Sợi Dây Định Mệnh

Chương 15: Sự Thật Phơi Bày




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 15 miễn phí!

Tin tức về quá khứ của Lâm Nhược Hy lan tràn trên mọi mặt báo, từng bức ảnh cũ được phóng đại, cắt ghép, giật tít không ngừng nghỉ. Các diễn đàn, mạng xã hội đều sục sôi: hình ảnh cô bé tóc đen dài với đôi mắt nâu vàng lạc lõng trong trại trẻ, những bức hình mờ ảo chụp lại cảnh cô đứng giữa hành lang lạnh lẽo, bên cạnh những người xa lạ – tất cả trở thành vũ khí sắc nhọn đâm thẳng vào Nhược Hy. Tựa đề các bài báo nối tiếp nhau: “Sao nữ Lâm Nhược Hy – bí ẩn thân thế, dính líu tổ chức dị năng?”, “Nạn nhân hay đồng phạm trong vụ mất tích trẻ em năm xưa?”

Sáng sớm, tòa nhà công ty quản lý của Nhược Hy bị vây kín bởi hàng chục phóng viên, máy ảnh, micro chen chúc. Đèn flash chớp lóa, tiếng hét lẫn lộn: “Nhược Hy, cô có bình luận gì về quá khứ?”, “Có đúng cô từng bị tổ chức dị năng bắt giữ không?”, “Cô có liên quan đến vụ mất tích trẻ em?”

Trịnh Gia Bảo, vẫn bộ vest chỉnh tề, lách qua dòng người, kéo Nhược Hy sát vào mình. “Tránh ra! Không trả lời, xin nhường đường!” Cậu gầm lên, giọng dứt khoát. Mũ lưỡi trai che nửa khuôn mặt, nhưng ánh mắt sau cặp kính vẫn lộ vẻ căng thẳng.

Một người đàn ông mặc vest đen lao đến, thì thầm vào tai Gia Bảo: “Ban giám đốc yêu cầu gặp riêng Lâm Nhược Hy. Các nhà tài trợ dọa rút vốn. Nếu không có giải pháp trong hôm nay, hợp đồng sẽ bị hủy ngay lập tức.”

Gia Bảo siết chặt túi xách, mắt đảo nhanh về phía Nhược Hy. Cô gái đứng im, sắc mặt nhợt nhạt, nhưng ánh mắt lại lặng lẽ, cố chấp. Những ký ức lộn xộn dội về – căn phòng lạnh, tiếng khóc trẻ con, những bàn tay xa lạ, cái tên cũ bị xóa sạch khỏi hồ sơ. Tất cả phơi bày trước bàn dân thiên hạ, không còn gì để che giấu.

Thang máy đóng lại, tách biệt họ khỏi đám đông ồn ào. Trong khoảnh khắc yên tĩnh, Gia Bảo đặt tay lên vai Nhược Hy, giọng khàn đi: “Em ổn không? Nếu cần, chị sẽ bảo vệ em đến cùng.”

Nhược Hy khẽ lắc đầu: “Đây mới là khởi đầu thôi, Bảo. Nếu chị muốn dừng lại, em không trách.”

Gia Bảo trừng mắt, tức tối: “Em nghĩ chị bỏ em lúc này à? Kẻ nào dám động vào em, chị liều mạng với nó!”

Nhược Hy mỉm cười nhạt, nắm chặt tay bạn. Sóng gió phía trước còn chưa thực sự bắt đầu.

***

Trên tầng cao nhất của tòa soạn, Phan Khánh Linh khoanh tay trước mặt, ánh mắt lạnh như băng dõi theo từng dòng tin tức nhấp nháy trên màn hình. Cô gái tóc ngắn, gương mặt sắc sảo phản chiếu trong tấm kính. Dị năng “Ảnh Chiếu” cho phép Linh nhìn xuyên qua quá khứ ẩn giấu trong từng bức ảnh: tiếng khóc xé lòng, những bóng người thấp thoáng, nỗi kinh hoàng bám riết lấy ký ức Nhược Hy.

Trợ lý bước vào, giọng thấp: “Chị Linh, phòng pháp lý cảnh báo có nguy cơ bị kiện xâm phạm quyền riêng tư. Có nên tạm dừng đăng tin không?”

Linh không rời mắt khỏi màn hình, môi cong lên lạnh lẽo: “Tăng cường bài đăng. Đẩy mạnh phỏng vấn các nhân chứng năm đó. Nếu ai từ chối, nói cho họ biết chúng ta nắm bằng chứng.”

Trợ lý do dự: “Giới dị năng sẽ không để yên đâu…”

Linh nheo mắt, giọng điềm tĩnh: “Càng nhiều người biết, càng không ai dám động vào tôi. Tin tức là quyền lực. Sự thật sẽ phơi bày, bất kể ai muốn che giấu điều gì.”

