Lý Nguyệt, Tôn Minh và Vân Tịch đứng trước cửa hang, nơi ánh sáng le lói từ những viên đá quý phản chiếu trên tường. Họ đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc chiến với Hắc Đế, nhưng lòng mỗi người đều nặng trĩu nỗi lo. Thời gian không còn nhiều, và họ cần phải hành động nhanh chóng.
“Chúng ta phải tìm cách tiếp cận hắn mà không để hắn phát hiện,” Vân Tịch lên tiếng, ánh mắt nghiêm túc. “Hắc Đế mạnh mẽ hơn chúng ta tưởng, và hắn luôn có những âm mưu xảo quyệt.”
“Đúng vậy,” Tôn Minh đồng tình. “Nhưng chúng ta không thể chần chừ. Hắn đang có kế hoạch gì đó, và nếu không hành động, sẽ quá muộn.”
Lý Nguyệt gật đầu, cảm nhận sức mạnh từ dòng máu của Nữ Oa chảy trong người. “Chúng ta có thể sử dụng không gian tùy thân để tạo ra một bẫy. Nếu hắn không biết chúng ta ở đâu, chúng ta sẽ có lợi thế.”
“Ý tưởng hay,” Thiên Bảo nói, ánh mắt sáng lên. “Chúng ta có thể tạo ra một ảo ảnh, khiến hắn lầm tưởng rằng chúng ta đang ở nơi khác.”
Họ bắt tay vào việc chuẩn bị, sử dụng những vật phẩm trong không gian tùy thân của mình. Lý Nguyệt triệu hồi những linh thú để giúp đỡ trong việc tạo ra các ảo ảnh, trong khi Vân Tịch bắt đầu vẽ lên mặt đất những ký hiệu phép thuật phức tạp. Tôn Minh và Thiên Bảo đứng bên cạnh, sẵn sàng bảo vệ nhóm nếu có bất kỳ nguy hiểm nào xuất hiện.
Khi mọi thứ đã sẵn sàng, nhóm quyết định tiến vào khu vực mà Hắc Đế thường xuất hiện. Không khí trong lành giờ đây trở nên ngột ngạt, như có một lực lượng vô hình đang đè nén họ. Lý Nguyệt cảm nhận được sự hiện diện của Hắc Đế, dù hắn chưa xuất hiện.
“Chúng ta sẽ phải giữ im lặng,” Vân Tịch nhắc nhở. “Nếu hắn nghe thấy, mọi thứ sẽ thất bại.”
Đột nhiên, một tiếng cười vang lên từ bóng tối. “Các ngươi nghĩ rằng có thể lừa ta sao?” Hắc Đế xuất hiện, đôi mắt đỏ rực như lửa. “Ta đã chờ đợi các ngươi.”
Tôn Minh nhanh chóng rút đao, đứng chắn trước Lý Nguyệt. “Chúng ta sẽ không để ngươi làm hại ai nữa!”
Hắc Đế chỉ cười nhạt, tay hắn vung lên, và bóng tối bao trùm cả không gian. Những linh thú mà Lý Nguyệt triệu hồi lập tức bị tấn công, chúng gầm lên trong đau đớn. “Những trò chơi này thật thú vị, nhưng không đủ để ngăn cản ta.”
“Lý Nguyệt!” Vân Tịch hô to, cô cảm nhận được sức mạnh của bóng tối đang áp đảo. “Sử dụng sức mạnh của Nữ Oa!”
Lý Nguyệt nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sức mạnh trong huyết quản. Cô đưa tay lên, ánh sáng xanh lục từ lòng bàn tay tỏa ra, tạo thành một vòng tròn bảo vệ quanh nhóm. “Chúng ta không thể từ bỏ!” cô hét lên, giọng kiên định.
