Dịch giả: Tiểu Băng
Biên: An Yên
Quả nhiên, sáng thứ hai, Cảnh Trừng mang theo một đôi mắt gấu trúc đi học.
Đã học đến năm thứ ba nhưng đây là lần đầu tiên cô đi học muộn, vội tới mức tóc cũng không kịp chải.
Vì xấu hổ do tới muộn, hôm nay cô không dám ngang nhiên chơi điện thoại di động ở trong lớp nữa, mãi tới giờ ăn trưa mới dành thời gian liên lạc với Đàm Dật.
Cảnh Trừng: Xin lỗi >_< em đi học muộn, giờ mới vừa tan học.
Đàm Dật: Sao lại đi học muộn?
Cảnh Trừng: Ngủ quên ạ >__
Thông tin cá nhân
Truyện đang đọc
Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn
Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói
Chưa có lịch sử mua gói


Bình luận chương