***

Tại sảnh công ty giải trí, Dương Tử Khải xuất hiện. Không khí thay đổi ngay khi anh bước vào: nhân viên cúi đầu né tránh, không ai dám nhìn thẳng vào đôi mắt xám lạnh ấy. Tử Khải mặc sơ mi đen, áo khoác dài, từng bước chân vững chãi, khí chất bức người.

Anh dừng trước phòng họp, đẩy cửa bước vào. Không khí bên trong căng như dây đàn. Tổng giám đốc và các lãnh đạo đều có mặt, ánh mắt hoặc lo lắng, hoặc dò xét, hoặc sợ hãi.

Tổng giám đốc đứng dậy, giọng run: “Chủ tịch Dương, chúng tôi đang bàn về scandal của Lâm Nhược Hy. Nhà tài trợ gây áp lực, yêu cầu chấm dứt hợp đồng…”

Tử Khải lạnh lùng: “Nhược Hy đâu?”

Một khoảng lặng nặng nề. Gia Bảo đẩy cửa, kéo Nhược Hy vào. Cô gái đứng thẳng, mắt dõi về phía Tử Khải. Sợi dây định mệnh giữa hai người, dù từng bị cắt, vẫn ánh lên một tia sáng kỳ lạ – mong manh nhưng không thể dập tắt.

Tử Khải tiến đến gần cô, ánh mắt dịu lại: “Em ổn không?”

Nhược Hy đáp khẽ: “Em không sao.”

Anh quay sang ban lãnh đạo, giọng trầm lạnh: “Từ bây giờ, mọi vấn đề liên quan đến Lâm Nhược Hy do tôi xử lý. Ai phản đối, có thể rời khỏi công ty ngay.”

Một phó giám đốc già lập bập: “Nhưng chủ tịch, truyền thông đang khủng hoảng… Nếu không xử lý kịp thời, cả công ty sẽ bị kéo xuống…”

Tử Khải ngắt lời, giọng sắc như dao: “Ai muốn rút lui, cứ việc. Tôi không cần những kẻ chỉ biết chạy trốn.”

Không ai lên tiếng. Cả phòng chìm trong căng thẳng.

Gia Bảo ghé sát Nhược Hy, thì thầm: “Tử Khải đúng là bá đạo thật.”

Nhược Hy mím môi, ánh mắt lấp lánh cảm kích xen lẫn lo âu. Cô hiểu, khi Tử Khải đã đứng ra, mọi thứ sẽ thay đổi – nhưng cái giá phải trả cho việc đối đầu với cả truyền thông và thế lực ngầm chưa bao giờ rẻ.

***

Trưa hôm đó, buổi họp báo khẩn cấp được tổ chức. Phòng hội trường lớn chật kín phóng viên, máy quay, ánh đèn chớp nháy không ngừng. Trước phông nền in tên công ty và dòng chữ “Lâm Nhược Hy”, mọi ánh mắt đổ dồn về phía cửa.

Gia Bảo thấp giọng: “Em chỉ cần nói sự thật, còn lại để chị và Tử Khải lo.”

Nhược Hy gật đầu, hít sâu, mắt nhìn thẳng vào gương. Gương mặt thanh khiết, đôi mắt nâu vàng ánh lên vẻ kiên định.

Cánh cửa bật mở. Tử Khải xuất hiện đầu tiên, ánh mắt lạnh lùng quét qua hội trường. Anh đứng giữa, Nhược Hy bên phải, Gia Bảo bên trái.

Một phóng viên trẻ giơ micro: “Lâm Nhược Hy, cô xác nhận những bức ảnh về quá khứ lan truyền trên mạng là thật chứ?”

Nhược Hy nhìn thẳng vào ống kính, giọng rõ ràng: “Tôi xác nhận. Tôi từng sống trong trại trẻ mồ côi, là nạn nhân trong một vụ việc chưa từng được giải thích.”

Hội trường xôn xao. Người dẫn chương trình chen vào: “Có thông tin cô từng bị tổ chức dị năng bắt cóc, sau đó được trả về với hồ sơ mới. Cô có phản hồi gì?”

Nhược Hy không chùn bước: “Tôi là nạn nhân. Tôi không lựa chọn quá khứ của mình. Tôi không xấu hổ, và cũng không cho phép ai dùng điều đó để tấn công tôi.”

Một nữ phóng viên lên tiếng, giọng gay gắt: “Với quá khứ như vậy, cô nghĩ mình xứng đáng là hình mẫu cho giới trẻ?”

Tử Khải đột ngột lên tiếng, giọng trầm rắn rỏi: “Tôi khẳng định Lâm Nhược Hy không làm gì sai. Nếu ai còn tiếp tục lan truyền thông tin sai lệch, công ty sẽ kiện ra tòa. Từ bây giờ, mọi công kích cá nhân sẽ phải trả giá.”

