Sống Sót Trong Bóng Đêm

Chương 13: Vòng Lặp Chưa Kết Thúc




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 13 miễn phí!

Cả ba đứng lặng giữa nền đất xám, th* d*c. Không ai nói gì. Gió lạnh quét qua, mang theo mùi máu và khói, như nhắc nhở rằng mọi đau đớn chưa hề kết thúc. Mỗi người ôm lấy vết thương mình, lẫn trong đó là những khoảng trống trong trí nhớ, những ký ức vừa mất đi mà không ai biết chính xác mình đã đánh rơi điều gì.

Minh nắm chặt bàn tay, cảm nhận sự run rẩy trong từng khớp ngón. Trái tim đập mạnh như sắp vỡ ra. Cậu cúi đầu, nhìn thấy máu thấm qua lớp găng tay da, màu đỏ sẫm xen lẫn bóng tối quấn quanh cổ tay. Nhưng cơn đau thể xác nhạt nhòa so với cảm giác mất mát sâu thẳm trong tâm trí. Cậu biết mình đã đánh đổi điều gì đó, thứ quý giá hơn cả mạng sống. Nhưng là gì? Hình ảnh mẹ mờ dần trong tâm trí, chỉ còn lại một khoảng trống lạnh buốt.

Linh ngồi thụp xuống, ôm đầu gối. Mái tóc nâu đỏ rối bời, vết xước trên má vẫn còn rỉ máu. Nước mắt đã cạn, chỉ còn lại ánh nhìn trống rỗng. Một phần ký ức về cha – những buổi chiều rực nắng, tiếng cười giòn tan trong căn phòng nhỏ – giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ không thể ghép lại. Cô cố nhớ, càng cố thì càng đau. Nhưng Linh hiểu, đó là cái giá để họ bước qua cánh cửa, để sống sót.

Thùy An ngồi lặng, khuôn mặt trắng bệch như tượng sáp, đôi mắt đen sâu thẳm vẫn dõi lên vệt sáng bạc trên trời. Không ai nghe thấy tiếng cô thì thầm với bóng tối, nhưng rõ ràng trong đáy mắt An, một cơn giông ngầm đang cuộn trào. Cô nghe thấy tiếng gọi từ bên kia bức màn ký ức, tiếng thì thầm của những linh hồn đã khuất, kể về những vòng lặp chưa bao giờ kết thúc.

Minh lấy lại bình tĩnh trước tiên. Cậu siết chặt lấy vai Linh, kéo cô đứng dậy. Ánh mắt Minh lấp lánh ý chí, nhưng trong đó cũng có một vệt tối rất sâu, rất lạnh.

– Chúng ta không thể dừng ở đây. Duy đã hi sinh. Nếu dừng lại, mọi thứ sẽ thành vô nghĩa.

Linh chậm rãi ngẩng lên, môi run run, nhưng rồi cũng gật đầu. Cô lặng lẽ lau nước mắt, ánh mắt sắc lại, quyết liệt như mọi lần đối mặt với hiểm nguy.

– Mình biết. Nhưng… còn Duy? Cậu ấy… – Giọng Linh nghẹn lại, mắt nhìn về phía sau, nơi cánh cửa bạc đã tan biến, chỉ còn một vết nứt mờ trên nền đất xám.

An lên tiếng, giọng cô vang vọng như từ nơi xa xôi nào đó vọng về:

– Cậu ấy chưa biến mất đâu. Duy đã trở thành một phần bóng tối, cũng giống như Lam Nhi từng là. Có lẽ, nếu chúng ta phá vỡ được vòng lặp này, ai cũng sẽ được giải thoát.

Cả ba lặng đi. Không ai biết điều gì đang chờ phía trước. Không gian trước mặt là một con đường hẹp, hai bên chìm trong bóng tối đặc quánh. Vệt sáng bạc trên đầu vắt ngang bầu trời, yếu ớt như sợi chỉ mong manh giữ họ khỏi rơi xuống vực sâu tuyệt vọng.

Bước chân đầu tiên của Minh vang lên khô khốc trên mặt đất cứng. Linh và An nối gót. Họ tiến về phía trước, không ai ngoái đầu nhìn lại. Mỗi bước đi, bóng tối lại dày thêm, như muốn nuốt chửng cả ba. Nhưng vệt sáng bạc vẫn bám riết lấy họ, soi rọi từng bước chân, dù chỉ đủ để thấy được chính mình trong màn đêm.

