Thiên Đạo Vô Song

Chương 10: Vô Song Đạo Chủ




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 10 miễn phí!

Lôi quang xé toạc bóng tối, dẫn đường cho linh hồn Tần Mặc Vũ giữa cõi hỗn mang không hình không sắc. Tất thảy cảm giác về thân thể, về thời gian, về nỗi đau lẫn hy vọng đều bị xé nát, chỉ còn ý niệm cháy bỏng bám víu vào một dòng sáng cuối cùng. Tử Uyển bên cạnh, thân ảnh nàng mờ dần, đôi mắt tím thẫm vẫn nhìn thẳng vào mắt hắn, không một chút sợ hãi.

– Huynh… còn nhớ lời hứa năm xưa không?

Giọng nàng vang lên như vọng từ đáy vực sâu, khẽ run nhưng kiên định. Dưới chân, vực thẳm vận mệnh mở ra, từng dòng ký ức đan xen, tái hiện trong khoảnh khắc: tiếng khóc của mẫu thân, biển máu diệt môn, năm tháng lưu vong và nụ cười lặng lẽ giữa cơn giông bão.

– Ta nhớ, – Mặc Vũ khẽ đáp, giọng hắn dội vào chính tâm can mình, mỗi từ như lưỡi dao cắt qua vết thương cũ. – Nhưng ta không thể giữ cả đạo lẫn tình. Đến lúc phải chọn rồi, phải không?

Tử Uyển lặng lẽ gật đầu. Dòng sáng bạc lam nơi trán hắn rực lên, lôi ấn xoay tròn, từng tia lửa b*n r*, hòa vào hoa ảnh tím biếc quanh thân nàng. Giữa không gian vỡ vụn, một cánh cửa mới dần hé mở – không phải lối phi thăng, mà là con đường dẫn đến bản nguyên của “Thiên Đạo Hồi Luân”.

Tiếng sấm gầm vọng về, vang lên như tiếng thét của trăm nghìn linh hồn bị vùi dập qua bao đời. Tần Mặc Vũ đứng thẳng, đôi mắt sáng rực, gương mặt không còn chút sợ hãi hay do dự. Trước mắt hắn, từng lớp ánh sáng chuyển động, lộ ra một bóng hình mơ hồ: đó là ký ức của các đời “Thiên Mệnh Chi Tử”, những kẻ từng được kỳ vọng, từng bị nghiền nát trong vòng xoáy luân hồi.

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên, không mang hình hài:

– Ngươi muốn phá thiên đạo, ngươi muốn dẫn dắt nhân gian đổi thay? Đổi lấy là gì? Ngươi sẽ mất hết, kể cả chính mình.

Tần Mặc Vũ cười nhạt, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao.

– Ta đã mất hết từ lâu. Đạo của ta không phải phục mệnh, không phải nối tiếp vòng xoáy cũ. Nếu trả giá là đoạn tuyệt mọi ràng buộc, ta cũng không tiếc.

– Vậy còn nàng ấy? – Giọng nói vang lên sát bên tai, hóa thành bóng dáng Tử Uyển run rẩy giữa biển lửa, ánh mắt nàng ngập tràn nước mắt. – Ngươi có thể bỏ lại nàng sao?

Mặc Vũ lặng im. Tử Uyển nhìn hắn, khóe môi mỉm cười nhợt nhạt, đôi tay siết lấy nhau.

– Nếu phải đoạn tình, ta nguyện là người đầu tiên buông tay, – nàng nói, giọng nhẹ như gió thoảng, nhưng từng chữ như kim châm vào tận xương tủy hắn. – Huynh không nợ ta gì nữa. Đạo của huynh, ta sẽ thay huynh gìn giữ trong lòng, cho đến khi vòng luân hồi này thực sự chấm dứt.

Mặc Vũ đưa tay, muốn chạm vào gương mặt nàng, nhưng bàn tay hắn chỉ xuyên qua làn sương mờ. Dòng sáng quanh hai người dâng trào, cuốn lấy linh hồn họ, kéo mỗi người về một hướng.

