Hành lang u tối như lối đi của loài mãng xà, tiếng bước chân vội vã trộn lẫn tiếng gió rít, từng hồi âm vang vọng trên nền đá lạnh. Một nội giám trẻ, mặt mũi tái xanh, lao vội qua các khúc quanh, trong tay siết chặt phong thư niêm kín bằng sáp đỏ. Đôi mắt hắn chốc chốc liếc ngang dọc, mồ hôi chảy ròng theo thái dương. Vừa tới cửa cung của Triệu Nghiên Tâm, hắn lập tức dừng lại, khom người nháy mắt với thị nữ canh cổng. Người này hiểu ý, nhận lấy phong thư, biến vào bóng tối mà không nói một lời. Cánh cửa đóng sầm, để lại phía sau tiếng th* d*c hổn hển, cùng nỗi hoang mang bao trùm lên từng viên gạch.
Trong phòng, Triệu Nghiên Tâm đứng trước gương đồng, đôi mắt to tròn ngấn nước, mặt điểm chút son phấn mờ nhạt. Khi đọc xong thư, khóe môi nàng khẽ nhếch, nụ cười dịu dàng như sương mai nhưng sắc lạnh như băng giá. Nàng giơ tay chỉnh lại trâm ngọc trên tóc, quay sang thì thầm với thị nữ thân cận:
– Báo cho người của Lương gia, giờ đã điểm, mọi thứ sẵn sàng. Đêm nay, không được phép chần chừ.
Thị nữ gật đầu, lách mình qua cửa sau, bóng dáng khuất dần dưới ánh đèn vàng úa. Triệu Nghiên Tâm nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, tay khẽ run nhưng giọng nói vẫn bình thản. Ngoài sân, bóng một võ quan cao lớn hiện lên thoáng chốc rồi biến mất vào màn đêm, giống như một điềm báo không lành, len lỏi khắp hậu cung.
Khắp các cung điện, tin đồn lan đi như lửa cháy rừng. Người ta xì xào về toán người lạ mặt ở cổng sau, về ánh đèn lập lòe trong phủ ngoại thích, về tiếng vó ngựa vọng sát tường thành. Đám cung nữ, nội giám chỉ dám nhìn nhau, không ai dám hé răng, sợ một câu lỡ lời cũng đủ chuốc lấy họa sát thân. Không khí đặc quánh lại, mỗi cái nhìn đều hàm chứa ngàn mối nghi ngờ.
Tại thiên điện Cảnh Dương, Lý Dung Nhã ngồi đối diện Tào Quý phi, ánh nến bập bùng soi rõ khuôn mặt mỗi người. Quý phi tựa lưng vào ghế, mắt ánh lên vẻ giễu cợt, cất tiếng:
– Ta vẫn tưởng Triệu Nghiên Tâm chỉ biết khóc lóc, nào ngờ lại giấu trong mình một ổ rắn độc. Đúng là kẻ yếu ẩn mình sâu nhất, một khi cắn lại càng thâm độc hơn ai hết.
Dung Nhã mỉm cười, vẻ mặt điềm tĩnh:
– Người càng hiền càng biết cách chọn lúc ra tay. Nàng ta đã âm thầm chuẩn bị từ lâu, chỉ chờ một đêm như thế này để lật ngược bàn cờ. Nếu không ra tay trước, ai biết khi nào sẽ đến lượt mình bị diệt trừ?
Quý phi rút từ tay áo một bản danh sách, đặt lên bàn, ngón tay gõ nhè nhẹ lên mặt giấy:
– Đây là những phi tần từng bị Hoàng hậu chèn ép, đồng thời cũng oán Triệu Nghiên Tâm không kém. Đa số chỉ mong giữ lấy mạng, nhưng nếu bị ép đến đường cùng, ai chẳng vùng lên.
Dung Nhã lướt qua từng dòng chữ, ánh mắt sắc như dao. Nàng dừng lại ở hai cái tên: Trịnh Mỹ nhân, Lục Chiêu nghi.
– Nếu muốn đảo ngược thế cờ, chúng ta cần họ đứng về phía mình. Không thể chỉ dựa vào thế lực của Tào gia hay chút uy tín còn sót lại của ta.
Quý phi nhếch môi, nửa cười nửa nghiêm:
– Ta sẽ cho người nhắn. Nhưng còn Thẩm Tĩnh Dương? Nghe nói hắn đã bị người của Triệu Nghiên Tâm bắt giữ ở hành lang phía tây.