Dọc hai bên đường, những hình thù méo mó lặng lẽ trườn bò, thỉnh thoảng phát ra những tiếng r*n r*. Đó là tàn tích của những kẻ thất bại, những linh hồn bị Hắc Dẫn Lực bẻ cong, không còn hình dạng người. Minh cảm nhận rõ hơn bao giờ hết sức mạnh của bóng tối trong người mình – nó thôi thúc, rỉ rả như tiếng gọi của ma quỷ, hứa hẹn quyền lực và sự quên lãng.

Minh dừng lại, nhắm mắt. Một luồng Hắc Dẫn Lực trào lên trong ngực, lạnh buốt. Cậu cảm nhận được nhịp đập của bóng tối, từng mạch máu như bị đốt cháy từ bên trong. Nhưng cậu không lùi bước. Minh lặng lẽ thì thầm, cố gắng giữ cho lý trí không bị cuốn đi:

– Không được quên. Không được đánh mất chính mình.

Linh đi sát bên, ánh mắt sắc sảo quét qua từng góc tối. Cô cảm nhận được quy tắc quái đàm vẫn bủa vây quanh họ, nhưng lần này, mọi thứ không còn rõ ràng như trước. Những dòng chữ vô hình chỉ loáng thoáng hiện lên, không còn liền mạch. Cô phải ghép nối, phải đoán, phải đánh cược.

– Minh, An… Các cậu có cảm thấy quy tắc ở đây đã thay đổi không? Mọi thứ như thể… đang tái sinh, hoặc tái lập lại từ đầu.

An khẽ gật, đôi mắt đen mở lớn. Cô lắng nghe tiếng thì thầm trong bóng tối, từng câu từng chữ rời rạc:

– “Nếu không nhớ, sẽ không tồn tại. Nếu tồn tại, phải đánh đổi. Vòng lặp chưa kết thúc, chỉ thay đổi hình dạng.”

Linh rùng mình, quay sang Minh:

– Chúng ta không thể để bản thân bị cuốn vào nữa. Nếu mất thêm ký ức, sẽ không còn gì giữ mình lại.

Minh lặng im, nhưng ánh mắt càng thêm kiên định. Cậu biết, bên trong mình, Hắc Dẫn Lực đang lớn dần lên, mạnh mẽ và nguy hiểm hơn bao giờ hết. Nhưng cậu cũng hiểu, nếu không kiểm soát, sẽ trở thành Dị Thể – như hàng trăm, hàng ngàn người đã mất tích trong thế giới này.

Tiếng bước chân vang vọng. Cả ba tiến sâu vào bóng tối, mỗi người đều cảm thấy có điều gì đó đang thay đổi trong mình. Những ký ức cũ lấp ló, những vết thương chưa lành rỉ máu dưới lớp da mỏng. Nhưng họ vẫn đi, vẫn giữ vững bước chân, vì không còn con đường nào khác.

Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên phía trước. Đất dưới chân rung chuyển, vệt sáng bạc trên đầu nhấp nháy như sắp tắt. Minh giơ tay ra hiệu cho Linh và An dừng lại. Cả ba nín thở, lắng nghe.

Một bóng người khổng lồ từ từ hiện ra trong bóng tối. Đó là một Dị Thể, từng là con người, giờ chỉ còn là khối thịt đen sì, mắt trắng dã, miệng ngoác rộng đến tận mang tai. Nó gầm lên, lao thẳng về phía nhóm Minh.

Minh lập tức kéo Linh và An lùi lại. Bóng tối quanh cậu chuyển động, tạo thành lớp giáp đen bọc lấy cả ba. Dị Thể vung tay, móng vuốt xé toạc không khí, đập vào lớp giáp bóng tối. Lực va chạm khiến Minh choáng váng, đầu óc quay cuồng. Nhưng cậu không lùi bước, dồn hết Hắc Dẫn Lực vào đôi tay, tạo thành lưỡi dao đen nhánh chém ngang thân Dị Thể.

Tiếng hét xé toạc màn đêm. Dị Thể lùi lại, vết cắt sâu hoắm trên ngực, nhưng nó không ngã. Ngược lại, nó càng điên cuồng hơn, lao tới với tốc độ gấp đôi.

