Phượng Hoàng Thép

Chương 19: Sát cánh vượt hiểm




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 19 miễn phí!

Gió đêm lạnh buốt, len qua mái ngói phủ rêu, cuốn theo mùi đất ẩm và vị sắt của nguy hiểm rình rập. Dưới ánh trăng nhợt nhạt, Lý Dung Nhã và Thẩm Tĩnh Dương lặng lẽ lẫn vào bóng tối, bám sát theo từng bước chân của kẻ lạ mặt vừa xuất hiện ngoài phòng thuốc. Hắn di chuyển nhanh nhẹn, thân hình thấp thoáng giữa những bức tường đá lạnh, động tác dứt khoát như quen thuộc từng viên gạch dưới chân. Tĩnh Dương ra hiệu dừng lại, ánh mắt sắc như lưỡi dao, lặng lẽ vòng lên phía trước, còn Dung Nhã nấp sau trụ đá, hơi thở giữ đều, ánh mắt không rời bóng người kia.

Nàng đã trải qua quá nhiều đêm như thế, giữa ranh giới của sống và chết, mà lòng vẫn lạnh lùng như mặt nước hồ thu. Nhưng đêm nay, trong màn đêm đặc quánh, nàng cảm nhận rõ nguy cơ đang tiến sát, không chỉ cho bản thân mà cho cả những bí mật chôn sâu dưới lớp băng giá của hậu cung Đại Tề.

Kẻ lạ mặt rẽ vào lối mòn dẫn tới nhà kho cũ phía Tây, nơi đã lâu không ai lui tới. Hắn liếc quanh, rồi lặng lẽ trượt vào trong. Tĩnh Dương áp sát cửa sổ, liếc mắt quan sát bên trong rồi quay về, thì thầm bên tai Dung Nhã:

– Hai người. Một là ám vệ của Hoàng hậu, một mặc áo thị nữ. Có gì đó đang được trao đổi.

Dung Nhã gật đầu, rút từ tay áo một viên hương hoàn, bóp nát và ném lên mái nhà kho. Mùi hương nhè nhẹ lan theo gió. Chỉ một lát, bên trong bỗng trở nên tĩnh lặng bất thường. Một tiếng động nhỏ vang lên, rồi im bặt. Tĩnh Dương không do dự, đẩy cửa lao vào, Dung Nhã theo sát. Trong ánh sáng leo lét, một ám vệ ngã vật dưới sàn, mặt tái nhợt; bên cạnh là một thị nữ run rẩy, tay ôm túi gấm thêu hình phượng hoàng, cạnh đó là một phong thư dán sáp đỏ.

Tĩnh Dương nhanh như cắt điểm huyệt ám vệ, rồi quay sang giữ lấy thị nữ. Dung Nhã cầm phong thư, mắt lướt qua hàng chữ bên trong, sắc mặt thoáng biến đổi. Tĩnh Dương hỏi nhỏ:

– Chuyện gì nghiêm trọng đến vậy?

Dung Nhã đưa thư cho hắn. Danh sách các cung nữ mới vào cung hiện lên rõ nét, phía sau mỗi tên là ký hiệu bí mật. Ở cuối, tên "Lý Nhã" được khoanh tròn, cạnh đó là dấu X đỏ như máu.

Dung Nhã khẽ cười, giọng lạnh lùng:

– Hoàng hậu đã không còn kiên nhẫn nữa. Lần này, muốn nhổ cỏ tận gốc.

Tĩnh Dương siết chặt tay, sát khí trong mắt lóe lên. Hắn nghiêng người hỏi ám vệ:

– Ai ra lệnh cho ngươi?

Ám vệ cắn răng im lặng. Dung Nhã cúi sát, chất giọng nhẹ mà rắn rỏi:

– Ngươi sợ đau, sợ chết, hay sợ Hoàng hậu hơn cả mạng mình? Nếu muốn sống, chỉ còn một cách.

Ám vệ do dự, rồi môi run rẩy:

– Là quản sự cung Khánh Minh. Thư này phải giao cho người của Triệu tài nhân.

Tĩnh Dương nhíu mày:

– Triệu Nghiên Tâm?

Ám vệ gật đầu. Dung Nhã bật cười khẽ:

– Hoàng hậu vừa muốn loại trừ ta, vừa đẩy tội lên đầu Triệu Nghiên Tâm. Mưu sâu thật.

