Sợi Dây Định Mệnh

Chương 5: Âm Thanh Từ Không Gian Khác




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 5 miễn phí!

Gia Bảo ngồi dựa lưng vào chân bàn, khuôn mặt căng thẳng phản chiếu ánh sáng xanh nhạt từ màn hình máy tính bảng. Bên ngoài, tiếng còi xe và gió đêm lẫn vào nhau, tạo thành một bản nhạc nền bất an, nhưng không át nổi những âm thanh lạ lùng chỉ mình cậu nghe thấy. Những đoạn hội thoại bí mật, những câu nói rời rạc, tất cả hòa quyện thành một hỗn độn mờ tối trong đầu Gia Bảo. Mỗi nhịp tim như một hồi trống thúc giục: nguy hiểm đang đến gần.

Bên kia phòng, Nhược Hy co người trên sofa, tay giữ chặt chiếc điện thoại. Gương mặt cô tái nhợt, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên cường. Đèn trong phòng hắt bóng hai người lên tường, kéo dài như những chiếc bóng lặng lẽ chờ bùng nổ.

— Gia Bảo, có gì mới không? — Nhược Hy hỏi, giọng nhỏ nhưng rõ ràng.

Gia Bảo không đáp ngay. Cậu tháo kính, lau vội, rồi đeo lại, động tác như một nghi thức lấy lại bình tĩnh. Cậu mở phần mềm phân tích sóng âm đặc biệt, những dải sóng chồng lên nhau, không ngừng biến đổi. Cậu nhắm mắt, để dị năng “Âm Vọng” dẫn đường, nghe sâu vào tầng âm thanh mà người thường không thể nhận ra: tiếng cười nhạt, tiếng gõ kim loại, tiếng thì thầm như vọng về từ phía bên kia bức tường thực tại.

Bất chợt, một đoạn đối thoại cắt ngang tất cả:

— Cô ta đã nhớ lại. Nếu không xử lý kịp, mọi thứ sẽ vỡ trận.

— Đừng lo, Khánh Linh đã nắm điểm yếu. Sợi dây của cô ta vẫn nằm trong tay chúng ta. Một cú chạm, ký ức sẽ bị xóa sạch.

— Đừng quên Dương Tử Khải. Hắn là biến số nguy hiểm nhất. Phải chuẩn bị sẵn sàng.

— Có lệnh từ trên. Nếu cần, dùng Khế Ước Bóng Tối. Không ai được phép thoát.

Gia Bảo mở mắt, mồ hôi lạnh rịn trên trán. Cậu quay sang Nhược Hy, thì thào:

— Chị Hy, em vừa nghe thấy… Họ nhắc đến chị, đến cả anh Tử Khải và… Khế Ước Bóng Tối.

Nhược Hy siết chặt điện thoại, mặt biến sắc:

— Họ nói gì về em?

— Họ biết chị đang nhớ lại quá khứ. Họ cũng biết dị năng của chị vẫn bị phong ấn, và Khánh Linh là người nắm giữ bí mật của chị. Nếu chị lộ sơ hở, họ sẽ xóa ký ức của chị lần nữa. Và… có vẻ Vũ Thiên Lạc đã ra tay.

Lặng im bao trùm căn phòng. Tiếng tích tắc đồng hồ nghe như từng nhát búa gõ vào lòng người. Nhược Hy run nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn sáng lên sự kiên định.

— Em chắc không? Có thể họ chỉ tung tin giả?

— Không. Dị năng của em không nhầm được. Em nhận ra giọng của người của Khánh Linh, và cả một giọng lạ — rất có thể là thuộc hạ của Vũ Thiên Lạc. Họ đang lên kế hoạch nhắm vào chị và cả anh Khải.

Nhược Hy ôm vai, hơi thở ngắt quãng. Cô chưa từng nghĩ bí mật của mình lại mong manh đến vậy.

— Chị phải cực kỳ cẩn thận với Khánh Linh. Đừng để chị ta tiếp cận, cũng đừng để ai lạ chạm vào tay chị. Dị năng của chị là mục tiêu.

Nhược Hy gật đầu, ánh mắt u ám. Điện thoại rung lên, một tin nhắn lạ hiện ra: “Đừng tin ai ngoài người bên cạnh em.” Cô nhìn Gia Bảo, hỏi:

— Em gửi tin này à?

— Không. Em không nhắn gì cả.

