Những Bức Tường Rỉ Máu

Chương 7: Linh Hồn Lĩnh Chúa Trỗi Dậy




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 7 miễn phí!

Cánh cửa lớn vẫn mở toang, gió lạnh tràn vào mang theo hơi ẩm nồng mùi máu tanh tưởi. Không gian chao đảo, những mảng tối loang ra từ các góc tường, kéo dài như những cánh tay vô hình. Mặt trăng máu ngoài cửa sổ dội xuống nền đá ánh sáng đỏ quạch, soi rõ từng giọt máu còn đọng trên vạt áo, trên ngón tay run rẩy của Vũ. Hạnh lặng lẽ nắm lấy cổ tay anh, ánh mắt rực lên vẻ thách thức và quyết tuyệt. Quang khập khiễng bước lại, miệng lẩm bẩm những câu chú rối loạn, còn Hồng cúi đầu, đôi vai run lên từng hồi như đang chống chọi với cơn gió bấc cắt da.

Một tiếng gầm trầm sâu vang lên, cuộn trong bức tường, khiến bụi đá rơi lả tả như những mảnh tro tàn. Từ giữa căn phòng, linh hồn lĩnh chúa Trần Đăng Khải hiện ra, thân hình cao lớn phủ lớp áo choàng đẫm máu, khuôn mặt một nửa người nửa quỷ, mắt đỏ rực như lửa địa ngục, khóe miệng mãi không ngừng rỉ máu. Ông ta sải bước, từng bước chân nặng nề khiến nền đá rên xiết. Không gian xung quanh méo mó, những bóng người quằn quại trong tường, khuôn mặt vặn vẹo kêu khóc, máu trào ra từ các khe nứt, hòa cùng tiếng gió hú thành khúc ca đẫm lệ.

Khải dừng lại, đôi mắt đỏ ngầu lướt qua từng người. Cái nhìn ấy như xuyên thấu mọi lớp phòng ngự, moi móc ra nỗi sợ nguyên thủy nhất của từng kẻ đối diện. Ông ta cất tiếng, giọng vang vọng như nhiều linh hồn cùng hòa làm một:

– Vũ… Con cháu của dòng máu lĩnh chúa. Đêm nay, ngươi sẽ trả món nợ tổ tiên để lại. Ngươi sẽ hoàn thiện nghi lễ máu, trả lại tự do cho dòng họ, và trả lại quyền lực cho chủ nhân thực sự của Huyết Thành này.

Vũ nuốt nước bọt, cảm giác lồng ngực như bị ai đó bóp nghẹt. Anh lùi lại một bước, nhưng vòng máu dưới chân bỗng bốc lên làn khói đỏ, quấn lấy cổ chân, giữ anh đứng yên tại chỗ. Hạnh siết chặt tay Vũ hơn, giọng khàn đi:

– Đừng nghe ông ta, Vũ! Đó chỉ là ảo ảnh… ông ta chỉ muốn lợi dụng anh thôi!

Khải nhếch môi cười, máu rỉ càng nhiều, nhỏ xuống vạt áo choàng thành những vệt dài. Ông ta quay về phía Hạnh, giọng lạnh lùng:

– Cô gái nhỏ, cô hiểu gì về lời nguyền này? Mỗi đời lĩnh chúa đều muốn giải thoát, nhưng không ai dám đối mặt với sự thật. Ta sẽ cho các ngươi thấy, đâu là thực, đâu là mộng.

Ngay lập tức, căn phòng tối sầm, bóng tối vỡ òa như sóng dữ. Không gian biến dạng, mọi thứ lùi xa, chỉ còn mình Vũ đứng giữa một hành lang dài vô tận, hai bên là những bức tường rỉ máu, khuôn mặt của tổ tiên anh nổi lên mờ ảo, vừa khóc vừa cười, vừa van xin vừa nguyền rủa. Âm thanh vọng lại, tiếng nói của cha, của những người đã khuất, tiếng khóc trẻ thơ, tiếng thét của đàn bà bị hiến tế.