Cả hội trường nín lặng. Không ai dám cãi lại.

Đúng lúc ấy, một bóng người bước lên từ cuối phòng: Phan Khánh Linh, mái tóc ngắn, ánh mắt sắc lạnh. Cô cầm micro, giọng bình tĩnh nhưng rắn rỏi: “Lâm Nhược Hy, nếu cô là nạn nhân, tại sao lại có ảnh cô đứng cạnh thành viên tổ chức dị năng? Cô có liên quan gì đến các vụ mất tích trẻ em năm đó?”

Hàng trăm ánh mắt dồn về phía Linh.Nhược Hy không né tránh, trả lời chậm rãi: “Tôi không nhớ hết những gì xảy ra. Nhưng tôi tin mình không phải đồng phạm. Nếu chị có bằng chứng, hãy đưa ra.”

Linh nhếch môi, rút USB: “Tôi có đoạn phim trích xuất từ camera trại trẻ năm đó. Tôi sẽ công khai toàn bộ.”

Cô ra hiệu, trợ lý bật màn hình lớn. Hình ảnh hiện lên: cô bé tóc đen dài, đôi mắt ngơ ngác bị kéo đi trong hành lang tối bởi hai người đàn ông áo choàng đen. Bóng một người đàn bà áo blouse trắng thoáng qua. Âm thanh hỗn loạn – tiếng khóc, tiếng la hét, tiếng cửa sắt đóng sầm.

Phòng họp bùng nổ. Phóng viên ghi hình, bàn tán ầm ĩ. Gia Bảo cắn môi, tay nắm chặt đến trắng bệch.

Tử Khải đứng dậy, khí chất quyền uy lan tỏa, ánh mắt lạnh băng nhìn thẳng vào Linh: “Cô muốn gì?”

Linh nhún vai, giọng đều đều: “Tôi muốn sự thật được phơi bày. Dù ai đứng sau cũng không ngăn được tôi.”

Tử Khải tiến lên, mắt lóe lên ánh kỳ lạ. Trước mắt anh, các sợi dây định mệnh trong phòng hiện ra: nhiều sợi đen kịt, trĩu nặng oán hận; một số đỏ rực tham vọng. Sợi dây giữa Linh và Nhược Hy căng như sắp đứt, hai đầu nhuốm màu đau thương.

Anh trầm giọng: “Cô không ngoài cuộc. Tôi biết dị năng của cô là gì.”

Linh khựng lại, ánh mắt loé lên kinh ngạc, rồi lạnh như thép: “Nếu anh biết, càng không nên cản tôi.”

Nhược Hy quan sát, trong lòng như có lửa đốt. Dị năng của Linh là nhìn thấy quá khứ qua ảnh, thao túng ký ức truyền thông – quyền lực đáng sợ nhất giới giải trí.

Cô lấy lại bình tĩnh, nhìn thẳng Linh: “Chị muốn gì ở tôi? Nếu cần lời xin lỗi, tôi sẵn sàng. Nếu muốn tôi biến mất, tôi sẽ cân nhắc. Nhưng đừng dùng quá khứ trẻ con làm công cụ trả thù.”

Linh thoáng khựng lại, đáy mắt thoáng đau đớn nhưng giấu nhanh sau nụ cười lạnh: “Em không hiểu đâu. Có những vết thương không bao giờ lành, và sự thật không thể chôn vùi bằng nước mắt.”

Đám đông ồn ào, một số phóng viên bắt đầu chất vấn động cơ của Linh, nguồn gốc loạt ảnh. Không khí hỗn loạn.

Tử Khải nâng micro, giọng vang dội: “Tôi nhắc lại – ai tiếp tục công kích cá nhân sẽ bị kiện. Đoạn phim này sẽ chuyển cho cơ quan chức năng điều tra, không phải để truyền thông phán xét.”

Anh nhìn Linh, mắt xám lạnh: “Cô có thể kiểm soát tin tức, nhưng không thể thao túng sự thật.”

Linh cười nhạt, quay đi, đám đông vội tách đường.

***

Bên ngoài, trời đổ mưa. Lâm Nhược Hy đứng tựa lan can hành lang, nhìn những giọt mưa lấp lánh trên nền xi măng lạnh. Gia Bảo đưa khăn giấy, giọng nghèn nghẹn: “Em đừng tự trách. Tử Khải sẽ bảo vệ em.”

Nhược Hy gật đầu, mắt nhìn xa xăm. Ký ức trỗi dậy: người đàn bà áo blouse, tiếng trẻ con khóc, những bàn tay kéo giật, mùi thuốc sát trùng. Tất cả trộn lẫn thành ác mộng cô không thể thoát.