Cả hai nhìn nhau, cảm giác bất an như bóng ma len lỏi vào không khí. Gia Bảo lại nhắm mắt, lần này âm thanh vọng về rõ ràng: “Đã đến lúc thu lưới. Đưa cô ta đến điểm hẹn. Nếu thất bại, xóa sạch ký ức, không để lại dấu vết.”

Gia Bảo bật dậy, giọng gấp:

— Có người định bắt cóc chị! Họ nói về “điểm hẹn”, chưa rõ là đâu, nhưng chắc chắn sẽ hành động sớm.

Nhược Hy sững người, ánh mắt lạc thần nhìn quanh. Cô thì thầm:

— Phải báo cho anh Tử Khải. Em không tự đối phó nổi chuyện này.

Gia Bảo gật đầu, rút điện thoại, bấm số Tử Khải.

***

Trong văn phòng phủ kính, Dương Tử Khải đang dõi mắt theo bảng hiển thị sợi dây định mệnh: những dải sáng lấp lánh, chằng chịt đan xen. Sợi dây của Nhược Hy nhạt màu nhưng nổi bật, quấn chặt lấy một sợi bạc — của chính anh. Điện thoại rung lên, anh bắt máy:

— Có chuyện gì?

— Anh Khải, nguy rồi. Em nghe được cuộc trò chuyện giữa các dị năng giả. Họ định bắt cóc chị Hy, xóa ký ức hoặc dùng Khế Ước Bóng Tối. Khánh Linh cũng liên quan. Anh phải đề phòng!

Tử Khải siết chặt điện thoại, ánh mắt sắc như dao. Anh nhìn xuống dòng xe bên dưới, quyết đoán:

— Đưa Nhược Hy tới chỗ tôi. Không để ai theo dõi. Tôi sẽ bảo vệ cô ấy.

Gia Bảo cúp máy, quay sang Nhược Hy:

— Thu dọn đồ đi ngay. Anh Khải sẽ lo mọi chuyện.

Nhược Hy không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ đứng dậy, nhét vội vài món cần thiết vào túi xách. Cô biết, mọi phút giây chậm trễ đều là mối hiểm họa.

***

Thang máy trôi xuống, Gia Bảo siết chặt nắm tay, mồ hôi rịn trên trán. Nhược Hy đứng bên, gương mặt bình tĩnh nhưng đôi môi cắn chặt. Khi cửa mở, cả hai hòa vào đám đông trong sảnh, phóng viên chen lấn, đèn flash chớp liên tục. Gia Bảo kéo Nhược Hy cúi đầu, lách qua dòng người, tiến nhanh ra ngoài.

Một chiếc xe đen đỗ sẵn ở lề đường, cửa bật mở. Tử Khải ngồi bên trong, đôi mắt xám lạnh quét qua từng bóng người.

— Lên xe.

Nhược Hy và Gia Bảo chui vào ghế sau. Xe lao đi, bỏ lại ánh đèn và tiếng hò hét phía sau. Bên trong, không khí lặng như tờ, chỉ có ánh sáng ngoài phố lướt qua cửa kính, kéo dài thành những vệt sáng như sợi dây định mệnh bị kéo căng.

Tử Khải lên tiếng:

— Chúng đã ra tay. Chúng ta không còn thời gian. Hy, em phải tin anh. Dù có chuyện gì, anh cũng sẽ bảo vệ em.

Nhược Hy nhìn anh, ánh mắt kiên quyết:

— Em tin anh. Nhưng Khánh Linh… nếu cô ta chạm vào em, em sợ mình sẽ mất tất cả.

Tử Khải nắm tay cô, ánh mắt lạnh nhưng quyết đoán:

— Nếu cần, anh sẽ tự tay cắt đứt sợi dây giữa em và Khánh Linh.

Gia Bảo vẫn chưa hết lo lắng. Cậu nhìn ra ngoài, lặng lẽ nói:

— Em sợ dị năng của mình bị lộ. Nếu họ biết em có thể nghe trộm, em sẽ là mục tiêu tiếp theo.

Tử Khải liếc qua kính chiếu hậu:

— Không ai được phép động vào em. Từ giờ, mọi liên lạc phải qua anh. Gia Bảo, không được sử dụng dị năng khi không có anh hoặc Nhược Hy.

Gia Bảo gật đầu, lòng trĩu nặng. Dị năng từng cứu nhóm khỏi bao phen nguy hiểm, nhưng giờ lại là con dao hai lưỡi.

