnh ôm lấy Vũ, nước mắt và nụ cười hòa lẫn:

– Anh đã làm được rồi… Chúng ta đã làm được rồi…

Nhưng khi ánh sáng lịm dần, mặt gương lại hiện lên một hình ảnh khác – một cánh cửa lớn, phía sau là bóng tối cuộn trào, những bàn tay xương xẩu vươn ra, khao khát kéo mọi thứ về phía nó. Trên tường, máu vẫn rỉ ra, nhưng lần này không còn là dòng chảy điên cuồng, mà chỉ là những giọt nhỏ, thấm dần vào đá.

Tiếng cười lĩnh chúa Khải vang vọng lần cuối cùng:

– Vòng lặp đã khép, nhưng bóng tối… vẫn còn đó. Máu cuối cùng chưa thực sự rơi xuống. Hãy chuẩn bị cho đêm trăng máu tiếp theo…

Ngoài kia, trăng máu vừa l*n đ*nh, soi vào dinh thự một vầng sáng đỏ lừ, lạnh lẽo như dự báo cho một cơn ác mộng mới sắp trỗi dậy. Trong phòng, Vũ vẫn quỳ trước gương, bàn tay run rẩy, ánh mắt mở to nhìn vào bóng tối chưa chịu tan biến. Hạnh đứng bên anh, siết chặt bàn tay anh, cả hai lặng im giữa ranh giới mong manh của sự giải thoát và hủy diệt.

Hồng đứng trong bóng tối, bóng bà kéo dài trên nền đá lạnh, đôi mắt nhắm nghiền, như đang cầu nguyện cho một điều gì đó mà chính bà cũng không dám gọi tên. Máu trên tường nhỏ xuống từng giọt, vang lên tiếng tí tách lạnh lẽo, như nhắc nhở: cái giá của sự phục tùng không bao giờ rẻ, và sự thật cuối cùng vẫn còn ẩn sâu sau những bức tường rỉ máu chưa ai chạm tới…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.