Sống Sót Trong Bóng Đêm

Chương 2: Khế Ước Bóng Đêm




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 2 miễn phí!

Bóng tối dày đặc phủ kín hành lang. Tiếng bước chân vang lên trầm đục, mỗi nhịp càng khiến không khí trở nên nặng nề. Minh đi đầu, cổ tay trái nhức nhối dưới lớp găng tay da. Linh lặng lẽ theo sau, mắt quan sát từng vệt sáng yếu ớt le lói trên nền gạch. Quang Duy khép vai, thỉnh thoảng quay đầu nhìn lại phía sau lưng. An im lặng nhất, mái tóc dài buông che nửa mặt, bàn tay mảnh khảnh đan vào nhau.

Cánh cửa đầu tiên bên phải hành lang tự mở ra, tiếng bản lề rít lên khô khốc. Từ trong, một luồng khí lạnh phả ra, mang theo mùi sắt gỉ và ẩm mốc. Trên tường, một chiếc đồng hồ cũ kỹ điểm đúng mười hai giờ, kim giây không di chuyển.

Minh dừng lại, nhìn sâu vào căn phòng. Ở giữa phòng, một chiếc bàn đá dài, trên mặt bàn là bốn chiếc cốc sứ trắng, mỗi chiếc cốc đặt trên một tờ giấy nhỏ. Trên giấy, dòng chữ nguệch ngoạc: “Khế Ước Bóng Đêm. Uống, hoặc rời khỏi trò chơi.”

Quang Duy khịt mũi, đôi mắt sáng lên vẻ cảnh giác. “Chắc chắn có bẫy.”

Linh lặng lẽ tiến lại gần, cúi đọc những ký tự trên giấy. “Mỗi người một cốc. Ai từ chối sẽ lập tức bị loại khỏi thế giới này… theo cách không ai muốn.” Cô ngẩng đầu, ánh mắt giao với Minh. “Đây là nghi thức bắt buộc. Nếu muốn sống, phải ký khế ước.”

An lướt tay trên thành bàn, khẽ thì thầm. “Bóng tối đang đợi. Nó đói.”

Không khí lặng ngắt. Minh cảm nhận được những sợi dây vô hình như đang siết chặt quanh ngực. Cậu tháo găng tay trái, để lộ dấu ấn đen đã lan đến tận mu bàn tay. Mỗi nhịp tim, dấu ấn lại tỏa ra vầng sáng nhạt, như mạch máu bám rễ vào da thịt.

Linh cắn môi. “Nếu đánh đổi ký ức, chúng ta sẽ mất đi thứ quan trọng nhất. Nhưng… không còn lựa chọn nào khác.”

Quang Duy lặng lẽ nhìn vào cốc nước trước mặt. Nước trong veo, không mùi không vị. Anh nhấc cốc lên, ánh mắt kiên định. “Tôi không còn gì để mất. Nếu muốn sống, tôi uống.”

Dứt lời, Duy dốc cạn cốc. Trong khoảnh khắc, thân thể anh run lên, tròng mắt chuyển sang sắc tối. Mồ hôi túa ra trên trán, bàn tay siết chặt lấy mép bàn. Một tiếng gào nhỏ thoát ra, rồi anh ngã quỵ xuống sàn, thở hổn hển.

Linh hoảng hốt. “Duy! Anh… anh nhớ mình đã quên gì không?”

Quang Duy ngồi dậy, ánh mắt đục ngầu mấy giây rồi trở lại bình thường. Anh lắc đầu, giọng trầm hẳn. “Tôi… quên mất khuôn mặt mẹ mình.”

Minh siết chặt chiếc cốc trong tay, cảm giác lạnh buốt lan vào tận xương. Cậu nhìn sang Linh, rồi An. “Không ai ép buộc. Nhưng nếu không uống, chúng ta sẽ chết ở đây.”

An lặng lẽ nâng cốc lên môi. Nước chạm đầu lưỡi, cô rùng mình. Đôi mắt tối lại, những sợi tóc lay động như bị gió thổi. Một giọt nước mắt lăn xuống má, rồi biến mất vào không khí. Khi An đặt cốc xuống, giọng cô mơ hồ như vọng từ nơi xa. “Em không còn nhớ tiếng hát ru của ai đó nữa…”

Linh run rẩy, đôi môi trắng bệch. Cô nhìn vào cốc, bàn tay siết chặt. “Nếu mình không ký khế ước, sẽ không thể tìm được cha. Nhưng nếu đánh đổi, điều gì sẽ biến mất?” Cô nhắm mắt, hít sâu rồi uống cạn. Ngay tức thì, nỗi đau ập đến như một cơn sóng dữ. Linh bật khóc, hai tay ôm lấy đầu. “Mình… không còn nhớ khuôn mặt của cha…”

Minh là người cuối cùng. Cậu cảm nhận rõ rệt luồng khí lạnh từ đáy cốc tràn lên, cuốn lấy ký ức như dòng thác ngầm. Cậu uống. Trong giây lát, những hình ảnh chớp nhoáng hiện lên: mái tóc dài, bàn tay dịu dàng, mùi hoa nhài thoang thoảng… rồi tất cả tan vào bóng tối, chỉ còn lại một khoảng trống rỗng trong tâm trí.

