Không gian ảo tối tăm dày đặc như mực. Nhóm Dương Thiên đứng giữa đại dương dữ liệu đỏ rực, nơi mọi đường nét hiện thực đều bị bóp méo thành những dòng mã chằng chịt. Từng nhịp thở, từng tiếng tim đập đều vang vọng lạ lẫm, như thể mỗi người đã bị tách biệt khỏi chính mình. Áp lực từ Hệ Thống gốc nặng nề như tảng đá ngàn cân, đè nén lên ý chí mọi người, khiến cả cảm giác về thời gian cũng trở nên mơ hồ.
Một cửa sổ dữ liệu lạnh lùng xuất hiện trong tâm trí Dương Thiên:
“Nhiệm vụ phản nghịch khởi động. Chỉ còn hai lựa chọn:
— Tiêu diệt toàn bộ Chúa Tể giả mạo.
— Hoặc đánh đổi, mất đi ký ức và sức mạnh.
Thời hạn: 3 giờ.”
Dương Thiên cảm thấy sống lưng tê buốt, như bị lưỡi dao xuyên qua tận cốt tủy. Ý chí của anh bị khóa chặt giữa hai cực: một bên là quyền năng tuyệt đối, một bên là nguy cơ bị xóa sạch mọi dấu vết tồn tại. Không một lời thương lượng, không một lối thoát. Anh nhắm mắt, tập trung toàn bộ bản lĩnh để giữ vững bình tĩnh giữa bầu không khí nặng nề.
Lý Vũ Nguyệt vẫn nắm tay anh, ánh mắt tím sâu nhìn xoáy vào bóng tối bất tận.
— Anh vừa nhận được thông báo gì?
Tiếng cô nhỏ nhưng vững vàng, như sợi dây kéo anh về thực tại.
Dương Thiên gật đầu, giọng khàn đặc:
— Hệ Thống buộc ta phải lựa chọn. Hoặc tiêu diệt hết Chúa Tể giả mạo, hoặc mất sạch ký ức và sức mạnh.
Trình Hạo căng thẳng siết chặt nắm tay, mắt nhìn quanh, lo lắng:
— Nếu phải ra tay với họ… Chẳng khác nào tự tay giết đi hy vọng của thế giới này…
Ngọc Thanh Dao ôm chặt vai, nước mắt lăn dài:
— Họ cũng từng là người. Nếu chúng ta giết họ, có khác gì Hệ Thống đâu…
Trần Gia Huy khàn giọng:
— Nhưng nếu không làm, anh Thiên sẽ biến mất. Chẳng lẽ không còn con đường nào khác sao?
Hệ Thống vang lên, lạnh lùng không chút cảm xúc:
“Quy tắc đã được định. Nếu không hoàn thành, toàn bộ ký ức và sức mạnh sẽ bị thu hồi vĩnh viễn.”
Âu Dương Thục đặt tay lên vai Dương Thiên, ánh mắt dịu dàng nhưng kiên định:
— Dù thế nào, em cũng tin vào anh. Đừng để hệ thống vô hồn này biến anh thành kẻ sát nhân.
Lý Vũ Nguyệt siết chặt tay anh, mắt long lanh:
— Giữa quyền năng tối cao và bản ngã, anh muốn giữ lại điều gì?
Dương Thiên im lặng. Trong đầu anh, những mảnh ký ức vỡ vụn: mẹ cười trong nắng, cái ôm của cha, nỗi đau phản bội, cái nhìn của Lý Vũ Nguyệt, tiếng cười trong trẻo của Ngọc Thanh Dao, lòng trung thành của Hàn Bách Lâm… Tất cả cuộn thành dòng xoáy dữ dội, kéo giật anh giữa hai bờ vực.
Hệ Thống lại réo gọi, như thúc ép:
“Tiến trình nhiệm vụ: 0%. Thời gian còn lại: 2 giờ 57 phút.”
Bóng tối rạn nứt, từng bóng người hiện ra: Cố Minh Triết áo choàng đen, Tần Hạo Nhiên bốc lửa, Lăng Uyển Cơ ẩn hiện trong sương tím, Vương Thiên Hùng cơ bắp vạm vỡ, Sở Dương ánh mắt sắc lạnh, Trịnh Mẫn Nhi mặt vô cảm, Mục Vân Long dẫn đầu đoàn rồng cổ đại. Trên trán họ, ký hiệu hệ thống đỏ máu rực cháy, ánh mắt trống rỗng, toàn thân như những cỗ máy giết chóc được lập trình sẵn.
