1
Nhược Hy ngồi lặng bên khung cửa kính, ánh đèn thành phố quét qua khuôn mặt trắng mịn của cô, phản chiếu nỗi bất an trong đáy mắt. Từ sau sự cố video, mọi thứ ngoài kia vẫn vận hành bình thường, nhưng trong căn hộ này, không khí trở nên đặc quánh. Gia Bảo vừa dứt một cuộc gọi, mặt cắt không còn giọt máu: “Chị Hy, có tín hiệu lạ trên tần số bảo mật. Ai đó đang lần tìm vị trí của chị.”
Tử Khải đứng sát cửa sổ, mắt xám lạnh lóe lên tia sắc lạnh. Anh gật đầu nhanh với Gia Bảo: “Cắt hết mạng, đóng kín cửa, kéo rèm. Từ giờ, không ai ra ngoài, kể cả bảo vệ dưới sảnh.”
Gia Bảo lập tức rút laptop, thao tác điên cuồng. Những dòng mã chạy dài trên màn hình, phản chiếu ánh mắt căng thẳng của cậu. Tử Khải tiến lại gần Nhược Hy, giọng trầm tĩnh: “Có chuyện gì xảy ra, chỉ cần ở sau lưng tôi.”
Nhược Hy muốn hỏi điều gì, nhưng chưa kịp cất lời thì bóng đèn vụt tắt, căn phòng chìm vào bóng tối sâu thẳm. Tiếng gió lùa khe cửa, tiếng bước chân nặng nề ngoài hành lang. Không gian thu nhỏ lại, chỉ còn hơi thở dồn dập.
Gia Bảo thì thầm run rẩy: “Khóa an ninh… vừa bị phá.”
Tử Khải siết chặt con dao nhỏ trong tay áo, ánh mắt tập trung. Trong mắt anh, một sợi dây bạc lấp lánh hiện lên, chạy từ cửa chính đến một điểm mờ ảo xa xăm.
Cửa bật mở. Một người đàn ông cao lớn, khoác áo hoodie đen, khẩu trang che kín mặt, bước vào lặng lẽ. Đôi mắt vàng nhợt ánh lên dưới ánh đèn đường hắt vào, lạnh lẽo như thú săn mồi. Không khí quanh hắn như đông lại.
Tử Khải chắn trước Nhược Hy, giọng sắc lạnh: “Ai sai anh tới?”
Gã không đáp, chỉ nhếch môi. Bàn tay hắn vung lên, một bóng đen như lưỡi dao phóng thẳng về phía Nhược Hy. Tử Khải kéo cô ngã xuống sàn, đồng thời vung tay chạm vào không trung. Sợi dây bạc trong mắt anh lập tức rực sáng, bẻ quặt bóng đen lệch hướng, găm thẳng vào tường, để lại vệt cháy xém.
Gã sát thủ khựng lại, kinh ngạc. Đôi mắt hắn chuyển sang sắc đỏ, giọng khàn đặc: “Cậu cũng là dị năng giả.”
Tử Khải đứng dậy, lặng lẽ chắn trước Nhược Hy: “Rút lui, hoặc trả giá.”
Gã bật cười khan, lao tới như cơn gió. Tử Khải đẩy Nhược Hy lùi vào góc, rồi đối mặt. Bàn tay gã lại vung lên, một lưỡi bóng tối nhắm thẳng ngực Tử Khải. Nhưng lần này, anh không tránh, mà túm lấy một sợi dây mảnh vô hình. Sợi dây ấy phát sáng kỳ lạ, quấn chặt cổ tay gã sát thủ.
Gã lảo đảo, vùng vẫy trong tuyệt vọng. Càng giãy, sợi dây càng siết chặt, khiến hắn nghẹt thở. Nhược Hy nín thở nhìn cảnh tượng phi thực trước mắt, Gia Bảo cũng sững sờ không tin nổi.
Gã sát thủ lắp bắp: “Dương Tử Khải… sợi dây định mệnh…”
Tử Khải siết chặt tay, lạnh lùng: “Ai là chủ của anh?”