Xe dừng lại trước biệt thự ngoại ô. Tường cao, cổng sắt kiên cố, camera quét liên tục. Tử Khải dẫn cả nhóm vào trong, khóa cửa, bật hệ thống an ninh. Trong phòng khách, ánh đèn dịu nhẹ chiếu lên khuôn mặt mỗi người, kéo dài bóng họ trên nền gạch lạnh.

Tử Khải ngồi xuống, giọng trầm:

— Chúng ta phải lên kế hoạch. Hy, tuyệt đối tránh Khánh Linh. Gia Bảo, giám sát toàn bộ tín hiệu lạ quanh đây. Có gì báo ngay cho anh.

Nhược Hy lặng đi một lúc, rồi hỏi khẽ:

— Nếu không tránh được, nếu buộc phải tiếp xúc với Khánh Linh thì sao?

Tử Khải nhìn cô, giọng lạnh băng:

— Khi đó, anh sẽ dùng dị năng. Nếu cần thiết, anh sẵn sàng cắt đứt mọi sợi dây liên kết giữa em và thế giới này.

Không ai nói gì thêm. Không khí căng như dây đàn.

Gia Bảo chợt lắng nghe, dị năng lại trỗi dậy. Tiếng cười lạnh của Vũ Thiên Lạc vang lên:

— Đừng tưởng có thể trốn mãi. Sợi dây định mệnh của các ngươi đã nằm trong tay ta.

Gia Bảo rùng mình, ghi âm lại đoạn sóng vừa nghe được. Cậu báo với Tử Khải:

— Em nghe thấy tiếng của Vũ Thiên Lạc. Ông ta nói sợi dây của chúng ta đã nằm trong tay ông ấy.

Tử Khải siết quai hàm, mắt ánh lên tia lạnh hiếm thấy. Anh bước vào phòng làm việc, hai người kia theo sát. Anh bật hệ thống hiển thị sợi dây định mệnh: những sợi mờ ảo, quấn chặt tên từng người. Sợi dây của Nhược Hy rung dữ dội, những vệt tối len lỏi vào từng mắt xích.

Gia Bảo hoảng hốt:

— Sợi dây đang bị bóng tối xâm nhập.

Nhược Hy ôm vai, lạnh buốt từ gáy xuống.

Tử Khải nhìn chằm chằm vào điểm giao giữa sợi dây của anh và Nhược Hy. Anh hiểu, Vũ Thiên Lạc đã can thiệp. Nếu không phá được mắt xích này, cả hai sẽ bị cuốn vào vòng xoáy định mệnh.

— Em có thể xác định vị trí của họ qua sóng âm không?

Gia Bảo lắc đầu:

— Họ dùng thiết bị gây nhiễu. Em chỉ nghe được đoạn rời rạc, không xác định được vị trí.

Tử Khải ngẫm nghĩ, rồi hỏi:

— Có nghe được gì về Khánh Linh không? Cô ta thực sự đứng về phía nào?

Gia Bảo tập trung, dị năng dẫn cậu đi sâu vào tầng sóng khác. Tiếng Khánh Linh lạnh lùng vang lên:

— Tôi chỉ cần kiểm soát thông tin. Nhược Hy là con bài cuối cùng. Nếu cần, tôi sẽ tự ra tay.

Một giọng đàn ông chen vào:— Cô định phản bội Vũ Thiên Lạc?

Khánh Linh cười nhạt:

— Trong thế giới này, chỉ kẻ mạnh mới sống sót. Tôi chọn phe có lợi cho mình.

Gia Bảo kể lại, Tử Khải gật đầu:

— Cô ta là cáo già. Đừng tin ai ngoài chính mình.

Nhược Hy nhớ lại ánh mắt sắc lạnh của Khánh Linh trong buổi phỏng vấn gần đây. Lúc đó, cô đã cảm thấy có điều gì bất thường, giờ thì mọi thứ đã rõ.

***

Đêm trôi chậm, ba người chia nhau cảnh giác. Gia Bảo ôm máy tính, dò từng tín hiệu lạ. Nhược Hy ngồi bên cửa sổ, mân mê sợi dây chuyền cũ. Tử Khải đứng bên bàn, mắt dán vào bản đồ sợi dây định mệnh, tính toán từng bước đi.

Một tin nhắn mới xuất hiện trên điện thoại Nhược Hy: “Sáng mai, đến phim trường A. Một mình. Nếu không, mọi bí mật sẽ bị phơi bày.”