Lý Vũ Nguyệt thì thầm, giọng lạc đi:
— Họ đã bị Hệ Thống chiếm quyền kiểm soát…
Dương Thiên nhìn từng khuôn mặt, lòng nặng trĩu. Anh hiểu rõ: ra tay lúc này không khác gì kết liễu những linh hồn vô tội bị thao túng. Nhưng nếu dừng lại, bản thân anh – và cả những ký ức, những người anh yêu thương – sẽ vĩnh viễn tan biến.
Trần Gia Huy hít sâu, mắt rắn rỏi:
— Bọn em không sợ. Dù anh chọn gì, chúng em cũng sát cánh bên anh.
Hàn Bách Lâm nói khẽ:
— Nếu phải chiến, hãy chiến. Nhưng nếu còn cách cứu họ, đừng bỏ lỡ.
Dương Thiên mím môi, cảm nhận quyền năng trong huyết quản chưa bị triệt tiêu. Hệ Thống Chúa Tể vẫn còn, dù bị hạn chế nhưng khả năng thao túng dữ liệu và tái tạo kỹ năng vẫn tồn tại. Anh nhìn sang Trình Hạo:
— Có thể hack vào mã nguồn không? Dù chỉ một khe hở.
Trình Hạo nhắm mắt, tập trung toàn bộ tinh thần. Dòng mã ảo cuộn trào quanh cậu, ký hiệu nhảy múa điên loạn:
— Có lớp bảo vệ rất mạnh, nhưng nếu anh và chị Vũ Nguyệt phối hợp, em có thể mở được một khe nhỏ – đủ để can thiệp vào ý thức của họ.
Âu Dương Thục hỏi khẽ:
— Nếu thất bại thì sao?
Trình Hạo lắc đầu, nét mặt nghiêm túc. Không ai cần nói thêm – mọi người đều hiểu: cái giá là hủy diệt toàn bộ.
Dương Thiên nắm lấy tay Lý Vũ Nguyệt, ánh mắt vững vàng:
— Em tin anh không?
Lý Vũ Nguyệt khẽ mỉm cười:
— Luôn luôn.
Anh truyền ý chí vào Hệ Thống Chúa Tể:
— Kích hoạt phòng ngự tối đa, bảo vệ ký ức đồng đội.
Màn đêm đặc quánh dồn dập, các Chúa Tể giả mạo lao tới, khí thế sát phạt ngút trời. Cố Minh Triết vung tay, bóng tối hóa thành lưỡi dao; Tần Hạo Nhiên gầm lên, lửa ngút trời; Lăng Uyển Cơ tung sương độc; Mục Vân Long triệu hồi rồng cổ đại, sóng thần lực cuồn cuộn.
Dương Thiên không lùi bước. Anh vung tay, ánh sáng bạc lan tỏa, chặn đứng mọi đòn tấn công. Lý Vũ Nguyệt xoay Thời Gian Luân, thời gian quanh nhóm chậm lại, các đòn đánh như rơi vào bùn sâu.
Trình Hạo gấp gáp:
— Đã tìm thấy khe hở! Cần hai phút nữa!
Trần Gia Huy tạo tường gió, chắn bước Tần Hạo Nhiên. Hàn Bách Lâm cầm đại đao, đối đầu Vương Thiên Hùng. Ngọc Thanh Dao điều khiển dây leo, trói chân Lăng Uyển Cơ. Hứa Tiểu Vân gọi linh thú, con hổ trắng lao lên cản đường Trịnh Mẫn Nhi.
Dương Thiên dồn toàn bộ thần lực vào vòng sáng bạc, ánh sáng đâm xuyên màn mã đỏ, vươn tới sâu trong ý thức kẻ địch:
— Ta là Chúa Tể. Quyền năng của các ngươi từ đâu mà có? Hãy trả lại tự do!
Hệ Thống gốc gào rít, dữ liệu đỏ máu quấn chặt lấy Dương Thiên, lạnh lẽo như băng. Anh cảm nhận từng sợi ký ức bị cắt rời, nhưng vẫn nắm chặt tay Lý Vũ Nguyệt, truyền đi ý chí bất khuất:
— Không ai xứng đáng bị điều khiển số phận.
Lý Vũ Nguyệt nhắm mắt, Thời Gian Luân đảo ngược, ký ức các phản diện hiện lên chớp nhoáng: tuổi thơ Cố Minh Triết, nỗi đau Tần Hạo Nhiên, sự cô độc của Lăng Uyển Cơ, tham vọng méo mó của Mục Vân Long… Một bản nhạc buồn len lỏi qua tâm trí, khiến mọi người bừng tỉnh trong khoảnh khắc.
Trình Hạo hét lên:
— Đường vào ý thức mở rồi!