Dung Nhã khựng lại, ánh mắt xao động một thoáng rồi trở lại bình thản. Nàng xoay nhẹ chén trà, giọng đều đều:
– Hắn là con bài lớn nhất trong tay Triệu Nghiên Tâm. Nếu nàng ta dám giết hắn, cũng đồng nghĩa tự đẩy mình vào thế đối đầu với tất cả những ai trung thành với Hoàng đế. Nhưng nếu giữ hắn làm con tin, nàng ta sẽ luôn bị ràng buộc. Chỉ cần ta còn tỉnh táo, mọi thứ vẫn chưa an bài.
Quý phi nhìn nàng dò xét:
– Ngươi sẽ đánh đổi hắn lấy chiến thắng sao?
Dung Nhã không trả lời ngay, ngọn nến lay động phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm của nàng. Một lát, nàng lên tiếng, giọng lạnh lẽo:
– Ở nơi này, tất cả đều là quân cờ. Nhưng chỉ có phượng hoàng mới dám đốt cháy bàn cờ để đổi lấy tự do.
Quý phi cười lớn, ánh mắt ánh lên vẻ tán thưởng:
– Đêm nay, ta đặt cược vận mệnh của mình vào ngươi. Nếu thất bại, cũng coi như hết kiếp tranh đấu.
Cùng lúc ấy, một cung nữ lao vào, mặt trắng bệch, thì thầm bên tai Quý phi. Sắc mặt Quý phi đổi hẳn, nàng nhìn Dung Nhã:
– Người của ngoại thích đã vào cung, mang theo binh khí. Hoàng hậu bị vây ở Thừa Hoa điện, không ai tiếp cận được.
Dung Nhã nhíu mày, đôi lông mày thanh tú thoáng động:
– Còn Tĩnh Dương?
– Bị đưa về Nam viện, giam trong ngục kín. Người của Triệu Nghiên Tâm canh giữ, không ai bén mảng.
Dung Nhã đứng dậy, ánh mắt lóe sáng:
– Ta cần gặp Trịnh Mỹ nhân và Lục Chiêu nghi ngay bây giờ.
Quý phi gật đầu, truyền lệnh cho nội giám thân tín. Chẳng mấy chốc, trong một gian phòng nhỏ phía tây, bốn người đã tụ họp. Trịnh Mỹ nhân – dáng người nhỏ nhắn, vẻ mặt rụt rè nhưng ánh mắt sáng quắc. Lục Chiêu nghi, nổi tiếng mưu trí, ngồi lặng lẽ, tay siết chặt ống tay áo.
Dung Nhã nhìn từng người, giọng nói bình thản nhưng dứt khoát:
– Đêm nay, nếu không liên thủ, sáng mai tất cả chúng ta đều là vong hồn. Hoàng hậu bị vây, Triệu Nghiên Tâm đã lật bài, ngoại thích chỉ đợi thời cơ ra mặt. Nếu muốn giữ mạng, chỉ còn một con đường: hạ gục nàng ta trước khi trời sáng.
Trịnh Mỹ nhân run giọng:
– Nhưng… nếu nàng ta đã nắm binh quyền, chúng ta lấy gì để chống lại?
Dung Nhã mỉm cười, lạnh nhạt:
– Nàng ta có binh khí, nhưng không có lòng người. Nội giám, cung nữ trong cung đều là tai mắt của các vị. Chỉ cần một tin đồn: ngoại thích mưu phản, Hoàng hậu nguy khốn, triều đình sẽ không ngồi yên. Chúng ta chỉ cần châm lửa, phần còn lại để người ngoài tự loạn.
Lục Chiêu nghi hỏi, giọng sắc lạnh:
– Nhưng ai sẽ truyền tin ra ngoài? Cửa cung đã bị phong tỏa, mọi ngả đều có người của ngoại thích.
Dung Nhã liếc sang Quý phi. Quý phi hiểu ý, mỉm cười:
– Tào gia có đường ngầm nối thẳng ngoại thành. Chỉ cần một tín hiệu, người của ta sẽ đưa tin ra ngoài trong đêm.
Trịnh Mỹ nhân nhìn hai người, ánh mắt lóe sáng:
– Nếu thành công, chúng ta được gì?
Dung Nhã đáp lạnh lùng:
– Sống sót. Và hơn thế, các vị sẽ được đòi lại những gì đã mất dưới tay Hoàng hậu, Triệu Nghiên Tâm. Nhưng nếu thất bại, tất cả đều chết. Lựa chọn nằm trong tay các vị.