Vũ cố gắng bước tới, nhưng mỗi bước chân lại nặng như đeo đá. Những ký ức dồn dập tràn về: cảnh cha anh gục xuống giữa vũng máu, ánh mắt tuyệt vọng của mẹ, tiếng thì thầm lúc nửa đêm bên bức tường lạnh lẽo. Anh choàng tay ôm lấy đầu, tiếng Khải vang lên như sấm:

– Đã đến lúc chọn lựa, Vũ. Máu của ngươi, hay linh hồn của dòng họ sẽ bị giam cầm mãi mãi. Chỉ cần ngươi hoàn thiện nghi lễ, ta hứa, tất cả sẽ được giải thoát. Ngươi sẽ trở thành lĩnh chúa vĩ đại nhất, kẻ giải phóng mọi gông xiềng…

Một bóng đen chợt lướt qua, là đứa trẻ Vô Diện, bàn tay nhỏ thó nắm chặt lấy tay áo Vũ, kéo anh lùi lại. Đôi mắt không có đồng tử, chỉ là một khoảng trống sâu thẳm, vang lên tiếng thì thầm không thành lời. Hình ảnh xung quanh bỗng vỡ vụn, trả Vũ về với căn phòng cũ. Anh chợt nhận ra, Hạnh đang ôm lấy mình, nước mắt ướt đẫm trên vai áo.

Không gian lại méo mó, lần này là Hạnh bị cuốn vào một thế giới khác. Cô đứng giữa thư viện cổ, những cuốn sách tự động mở ra, trang giấy nhuốm máu, những dòng chữ cổ lộn xộn chạy loạn trên mặt giấy, hợp thành một câu duy nhất: “Muốn phá vỡ lời nguyền, máu của lĩnh chúa phải hòa cùng máu oan hồn.” Hạnh cố gắng đọc kỹ, nhưng chữ nghĩa cứ tan biến như khói, ký ức về tuổi thơ cô lẫn lộn với bóng tối: hình ảnh mẹ bị bắt đi, tiếng khóc nghẹn ngào của những đứa trẻ trong truyền thuyết, những cái chết bí ẩn bị giấu kín.

Từ góc tường, Khải hiện ra, bóng tối phủ lên vai ông ta như một chiếc áo choàng quyền lực.

– Ngươi cũng giống ta, Hạnh. Ngươi muốn khám phá bí mật, muốn chạm tay vào sự thật, nhưng ngươi dám đánh đổi điều gì? Chỉ cần một giọt máu của lĩnh chúa, cánh cửa sẽ mở ra, mọi đau khổ sẽ chấm dứt… Hoặc, các ngươi sẽ mãi bị giam cầm trong vòng lặp này.

Hạnh lùi lại, bàn tay run rẩy đẩy kính lên sống mũi, cố gắng giữ bình tĩnh. Cô hét to, như tự nhủ với mình:

– Chúng tôi sẽ không để ông thao túng! Chúng tôi sẽ không lặp lại tội ác của các người!

Tiếng cười của Khải vang vọng, hòa lẫn tiếng khóc từ những bức tường. Không gian lại vỡ vụn, Hạnh choàng tỉnh, trước mặt là Quang đang vật lộn với một bóng đen hình thù méo mó, miệng ông liên tục lầm rầm, vẩy những lá bùa đã nhàu nát.

Quang gào lên, mắt trợn trừng nhìn về phía Khải:

– Ta biết ngươi là ai! Ngươi chỉ là linh hồn bị nguyền rủa, mãi mãi không siêu thoát! Đừng mong lừa được ta thêm lần nào nữa!

Khải nhìn Quang, ánh mắt vừa khinh miệt vừa thương hại:

– Ngươi tưởng ngươi có thể cứu được em trai mình ư? Ngươi đã thất bại, sẽ còn thất bại nữa. Mỗi vòng lặp, ngươi chỉ càng lún sâu vào tội lỗi.

Quang quăng lá bùa về phía bóng tối, nhưng nó chỉ cháy lên rồi tắt ngấm. Bóng đen trườn tới, quấn lấy ông, kéo ông vào một căn phòng tối tăm, nơi những hình ảnh quá khứ hiện về: một cậu bé bị nhốt sau song sắt, bàn tay nhỏ cố vươn ra, cầu cứu trong tuyệt vọng. Quang gào khóc, nước mắt lăn dài trên gương mặt khắc khổ.