– Tử Uyển! – Hắn gào lên, giọng khản đặc, – Nếu có kiếp sau, ta hứa sẽ không để nàng một mình nữa!

Nụ cười của nàng hóa thành ánh tím, tản vào hư không. Một dòng nước mắt lặng lẽ lăn xuống má nàng, rồi hóa thành đóa hoa lam tím, cuốn theo gió lốc của vận mệnh.

***

Bên ngoài, trên mảnh đất đổ nát, trời đất rung chuyển dữ dội. Phượng Dao đứng lặng, mái tóc đỏ phủ xuống bờ vai, ánh mắt sáng rực soi rõ mọi biến động phía chân trời. Khi lôi quang bùng nổ, nàng khẽ nhếch môi, thì thầm:

– Một kỷ nguyên mới… cuối cùng cũng đến rồi.

Trác Long quỳ sụp giữa quảng trường, sắc mặt trắng bệch, long khí tán loạn. Hắn run rẩy nhìn lên bầu trời, nơi hư ảnh Thiên Đình đang vỡ nát từng mảng. Mỗi tiếng sấm vọng xuống, quyền lực hoàng gia như bị gột rửa, vương triều từng ngự trị ngàn năm giờ chỉ còn là cát bụi.

Tần Thừa Minh lê thân hình đẫm máu, ánh mắt tuyệt vọng nhìn về phía cánh cửa đã đóng kín. Những tiếng rên xiết, những lời nguyền rủa cuối cùng cũng lặng đi trong gió lạnh.

Lục Thanh Dương xiết chặt nắm đấm, máu thấm ướt vạt áo. Hắn lao tới trước cánh cửa, hai tay đập mạnh vào mặt đất cháy xém, nước mắt hòa cùng bụi tro.

– Mặc Vũ… ngươi phải sống! Ngươi còn hứa với ta sẽ trở về uống rượu, còn chưa đập phá nhà bếp Thanh Vân Tiên Cung cùng ta mà!

Không ai đáp lại. Chỉ còn tiếng gió gào, tiếng lửa tàn l**m dần những vết thương cũ.

***

Trong cõi hỗn mang, thân ảnh Mặc Vũ trôi dạt giữa biển sáng bạc lam. Lôi ấn trên trán hắn phát sáng dữ dội, từng tia điện chạy dọc thân thể, xé toạc từng tầng xiềng xích vô hình đang trói buộc linh hồn. Tiếng gầm của Thiên Đạo vang vọng, đau đớn, dữ tợn, như muốn kéo hắn vào vòng xoáy hồi luân thêm một lần nữa.

– Ngươi sẽ không còn là người, cũng không phải tiên. Ngươi sẽ cô độc mãi mãi, canh giữ giữa hai bờ sinh tử. Ngươi chấp nhận sao?

Mặc Vũ nhắm mắt, hít một hơi sâu. Trong khoảnh khắc ấy, bao nhiêu năm tháng đằng đẵng lướt qua tâm trí. Mối thù diệt môn, tình cảm chưa thành với Tử Uyển, những người huynh đệ từng sống chết bên nhau, và cả những kẻ thù máu lạnh chưa một lần hối hận.

– Ta chấp nhận.

Một tiếng nổ vang lên, cả cõi hỗn mang như bị xé rách. Lôi quang phóng thẳng lên cao, chạm vào tầng sáng cuối cùng của Thiên Đạo. Những vòng xoáy vận mệnh, những sợi xích luân hồi từng trói chặt mọi sinh linh trên Cửu Châu, giờ đồng loạt đứt tung.

Dưới chân hắn, vực thẳm khép lại. Trước mắt, một con đường mới mở ra – không phải cho riêng hắn, mà cho cả nhân gian và tiên giới.

