Lưu Vân rời 『Túy Dật Lâu』tà dương đã về Tây, ráng chiều đạm mạc rắc đầy chân trời. Lưu Vân l**m l**m bờ môi ẩm ướt, nghĩ vẫn là lần đầu Lưu Tiêu đối mình lộ ra ý muốn chiếm hữu mãnh liệt, tâm trạng cũng thật là vui vẻ. Bên tai không khỏi hồi tưởng lại lời Lưu Tiêu nói trước khi đi:
“Nếu đây là quyết định của ngươi, vậy cứ đi làm đi, ta sẽ không ngăn cản. Chính là…. Như ngươi đã nói, đừng quên còn có ta!” (haizzTiêu a Tiêu, anh đang vô tình giao “trứng” cho “ác” đóa >”
Thông tin cá nhân
Truyện đang đọc
Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn
Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói
Chưa có lịch sử mua gói


Bình luận chương