– Em trai… tha lỗi cho anh! Anh không đủ can đảm… Anh…

Đứa trẻ Vô Diện lại xuất hiện, bàn tay lạnh băng đặt lên vai Quang. Không gian đột ngột sáng lên, kéo ông trở lại với thực tại. Quang ngồi phịch xuống sàn, th* d*c, hai tay ôm mặt.

Lĩnh chúa Khải đứng giữa phòng, quyền lực dâng trào như thủy triều đỏ. Ông ta dang rộng hai tay, máu phun ra từ các vết nứt trên tường, cuộn thành những dòng sông nhỏ, quấn quanh chân từng người. Không gian vặn xoắn, thực tại và ảo ảnh lẫn lộn, mỗi cái chớp mắt lại thấy mình ở một nơi khác: khi thì giữa đại sảnh đầy xác chết, khi lại bị vây quanh bởi những bóng người không mặt, khi lại ngồi trước bàn tế với con dao rỉ sét và chén máu đang bốc khói.

Khải bắt đầu cất tiếng, từng từ ngấm vào xương tủy:

– Đêm trăng máu này, nghi lễ sẽ hoàn thiện. Máu của ngươi, Vũ, là chiếc chìa khóa cuối cùng. Ngươi muốn cứu dòng họ, cứu cả Huyết Thành này? Hãy tự nguyện dâng máu mình, ta sẽ ban cho ngươi quyền lực bất tử, và trả lại linh hồn cho tất cả những ai đã bị giam cầm.

Vũ run lên, mắt nhìn quanh, hơi thở dồn dập. Mỗi bước chân anh định tiến về phía Khải, vòng máu dưới chân lại siết chặt hơn, như muốn xé rách da thịt. Hạnh khóc, giọng khản đặc:

– Đừng tin ông ta, Vũ! Đó là cái bẫy! Nếu anh làm theo, cánh cửa bóng tối sẽ mở ra, mọi thứ sẽ chấm dứt, nhưng là chấm dứt tất cả ánh sáng!

Khải quay sang Hạnh, ánh mắt lạnh lẽo:

– Cô biết nhiều đấy, cô gái nhỏ. Nhưng cô không biết một điều: nghi lễ này không chỉ giải thoát cho dòng họ, mà còn giải phóng cho những thế lực mà cô không thể tưởng tượng nổi…

Ông ta vung tay, máu từ tường b*n r* thành những dây roi quất xuống sàn. Quang cố đứng dậy, lấy hết tàn lực, hét lớn:

– Ta sẽ không để ngươi thành công! Dù có phải chết lần nữa, ta cũng không để ngươi mở cửa bóng tối!

Khải mỉm cười, bước đến sát Quang, thì thầm:

– Ngươi đã chết nhiều lần rồi, Quang à. Mỗi vòng lặp, ngươi đều thất bại. Ngươi không còn gì để mất nữa đâu…Từ góc phòng, Phạm Thị Hồng lặng lẽ bước ra, tay cầm chiếc bát đồng đựng máu tươi. Ánh mắt bà lấp lánh trong bóng tối, gương mặt già nua thoắt trẻ lại, thoắt già đi như bị ai đó bóp méo. Bà quỳ xuống trước mặt Khải, giọng thì thầm:

– Chủ nhân… mọi thứ đã sẵn sàng. Chỉ còn thiếu máu cuối cùng…

Khải đặt tay lên đầu Hồng, máu rỉ xuống tóc bà, nhuộm đỏ cả khăn trùm. Ông ta nhìn Vũ, ánh mắt như thôi miên:

– Đến đây, Vũ. Hãy đặt tay lên bát máu. Hãy chọn đi: hoặc tự tay kết thúc tất cả, hoặc nhìn mọi người chết trong đau đớn.