Mặc Vũ lặng lẽ bước lên, lôi ấn trên trán hóa thành vầng sáng bất diệt, soi rọi khắp tám phương. Thân thể hắn dần hóa trong suốt, lôi quang và linh lực của vạn vật hội tụ, xoay quanh, rồi chảy vào lòng đất, hòa vào gió, vào nước, vào từng nhánh cây, từng hạt bụi.

***

Tại nhân gian, linh khí cuộn trào từ lòng đất, trời xanh rực sáng. Các tu sĩ khắp Cửu Châu đồng loạt ngẩng đầu, cảm nhận một luồng sức mạnh chưa từng có đang tràn ngập thiên địa. Những vết nứt trên bầu trời dần liền lại, ánh sáng mới phủ xuống, mang theo hy vọng và nỗi sợ chưa từng biết tên.

Trong Thanh Vân Tiên Cung, Diệp Khinh Tuyết đứng bên cửa sổ, ánh mắt lạnh lùng dõi về phía xa. Nàng cảm nhận được linh lực đang đổi thay, từng tầng phong ấn trong cơ thể như tự động tan biến.

– Đạo đã đổi, vận mệnh cũng đổi. Muội, muội có còn nhớ lời hứa của mình không?

Bên ngoài, đệ tử các tông môn, hoàng thất các nước, tà giáo, chính đạo… tất cả đều cảm nhận được một dòng khí mới, vừa dịu dàng vừa mãnh liệt, như một bàn tay vô hình đang chạm vào tận sâu tâm hồn từng người.

Phượng Dao lặng lẽ ngước nhìn trời, nụ cười nhàn nhạt hiện lên trên môi. Nàng xoay nhẹ cổ tay, Hồng Liên Hỏa Vũ thu lại thành một đóa hoa nhỏ, lặng lẽ đặt lên ngực.

– Đạo đã đổi, nhưng lòng người có đổi không? Chúng ta rồi sẽ đi tới đâu đây?

***

Trong cõi sáng bạc lam, Tần Mặc Vũ dừng lại trước một tấm gương lớn, mặt gương như gợn sóng. Bên trong, hắn thấy bóng hình mình – không còn là chàng trai mang thương tích, mà là một “Người Giữ Đạo” hoàn toàn xa lạ: tóc bạc lam phất phơ, đôi mắt sâu thẳm không còn vướng bụi nhân gian, vết lôi ấn rực sáng như một ngọn lửa vĩnh cửu.

Một giọng nói xa lạ vang lên từ phía sau:

– Ngươi thực sự đã chọn, không lối quay về nữa đâu.

Mặc Vũ xoay người, đối diện với bóng mờ của chính mình, từng lớp ký ức lướt qua như mây bay. Hắn không đáp, chỉ im lặng nhìn bóng kia tan dần trong gió.

– Đạo không còn hồi luân, nhưng cũng không còn thiên mệnh chi tử. Từ nay, ngươi là người giữ cân bằng. Cô độc, vĩnh viễn không được bước vào luân hồi.

Hắn khẽ cười, giọng trầm lắng:

– Ta biết. Nhưng chỉ cần nhân gian, tiên giới không còn bị trói buộc, ta đã không phí một kiếp sống này.Bóng mờ tan biến, chỉ còn lại hắn và tấm gương. Trong gương, khuôn mặt Tử Uyển hiện lên, mờ nhạt, xa xăm. Đôi mắt nàng vẫn tím biếc, ánh nhìn dịu dàng, như đang đợi chờ nơi cuối chân trời.

***

Tại Thanh Vân Tiên Cung, Triệu Tử Uyển mở mắt, cơ thể mềm nhũn ngã xuống sàn đá lạnh. Nàng thở hổn hển, bàn tay run rẩy ôm lấy ngực, cảm giác như vừa mất đi một phần linh hồn.

Diệp Khinh Tuyết xuất hiện bên cạnh, ánh mắt lo lắng pha lẫn nghi hoặc.

– Muội tỉnh rồi? Linh lực trong cơ thể muội… đã thay đổi hoàn toàn.