Cô đưa cho Tử Khải xem. Anh đọc lướt, mắt tối lại:

— Đây là bẫy. Nhưng không đi, chúng sẽ tung hê mọi chuyện.

Gia Bảo chen vào:

— Để em đi thay chị. Họ đâu biết mặt em.

Tử Khải lắc đầu:

— Chúng nhắm vào dị năng của Nhược Hy. Cô ấy mới là mục tiêu.

Nhược Hy cắn môi:

— Em sẽ đi. Nhưng anh phải ở gần. Nếu có chuyện gì, đừng để em mất ký ức.

Tử Khải dịu giọng:

— Anh hứa.

***

Gần sáng, Gia Bảo vẫn thao thức. Cậu lướt qua các sóng âm, hy vọng tìm thêm manh mối. Bất ngờ, một tiếng rít lạ xuyên vào óc, kéo cậu vào khoảng không vô định. Ở đó, tiếng Vũ Thiên Lạc vang lên rõ mồn một:

— Âm Vọng… Đừng tưởng ta không biết ngươi đang nghe trộm. Đã đến lúc trả giá.

Gia Bảo choàng tỉnh, mồ hôi lạnh ướt lưng. Dị năng của cậu đã bị phát hiện. Cậu run rẩy ghi chú lại: “Vũ Thiên Lạc đã biết về Âm Vọng. Nguy hiểm cận kề.”

***

Sáng, không khí trong biệt thự căng đặc. Nhược Hy khoác áo, chỉnh lại lớp trang điểm che đi vẻ mệt mỏi. Tử Khải kiểm tra hệ thống an ninh, dặn Gia Bảo bám sát các nguồn tín hiệu.

Trước cửa, Nhược Hy nhìn sâu vào mắt hai người đàn ông: một là chỗ dựa, một là tri kỷ. Cô nói nhỏ:

— Nếu em không trở về… đừng tìm em. Hãy sống tiếp.

Gia Bảo nghẹn ngào:

— Chị đi rồi, ai bảo vệ em?

Tử Khải nắm tay cô:

— Em sẽ trở về. Anh không cho phép sợi dây nào cắt đứt em khỏi thế giới này.

Nhược Hy mỉm cười, ánh mắt ánh lên quyết tâm. Cô biết, mình phải đối mặt với định mệnh, dù phía trước là vực sâu.

***

Xe lăn bánh hướng về phim trường. Bầu trời xám xịt, ánh nắng bị mây dày che khuất. Trên đường, Gia Bảo nhận được một tín hiệu lạ, sóng âm đứt đoạn:

— …sẵn sàng… không để cô ta thoát…

Cậu lập tức báo với Tử Khải.

— Có người chờ sẵn ở phim trường. Chúng không định để chị Hy rời đi dễ dàng.

Tử Khải gật đầu, mắt lạnh băng:

— Để anh lo. Gia Bảo, hỗ trợ từ xa. Hy, đừng rời khỏi tầm mắt anh.

Nhược Hy gật đầu, lòng nặng trĩu. Nhưng cô biết, sau lưng mình là những người yêu thương, là tất cả ký ức và số phận đang bị thử thách.

***

Phim trường A hiện ra, vắng lặng một cách bất thường. Không bóng người, chỉ có gió thổi hun hút qua hành lang dài. Nhược Hy bước xuống xe, ngẩng đầu nhìn về phía cánh cửa lớn, nơi ánh sáng lập lòe hắt ra từ bên trong.

Tử Khải sát bên, tay nắm chặt sợi dây định mệnh vô hình chỉ anh mới thấy. Gia Bảo ở lại trên xe, mắt dán vào màn hình phân tích sóng âm, tai nghe gắn chặt, dị năng căng như dây đàn.

Ngay khi Nhược Hy vừa vào, một bóng người xuất hiện từ bóng tối — Phan Khánh Linh, thần thái sắc sảo, môi cong lên nụ cười nửa miệng.

— Đến rồi à? Tôi chờ em lâu lắm rồi, Nhược Hy.

Nhược Hy đứng thẳng, mắt không còn sợ hãi:

— Nếu chị muốn đe dọa tôi, tôi đã không đến. Chị muốn gì?

Khánh Linh cười nhạt, mắt lạnh như băng:

— Tôi chỉ muốn một điều: ký ức của em. Đưa nó cho tôi, hoặc tôi sẽ phơi bày mọi bí mật. Em tự chọn.