Nhưng Hắc Đế không dễ dàng bị đẩy lùi. Hắn tiếp tục phóng ra những đợt sóng bóng tối, chèn ép sức mạnh của nhóm. “Ta đã từng là một vị thần!” Hắn gầm lên, nỗi đau trong giọng nói của hắn khiến Lý Nguyệt chợt dừng lại. “Tại sao các ngươi không hiểu?”
“Chúng ta có thể giúp ngươi!” Lý Nguyệt đáp, lòng tràn đầy quyết tâm. “Hãy cho chúng ta một cơ hội!”“Cơ hội?” Hắc Đế cười khẩy. “Không ai có thể cứu ta, ta đã quá xa rời ánh sáng.”
Một tiếng nổ lớn vang lên, và một trong những ảo ảnh của Lý Nguyệt vỡ vụn. “Chúng ta cần phải làm gì đó,” Tôn Minh la lên, cảm thấy sức mạnh của Hắc Đế đang gia tăng.
“Chúng ta không thể thất bại!” Vân Tịch nói, mắt cô ánh lên sự quyết đoán. “Nếu cần, tôi sẽ hy sinh!”
“Không!” Tôn Minh phản đối. “Chúng ta sẽ tìm ra cách khác!”
Nhưng Vân Tịch đã quyết định. Cô dồn mọi sức mạnh vào một phép thuật mạnh mẽ, tạo ra một vòng tròn ánh sáng bao quanh mình. “Hãy cứu lấy những người còn lại,” cô nói, giọng đầy kiên quyết. “Đừng để họ phải chịu đựng vì ta.”
“Vân Tịch!” Lý Nguyệt la lên, nhưng đã quá muộn. Một luồng ánh sáng rực rỡ bùng lên, và Vân Tịch biến mất trong ánh sáng, để lại một khoảng trống trong lòng họ.
Hắc Đế đứng đó, bất ngờ trước sự hy sinh của Vân Tịch. “Ngươi đã chọn con đường sai lầm,” hắn nói, nhưng trong giọng nói có một chút ngập ngừng.
“Chúng ta sẽ không quên!” Lý Nguyệt thốt lên, nước mắt lăn dài trên má. “Chúng ta sẽ chiến đấu vì ngươi, và vì những gì ngươi đã mất!”
Tôn Minh nắm chặt tay, cảm thấy nỗi đau trong lòng. “Chúng ta sẽ không để sự hy sinh này trở nên vô nghĩa!” Anh hô to, ánh mắt rực lửa. “Hãy đánh bại hắn!”
Nhóm bạn quyết tâm gạt bỏ nỗi đau, dồn hết sức mạnh vào cuộc chiến. Họ tạo ra những đợt tấn công mạnh mẽ, ánh sáng và bóng tối va chạm, tạo nên những tiếng nổ chói tai.
Bất ngờ, Hắc Đế lùi lại một bước, ánh mắt hắn đượm nỗi buồn. “Ngươi thật sự nghĩ rằng có thể cứu rỗi ta?”
Lý Nguyệt không trả lời, chỉ lặng lẽ dồn sức mạnh vào bàn tay, ánh sáng từ Nữ Oa tỏa ra rực rỡ. “Chúng ta sẽ không từ bỏ!”
Cuộc chiến vẫn tiếp diễn, và trong lòng Lý Nguyệt, một quyết tâm mới trỗi dậy. Cô sẽ không để sự hy sinh của Vân Tịch trở nên vô nghĩa. Họ sẽ tìm cách cứu rỗi Hắc Đế, hoặc sẽ chiến đấu cho đến hơi thở cuối cùng. Bóng tối không thể thắng, và ánh sáng sẽ tìm cách len lỏi vào mọi ngóc ngách của cuộc chiến này.
Nhưng điều gì sẽ xảy ra tiếp theo? Hắc Đế có thực sự có thể cứu rỗi, hay họ sẽ phải trả giá đắt hơn cho quyết định của mình? Thời gian đang trôi, và họ cần phải hành động ngay lập tức.


Bình luận chương