Gã rít lên, mắt đỏ ngầu: “Không ai chống nổi Khế Ước Bóng Tối… Vũ Thiên Lạc sẽ tìm đến các người… không ai thoát được đâu…”
Sợi dây trong mắt Tử Khải phát sáng dữ dội. Gã sát thủ gục xuống, hơi thở đứt quãng. Đúng lúc đó, Nhược Hy cảm thấy một luồng khí lạnh xuyên qua người, hình ảnh mờ ảo ùa về: một căn phòng tối, bóng người quỳ rạp dưới chân kẻ áo choàng đen, mái tóc bạc, ánh mắt như rắn độc. Kẻ đó thì thầm: “Tìm Nhược Hy. Đem cô ta về. Ai thất bại, tự chặt sợi dây của mình.”
Nhược Hy choáng váng, khuỵu xuống. Tử Khải vội đỡ lấy cô. Gia Bảo lao tới, hoảng hốt: “Chị Hy, chị không sao chứ?”
Nhược Hy mở mắt, giọng khàn đặc: “Em… thấy gì đó… hắn gọi tên em…”
Gã sát thủ trên sàn cố ngóc đầu, hướng ánh mắt tuyệt vọng về phía Nhược Hy: “Cô… là chìa khóa…”
Tử Khải không để hắn nói hết, kéo mạnh sợi dây. Ánh sáng lóe lên, gã ngã gục bất tỉnh. Căn phòng trở lại yên lặng, chỉ còn tiếng tim đập dồn dập.
2
Gia Bảo run rẩy nhìn Nhược Hy, giọng gần như lạc đi: “Chị Hy… đây là dị năng thật sao? Tại sao lại đáng sợ đến vậy?”
Nhược Hy ôm lấy cánh tay, cảm giác lạnh giá vẫn bám riết. Tử Khải ngồi đối diện cô, ánh mắt nghiêm nghị: “Có những thứ em không nên biết quá sớm. Nhưng bây giờ, em đã bị cuốn vào rồi.”
Cô nhìn thẳng vào anh: “Anh cũng là một trong số họ?”
Anh gật đầu, giọng trầm: “Anh nhìn thấy sợi dây số phận nối liền mọi người. Có thể chạm, bẻ cong, thậm chí cắt đứt.”
Gia Bảo ngơ ngác: “Như… truyền thuyết sợi dây đỏ?”
Tử Khải nhếch môi: “Truyền thuyết chỉ là lớp vỏ. Thế giới này có nhiều người sở hữu dị năng. Nhưng càng mạnh, càng nguy hiểm. Có những tổ chức chuyên săn lùng, thao túng, thậm chí tiêu diệt dị năng giả.”
Nhược Hy cúi đầu, những câu hỏi cũ lại dội về: vì sao cô luôn có cảm giác ký ức bị chắp vá? Vì sao đôi khi chỉ một cái chạm, người khác như quên mất chính mình?
Cô ngẩng lên: “Tại sao lại nhắm vào em?”
Tử Khải nhìn cô thật lâu, mắt xám sâu thẳm: “Dị năng của em đặc biệt, có thể xóa ký ức, khuếch đại hoặc hấp thụ. Vũ Thiên Lạc muốn sở hữu nó.”
Gia Bảo chen vào: “Còn Khánh Linh thì sao? Tổng biên tập cũng là dị năng giả?”
Tử Khải gật đầu: “Cô ta nhìn thấy quá khứ qua ảnh. Nhưng so với Vũ Thiên Lạc, vẫn chỉ là con cờ.”
Không gian lặng như tờ. Bên ngoài, tiếng còi xe cứu thương vang xa, như một nhắc nhở trớ trêu về sự tồn tại của thế giới bình thường.
Nhược Hy nhìn gã sát thủ, lòng dấy lên cảm giác bất an: “Anh ấy… chết rồi à?”
Tử Khải lắc đầu: “Anh chỉ cắt tạm sợi dây ý thức. Khi tỉnh lại, hắn không nhớ gì, nhưng vẫn sống.”
Gia Bảo thở phào, ánh mắt vẫn chưa hết bàng hoàng.
3
Nhược Hy lặng lẽ đứng dậy, tiến đến cửa sổ. Thành phố vẫn sáng đèn, phía dưới là dòng người vô tư không hay biết cơn bão dị năng vừa quét qua trên đầu họ. Thế giới của cô đã vĩnh viễn thay đổi.
Tử Khải bước đến, đứng cạnh cô, giọng trầm ấm nhưng dứt khoát: “Từ nay, em không còn là người ngoài cuộc.”
Cô nhìn anh, mắt nâu ánh vàng dâng lên ý chí: “Em muốn biết hết. Không muốn bị giấu trong bóng tối.”