Tĩnh Dương gật đầu đồng tình, liếc nhìn túi gấm rồi đưa lại cho thị nữ. Dung Nhã ghé sát, nói nhỏ:

– Ngươi tên gì?

– Dạ, nô tỳ là Mai Lệ, người của cung Khánh Minh.

– Đêm nay ngươi không thấy gì, không nghe gì, không gặp ai. Quên hết, hiểu chưa?

Mai Lệ run rẩy gật đầu, nước mắt chảy dài, rồi vội vàng rút lui. Dung Nhã giấu thư vào tay áo, cùng Tĩnh Dương rời khỏi hiện trường, mọi dấu vết được để lại y nguyên.

Họ men theo hành lang vắng, ánh trăng rọi xiên qua khung cửa, kéo bóng hai người dài trên nền đá. Tĩnh Dương dừng lại, nhìn nàng, giọng vừa trầm vừa lo:

– Hoàng hậu đã không còn che giấu ý định. Những ngày tới, e rằng sẽ không còn bình yên. Nàng không sợ sao?

Dung Nhã cười nhạt, ánh mắt trong veo mà kiên định:

– Sợ đã thành thói quen. Nhưng càng sợ càng phải vững vàng. Nếu ngã lúc này, bao công sức đều vô nghĩa.

Tĩnh Dương bật cười, nụ cười hiếm hoi khiến khuôn mặt lạnh lùng dịu lại:

– Nàng cũng biết mặt dày sao? Ta tưởng chỉ mình ta mới quen chịu nhục.

Dung Nhã liếc mắt, ánh nhìn pha chút giễu cợt:

– Chàng mà biết xấu hổ thì làm sao sống nổi trong bóng tối này?

Tĩnh Dương nhún vai, môi cong lên ý cười:

– Làm ám vệ, mặt dày là bản lĩnh. Nhưng nàng, một tay dùng độc một tay vẽ tranh, chẳng khác gì ta.

Dung Nhã ngẩng đầu, ánh mắt long lanh dưới ánh trăng:

– Ta sợ chứ. Sợ thất bại, sợ bị phản bội, sợ phải tin người khác. Nhưng không tự mặt dày mà sống, đã chết từ lâu rồi.

Tĩnh Dương lặng im, rồi hỏi khẽ:

– Nếu có thể làm lại từ đầu, nàng có muốn làm người bình thường không?

Dung Nhã cười buồn:

– Bình thường? Thế nào là bình thường? Nếu cha không bị hại, mẹ không mất, ta không vào cung... Có ai thực sự được lựa chọn bình yên đâu?

Tĩnh Dương ngước nhìn xa xăm, giọng trầm hẳn:

– Ta cũng từng nghĩ sẽ sống như người thường, có cha mẹ, không oán không hận. Nhưng một khi đã bước vào bóng tối, chẳng còn đường lui.

Dung Nhã siết chặt tay, mắt ánh lên vẻ đau xót:

– Cha ta từng dạy: "Người ngay không sợ bóng tối." Nhưng rồi chính bóng tối ấy đã nuốt chửng cả nhà ta. Ta phải học cách trả lại cho bóng tối bằng chính thứ nó gieo xuống.

Tĩnh Dương đặt tay lên vai nàng, hơi ấm truyền qua vải áo dày:

– Nàng vẫn giữ được lòng mình, đó là điều ta kính phục.

Dung Nhã gượng cười, giọng trầm lại:

– Đôi khi ta sợ chính mình đang trở thành kẻ ta từng căm hận nhất.

Tĩnh Dương nhìn nàng thật lâu, giọng dịu dàng hiếm thấy:

– Nếu nàng thay đổi, ít nhất để ta là người đầu tiên biết.

Dung Nhã lảng tránh ánh mắt ấy, cố giữ vẻ bông đùa:

– Ta mà thay đổi, chàng liệu có bỏ chạy không?

Tĩnh Dương khẽ cười, nụ cười ấm áp:

– Ta chỉ sợ nàng chê ta phiền phức, chứ chưa từng nghĩ rời xa.

Dung Nhã bật cười, nỗi căng thẳng trong lòng như tan đi một chút. Hai người lặng lẽ đi bên nhau, bóng tối như thu nhỏ lại, chỉ còn ánh sáng mong manh giữa hai tâm hồn bầm dập.

