Minh Huy ngồi bên bàn học, ánh mắt chăm chú vào cuốn sách dày cộp trước mặt. Nhưng đầu óc anh lại không ngừng lẩn quẩn với những áp lực từ gia đình. Cha mẹ anh luôn có những kỳ vọng lớn lao về việc học hành, thành công. Huy không chỉ là niềm tự hào của bố mẹ, mà còn là hy vọng duy nhất cho một tương lai tốt đẹp hơn. Anh cảm thấy như đang đứng giữa một vách đá, nơi mà chỉ cần một bước sai lầm, mọi thứ sẽ sụp đổ.
“Con phải thi đỗ vào trường đại học danh tiếng,” giọng mẹ anh vẫn vang lên trong đầu. “Chỉ có như vậy, con mới có thể có một công việc ổn định, một cuộc sống tốt đẹp.”
Huy thở dài, gấp cuốn sách lại. Anh không dám nghĩ đến việc làm cha mẹ thất vọng. Mặc dù anh yêu thích âm nhạc và muốn theo đuổi đam mê của mình, nhưng điều đó dường như không bao giờ đủ. Huy cầm guitar lên, nhưng tiếng đàn lại vang lên một cách buồn bã. Những nốt nhạc không còn mang lại niềm vui như trước, mà trở thành một gánh nặng.
“Có chuyện gì vậy?” Một giọng nói nhẹ nhàng cất lên, kéo Huy ra khỏi dòng suy nghĩ. Là Thảo Ly, với mái tóc dài xõa và đôi mắt trong sáng. Cô đứng tựa vào cửa, nhìn Huy với vẻ quan tâm.
“Không có gì,” Huy đáp, cố gắng nở nụ cười nhưng không thể giấu được sự nặng nề trong lòng.
“Cậu đang lo lắng về thi cử à?” Ly ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt dịu dàng.
Huy gật đầu, không muốn nói ra hết nỗi lòng. Anh biết Ly cũng đang phải đối mặt với áp lực từ gia đình, nhưng không muốn chia sẻ thêm. “Cậu thì sao? Có ổn không?”
Ly nhún vai. “Mẹ mình cứ thúc giục mình phải thể hiện tài năng nghệ thuật. Mình cũng muốn, nhưng đôi khi cảm thấy như đang chạy theo một điều gì đó không phải của mình.”
Huy nhìn Ly, thấy một phần của chính mình trong đó. “Cảm giác như chúng ta đang cố gắng để làm hài lòng người khác, đúng không?”
“Đúng vậy,” Ly thở dài. “Mình chỉ muốn được tự do sáng tạo, không phải lúc nào cũng bị gò bó trong những kỳ vọng.”
Cả hai cùng im lặng, lặng lẽ cảm nhận nỗi lo âu mà họ đang chia sẻ. Nhưng trong khoảnh khắc đó, Huy cảm thấy như có một sợi dây kết nối giữa hai người, một sự đồng cảm mà chỉ những người cùng cảnh ngộ mới hiểu.
“Mình nghĩ… chúng ta có thể cùng nhau vượt qua điều này,” Huy nói, quyết định chia sẻ. “Có thể chúng ta sẽ không thành công theo cách mà gia đình mong muốn, nhưng chỉ cần chúng ta làm điều mình yêu thích, thì đó đã là một thành công lớn rồi.”
Ly cười nhẹ, ánh mắt cô sáng lên. “Cảm ơn Huy. Mình cũng nghĩ vậy. Nhưng đôi khi, thật khó để không bị cuốn vào áp lực.”
“Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách,” Huy đáp, lòng tràn đầy hy vọng. Huy chợt nghĩ đến việc viết một bài hát mới, một bài hát dành riêng cho những ước mơ và áp lực. Có thể đó sẽ là cách để anh và Ly cùng đối diện với thực tại.Đúng lúc đó, tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi vang lên. Huy và Ly đứng dậy, chuẩn bị rời lớp. Nhưng khi bước ra ngoài, họ lại gặp phải Tùng.
“Ồ, nhìn hai người có vẻ thân thiết quá nhỉ!” Tùng nói, giọng điệu châm chọc. “Có vẻ như cậu ta đã tìm được một đồng minh trong việc mơ mộng.”
Huy cảm thấy sự căng thẳng tăng cao. “Tùng, đừng có gây sự nữa,” Huy nói, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Gây sự? Tôi chỉ đang chỉ ra sự thật thôi. Cậu không có gì nổi bật cả, và Ly cũng vậy,” Tùng đáp, ánh mắt lạnh lùng.
Ly nắm chặt tay Huy, sự khó chịu hiện rõ trên gương mặt. “Chúng tôi không cần sự công nhận từ cậu,” cô nói, giọng dứt khoát.
“Vậy sao? Thật thú vị! Nhưng hãy xem, điều đó có giúp được gì không khi cậu phải đối mặt với sự thật từ gia đình?” Tùng cười nhạo, rồi quay lưng bỏ đi.
Huy cảm thấy như có một viên đá lớn đè nặng trong lòng. Anh không thể hiểu tại sao Tùng lại luôn tìm cách làm tổn thương người khác. “Đừng để lời hắn ảnh hưởng đến mình,” Huy nói với Ly, nhưng trong lòng vẫn còn nhiều băn khoăn.
“Cậu biết không, mình cảm thấy mệt mỏi khi phải chiến đấu với những kỳ vọng này,” Ly thở dài. “Nhưng mình không muốn bỏ cuộc.”
“Cùng nhau, chúng ta có thể làm được,” Huy khẳng định. “Mình sẽ viết một bài hát mới, và chúng ta sẽ cùng nhau thực hiện những ước mơ của mình.”
Ly gật đầu, ánh mắt đầy quyết tâm. “Đúng vậy. Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai cản trở được.”
Huy nhìn vào mắt Ly, và trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra rằng cả hai đều đang cố gắng tìm ra con đường riêng của mình giữa những áp lực vô hình. Họ sẽ không đơn độc.
Nhưng trong khi họ đang tìm kiếm ánh sáng, bóng tối từ những kỳ vọng vẫn đang chực chờ, và những thử thách phía trước sẽ không hề dễ dàng. Huy cảm thấy một cơn gió lạnh lướt qua, như một điềm báo cho những khó khăn sắp đến. Anh nắm chặt tay Ly, quyết tâm không để mọi thứ dễ dàng đánh bại họ.
Đó là một khởi đầu mới, nhưng liệu họ có đủ sức mạnh để vượt qua những áp lực từ gia đình và bản thân? Huy không biết, nhưng anh đã sẵn sàng bước vào hành trình này cùng với Ly.


Bình luận chương