Lục Chiêu nghi gật đầu, Trịnh Mỹ nhân cắn môi rồi cũng đồng ý. Dung Nhã thở ra một hơi dài, quay sang Quý phi:
– Bắt đầu thôi.
*
Trong bóng tối của ngục Nam viện, Thẩm Tĩnh Dương bị trói tay treo lên xà, vết máu rỉ ra trên cổ tay. Hắn không kêu một tiếng, ánh mắt vẫn sắc lạnh, nhìn thẳng vào nữ nhân đối diện. Triệu Nghiên Tâm tiến lại gần, giọng ngọt ngào nhưng hàm chứa sát khí:
– Ngươi là ám vệ trung thành nhất của Hoàng thượng, vậy mà hôm nay rơi vào tay ta. Đáng tiếc, anh hùng cũng có lúc sa cơ.
Tĩnh Dương không đáp, chỉ nhìn nàng, môi mím chặt. Triệu Nghiên Tâm cúi sát, giọng hạ thấp:
– Ngươi nghĩ Dung Nhã sẽ đến cứu ngươi? Đêm nay, nàng ta sẽ bị thiêu thành tro, còn ngươi – chỉ là một con cờ vô dụng.
Tĩnh Dương bật cười lạnh:
– Ngươi nghĩ mình nắm hết mọi thứ? Đêm nay, chưa chắc ai là kẻ thắng.
Triệu Nghiên Tâm thoáng sững lại, ánh mắt lóe lên nghi ngờ. Nàng phất tay ra hiệu cho thị vệ, cửa đóng sập lại. Trong bóng tối, Tĩnh Dương nhắm mắt, khẽ xoay cổ tay – một mảnh thép nhỏ đã lặng lẽ cọ vào dây trói.
*
Trong thiên điện, Dung Nhã ngồi giữa vòng vây các phi tần, ánh mắt từng người đều đổ dồn về phía nàng. Quý phi đứng cạnh, giọng đanh thép:
– Đêm nay, không ai được phép do dự. Một khi đã ra tay, phải đi đến cùng.
Dung Nhã nhìn từng người, ánh mắt lạnh mà kiên định:
– Việc đầu tiên là khiến mọi người trong cung tin rằng Triệu Nghiên Tâm cấu kết ngoại thích làm loạn, bắt ám vệ thân cận của Hoàng đế. Chỉ cần gieo sợ hãi, nội giám sẽ tự tản ra, không ai liều chết theo nàng ta.
Lục Chiêu nghi hỏi:
– Nếu ngoại thích thật sự nổi loạn, triều đình sẽ xử trí ra sao?
Dung Nhã đáp:
– Chỉ cần chậm một khắc, Hoàng hậu sẽ bị buộc tội không cứu giá. Quan lại sẽ nhân cơ hội ép ngoại thích nhượng bộ, Triệu Nghiên Tâm lập tức thành tội nhân. Chúng ta chỉ cần giữ mạng, chờ sóng lặng rồi chia lại quyền lực.
Quý phi cười nhạt:
– Ngươi tính xa thật.
Dung Nhã không cười, ánh mắt lạnh băng:
– Ở nơi này, nếu không tính xa, đã thành xương trắng từ lâu.
Một cung nữ chạy vào, thì thầm bên tai Dung Nhã. Nàng gật đầu:
– Tin đã truyền ra ngoài. Người của Quý phi sẽ lo phần còn lại.
*
Tại ngục Nam viện, Tĩnh Dương đã cắt đứt dây trói. Hắn lặng lẽ bò qua hành lang tối om, tránh ánh mắt lính gác. Ngoài sân, tiếng hô hoán, tiếng vũ khí va chạm vang lên dồn dập. Một toán binh sĩ ngoại thích tràn vào, kiếm tuốt khỏi vỏ, ánh thép loang loáng dưới ánh đuốc.Trên hành lang, Triệu Nghiên Tâm khoanh tay nhìn xuống, ánh mắt rực lên vẻ đắc thắng. Tên thân tín báo cáo:
– Hoàng hậu đã bị vây, các phi tần tụ họp ở thiên điện, chưa động tĩnh gì.
Triệu Nghiên Tâm gật đầu:
– Để họ tự loạn. Đến canh tư, ta sẽ tuyên bố Hoàng hậu phát bệnh điên, ngoại thích lên trợ giá. Đến lúc đó, ai dám chống lại?