Tử Uyển khẽ gật đầu, nước mắt ứa ra nơi khóe mi. Nàng nhìn về phía trời xa, nơi từng có vầng sáng bạc lam vừa lóe lên rồi vụt tắt.

– Huynh ấy… đã không còn là người của thế giới này nữa.

Khinh Tuyết lặng thinh, chỉ lặng lẽ đặt tay lên vai nàng.

– Đạo đã đổi, thế giới này cũng đổi. Muội định thế nào?

Tử Uyển ngẩng đầu, ánh mắt kiên định dần hiện lên sau làn nước mắt.

– Ta sẽ sống, sẽ bảo vệ Thanh Vân Tiên Cung, bảo vệ những gì huynh ấy để lại. Nếu có một ngày, vòng xoáy luân hồi lại bắt đầu, ta sẽ là người đầu tiên đứng lên chống lại.

Khinh Tuyết mỉm cười, nụ cười hiếm hoi tự đáy lòng.

– Được, nếu muội ngã xuống, ta sẽ dìu muội đứng dậy. Nếu muội lạc lối, ta sẽ kéo muội về.

Hai người lặng lẽ tựa vào nhau, trong lòng mỗi người đều có một vết thương không thể lành, nhưng ánh mắt lại sáng lên một niềm tin mới mẻ.

***

Trên đỉnh núi hoang vu, Lục Thanh Dương ngồi tựa vào vách đá, chai rượu cạn sạch trong tay. Hắn ngẩng đầu nhìn trời, nơi từng có bạn cũ, nơi từng hứa hẹn sẽ cùng nhau uống rượu đến say.

– Mặc Vũ, ngươi đã thành thần tiên thật rồi, bỏ lại ta với đám người phàm tục này. Nhưng ta hứa, huynh còn sống ở đâu, ta cũng sẽ sống cho đáng mặt huynh đệ.

Gió thổi qua, mang theo tiếng cười khàn khàn, hòa vào tiếng chim rừng xa vắng.

***

Trong bóng tối tận cùng của cõi luân hồi, Tần Thừa Minh vùng vẫy giữa những ký ức rách nát. Hắn thấy mình đứng trước cánh cửa đóng kín, mọi quyền lực, mọi dã tâm đều tan biến thành hư vô.

Một bóng đen xuất hiện, Độc Cơ Tĩnh khoác áo đen, đôi mắt sâu thẳm không lộ cảm xúc.

– Ngươi cũng chỉ là một con cờ thôi, Tần Thừa Minh. Đạo đã đổi, nhưng lòng người khó đổi. Còn những kẻ như ta, vẫn sẽ tìm cách lật đổ mọi trật tự, dù là thiên đạo mới hay cũ.

Tần Thừa Minh không đáp, chỉ cúi đầu, ánh mắt trống rỗng.

Độc Cơ Tĩnh xoay người, bóng áo đen tan vào bóng tối. Tiếng thì thầm của nàng vang vọng:

– Khi vận mệnh mở đường, những kẻ bị bỏ lại sẽ không cam tâm. Đạo chủ mới, liệu ngươi có đủ sức giữ vững hòa bình, hay chỉ là khởi đầu của một vòng xoáy khác?

***

Trên thiên giới, những cường giả phi thăng xưa cũ lần lượt tỉnh lại. Họ cảm nhận được sự đổi thay tận gốc rễ: pháp tắc thiên địa đã chuyển mình, quyền lực của Thiên Đình tan biến, mọi xiềng xích luân hồi đều bị phá vỡ. Một số người mừng rỡ, một số rơi vào hoảng loạn. Kẻ quyền thế thì lo sợ vị trí của mình lung lay, người yếu thế lại khấp khởi hy vọng về một thời đại mới.

Phượng Dao ngồi lặng trong điện trống, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía hạ giới. Nàng cười nhạt, bàn tay vuốt nhẹ cánh hoa hồng liên trên ngực.

– Đạo chủ mới… Ngươi chọn đoạn tuyệt tất cả để giữ lấy hòa bình. Nhưng con người vốn không chịu yên ổn quá lâu. Ta chờ xem, ngươi sẽ làm thế nào khi lòng người lại nổi sóng.