Vũ lảo đảo tiến về phía trước, mắt dại đi. Mỗi bước chân, tiếng thì thầm dày đặc hơn, vọng lên từ tường, từ nền đá, từ sâu trong lồng ngực anh. Hạnh lao đến, ôm chặt lấy Vũ, cố kéo anh lại:

– Không, Vũ! Đừng nghe ông ta! Anh không phải là nạn nhân, anh là người có thể phá vỡ vòng lặp này!

Cơ thể Vũ cứng đờ, hai mắt mở lớn, trong đồng tử phản chiếu gương mặt quỷ dị của Khải và bức tường máu loang lổ. Anh run rẩy đưa tay lên, nhưng đột ngột, đứa trẻ Vô Diện xuất hiện, đứng chắn giữa anh và chiếc bát máu. Đôi mắt trống rỗng của nó nhìn xoáy vào Vũ, truyền một nỗi đau âm thầm, khôn tả.

Tiếng thì thầm bỗng chốc im bặt. Khải nhíu mày, giọng trầm xuống:

– Tránh ra! Ngươi không còn là gì trong nghi lễ này!

Đứa trẻ lắc đầu, bàn tay nhỏ xíu che lên vết máu trên bát đồng. Không khí lạnh buốt, hơi thở mọi người như bị đông cứng lại. Những hình ảnh rối loạn tràn về: cảnh hiến tế đẫm máu, những đứa trẻ bị trói vào bàn đá, tiếng gào khóc vang vọng khắp dinh thự. Đứa trẻ Vô Diện run rẩy, giọng nói yếu ớt vang lên trong đầu mọi người:

– Đừng… Đừng để máu cuối cùng rơi… Nếu cánh cửa mở ra, sẽ không còn ai được tự do nữa…

Vũ sững lại, bàn tay buông thõng. Hạnh ôm chặt lấy anh, nước mắt rơi lã chã. Quang lao tới, dùng hết sức đẩy Vũ lùi lại, đứng chắn trước Khải, giọng nghẹn ngào:

– Nếu phải chọn, hãy lấy máu của ta! Ta là kẻ tội lỗi, ta đáng chết hơn bất kỳ ai ở đây!

Khải bật cười lớn, tiếng cười lan ra khắp phòng như sóng vỗ, khiến máu trên tường sôi lên bắn tung tóe.

– Đủ rồi! Không ai có thể thay thế! Chỉ máu của lĩnh chúa mới mở được cánh cửa! Vũ, ngươi không thể trốn chạy định mệnh!

Căn phòng chợt rung lên dữ dội, nền đá nứt toác, máu trào lên như suối. Hồng quỳ sụp xuống, đôi mắt trắng dã, miệng lẩm bẩm những lời cầu nguyện bằng thứ ngôn ngữ cổ xưa. Đứa trẻ Vô Diện lùi lại, hai bàn tay ôm lấy đầu, thân hình nhỏ bé run rẩy giữa tâm bão đỏ.

Không gian lại biến dạng, lần này cả nhóm bị cuốn vào một mê cung hành lang rỉ máu, nơi mọi lối đi đều dẫn về chính mình. Những tiếng thì thầm trở lại, lần này vang lên từ chính trong đầu từng người, gợi nhắc từng nỗi đau, từng ký ức bị lãng quên.

Vũ nhìn quanh, bóng Hạnh lẫn vào những dãy hành lang, tiếng cô gọi anh vang vọng từ xa xăm. Quang cũng biến mất, chỉ còn lại Vũ và Khải đối mặt giữa dòng máu đỏ lăn dài dưới chân. Khải chìa tay ra, ánh mắt dịu lại, như người cha dỗ dành đứa con nhỏ:

– Ta không muốn hại ngươi, Vũ. Ta cũng từng là kẻ bị nguyền rủa, từng mong được giải thoát. Chỉ cần một giọt máu, mọi gông xiềng sẽ vỡ tan. Ngươi sẽ cứu được tất cả, cả cha mẹ ngươi, cả những linh hồn oan khuất…

Vũ chực khóc, hai bàn tay siết chặt. Anh nhớ lại ánh mắt của đứa trẻ Vô Diện, nhớ giọng nói yếu ớt van nài. Anh lắc đầu, giọng vỡ òa:

– Không! Tôi không tin ông! Tôi không muốn lặp lại tội ác của các người! Nếu phải chết, tôi sẽ chết như một con người, không phải như một con quỷ!