Tử Khải nhìn cô, dịu dàng thoáng qua trong mắt: “Anh sẽ kể, nhưng trước mắt, em phải tuyệt đối nghe lời anh. Đừng chạm vào ai lạ, đừng ra ngoài một mình. Kẻ săn dị năng sẽ không dừng lại.”
Gia Bảo chen ngang: “Chúng ta phải làm gì tiếp theo? Ở đây không an toàn.”
Tử Khải gật đầu: “Sáng mai chuyển nơi ở. Anh đã bố trí người canh gác quanh khu này.”
Gia Bảo nuốt nước bọt: “Tên sát thủ này thì sao?”
Tử Khải đáp gọn: “Anh xử lý.”
Nhược Hy nhìn gã sát thủ, trong mắt không còn đơn thuần là sợ hãi mà còn có nét tò mò và băn khoăn. Cô nhớ lại khoảnh khắc bàn tay lạnh lẽo ấy hướng về mình, cảm giác như lớp ký ức bị phong ấn vừa rạn nứt.
Cô hỏi nhỏ: “Dị năng… có bị lấy mất không?”
Tử Khải trầm ngâm: “Có. Nhưng phải trả giá rất lớn. Vũ Thiên Lạc từng dùng khế ước bóng tối để cướp dị năng của nhiều người. Hắn nhắm vào em vì dị năng của em có thể xóa ký ức — quyền lực tối thượng.”
Nhược Hy rùng mình, bàn tay siết chặt.
4
Đêm khuya. Nhược Hy nằm trên ghế sofa, mắt mở trừng nhìn trần nhà. Tiếng Gia Bảo lục đục kiểm tra ổ khóa, tiếng Tử Khải nói chuyện điện thoại ngoài ban công, tất cả đều khiến cô không thể yên lòng.
Một luồng khí lạnh bất chợt lướt qua. Cô có cảm giác mơ hồ như sợi tơ mảnh vương trên cổ tay mình, quấn nhẹ quanh ngón tay. Nhấc tay lên, không có gì cả. Nhưng cảm giác ấy không tan đi.
Cô thì thầm: “Sợi dây định mệnh…”
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu: nếu cô có dị năng, nếu ký ức từng bị thao túng, có lẽ cô cũng từng là công cụ trong tay ai đó.
Tiếng bước chân nhẹ vang lên. Tử Khải ngồi xuống bên cô, mắt đã dịu lại: “Không ngủ được sao?”
Cô lắc đầu, giọng nhỏ: “Nếu một ngày anh phải chọn giữa em và chính mình, anh sẽ làm gì?”
Anh lặng im, mắt tối lại, rồi cúi đầu: “Có những điều anh không thể trả lời. Nhưng anh sẽ không để ai làm hại em.”
Cô khẽ cười, lòng dịu đi phần nào.
5
Sáng hôm sau, trời hửng nắng. Tử Khải đã chuẩn bị xe, tài xế đợi sẵn dưới hầm. Gia Bảo thu dọn đồ đạc, mắt vẫn dán vào điện thoại, kiểm tra thông tin ngầm liên tục.
Cả ba vừa bước ra khỏi thang máy, nhóm bảo vệ mặc thường phục tiến tới hộ tống. Tử Khải kín đáo ra hiệu, họ chia làm hai nhóm: một đi trước dò đường, một theo sát sau.Xe lăn bánh lặng lẽ. Gia Bảo ngồi ghế phụ, liếc kính chiếu hậu: “Có hai xe lạ bám theo, hành động như đang săn người.”
Tử Khải rút điện thoại, gửi mã lệnh. Chưa đầy năm phút, hai chiếc xe lạ biến mất ở ngã tư.
Nhược Hy ngồi sát cửa, nhìn dòng xe nhộn nhịp ngoài phố: “Tử Khải, anh từng gặp Vũ Thiên Lạc chưa?”
Anh trầm ngâm: “Có. Nhiều năm trước, hắn từng muốn thu phục anh. Anh từ chối, từ đó trở thành mục tiêu săn lùng.”
Gia Bảo quay lại, mắt sáng lên: “Anh cũng là mục tiêu?”
Tử Khải gật đầu, môi nhếch lạnh lẽo: “Ở thế giới này, không thuộc về bầy đàn thì là con mồi.”