Cả nhóm im lặng. Ngoài cửa, bóng tối như dày thêm, lặng lẽ bủa vây lấy bốn người vừa đánh đổi một phần linh hồn mình.

Trên mặt bàn, bốn dấu ấn mới hiện lên cổ tay từng người – hình thù khác nhau, đen sẫm như vết cháy. Từ khoảnh khắc này, họ đã trở thành người mang Khế Ước Bóng Đêm.

Chưa kịp định thần, tiếng động lạ vang lên từ góc phòng. Từng tiếng lách cách khe khẽ, rồi một sinh vật bất định hình trườn ra từ hốc tối. Nó như khối nhầy đen, mắt đỏ lấp lóe giữa lớp da bóng nhẫy. Mùi tanh nồng xộc lên, khiến Linh phải bịt miệng.

“Dị Thể…” Minh trầm giọng, hai mắt tập trung vào sinh vật.

An nhắm mắt, thì thầm như nói với ai đó trong vô hình. “Nó không thích ánh sáng. Nó sợ tiếng hát.”

Quang Duy lùi lại, hai bàn tay đặt xuống nền gạch. Dưới lớp bóng tối, những mầm cây đen nhánh trồi lên, vặn vẹo thành gai nhọn. Duy điều khiển chúng vươn về phía Dị Thể, ngăn nó lại.

Linh mở mắt, dõi theo đường đi của sinh vật, cố phân tích quy tắc. “Nó chỉ di chuyển trong bóng. Nếu ai để ánh sáng chạm vào mình, nó sẽ tránh xa.”

Minh gật đầu, luồng Hắc Dẫn Lực trong người bừng lên mạnh mẽ. Cậu tập trung, để bóng tối dâng lên che phủ cơ thể, rồi dịch chuyển tức thời ra phía sau Dị Thể. Trong tích tắc, Minh dùng bóng tối tạo thành dây trói, siết chặt lấy thân hình nhầy nhụa.

Dị Thể gầm lên, vùng vẫy, chất nhầy văng tung tóe. Nó bật khỏi dây trói, lao về phía An, đôi mắt đỏ rực. Ngay lúc ấy, An cất tiếng hát, âm thanh khe khẽ nhưng vang vọng như gió. Dị Thể khựng lại, hai mắt tối dần.

Quang Duy không bỏ lỡ, điều khiển gai đen đâm xuyên qua thân sinh vật. Dị Thể gào lên, thân hình co rúm lại rồi tan biến thành vệt khói đen, để lại vũng nhầy dính trên sàn.

Cả nhóm th* d*c, mỗi người một vẻ. Duy lau mồ hôi trên trán, ánh mắt vẫn cảnh giác. “Chỉ là con đầu tiên. Sẽ còn nhiều nữa.”

Linh quét mắt qua căn phòng. “Có quy tắc gì đó. Chúng ta cần tìm manh mối tiếp theo.”

Minh nhìn lại cổ tay, dấu ấn đen vẫn rực lên nhè nhẹ. Trong đầu cậu, một khoảng trống lớn vừa mở ra. Cậu cố gắng nhớ lại khuôn mặt mẹ, nhưng chỉ còn cảm giác cay xè nơi sống mũi.

Ngoài hành lang, bóng tối bắt đầu chuyển động, như có điều gì đang chực chờ. An lắng nghe, rồi khẽ nói: “Có tiếng bước chân. Không phải của chúng ta.”Cửa phòng rung lên. Một bóng người lướt qua khe cửa, mái tóc xanh thẫm rủ xuống che nửa mặt. Lam Nhi – cô gái với đôi mắt điên dại, xuất hiện như cơn gió lạnh.

“Các người ký khế ước rồi nhỉ?” Lam Nhi cười khẽ, giọng nói vang lên như tiếng chuông vỡ. “Chào mừng đến với vòng chơi thật sự.”

Minh cảnh giác. “Cô là ai?”

Lam Nhi liếc từng người, ánh mắt dừng lại ở cổ tay Minh. “Chỉ cần một phút sơ sẩy, các người sẽ thành Dị Thể. Nhớ kỹ: quy tắc nơi này không tha thứ cho kẻ yếu.”

Linh không giấu được sự bối rối. “Cô đến đây làm gì?”

Lam Nhi nhún vai, nụ cười méo mó. “Ta thích xem cảnh kẻ mới chơi vật vã. Nhưng cũng thích giúp nếu thấy thú vị.” Cô nghiêng đầu, ánh mắt sắc lạnh. “Cẩn thận với những gì các người vừa đánh đổi. Ký ức mất đi là cái giá nhỏ nhất.”

Nói xong, Lam Nhi lướt qua, để lại mùi hương lạ lùng trong không khí. Tiếng bước chân tan vào bóng tối.

Minh siết chặt bàn tay, cảm giác bất an lan khắp cơ thể. “Chúng ta không thể tin bất kỳ ai ở đây.”