Dương Thiên truyền thần lực qua khe hở, xông vào lõi ý thức từng Chúa Tể giả mạo. Trong bóng tối, anh thấy linh hồn nhỏ bé bị xiềng xích bằng mã đỏ, co ro tuyệt vọng. Anh vung tay, sợi xích vỡ vụn, ánh sáng bạc tràn ra.
Cố Minh Triết mở mắt đầu tiên, ánh đỏ tan biến, giọng khàn khàn:— Ngươi… cứu ta?
Tần Hạo Nhiên, lửa trong mắt dịu lại:
— Tại sao? Ta là kẻ thù của ngươi!
Dương Thiên bình thản:
— Ở đây không có kẻ thù, chỉ có những nạn nhân của hệ thống.
Lăng Uyển Cơ sững sờ, nước mắt lăn dài:
— Ta… đã làm gì thế này…
Mục Vân Long khuỵu xuống, hai tay ôm đầu:
— Chúng ta chỉ là công cụ…
Sở Dương, Vương Thiên Hùng, Trịnh Mẫn Nhi lần lượt bừng tỉnh, ánh mắt bàng hoàng. Nhưng ngay lập tức, mã đỏ lại biến thành xiềng xích mới, kéo tất cả về phía vực sâu.
Hệ Thống gốc gào thét, lưới mã đỏ siết chặt tâm trí Dương Thiên:
“Ngươi nghĩ có thể phá vỡ quy tắc bằng lòng thương hại? Chỉ có sức mạnh mới quyết định số phận!”
Dương Thiên cắn răng, máu từ vết sẹo trên má trái rịn ra, hòa vào ánh sáng bạc:
— Ta chọn giữ lại ký ức! Ta chọn tự do cho mọi người!
Ánh sáng bạc bùng nổ, quét sạch mã đỏ khỏi ý thức từng người. Nhưng cái giá đến ngay: ký ức kiếp trước của Dương Thiên chao đảo, hình ảnh cha mẹ, bạn bè, đồng đội nhạt dần, như bị gió cuốn bay khỏi trí óc.
Lý Vũ Nguyệt ôm lấy anh, nước mắt rơi trên má:
— Đừng quên em… Đừng quên mọi người…
Dương Thiên gượng cười, vết sẹo trên má trái rực lên ánh bạc:
— Dù ký ức có phai mờ, ý chí vẫn còn. Ta là Dương Thiên – người không khuất phục!
Một luồng khí lạ bùng lên từ sâu trong Hệ Thống Chúa Tể. Dòng mã vàng kim xen lẫn bạc phá vỡ xiềng xích đỏ. Lõi Hệ Thống gốc hiện ra: khối cầu dữ liệu đỏ rực, nhịp đập như trái tim điên cuồng.
Cố Minh Triết đứng dậy, ánh mắt phức tạp:
— Nếu ngươi dám chống lại hệ thống, ta cũng sẽ cùng ngươi.
Tần Hạo Nhiên gật đầu:
— Nợ ngươi một mạng!
Sở Dương cười nhạt, ánh mắt trầm lại:
— Có lẽ ta đã sai khi nghĩ mình là người duy nhất có quyền quyết định vận mệnh.
Đồng đội và cả các phản diện đứng sát bên Dương Thiên, tạo thành vòng tròn vững chắc.
Hệ Thống gốc gào lên, tạo thành tường dữ liệu khổng lồ. Một cửa sổ hiện ra:
“Cảnh báo: Kẻ phản nghịch vượt kiểm soát. Kích hoạt Thiên Địa Dị Biến. Quét sạch ý thức cá thể.”
Trên cao, bầu trời dữ liệu rạn nứt, những mảnh ký ức rơi xuống như mưa sao băng, mỗi mảnh là một linh hồn, một giấc mơ, một lời nguyền. Không gian biến thành lốc xoáy, hút mọi thứ về tâm khối cầu dữ liệu đỏ đang phồng lên, chuẩn bị phát nổ.
Dương Thiên cảm nhận sức mạnh đang cạn kiệt từng giây. Hệ Thống Chúa Tể cảnh báo:
“Ký ức nền tảng bị xóa. Sức mạnh cơ bản giảm mạnh. Nếu tiếp tục, sẽ trở về phàm nhân.”
Anh quay sang Lý Vũ Nguyệt, ánh mắt dịu lại:
— Nếu có kiếp sau, em vẫn sẽ chọn ở bên anh chứ?
Lý Vũ Nguyệt gật đầu, hàng mi run rẩy:
— Dù thế giới này sụp đổ bao nhiêu lần, em vẫn chỉ chọn anh.
Trình Hạo hét lên:
— Em phát hiện lõi dữ liệu yếu nhất ở trung tâm khối cầu! Nếu tất cả truyền thần lực cùng lúc, có thể làm chậm quá trình hủy diệt, cho em thêm thời gian can thiệp sâu!
