Nữ Oa Tái Sinh

Chương 14: Cuộc chiến với bóng tối




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 14 miễn phí!

Lý Nguyệt và nhóm của cô nhanh chóng chia ra, mỗi người chạy theo một hướng để tìm kiếm hoa dại. Trái tim cô đập mạnh, cảm giác lo lắng lấp đầy tâm trí. Mọi thứ xung quanh như trở nên mờ ảo, chỉ có âm thanh của bước chân và hơi thở của họ vang lên giữa không gian tĩnh lặng.

“Có lẽ ở đây,” Tôn Minh gọi lớn từ phía bên trái. Lý Nguyệt vội vàng hướng về phía anh. Cô nhìn thấy anh đứng bên một bụi cây nhỏ, nơi những bông hoa dại màu vàng nhạt đang nở rộ. “Những bông hoa này trông thật đẹp.”

“Chúng ta cần một bông hoa đặc biệt,” Vân Tịch nói, ánh mắt cô lướt qua những bông hoa. “Một bông hoa đại diện cho tình yêu.”

“Cái này thì sao?” Thiên Bảo bước tới, trên tay cầm một bông hoa lớn hơn, với màu sắc rực rỡ hơn. “Tôi nghĩ nó đủ đẹp để đại diện cho tình bạn của chúng ta.”

“Rất tốt,” Lý Nguyệt mỉm cười. “Chúng ta có viên đá quý, nhành cây và giờ là bông hoa. Chỉ cần tìm một nhành cây sống mạnh mẽ nữa là đủ.”

Bỗng nhiên, một cơn gió lạnh lướt qua, làm cho Lý Nguyệt rùng mình. Cô quay lại nhìn về phía khu rừng, nơi bóng tối dường như dày đặc hơn. “Chúng ta không có nhiều thời gian,” cô nói, giọng nói khẩn trương.

“Đi nào,” Tôn Minh thúc giục. “Chúng ta phải tìm nhành cây đó nhanh chóng.”

Nhóm nhanh chóng di chuyển, tìm kiếm những nhành cây khỏe mạnh. Mỗi bước đi, Lý Nguyệt cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như thể có điều gì đó đang chực chờ. Họ dừng lại bên một gốc cây lớn, nơi những nhành cây xanh mướt vươn lên như những bàn tay hướng về ánh sáng.

“Có thể lấy nhành này,” Vân Tịch chỉ vào một nhành cây đầy sức sống. “Nó trông thật mạnh mẽ.”

“Được rồi,” Lý Nguyệt nói, trong lòng tràn đầy hy vọng. Cô bước tới, nhẹ nhàng ngắt nhành cây và cảm nhận được sức sống bên trong nó. “Chúng ta đã có tất cả rồi.”

Khi nhóm quay lại, bầu không khí càng trở nên nặng nề. Lý Nguyệt cảm thấy như có ánh mắt nào đó đang theo dõi họ từ xa. “Chúng ta cần nhanh chóng trở về căn phòng,” cô nói. “Có điều gì đó không ổn.”

“Đi thôi,” Tôn Minh đồng ý, ánh mắt anh quét qua khu rừng, sẵn sàng cho bất kỳ mối đe dọa nào có thể xuất hiện.

Trên đường trở về, bỗng nhiên một tiếng gầm vang lên từ phía sau. Họ quay lại, thấy một bóng đen lớn đang lao về phía họ. “Chạy!” Lý Nguyệt hô lớn, không kịp nhìn lại.

Họ lao về phía căn phòng, từng bước chân vang lên như tiếng trống dồn dập. Bóng đen càng lúc càng gần, hơi lạnh từ nó tỏa ra khiến không khí xung quanh trở nên dày đặc. “Nhanh lên!” Tôn Minh thúc giục, sức mạnh của anh bùng lên như ngọn lửa.

Khi đến gần cửa, Lý Nguyệt cảm thấy một cơn gió mạnh thổi qua, như thể bóng tối đang muốn nuốt chửng họ. Cô liều lĩnh quay lại, nhìn thấy Hắc Đế đang đứng đó, đôi mắt đỏ rực như lửa, với nụ cười lạnh lùng.

“Các ngươi nghĩ mình có thể thoát khỏi ta sao?” Hắn cất giọng, âm thanh vang vọng như sấm. “Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này.”

“Chúng ta sẽ không để ngươi cản trở,” Lý Nguyệt đáp, giọng cô đầy quyết tâm. “Chúng ta đã chuẩn bị.”

