Nhi tử Tam gia có chút tỉnh rượu, nhi tử Tam gia mặt quần lại.
Nhi tử Tam gia quyết định tha thứ cho kẻ điên. Nhi tử Tam gia bỏ đi.
Trời đột nhiên đổ mưa , xối lên tấm lưng gầy ngò tái nhợt của kẻ điên.
Phong tử chậm rãi đứng lên, mang theo một thân vết ứ đọng đứng ở trong mưa, hai tay chậm rãi ôm lấy thân thể tr*n tr**ng.
Phong tử đi qua ngồi xổm bên cạnh mầm cây hương xuân, kẻ điên hì hì cười.
Mưa theo hai má của hắn chảy xuống, phong tử nói: Xuân nhi Xuân nhi, ta đang cười phải không, ta không khóc nha. . . . . .
Thông tin cá nhân
Truyện đang đọc
Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn
Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói
Chưa có lịch sử mua gói


Bình luận chương