Tên thân tín cúi đầu lui ra. Triệu Nghiên Tâm ngước nhìn trời, nét mặt kiêu hãnh. Đêm nay, nàng muốn làm chủ vận mệnh.
*
Dung Nhã bước ra dưới tán cây, gió đêm lùa qua vạt áo. Quý phi đã đứng đợi, ánh mắt nghiêm nghị:
– Ngươi không sợ Triệu Nghiên Tâm sẽ giết Tĩnh Dương sao?
Dung Nhã lặng im, bàn tay siết chặt trâm phượng thép, ánh mắt thoáng nỗi đau sâu kín:
– Nếu ta chết, hắn cũng chẳng sống được. Nếu ta thắng, hắn sẽ được tự do. Ở đây, không còn lựa chọn nào khác.
Quý phi nhìn nàng, ánh mắt dịu lại:
– Đã sẵn sàng, ta sẽ đi gặp người của mình.
Dung Nhã gật đầu, nhìn theo bóng Quý phi khuất dần. Đêm trước bão lớn, mỗi người chỉ còn một con đường duy nhất.
*
Trong phòng kín của Trịnh Mỹ nhân, nhóm cung nữ lặng lẽ bàn bạc. Trịnh Mỹ nhân thấp giọng:
– Dung Nhã nói đúng. Nếu không đứng về phía nàng ấy, ta chẳng còn gì để mất. Triệu Nghiên Tâm đã hại bao người, đêm nay phải liều thôi.
Lục Chiêu nghi gật đầu, ánh mắt quyết liệt. Một mạng lưới ngầm bắt đầu lan rộng khắp hậu cung.
*
Tĩnh Dương ẩn mình trong bóng tối, quan sát động tĩnh ngoài sân. Đám lính ngoại thích đi lùng sục từng phòng, từng hành lang. Hắn nhếch môi, lặng lẽ lẻn về phía thiên điện.
*
Dung Nhã trở lại gian phòng nhỏ, các phi tần đã tập hợp. Nàng lấy từ tay áo một hộp nhỏ, mở ra: bên trong là những viên dược hoàn đen bóng.
– Nếu bị bắt, hãy nuốt viên này. Không chết, nhưng giả trúng độc, khiến kẻ địch tưởng các vị đã mất khả năng uy h**p.
Trịnh Mỹ nhân run rẩy nhận lấy, Lục Chiêu nghi siết chặt viên thuốc. Dung Nhã nhìn từng người, ánh mắt kiên quyết:
– Đến lúc lửa cháy, ai còn đứng vững sẽ sống sót.
Quý phi trở vào, thở hổn hển:
– Người của ta đã nhận tín hiệu. Trong một canh giờ, tin sẽ ra khỏi cung. Ngoại thích sẽ không kịp trở tay.
Dung Nhã gật đầu, ánh mắt lóe sáng:
– Đến lúc rồi. Từng người một, chuẩn bị sẵn sàng. Đêm nay, ai nhát gan sẽ thành tro bụi.
*
Trong phủ ngoại thích, tướng Lương ngồi bên bàn cờ, sắc mặt trầm ngâm. Một thân tín thì thầm bên tai, Lương nhíu mày:
– Đám đàn bà trong cung cũng biết liên thủ? Để xem chúng làm gì nổi.
Hắn truyền lệnh:
– Siết chặt các ngả, ai vượt tường giết không tha.
Tiếng vó ngựa, tiếng binh khí va chạm vang lên khắp nơi.
*
Triệu Nghiên Tâm đứng trên hành lang, gió đêm thổi tung vạt áo. Một thị nữ báo cáo:
– Người của Quý phi đã truyền tin ra ngoài.
Triệu Nghiên Tâm cười nhạt:
– Để họ truyền tin. Khi binh mã ngoài thành ập vào, chỉ cần một lời nói – Hoàng hậu đã phát điên, ngoại thích trợ giá. Ai dám chống lại?
Nàng quay lưng, ánh mắt sắc lạnh, từng bước tiến về đại điện.
*
Trong thiên điện, Dung Nhã ngồi yên, bàn tay siết trâm phượng thép. Gió lùa qua khe cửa, tiếng ồn ào ngoài sân vọng lại. Nàng nhắm mắt, thả lỏng toàn thân. Đêm nay, mọi thứ phải được quyết định.
Cửa bật mở, một cung nữ lao vào, thở hổn hển:
– Tĩnh Dương đã thoát ngục, đang tìm đường về phía này. Nhưng phía sau có người đuổi theo.