Nhược Hy im lặng, trong đầu vang vọng giấc mơ kỳ lạ đêm qua: cánh cửa đóng kín, tiếng trẻ con khóc, bóng người tóc bạc đứng ngoài, tay cầm sợi dây đen sì.
6
Căn hộ mới nằm trên tầng cao, bảo mật nhiều lớp, thuộc sở hữu Dương gia. Vừa bước vào, Nhược Hy đã cảm nhận sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Gia Bảo kiểm tra lại mọi góc phòng, xác nhận không có thiết bị nghe lén. Tử Khải đứng bên cửa sổ, mắt nhìn xa xăm.
Nhược Hy đến cạnh anh: “Anh đã sống với dị năng này bao lâu?”
Giọng anh đều đều: “Từ năm mười hai tuổi. Khi sợi dây nối anh với mẹ bị cắt đứt.”
Cô lặng đi, không hỏi thêm. Gia Bảo lao vào, thì thầm: “Có tin mới. Mạng xã hội rộ lên tin: ‘Minh tinh Lâm Nhược Hy liên hệ giới dị năng, từng thao túng ký ức người khác.’”
Tử Khải cau mày: “Ai phát tán?”
Gia Bảo lắc đầu: “Nguồn gốc ẩn rất sâu, chắc là tổ chức ngầm.”
Tử Khải nói dứt khoát: “Xóa hết mọi dấu vết về Nhược Hy trên các nền tảng lớn. Nếu cần, dùng quyền lực truyền thông của Dương gia.”
Gia Bảo gật đầu, lao vào xử lý.
Nhược Hy nhìn anh, giọng nhẹ: “Nếu cả thế giới chống lại em, anh vẫn đứng bên em chứ?”
Anh không đáp, chỉ đặt tay lên vai cô, siết nhẹ như một lời cam kết thầm lặng.
7
Đêm ấy, Nhược Hy mơ thấy mình chạy trong mê cung tối om, phía sau là tiếng bước chân gấp gáp. Cô ngoái lại, thấy gã sát thủ ban chiều, mắt vàng nhợt nhạt, miệng lặp đi lặp lại: “Chìa khóa… ký ức… sợi dây… Nếu cô nhớ lại, không ai sống sót…”
Cô choàng tỉnh, mồ hôi lạnh vã ra. Bên ngoài, thành phố vẫn chìm trong biển đèn vàng.
Cô khoác áo, lặng lẽ ra phòng khách. Tử Khải ngồi một mình, mắt hướng về phía xa xăm. Anh hỏi nhỏ: “Không ngủ được?”
Cô gật đầu, ngồi xuống cạnh anh.
Anh chậm rãi: “Có những thứ… càng biết càng khó thoát.”
Cô nhìn anh, giọng nghẹn: “Em không muốn trốn nữa. Nếu phải đối diện, em muốn làm cùng anh.”
Anh bất ngờ kéo cô vào lòng, siết chặt. Trong vòng tay anh, cô nghe tim mình đập rối loạn — vừa sợ, vừa chờ đợi.
Một tiếng còi xe hú ngoài phố, kéo cả hai về thực tại. Tử Khải buông cô, mắt lạnh lại: “Từ mai, chúng ta chủ động điều tra tổ chức dị năng ngầm. Không thể mãi bị động.”
Nhược Hy gật đầu, ánh mắt sáng lên quyết tâm.
8
Sáng hôm sau, báo chí lại ngập tràn tiêu đề giật gân: “Nữ minh tinh và bóng tối quá khứ”, “Ký ức bị đánh cắp — Lâm Nhược Hy là ai?”. Trên mạng, những tài khoản ẩn danh đăng tải thông tin bịa đặt, kèm hình ảnh cũ của cô ở cô nhi viện.
Gia Bảo nghiến răng: “Có người muốn triệt hạ chị Hy. Mấy tin này chỉ có thể lấy từ hệ thống bị rò rỉ — hoặc tổ chức ngầm, hoặc Khánh Linh.”
Tử Khải hỏi: “Có cách nào truy vết?”
Gia Bảo gật đầu: “Em thử dùng dị năng nghe lén các kênh nội bộ giải trí.”
Cậu ngồi bệt xuống sàn, nhắm mắt, hai tay chụp tai. Một lúc sau, Gia Bảo mở mắt, giọng thấp: “Em nghe tiếng Khánh Linh. Chị ta đang bàn với ai đó về ‘giao dịch ký ức’, ‘khế ước bóng tối’, ‘chìa khóa định mệnh’.”