Khi về đến phòng thuốc, Dung Nhã ngồi bên bàn, đặt phong thư lên mặt gỗ cũ, trầm ngâm:

– Danh sách này là lời tuyên chiến. Hoàng hậu muốn xóa sạch mọi dấu vết có thể liên quan đến vụ án năm xưa. Ta không thể khoanh tay chờ chết.

Tĩnh Dương gật đầu, ánh mắt sáng lên ý chí:

– Triệu Nghiên Tâm cũng chẳng chịu để bị biến thành dê tế thần. Đêm mai, ta sẽ dò xét động tĩnh bên cung Khánh Minh.

Dung Nhã ngẩng lên, ánh mắt sáng rực:

– Chàng... vì sao vẫn ở lại bên ta? Biết bao lần suýt chết, chàng không do dự ư?

Tĩnh Dương khựng lại, rồi khẽ đáp:

– Ta không còn gì để mất. Nếu nàng ngã xuống, ta cũng chẳng còn lý do ở lại nơi này.

Dung Nhã lặng đi, mắt rưng rưng nhưng không rơi lệ:

– Có khi nào... chàng từng hận ta không?

Tĩnh Dương lắc đầu, đáy mắt sâu thẳm:

– Ta chỉ hận bản thân bất lực. Đã muốn kéo nàng ra khỏi vũng lầy này, nhưng biết rõ, nếu làm vậy, nàng sẽ không tha thứ.

Dung Nhã cúi đầu, giọng nghẹn lại:

– Ta từng nghĩ sẽ buông bỏ. Nhưng nhớ đến cha mẹ, đến những gì đã mất... ta không thể.

Tĩnh Dương nắm chặt tay nàng, bàn tay chai sạn mà ấm áp:

– Ta không cầu nàng buông hận. Chỉ mong khi mọi chuyện kết thúc, nàng còn đủ niềm tin để sống tiếp.

Dung Nhã ngước lên, ánh mắt ánh lên tia hy vọng mong manh:

– Nếu còn sống đến ngày ấy, ta sẽ thử tin một lần.

Họ ngồi lặng lẽ, nghe tiếng đêm vây quanh, tiếng tim đập hòa vào nỗi lặng câm của hai kẻ lạc loài giữa chốn quyền mưu.

Gần sáng, khi bóng tối mỏng dần, Dung Nhã mới lên tiếng:

– Ta muốn nghe về cha chàng. Từ trước đến nay, chàng chưa kể.

Tĩnh Dương lặng đi, rồi chậm rãi:

– Cha ta là thị vệ trong cung, trung thành nhưng bị vu cáo phản quốc. Ngày ấy, ta còn nhỏ, chỉ biết cha bị bắt, mẹ khóc đến mù cả mắt. Khi ta chạy tới, chỉ còn lại xác cha treo dưới giếng cạn. Mẹ ta không chịu nổi, cũng tự kết liễu. Ta vào cung, làm ám vệ, chỉ mong tìm ra kẻ hại cha. Nhưng rồi nhận ra, công lý ở đây chỉ là vỏ bọc cho kẻ mạnh.Dung Nhã nghe xong, lặng lẽ nắm tay hắn, không lời an ủi nào đủ sức xoa dịu nỗi đau ấy. Chỉ có hơi ấm nhỏ nhoi truyền qua kẽ tay, như một lời hứa không thành tiếng.

Trời hửng sáng, sương tan trên cành cây. Dung Nhã cẩn thận cất phong thư vào đáy hòm thuốc, ánh mắt bình thản mà quyết liệt. Tĩnh Dương sửa lại áo, chuẩn bị rời đi, rồi quay lại hỏi nhỏ:

– Nếu một ngày, ta không còn bên nàng, nàng sẽ làm gì?

Dung Nhã ngẩng đầu, môi cong lên thành nụ cười kiêu hãnh:

– Ta sẽ sống. Sống cho đến khi không còn lý do nào để sống nữa.

Tĩnh Dương bật cười, nụ cười pha chút xót xa:

– Nàng đúng là phượng hoàng thép, chẳng ai lay chuyển nổi.

Dung Nhã liếc nhìn hắn, môi cong lên thách thức:

– Chàng cũng chẳng kém gì. Đàn ông mà biết xấu hổ, liệu có dám sát cánh cùng ta vượt hiểm?

Tĩnh Dương nhún vai:

– Nếu không sát cánh cùng nàng, sống cũng chỉ như chiếc bóng.