Dung Nhã mở mắt, môi nhếch nhẹ:
– Đã đến lúc phượng hoàng múa cánh.
Quý phi đứng dậy, ánh mắt sáng rực:
– Ta sẽ cho người đón hắn.
Dung Nhã lắc đầu:
– Không cần. Nếu hắn đến được, nghĩa là Triệu Nghiên Tâm không còn kiểm soát được tất cả. Nếu không, chúng ta vẫn phải đi tiếp – không thể dừng lại chỉ vì một người.
Quý phi nhìn nàng, ánh mắt phức tạp. Dung Nhã quay sang Trịnh Mỹ nhân, Lục Chiêu nghi:
– Hai người, chuẩn bị chia nhau truyền tin vào các cung lớn. Đêm nay, mỗi người chỉ cần làm đúng một việc: gieo rắc sợ hãi cho tất cả.
Trịnh Mỹ nhân gật đầu, Lục Chiêu nghi siết chặt viên thuốc trong tay. Dung Nhã nhìn họ khuất dần, ánh mắt xa xăm.
*
Ngoài sân, Tĩnh Dương chạy băng qua hành lang, phía sau tiếng chân đuổi sát gót. Hắn lách qua một bụi hoa, ẩn mình trong bóng tối, th* d*c. Một bóng người xuất hiện – Lục Chiêu nghi, tay cầm đèn lồng:
– Mau theo ta!
Tĩnh Dương nhìn nàng, ánh mắt cảnh giác nhưng vẫn gật đầu. Lục Chiêu nghi không nói thêm, kéo hắn chạy về phía thiên điện. Đám lính ngoại thích đuổi tới nơi, chỉ còn lại bóng tối dày đặc.
*
Trong phòng kín, Dung Nhã ngồi một mình, ánh mắt trầm tư. Mọi kế hoạch đã triển khai, mọi quân cờ đã di chuyển. Chỉ còn chờ xem ai là kẻ đầu tiên ngã xuống.
Cửa mở khẽ, Quý phi bước vào, sắc mặt nghiêm trọng:
– Người của ta báo, ngoại thích đã phát hiện đường ngầm. Có thể chúng sẽ tấn công vào thiên điện bất cứ lúc nào.
Dung Nhã đứng dậy, cài lại trâm phượng thép, ánh mắt sáng rực:
– Để họ đến. Đêm nay, chỉ có một phượng hoàng sống sót.
Tiếng vó ngựa, tiếng binh khí va chạm, tiếng la hét vang lên khắp hậu cung. Đám nội giám, cung nữ chạy tán loạn. Ngọn lửa từ Tây viện lan nhanh, soi rõ từng gương mặt hoảng sợ, từng ánh mắt quyết liệt.
Dung Nhã bước ra hành lang, đứng thẳng lưng đối diện bóng tối. Đêm trước bão lớn, mọi bí mật, mọi mưu mô đều phơi bày. Nhưng trong mắt nàng, chỉ còn lại một ngọn lửa lạnh lùng: hoặc sống, hoặc chết, không còn đường lùi.
Bóng Triệu Nghiên Tâm thấp thoáng ngoài sân, y phục bay phần phật, ánh mắt như đóng đinh vào bóng lưng Dung Nhã. Hai phượng hoàng, một bằng thép, một bằng máu, sắp sửa đối đầu không khoan nhượng.
Tiếng chuông canh tư vang lên, báo hiệu bình minh đã ở rất gần. Nhưng đêm vẫn chưa tàn, và bão lớn chưa thực sự nổi.
Đâu đó, tiếng chân dồn dập, tiếng gươm giáo rút khỏi vỏ. Một đêm dài, không ai biết ai sẽ là kẻ còn đứng vững khi trời sáng.
Dung Nhã ngẩng đầu nhìn về phía ánh lửa, ánh mắt lạnh như băng. Trên môi nàng, nụ cười nhạt dần hiện ra, như lời thách thức gửi tới tất cả:
– Đêm nay, ai sẽ hóa thành tro bụi, ai sẽ thành truyền thuyết?
Tiếng động ngoài cửa mỗi lúc một gần, mùi máu và khói quyện vào nhau, báo hiệu một trận cuồng phong chưa từng có sắp ập xuống hậu cung Đại Tề.
Bầu trời vẫn tối đặc, chỉ còn tiếng gió rít và trong bóng đêm, phượng hoàng thép đang cựa mình chờ khoảnh khắc bùng cháy dữ dội nhất.


Bình luận chương