Nhược Hy lẩm nhẩm: “Chìa khóa… họ nghĩ em là chìa khóa?”
Tử Khải nhìn cô, mắt lóe nghi hoặc: “Có lẽ dị năng của em là mắt xích cuối cùng trong kế hoạch của Vũ Thiên Lạc. Nếu đúng, hắn sẽ không dừng lại ở việc phái sát thủ đơn lẻ.”
Gia Bảo lo lắng: “Chúng ta làm gì?”
Tử Khải dứt khoát: “Tìm gặp Khánh Linh. Nếu cô ta nắm thông tin, chúng ta phải đi trước một bước.”
Nhược Hy gật đầu. Dù sợ, cô biết mình không còn đường lùi.
9
Buổi tối, ba người cải trang rời căn hộ, hòa vào dòng người trung tâm thành phố. Bên ngoài một quán cà phê nhỏ, Khánh Linh đã ngồi chờ, ánh mắt sắc lạnh, thần thái bất cần.
Tử Khải kéo ghế, ngồi đối diện. Gia Bảo ngồi sát Nhược Hy, cảnh giác.
Linh nhấp cà phê, môi cong nhẹ: “Các người đến nhanh thật. Nghĩ tôi không biết à?”
Tử Khải đáp: “Chúng ta không còn thời gian. Cô muốn gì?”
Linh liếc Nhược Hy, giọng nhấn nhá: “Tôi muốn nhìn thấy sợi dây của cô ta. Muốn biết vì sao Vũ Thiên Lạc phải đích thân ra tay.”
Nhược Hy nhìn thẳng vào mắt Linh: “Tôi không phải công cụ của ai.”
Linh cười nhạt: “Ngây thơ quá. Hoặc là kẻ săn, hoặc là con mồi.”
Gia Bảo chen vào: “Chị cũng từng là nạn nhân. Chị muốn trở thành kẻ đi săn sao?”
Linh lặng đi, mắt ánh lên nỗi đau, rồi lạnh lại: “Tôi không có lựa chọn. Vũ Thiên Lạc nắm giữ quá khứ của tôi. Không hợp tác, tôi sẽ mất tất cả.”
Tử Khải nhìn Linh, giọng sắc như dao: “Vậy cùng chung một kẻ thù. Nếu muốn tự do, đứng về phía chúng tôi.”
Linh cười khẩy: “Trên đời chỉ có quyền lực. Tôi giúp các người với điều kiện: bảo vệ tôi khỏi Khế Ước Bóng Tối.”
Tử Khải gật đầu: “Được. Nhưng cô phải giao toàn bộ thông tin về kế hoạch của Vũ Thiên Lạc.”
Linh chần chừ, rồi lấy ra một USB, đặt lên bàn: “Trong này có dữ liệu các dị năng giả bị săn lùng gần đây, cả vị trí các ‘điểm giao’ — nơi sợi dây định mệnh hội tụ. Vũ Thiên Lạc sẽ ra tay ở đó.”
Gia Bảo vội cất lấy, gật đầu với Tử Khải.
Nhược Hy hỏi nhỏ: “Tại sao lại là tôi?”
Linh nhìn cô, ánh mắt phức tạp: “Cô là người duy nhất có thể xóa dấu vết khế ước bóng tối. Nếu cô nhớ lại quá khứ thật, cả hệ thống dị năng ngầm sẽ sụp đổ.”
Một cơn gió lạnh lướt qua, mang theo dự cảm chẳng lành.
10
Khi nhóm rời khỏi quán, một bóng người lặng lẽ đứng dưới gốc cây xa xa, ánh mắt như rắn độc dõi theo. Gã móc điện thoại, nói khẽ: “Họ đã liên kết với Khánh Linh. Đã đến lúc kích hoạt kế hoạch B.”
Đầu dây bên kia, giọng Vũ Thiên Lạc trầm đục: “Đưa Nhược Hy tới điểm giao số 7. Nếu cần, cắt đứt mọi sợi dây liên kết xung quanh cô ta.”
Gã gật đầu, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo.
Phía xa, trên bầu trời thành phố, những sợi dây định mệnh mỏng manh rung lên không báo trước, báo hiệu một cơn bão dị năng sắp tràn về.


Bình luận chương