Tử Khải bước tới, lặng lẽ đứng cạnh cô. Không cần lời, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, cho cô tựa vào.

“Em sợ không?” Anh hỏi, giọng ấm áp nhưng trầm nặng.

Cô lắc đầu: “Có anh, em không sợ gì hết.”

Anh siết nhẹ vai cô, mắt nhìn mưa rơi: “Anh sẽ không để ai tổn thương em nữa. Dù là truyền thông, hay dị năng.”

Trong cô, nỗi sợ chuyển thành quyết tâm.

***

Đêm đó, bản tin đặc biệt phát trên mọi kênh truyền hình. Chuyên gia, luật sư, nhà tâm lý tranh luận về vụ việc của Nhược Hy, ý kiến chia rẽ, người bảo vệ, kẻ chỉ trích. Nhưng không ai dám nhắc đến hai chữ “dị năng” – luật ngầm của giới thượng lưu.

Trong căn hộ nhỏ, Gia Bảo ngồi trước máy tính, tai nghe gắn chặt, gõ liên tục trên bàn phím. Cậu dùng dị năng Âm Vọng, bắt sóng từng cuộc hội thoại bí mật của các ông lớn truyền thông. Một đoạn ghi âm vang lên: “…Nếu Dương Tử Khải đã ra mặt, tốt nhất nên dừng lại. Hắn động thật, chẳng ai chống nổi đâu.”

Gia Bảo thở phào, mắt lóe tia vui mừng. Cậu gửi ghi âm cho Tử Khải kèm dòng chữ: “Một nửa đã chịu dừng. Nhưng Phan Khánh Linh vẫn chưa dừng tay.”

Ở một góc thành phố, Linh ngồi trong văn phòng, tay lướt trên màn hình điện thoại. Một tin nhắn ẩn danh hiện lên: “Cô làm tốt lắm. Nhưng mục tiêu không chỉ là Nhược Hy. Cánh cửa quá khứ đã mở – chuẩn bị cho bước tiếp theo.”

Linh nắm chặt điện thoại, ánh mắt bất an. Mọi thứ đang trôi khỏi tầm kiểm soát.

***

Đêm khuya. Trong phòng khách sạn, Nhược Hy ngồi bên cửa sổ, nhìn xuống thành phố sáng đèn. Tử Khải đứng phía sau, lặng im. Anh hiểu, dù đã công khai bảo vệ cô, trận chiến thực sự mới bắt đầu – nơi các sợi dây định mệnh chằng chịt chuẩn bị đứt gãy.

“Em không cần gồng mình nữa,” anh nói, giọng trầm khàn. “Anh sẽ đi cùng em, dù phía trước là vực sâu hay lửa cháy.”

Nhược Hy quay lại, nở nụ cười dịu dàng nhưng buồn bã: “Có anh, em không sợ. Nhưng nếu phải trả giá, em sẽ không lùi bước.”

Ngoài cửa kính, một tia sét rạch ngang bầu trời. Trên nóc tòa nhà đối diện, một bóng người cao gầy khoác áo choàng đen đứng bất động. Vũ Thiên Lạc, ánh mắt lạnh lẽo, môi nhếch lên thành nụ cười hiểm ác. Trong tay ông ta, những sợi dây định mệnh lấp lánh, giăng bẫy khắp thành phố.

Ông ta thì thầm: “Một mắt xích cuối cùng… Cuộc chơi chưa kết thúc.”

***

Sáng hôm sau, mạng xã hội dậy sóng với một đoạn ghi âm nặc danh: “Chúng tôi biết các người là dị nhân. Chúng tôi sẽ phơi bày sự thật.” Hàng nghìn bình luận, nghi ngờ, sợ hãi, những lời đồn về “người thao túng số phận” lan rộng.

Tử Khải đọc tin, ánh mắt lạnh lùng. Anh hiểu, bóng tối đã thực sự trỗi dậy. Một trận chiến mới đang chờ – không chỉ truyền thông, mà cả các thế lực dị năng ngầm đã chuyển động.

Ở góc phòng, Nhược Hy lặng lẽ nhìn chiếc vòng cổ bạc khắc ký hiệu định mệnh. Ký ức đêm định mệnh trỗi dậy, cô biết không thể trốn chạy nữa.

Cùng lúc, Linh nhận được một bức ảnh lạ: căn phòng tối, trên tường vẽ kín ký hiệu định mệnh, giữa phòng là chiếc mặt nạ bạc. Dòng chữ bên dưới: “Sự thật phơi bày, số phận định đoạt.”

Linh siết chặt điện thoại, linh cảm cơn bão mới đã tới gần.

Bên ngoài, thành phố vẫn lung linh ánh sáng, nhưng phía sau mặt nạ hào nhoáng ấy, những sợi dây vô hình bắt đầu rung chuyển, báo hiệu một cơn bão sắp ập đến.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.