Linh quát lớn:

– Minh, cẩn thận! Nó không chỉ là Dị Thể thông thường. Cảm giác như nó bị điều khiển bởi một quy tắc nào đó!

An nhắm mắt, lắng nghe tiếng thì thầm. Đôi môi cô mấp máy:

– “Muốn đi tiếp, phải đối diện với điều đã mất. Nếu né tránh, sẽ trở thành một phần của bóng tối.”

Minh thoáng chần chừ. Cậu nhận ra, Dị Thể này không đơn thuần là quái vật – nó là hiện thân của ký ức bị lãng quên. Đôi mắt trắng dã của nó phản chiếu khuôn mặt mẹ cậu, mờ ảo như sương khói.

Cơn đau trào dâng, Minh gục xuống, hai tay ôm lấy đầu. Hắc Dẫn Lực trong người bùng nổ, bóng tối tràn ra, muốn nuốt chửng tất cả. Trong cơn hỗn loạn, cậu nghe tiếng mẹ gọi tên mình, giọng nói dịu dàng nhưng xa xăm không thể với tới.

– Không! – Minh hét lên, toàn thân run rẩy – Con không muốn quên! Con không muốn…

Linh lao tới, giữ chặt vai Minh, ánh mắt nghiêm nghị:

– Minh! Đừng để nó chi phối! Cậu là người duy nhất có thể kiểm soát bóng tối này!

An cũng tiến lên, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào Dị Thể. Cô thì thầm, tiếng nói vang vọng trong không gian:

– “Ký ức không mất đi, chỉ bị che giấu. Nếu dám đối diện, sẽ tìm lại được ánh sáng.”

Dị Thể gầm lên, lao thẳng vào An. Nhưng thay vì hoảng sợ, cô dang rộng tay, đôi mắt nhắm lại, sẵn sàng đón nhận. Một luồng sáng bạc lóe lên từ trong ngực An, xuyên thẳng qua thân Dị Thể. Nó gào thét, rồi tan biến thành hàng ngàn mảnh bóng tối nhỏ, lặng lẽ rơi xuống đất, hòa vào màn đêm.Cả ba đứng lặng. Minh th* d*c, mồ hôi vã ra như tắm. Trong đầu cậu, ký ức về mẹ lại hiện về – không rõ ràng, nhưng đủ để cậu biết mình chưa hoàn toàn đánh mất tất cả.

Linh ngồi xuống, ôm lấy Minh, thì thầm:

– Cậu làm được rồi. Cậu đã giữ lại được bản thân mình.

Minh gật đầu, nước mắt lăn dài trên má. Cậu biết, đây chỉ là khởi đầu. Vòng lặp chưa kết thúc. Họ mới chỉ phá vỡ một tầng của quy tắc, phía trước còn rất nhiều thử thách chờ đợi.

Tiếng bước chân nhẹ vang lên phía sau. Lam Nhi xuất hiện, vẫn dáng vẻ lảo đảo, đôi mắt điên dại ánh lên vẻ tò mò.

– Các ngươi đã vượt qua được một tầng. Nhưng còn nhiều tầng khác nữa. Vòng lặp này không dễ phá vỡ đâu.

Minh nhìn Lam Nhi, giọng bình tĩnh hơn trước:

– Vậy tại sao cô vẫn ở đây? Cô không muốn giải thoát cho chính mình sao?

Lam Nhi cười khẽ, giọng nói như gió thoảng:

– Ta từng nghĩ mình đã giải thoát, nhưng rồi lại bị kéo về. Vòng lặp này không chỉ là quy tắc, mà là bản chất của thế giới này. Các ngươi phá vỡ một tầng, sẽ có tầng khác xuất hiện, tinh vi và tàn nhẫn hơn.

Linh tiến lên, ánh mắt kiên quyết:

– Nhưng vẫn phải thử. Nếu không, mọi thứ đều vô nghĩa.

Lam Nhi nhìn Linh, ánh mắt dịu lại một chút:

– Có lẽ các ngươi sẽ làm được điều mà ta không làm được. Nhưng hãy nhớ, cái giá phải trả sẽ lớn dần theo từng tầng quy tắc. Đừng để bản thân bị cuốn đi mà không còn lối quay về.