Khải trừng mắt, bóng tối quanh ông ta dày đặc lại. Ông ta gầm lên, máu phun ra từ miệng, lan tràn thành biển đỏ. Vũ bị cuốn vào đó, toàn thân lạnh buốt, như rơi xuống vực thẳm không đáy. Tiếng khóc, tiếng gào, tiếng cười điên dại hòa thành một khúc nhạc tang thương, ép chặt lấy tâm trí anh.

Trong khoảnh khắc ấy, một ánh sáng yếu ớt lóe lên. Đứa trẻ Vô Diện xuất hiện, kéo Vũ ra khỏi biển máu. Hạnh cũng hiện ra bên cạnh, đôi mắt tràn ngập quyết tâm. Quang đứng phía sau, tay cầm lá bùa cháy dở, ánh mắt rực sáng hy vọng. Cả ba nắm tay nhau, đối mặt với Khải đang gào thét trong cơn điên loạn.

Bóng tối chợt rút lại, để lộ căn phòng cũ, tường đá loang lổ, máu vẫn rỉ ra từng giọt nặng nề. Khải ngã quỵ, toàn thân run rẩy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn xoáy vào Vũ:

– Các ngươi nghĩ có thể thoát khỏi định mệnh? Không ai có thể phá vỡ lời nguyền này! Chừng nào máu lĩnh chúa còn chảy, chừng đó bóng tối còn tồn tại!

Vũ th* d*c, nhìn quanh. Quang gục xuống, Hạnh dựa vào vai anh, nước mắt và mồ hôi hòa lẫn. Đứa trẻ Vô Diện ngồi bệt xuống sàn, hai bàn tay nhỏ xíu ôm lấy đầu gối, ánh mắt lạc lõng như kẻ vừa tỉnh dậy từ cơn ác mộng kéo dài cả thế kỷ.

Hồng vẫn quỳ dưới đất, đôi môi mấp máy không thành tiếng. Khải lảo đảo đứng lên, bóng tối quanh ông ta mờ nhòe, đôi mắt vẫn không ngừng rỉ máu.

Tiếng trống từ đâu vang vọng, nhịp chậm rãi như nhịp tim hấp hối của dinh thự. Trăng máu ngoài cửa sổ sáng rực, đỏ như lưỡi dao vừa rút khỏi tim ai đó. Những vệt máu trên tường tụ lại thành hình một cánh cửa, dần hiện rõ giữa ánh trăng chập chờn.

Khải chỉ vào cánh cửa máu, giọng rền rĩ:

– Thời khắc đã điểm. Hoặc các ngươi hiến tế máu cuối cùng, hoặc tất cả sẽ bị nuốt chửng trong bóng tối vĩnh hằng. Chọn đi!

Vũ nắm chặt tay Hạnh, mắt nhìn Quang và đứa trẻ Vô Diện. Một thoáng im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng trống và nhịp thở gấp gáp. Ai nấy đều biết, lựa chọn này không chỉ quyết định số phận của họ, mà còn của cả Huyết Thành.

Trong khoảnh khắc ấy, không ai biết đâu là thực, đâu là ảo. Bóng tối và ánh sáng giằng co, những khuôn mặt trong tường nhìn ra, vừa khẩn cầu vừa đe dọa. Bên ngoài, gió lạnh vẫn gào thét, cuốn theo tiếng cười ma quái của lĩnh chúa Khải, vọng khắp dinh thự, vang mãi không dứt.

Tất cả đứng lặng, ánh mắt hướng về phía cánh cửa máu vừa hiện hình trên tường, nơi ranh giới giữa sống và chết, giữa giải thoát và diệt vong, đang chờ đợi máu cuối cùng nhỏ xuống.

Tiếng trống vẫn tiếp tục, chậm rãi mà dồn dập, như thúc giục một nghi lễ chưa hoàn tất.

Trong ánh trăng máu, mọi thứ sẵn sàng cho một đêm không lối thoát.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.