Dung Nhã khẽ nói:

– Đêm nay, ta sẽ đặt cược một ván lớn. Nếu thắng, Hoàng hậu sẽ tự rơi vào bẫy. Nếu thua, cả hai ta đều không còn đường lui.

Tĩnh Dương gật đầu, ánh mắt rắn rỏi:

– Ta sẽ chuẩn bị mọi thứ. Dù thế nào, ta cũng ở bên nàng.

Bóng hắn khuất dần ngoài cửa, để lại trong lòng Dung Nhã cảm giác vừa ấm áp vừa buốt nhói. Trên bàn cờ quyền lực, không có chỗ cho cảm xúc yếu mềm, nhưng chỉ cần một ánh mắt, một cái siết tay là đủ để nàng tiến về phía trước.

Khi bóng chiều dần tắt, Dung Nhã thay bộ y phục giản dị, lặng lẽ hòa vào đội ngũ cung nữ chuyển trà lên cung Khánh Minh. Độc dược giấu trong tay áo, hương hoàn dự phòng, con dao nhỏ dưới gấu váy – tất cả đều sẵn sàng. Tĩnh Dương đã vào trước, ẩn mình giữa những lối đi quanh co, ra hiệu cho nàng bằng ánh mắt, từng cử động đều toát lên sự cảnh giác.

Cung Khánh Minh đêm nay im ắng bất thường. Triệu Nghiên Tâm ngồi bên bàn, khuôn mặt dịu dàng nhưng đôi mắt lại sắc lạnh. Mấy cung nữ rón rén thay trà, không ai dám thở mạnh.

Dung Nhã cúi đầu dâng trà, liếc nhanh quanh phòng. Trên bàn, phong thư dán sáp đỏ nằm cạnh chiếc trâm bạc hình phượng hoàng – biểu tượng ám chỉ rõ ràng. Triệu Nghiên Tâm bất ngờ lên tiếng, giọng mềm như nước:

– Ngươi là cung nữ mới? Trông mặt rất lạ.

Dung Nhã bình thản đáp:

– Nô tỳ là Lý Nhã, vừa chuyển từ cung Thường Thanh.

Triệu Nghiên Tâm gật đầu, ánh mắt thoáng sắc lạnh:

– Đêm qua, có ai lạ mặt vào kho thuốc không?

Dung Nhã điềm tĩnh:

– Nô tỳ ở phòng thuốc suốt đêm, không thấy ai.

Triệu Nghiên Tâm cười dịu dàng, nhưng lời nói sắc như kim:

– Ta nghe có người lẻn vào kho, lấy trộm thư của Hoàng hậu.

Dung Nhã cúi đầu sâu hơn:

– Nô tỳ chỉ là cung nữ nhỏ, không dám vướng vào chuyện lớn.

Triệu Nghiên Tâm lặng lẽ quan sát, rồi khẽ gật đầu:

– Lui xuống đi.

Dung Nhã vừa xoay người, thì quản sự cung Khánh Minh đã chặn lối, mặt lạnh tanh:

– Đứng lại. Ngươi tên gì?

– Lý Nhã.

Quản sự liếc nhìn Triệu Nghiên Tâm, nhận được cái gật đầu. Hai cung nữ lao đến lục soát người Dung Nhã. Nàng không phản kháng, trong lòng đã sắp sẵn đối sách. Một phong thư bị kéo ra từ tay áo – bản sao Dung Nhã chuẩn bị trước, chỉ toàn thơ vô nghĩa.

Quản sự mở thư, mặt biến sắc. Triệu Nghiên Tâm cau mày, nhưng chưa kịp lên tiếng thì ngoài cửa vang lên tiếng thị vệ:

– Có thích khách!

Phòng khách rối loạn. Tĩnh Dương xuất hiện như bóng ma, kéo Dung Nhã lao ra ngoài. Hắn áp sát, thì thầm:

– Kế hoạch thành công. Hoàng hậu đã nhận được bằng chứng Triệu Nghiên Tâm cấu kết ám vệ, nhờ phong thư trong tay quản sự.

Dung Nhã mỉm cười, ánh mắt lạnh tanh:

– Ván cờ lật rồi. Nhưng Triệu Nghiên Tâm sẽ không để yên.

Tĩnh Dương kéo nàng rẽ vào ngách nhỏ, hỏi:

– Nàng có hối hận không?

