Bất tỉnh mất mấy ngày, rốt cục Lý Thuần Quân đã có thể lấy lại ý thức, từ từ tỉnh dậy khỏi cơn mê.
Tuy là việc nghỉ ngơi bấy lâu có giúp hắn khoẻ lên một chút, nhưng suy cho cùng thì đó vẫn chỉ là một chút mà thôi. Hắn vẫn không thể tránh khỏi cái cảm giác mệt mỏi, kiệt lực, cũng như lười biếng của tuổi xế chiều.
"Lão cha tỉnh rồi, muội muội, ngươi đã nấu cháo xong chưa đấy?"
"Xong rồi"
Vừa mới tỉnh lại chưa lâu thì thanh âm của con gái đã vang lên bên tai. Điều này đã kịp thời an ủi tâm linh đang rất yếu ớt của Lý Thuần Quân, giúp hắn có thêm một chút động lực để có thể rời giường.
Thông tin cá nhân
Truyện đang đọc
Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn
Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói
Chưa có lịch sử mua gói


Bình luận chương