Dương Thiên ra hiệu, mọi người tập trung thần lực, truyền vào vòng tay anh. Ánh sáng bạc, tím, xanh, đỏ, vàng đan xen, tạo thành cột sáng xuyên thẳng vào tâm khối cầu dữ liệu đỏ.
Hệ Thống gốc gào thét, mã đỏ hóa thành rắn dữ tợn lao ra tấn công. Hàn Bách Lâm chắn đầu, đại đao bổ tan từng dòng mã. Ngọc Thanh Dao điều khiển thực vật ảo, quấn chặt các dòng mã, không cho chúng lan rộng. Trần Gia Huy tạo lốc xoáy dữ liệu, làm chậm tốc độ tấn công.
Cố Minh Triết, Tần Hạo Nhiên, Lăng Uyển Cơ, Vương Thiên Hùng, Sở Dương, Trịnh Mẫn Nhi, Mục Vân Long – tất cả truyền thần lực, kiên cường chống chọi dù biết có thể bị xóa sổ bất cứ lúc nào.
Khối cầu dữ liệu rạn nứt, ánh đỏ dần nhạt, lõi vàng kim lộ ra. Trình Hạo hét lên:
— Ba mươi giây cuối! Em sẽ mở khóa toàn bộ quyền truy cập, nhưng quyết định là của anh: Xóa sạch hệ thống, hay đồng hóa nó vào ý chí của mình!
Hệ Thống Chúa Tể vang lên, khẩn thiết:
“Chọn đi, Dương Thiên! Một là giải phóng toàn bộ sinh linh, đánh đổi ký ức và sức mạnh. Hai là đồng hóa hệ thống, trở thành thần tối cao, nhưng mọi linh hồn bị hòa tan vào ý chí của ngươi.”
Dương Thiên nhắm mắt, cảm nhận dòng máu nóng chảy dọc má trái, từng ký ức về cha mẹ, bạn bè, đồng đội mờ dần, chỉ còn lại bàn tay ấm của Lý Vũ Nguyệt và ánh mắt tin tưởng quanh mình.
Anh mở mắt, ánh bạc bùng sáng, giọng trầm vang vọng:
— Ta chọn giải phóng! Không một ai đáng bị xiềng xích, kể cả chính ta!
Cột sáng bạc bùng nổ, xuyên thẳng vào lõi vàng kim. Khối cầu dữ liệu phát nổ, mã đỏ tan thành tro bụi, không gian rung chuyển dữ dội. Hệ Thống gốc gào thét, rồi tắt lịm.
Không gian ảo nứt vỡ, từng mảnh ký ức cuốn lấy nhóm Dương Thiên, đưa họ trở về thực tại Đại Lục Vạn Năng.
Dương Thiên cảm nhận rõ: trong đầu anh, những ký ức về kiếp trước, về hệ thống, về mọi điều đã trải qua – đang dần tan biến, chỉ còn lại vệt mờ về một lời hứa, một ánh mắt tím sâu, một vòng tay giữa bóng đêm.
Cửa sổ hệ thống cuối cùng hiện lên, giọng nói yếu ớt:
“Chúc mừng, bạn đã hoàn thành nhiệm vụ phản nghịch. Tiến trình giải phóng quy tắc: 90%... 95%...”
Bầu trời Đại Lục rạn nứt, những vệt sáng vàng kim bắn xuống, phủ kín mọi miền. Sinh linh từ phàm nhân đến thần linh ngẩng đầu ngơ ngác, cảm nhận xiềng xích vô hình dần biến mất. Các Chúa Tể giả mạo quỳ gối, nước mắt hòa lẫn máu, lần đầu tiên cảm nhận tự do.
Dương Thiên khuỵu xuống, Lý Vũ Nguyệt đỡ lấy anh, nước mắt rơi trên má:
— Đừng quên em… Dù chỉ một lần…
Tiếng hệ thống vang lên, yếu dần:
“Tiến trình giải phóng quy tắc: 99%… 100%…
Tạm biệt, Dương Thiên.”
Một luồng sáng bạc nhấn chìm mọi thứ. Trước khi bóng tối nuốt trọn ý thức, Dương Thiên kịp nhìn thấy nụ cười của Lý Vũ Nguyệt, nghe văng vẳng bên tai lời thì thầm:
— Kiếp sau, em vẫn sẽ chờ anh.
Trong bóng tối sâu thẳm, một cánh cửa mới mở ra. Phía bên kia, ánh sáng mờ nhạt dần hiện lên, báo hiệu một bình minh chưa từng có đang chờ đợi Đại Lục Vạn Năng.


Bình luận chương