An im lặng, đôi mắt đen hướng về phía xa. Cô cảm nhận được một luồng khí lạnh bủa vây, khác biệt với mọi thử thách trước đây. Tiếng thì thầm trong bóng tối dồn dập, hỗn loạn hơn bao giờ hết.

Đột ngột, bầu trời phía trên rung mạnh. Vệt sáng bạc rạn nứt, từng mảnh vỡ nhỏ rơi xuống, tan biến trong không khí. Một cánh cửa mới hiện ra phía trước, tối om, không có lấy một tia sáng.

Minh siết chặt nắm tay, nhìn hai người bạn:

– Chúng ta phải đi tiếp. Không còn đường lui nữa.

Linh gật đầu, ánh mắt rực lên ý chí:

– Mình sẽ giải mã được quy tắc tiếp theo, dù nó có phức tạp đến đâu.

An thì thầm, giọng nói vang vọng trong tâm trí cả ba:

– “Bên kia cánh cửa, chỉ còn lại bản ngã. Nếu không giữ được chính mình, sẽ bị nuốt chửng.”

Cả ba tiến về phía cánh cửa đen. Bóng tối dày đặc như muốn nuốt chửng mọi ý chí. Nhưng lần này, họ không còn đơn độc. Trong từng bước chân, ánh sáng yếu ớt vẫn lặng lẽ bám riết, như một lời nhắc nhở rằng, dù vòng lặp chưa kết thúc, hy vọng vẫn còn.

Phía xa, Thầy Hiệp đứng lặng dưới tán cây khô trụi lá, ánh mắt lạnh lùng dõi theo từng động tác của nhóm Minh. Bên cạnh, Lam Nhi im lặng như cái bóng, đôi mắt sâu thẳm không biểu lộ cảm xúc.

Thầy Hiệp khẽ mỉm cười, giọng trầm vang lên giữa bóng tối:

– Đến lúc bắt đầu thử thách mới rồi. Chúng đã đi được đến đây, xem ra những gì ta sắp đặt vẫn còn quá dễ dàng.

Lam Nhi không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn theo nhóm Minh. Trong đáy mắt cô, ánh lên một tia sáng yếu ớt, pha trộn giữa hy vọng và tuyệt vọng.

Ở một góc khuất khác, Quang Duy ngồi co ro, toàn thân run rẩy. Bóng tối bám riết lấy cậu, ăn mòn từng mạch máu, từng ký ức. Duy không còn là chính mình, nhưng trong sâu thẳm, một phần linh hồn vẫn chống cự, vẫn bám víu vào chút ánh sáng cuối cùng mà đồng đội để lại.

Tiếng gió rít qua, mang theo tiếng cười của Thầy Hiệp, tiếng thì thầm của những quy tắc chưa từng lộ diện. Vòng lặp chưa kết thúc. Tất cả chỉ mới bắt đầu.

Cánh cửa đen phía trước nhóm Minh từ từ hé mở. Một luồng khí lạnh ùa ra, kéo theo hàng ngàn tiếng thì thầm đứt quãng. Mỗi tiếng thì thầm là một quy tắc mới, một thử thách chưa từng có.

Minh nhìn hai người bạn, ánh mắt lấp lánh hy vọng pha lẫn lo sợ:

– Dù phía trước là gì, chúng ta cũng sẽ không dừng lại.

Linh mỉm cười, ánh mắt kiên định:

– Đúng. Không có vòng lặp nào là vĩnh viễn. Chúng ta sẽ tự viết lại quy tắc của chính mình.

An lặng lẽ nắm tay hai người, đôi mắt đen sâu thẳm hướng vào bóng tối:

– Đi thôi.

Ba người bước qua cánh cửa đen, bóng tối nuốt chửng họ, nhưng vệt sáng bạc vẫn bám riết, không chịu rời xa.

Phía sau, Thầy Hiệp và Lam Nhi đứng lặng, chờ đợi. Trong bóng tối, một nụ cười méo mó lại nở ra, ánh lên tia lạnh lẽo của một vòng lặp chưa từng có hồi kết.

Tiếng thì thầm vang lên, kéo dài mãi không dứt: “Vòng lặp chỉ vừa mới bắt đầu. Trong bóng tối, ai sẽ là người cuối cùng còn giữ được chính mình?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.