Dung Nhã lắc đầu, ánh mắt kiên quyết:

– Đã vào ván cờ này, chỉ có đi đến cùng.

Tĩnh Dương nhìn nàng thật lâu, rồi bất ngờ kéo nàng vào lòng, khẽ nói:

– Ta không sợ hiểm nguy, chỉ sợ nàng không tin ta.

Dung Nhã khẽ thì thầm:

– Nếu không tin chàng, ta đã chết từ lâu rồi.

Hắn buông nàng ra, giọng dịu lại:

– Đêm nay, nàng ở lại phòng thuốc. Ta sẽ canh ngoài cửa. Có biến, ta sẽ báo hiệu.

Dung Nhã gật đầu, ánh mắt sáng lên tia quyết liệt:

– Chỉ cần chàng không rời, ta không sợ gì cả.

Tĩnh Dương rời đi, bóng dáng khuất sau hành lang. Dung Nhã ngồi lại bên bàn, mở hộp gỗ lấy chiếc lông phượng, vuốt nhẹ. "Phượng hoàng muốn sống, phải chấp nhận cháy rụi." Nàng tự nhủ, ánh mắt sáng như lửa.

Đêm buông xuống, ngoài sân tiếng chân người qua lại dồn dập. Hậu cung bắt đầu nổi sóng. Gần nửa đêm, Tĩnh Dương quay về, gõ nhẹ vào cửa. Dung Nhã mở ra, hắn bước vào, vẻ mặt nghiêm trọng:

– Người của Hoàng hậu đã vây chặt các lối ra vào. Triệu Nghiên Tâm cũng cho người lục soát từng phòng. Sáng mai có thể sẽ là một cuộc thanh trừng lớn.

Dung Nhã bình thản:

– Ta đoán vậy. Hoàng hậu muốn diệt trừ hậu hoạn, Triệu Nghiên Tâm cũng không cam lòng làm dê tế thần. Kẻ nào sơ sẩy sẽ mất tất cả.

Tĩnh Dương nhìn nàng, ánh mắt dịu lại:

– Dù thế nào, ta cũng sẽ ở đây. Dù là địa ngục, ta cũng không buông tay.

Dung Nhã ngẩng lên, ánh mắt long lanh:

– Chỉ cần chàng không rời bỏ, ta không sợ gì hết.

Bên ngoài, gió rít qua khe cửa, lạnh buốt. Hai người ngồi lặng bên nhau, cảm giác yên bình mong manh giữa cơn bão tố.

Gần sáng, khi mọi thứ còn chìm trong yên tĩnh, một bóng người lặng lẽ băng qua hành lang, hướng về phía phòng thuốc. Trên tay hắn, một thanh dao nhỏ ánh lên sắc lạnh. Dung Nhã tỉnh giấc, linh cảm bất an dâng lên. Tĩnh Dương đã đứng sẵn bên cửa, ánh mắt sắc lạnh.

Tiếng bước chân dừng lại trước cửa. Một giọng khàn khàn vang lên:

– Lý Nhã, mở cửa. Có người muốn gặp.

Dung Nhã liếc Tĩnh Dương, khẽ gật. Hắn nép sang bên, Dung Nhã mở cửa, đối diện với gương mặt lạ – thị vệ mới từ phủ Thái tử.

Gã cúi đầu, thì thầm:

– Có người nhắn: "Phượng hoàng muốn sống, phải bay xuyên lửa." Đêm mai, cửa Tây, có người chờ.

Dung Nhã nhận lấy mảnh giấy gã đưa, đóng cửa lại. Tĩnh Dương hỏi nhỏ:

– Ai nhắn được câu ấy?

Dung Nhã siết mảnh giấy, ánh mắt lóe sáng:

– Ngoài ta, chỉ có Tào Quý phi.

Tĩnh Dương trầm ngâm:

– Đêm mai, chúng ta phải đặt cược thêm một lần.

Dung Nhã cười nhạt, ánh mắt kiên định:

– Phượng hoàng muốn sống, chỉ còn cách bay xuyên lửa. Đêm mai, mọi sự sẽ phân định.

Bên ngoài, ánh bình minh vừa le lói trên mái cung. Một ngày mới bắt đầu, nhưng trong lòng hai kẻ sát cánh bên nhau, chỉ còn hồi hộp và chờ đợi – cho trận quyết đấu cuối cùng đang đến rất gần.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.