Tử Khải tiến lên, giọng trầm:

— Cô không có quyền đe dọa Nhược Hy. Nếu còn dám động đến cô ấy, tôi sẽ cắt đứt mọi liên kết của cô với thế giới này.

Khánh Linh không nao núng, mắt lướt qua Tử Khải rồi dừng ở Nhược Hy:

— Em biết tôi là ai mà, đúng không? Dị năng của tôi có thể phơi bày quá khứ bất kỳ ai. Nhưng tôi cũng có điểm yếu. Nếu em hợp tác, tôi giữ bí mật cho em. Còn không, em sẽ biến mất khỏi showbiz chỉ trong một nốt nhạc.

Nhược Hy nhìn thẳng vào mắt Khánh Linh:

— Chị không phải người duy nhất biết bí mật. Tôi cũng biết quá khứ của chị. Chúng ta đều là con rối trong tay kẻ khác. Chị chắc mình sẽ không bị phản bội?

Khánh Linh thoáng giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản:

— Em khôn ngoan hơn tôi nghĩ. Nhưng lần này, tôi không đến để mặc cả. Vũ Thiên Lạc đã ra lệnh. Nếu em không giao ký ức, cả em và Tử Khải đều sẽ phải trả giá.

Đúng lúc ấy, trong tai Gia Bảo vang lên sóng âm hỗn loạn. Cậu hét qua bộ đàm:

— Anh Khải, chị Hy, có người đang tiếp cận từ phía sau!

Tử Khải quay lại, kéo Nhược Hy lùi sát tường. Bốn bóng người mặc đồ đen xuất hiện, mỗi người mang ký hiệu lạ trên cổ tay — dấu hiệu của tổ chức dị năng ngầm.

Khánh Linh lùi lại, ánh mắt toan tính:

— Tôi không liên quan. Các người tự xử lý đi.

Một trong bốn kẻ lên tiếng, giọng lạnh:

— Nhược Hy, giao ký ức ra đây. Hoặc chúng tôi sẽ lấy nó bằng mọi giá.

Tử Khải bước lên, đôi mắt xám bạc sáng rực, sợi dây định mệnh trong tay anh căng như sắp đứt:

— Muốn lấy cô ấy, phải bước qua xác tôi.

Không khí đặc quánh, những sợi dây định mệnh trong mắt Tử Khải dao động dữ dội. Bốn kẻ áo đen tản ra, vây chặt hai người.

Nhược Hy nắm chặt tay Tử Khải, ánh mắt quyết liệt. Dị năng trong cô như muốn bùng nổ, nhưng phong ấn vẫn chưa được tháo bỏ. Cô biết, nếu để cảm xúc lấn át, ký ức của chính mình cũng có thể tan biến.

Gia Bảo trong xe nghe rõ từng tiếng động, từng hơi thở căng thẳng qua bộ đàm. Cậu run rẩy, nhưng không ngừng dò tần số, mong tìm điểm yếu của kẻ địch.

Khánh Linh lặng lẽ lùi lại, mắt lấp lánh nguy hiểm. Cô biết, chỉ cần một sơ hở, mọi thứ sẽ sụp đổ.

Bên trong, tiếng bước chân vang vọng, hòa vào tiếng thở gấp. Bốn kẻ áo đen đồng loạt rút thiết bị phát sáng kỳ lạ, chĩa về phía Nhược Hy.

Tử Khải siết chặt sợi dây định mệnh, chuẩn bị tung ra sức mạnh cuối cùng. Đúng lúc ấy, một tiếng nổ nhỏ vang lên, ánh sáng chớp lóa che mờ mọi thứ.

Mọi âm thanh bỗng im bặt, chỉ còn tiếng vọng số phận lặng lẽ kéo dài trong không gian.

***

Ngoài xe, Gia Bảo ôm tai, máu rỉ ở khóe miệng. Dị năng “Âm Vọng” bị phản kích, đầu cậu choáng váng, nhưng vẫn cố bám lấy ý thức. Trong tiếng ù đặc, một câu nói cuối vang lên như phán quyết:

— Trò chơi chỉ vừa bắt đầu.

Bên trong phim trường, bóng tối nuốt trọn mọi hình bóng, để lại một dấu hỏi lớn treo lơ lửng giữa lằn ranh sinh tử.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.