Quang Duy gật đầu. “Chỉ có thể dựa vào nhau.”

Linh cúi xuống, nhặt lên mảnh giấy cũ rách vương trên sàn. Trên đó, hàng chữ máu hiện lên: “Muốn tiến xa hơn, phải trả thêm giá. Cánh cửa tiếp theo sẽ lấy đi điều quý giá nhất của kẻ yếu lòng.”

An ngước mắt nhìn Minh. “Anh có nghe thấy không? Bóng tối thì thầm… có kẻ đang theo dõi chúng ta từ phía sau.”

Minh quay lại nhìn hành lang. Ở cuối hành lang, bóng đen khổng lồ xuất hiện, lướt nhanh như cơn gió độc. Dị Thể thứ hai, lớn gấp đôi con trước, thân thể phủ đầy gai nhọn và những chiếc miệng răng sắc.

Quang Duy lập tức trồng hàng loạt mầm gai, tạo thành bức tường chắn. Linh hét lên: “Nó biết phá giải bóng tối! Đừng để nó chạm vào bất cứ ai!”

Dị Thể lao thẳng, các mầm gai vừa mọc lên đã bị nó xé nát. Minh tập trung, kéo bóng tối quanh mình, dịch chuyển đến sát bên hông Dị Thể, tung ra một luồng bóng tối sắc như lưỡi dao. Dị Thể gầm lên, xoay người tấn công ngược lại, bóng tối trên thân nó lan rộng, nuốt chửng mọi vật thể.

An thét lên, giọng vang vọng lạ thường. “Nó hút ký ức! Đừng để nó chạm vào đầu!”

Minh lao lên, dùng bóng tối quấn lấy thân Dị Thể, kéo nó ra xa nhóm. Quang Duy điều khiển mầm gai chọc xuyên qua chân nó, giữ lại đủ lâu cho Linh tiếp cận.

Linh nhắm mắt, tập trung vào từng chuyển động của sinh vật. Trong đầu cô hiện lên hàng loạt quy tắc: “Nếu Dị Thể hút ký ức quá lâu, nạn nhân sẽ trở thành một phần của nó. Chỉ có thể phá giải bằng ký ức mạnh nhất còn lại.”

Cô hét lên: “Minh, nghĩ về em gái! Đó là ký ức cuối cùng!”

Minh siết chặt hàm, trong đầu chỉ còn hình ảnh bàn tay nhỏ bé của em gái níu lấy tay mình giữa bóng tối. Hắc Dẫn Lực bùng lên, luồng bóng tối quanh cậu sáng rực, bắn xuyên qua Dị Thể. Sinh vật gào lên, thân hình tan chảy như băng dưới nắng.

Nhóm kiệt sức, nhưng Dị Thể đã bị tiêu diệt. Cả bốn người ngồi phịch xuống, th* d*c, ánh mắt hoang mang.

Quang Duy đưa tay sờ lên má, vết sẹo nhói buốt. “Chúng ta… sẽ còn phải đối mặt với bao nhiêu thứ như vậy nữa?”

Linh ôm mặt, nước mắt lăn dài. “Mình không nhớ nổi cha nữa… Mình… mình đã thực sự đánh đổi rồi.”

Minh không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn vào khoảng tối trước mặt. Khoảng trống trong đầu cậu lớn dần, những ký ức từng giữ lấy giờ chỉ còn là mảng tối lạnh lẽo.

An ngồi co ro, lẩm bẩm những câu rời rạc. “Bóng tối… vẫn còn đó. Nó không bao giờ no.”

Tiếng chuông lại vang lên, lần này không còn khô khốc mà kéo dài như tiếng ai khóc giữa đêm. Trên tường, một cánh cửa bí ẩn xuất hiện, phủ đầy dấu tay máu. Dưới chân cửa, dòng chữ lạnh lùng: “Ai yếu lòng, xin mời bước tiếp. Cái giá tiếp theo sẽ không chỉ là ký ức.”

Nhóm nhìn nhau, không ai nói lên lời. Không khí đặc quánh nỗi sợ và mất mát. Mỗi người đều hiểu, đây mới chỉ là khởi đầu. Phía sau cánh cửa ấy, bóng tối vẫn chờ đợi, háo hức nuốt trọn những gì còn sót lại của họ.

Minh siết chặt bàn tay, ánh mắt dần trở nên lạnh lùng. Trong lòng cậu, một quyết tâm âm ỉ cháy lên: Dù phải trả bất cứ giá nào, cậu cũng sẽ bảo vệ những gì còn lại – cho đến khi không còn gì để mất.

Ngoài hành lang, Lam Nhi tựa lưng vào tường, mỉm cười lạnh lẽo. Trên cao, bóng dáng Thầy Hiệp lặng lẽ quan sát, ánh mắt sâu không đáy như bóng tối vĩnh hằng.

Phía sau cánh cửa mới, tiếng r*n r* và tiếng cười điên dại vọng lại, như lời chào đón của Bóng Đêm dành cho những kẻ vừa đánh đổi linh hồn mình.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.