“Chuẩn bị?” Hắc Đế bật cười. “Những đồ vật tầm thường đó không thể chống lại sức mạnh của ta.”“Đừng để hắn đánh lừa!” Vân Tịch kêu lên. “Chúng ta phải sử dụng sức mạnh của Nữ Oa!”

“Đúng vậy,” Lý Nguyệt gật đầu, lòng cô tràn đầy nhiệt huyết. “Chúng ta sẽ cùng nhau thực hiện nghi lễ.”

Nhóm đứng chặt bên nhau, mỗi người nắm giữ vật phẩm trong tay. Hắc Đế tiến gần hơn, bóng tối xung quanh hắn như vây lấy mọi thứ. “Để ta xem các ngươi có thể làm gì với những thứ đó.”

“Bắt đầu đi,” Tôn Minh nói, ánh mắt anh không rời khỏi kẻ thù. “Chúng ta phải hợp sức.”

Lý Nguyệt nhắm mắt lại, tập trung vào sức mạnh trong mình. Cô cảm nhận được năng lượng của Nữ Oa đang chảy trong huyết quản. Những hình ảnh về ánh sáng và sự sống hiện lên trong tâm trí cô. “Hãy cùng nhau tạo ra ánh sáng,” cô thì thầm.

Vân Tịch bắt đầu tụng niệm, âm thanh trầm bổng vang lên hòa quyện với sức mạnh của thiên nhiên. Thiên Bảo và Tôn Minh đứng bên cạnh, sẵn sàng bảo vệ Lý Nguyệt. Một ánh sáng rực rỡ bắt đầu hình thành từ những vật phẩm, lan tỏa ra xung quanh.

Hắc Đế nhìn thấy ánh sáng, gương mặt hắn biến sắc. “Không thể nào!” Hắn quát lên, đôi mắt đỏ rực như lửa.

“Chúng ta sẽ không để ngươi chiến thắng!” Lý Nguyệt hét lên, ánh sáng từ tay cô bùng lên, tạo thành một vòng tròn bảo vệ xung quanh nhóm. Hắc Đế lao về phía họ, nhưng ánh sáng từ vòng tròn khiến hắn dừng lại, như thể bị đẩy lùi bởi một sức mạnh vô hình.

“Cố lên!” Tôn Minh hô, cùng lúc đó, anh lao ra ngoài, đao trong tay sẵn sàng. “Không để hắn thoát!”

Mọi thứ như đang diễn ra chậm lại. Lý Nguyệt cảm thấy sức mạnh của bản thân đang tăng lên từng giây, nhưng bóng tối vẫn đang tìm cách xâm chiếm. “Chúng ta phải nhanh chóng!” cô gào lên. “Hãy kết hợp sức mạnh của chúng ta!”

Nhóm bạn bắt đầu hợp nhất sức mạnh, ánh sáng từ vòng tròn ngày càng mạnh mẽ, nhưng sự chống cự từ Hắc Đế cũng không hề yếu đi. Hắn gầm lên, tiếng gầm vang vọng khắp không gian, làm cho mặt đất rung chuyển.

“Chúng ta không thể thua!” Vân Tịch kêu lên, mắt cô lấp lánh quyết tâm. “Hãy để tình bạn dẫn dắt chúng ta!”

Khi sức mạnh của họ dâng trào, một cơn bão ánh sáng bùng nổ, chiếu rọi mọi thứ. Hắc Đế lùi lại, ánh mắt hắn chứa đầy sự hoảng loạn. “Không! Ta không thể để điều này xảy ra!”

“Chúng ta sẽ bảo vệ thế giới này!” Lý Nguyệt hét lên, sức mạnh của Nữ Oa chảy qua cô, tạo thành một luồng sáng mạnh mẽ.

Bóng tối bị ánh sáng nuốt chửng, nhưng Lý Nguyệt biết đây chỉ là khởi đầu cho một cuộc chiến lớn hơn. Hắc Đế vẫn chưa bị đánh bại hoàn toàn, và họ sẽ phải chuẩn bị cho những gì sắp tới.

“Chúng ta phải tiếp tục,” Tôn Minh nói, hơi thở hổn hển. “Hắn sẽ không từ bỏ dễ dàng.”

“Đúng vậy,” Vân Tịch đồng ý, ánh mắt cô vẫn đầy kiên định. “Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về sức mạnh của Nữ Oa.”

Nhóm bạn đứng bên nhau, ánh sáng từ vòng tròn vẫn rực rỡ, nhưng Lý Nguyệt cảm nhận được sự bất an trong lòng. Cuộc chiến với bóng tối chỉ mới bắt đầu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.