***

Ở nơi tận cùng của cõi sáng, Mặc Vũ ngồi trên tảng đá trôi dạt giữa biển lôi quang. Không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng vang vọng của linh khí thiên địa.

Hắn lặng lẽ nhắm mắt, cảm nhận từng dòng linh lực chảy qua thân thể, hòa vào dòng chảy bất tận của thế giới. Dù không còn thân xác, không còn danh phận, hắn vẫn giữ nguyên ý chí năm xưa: bảo vệ tất cả, dù có phải cô độc đến trọn kiếp.

Một luồng khí lạnh lướt qua, mang theo hơi thở của vận mệnh chưa định hình. Từ xa, một cánh cửa nhỏ lặng lẽ mở ra, thấp thoáng bóng dáng một đứa trẻ đang ngồi khóc, trên trán lấp lánh một vết ấn lôi vân nhạt nhòa.

Tần Mặc Vũ mở mắt, lặng lẽ quan sát, trong lòng dâng lên một cảm giác lạ lùng: đây là một vòng luân hồi mới, hay chỉ là dư âm của thiên đạo cũ? Dù thế nào, hắn cũng sẽ không quay đầu.

***

Tại nhân gian, mùa xuân trở lại trên những cánh đồng cháy xém. Người dân các thành trấn ngước nhìn bầu trời, cảm nhận linh khí dịu dàng len lỏi vào từng hơi thở. Bọn trẻ chạy nhảy trên đồi cỏ xanh, các tu sĩ ngồi tĩnh tọa, vẻ mặt thanh thản hiếm hoi.

Trong Thanh Vân Tiên Cung, Triệu Tử Uyển ngồi bên hồ nước, mái tóc đen óng ả rũ xuống bờ vai. Nàng đặt tay lên mặt hồ, những vòng sóng nhỏ lan ra, phản chiếu khuôn mặt nàng lẫn hình bóng ai đó xa xăm.

– Nếu có kiếp sau, huynh còn nhớ lời hứa của mình không?

Gió xuân thổi qua, mang theo hương hoa lan tím, lặng lẽ đưa câu hỏi ấy lên tận mây xanh.

***

Giữa biển sáng bạc lam, Tần Mặc Vũ đứng lặng lẽ, mắt nhìn về phía chân trời không có điểm dừng. Trên trán hắn, lôi ấn tỏa sáng rực rỡ, như lời nguyền vĩnh cửu của “Người Giữ Đạo”.

Bên kia cõi sáng, một vòng xoáy nhỏ lặng lẽ hình thành, ánh sáng dịu dàng hơn, mềm mại hơn. Hắn cảm nhận được nhịp đập mong manh của một vận mệnh mới đang nảy mầm, chưa rõ là hy vọng hay hiểm họa.

Hắn không còn là người, cũng không phải thần. Hắn là kẻ canh giữ ranh giới – cô độc, bất diệt, không được phép yêu, không được phép hận. Nhưng trong sâu thẳm, một ngọn lửa vẫn cháy âm ỉ: nếu có một ngày vòng xoáy luân hồi khởi động lại, hắn sẽ lại là người đầu tiên đứng lên, dù phải trả giá bằng tất cả.

Phía chân trời, ánh sáng và bóng tối giao hòa, mở ra một kỷ nguyên chưa từng được đặt tên. Trên đại lục Hồng Hoang, những linh hồn cũ mới nối tiếp nhau, mỗi người mang theo một phần ý chí của Tần Mặc Vũ – ý chí không chịu khuất phục trước bất kỳ vận mệnh nào.

Gió lặng, trời xanh, một tiếng sấm nhỏ vang lên nơi xa xăm – báo hiệu rằng mọi thứ chưa thực sự kết thúc.

Và ở nơi tận cùng của vòng xoáy thiên đạo, một đôi mắt tím biếc vẫn dõi theo, chờ đợi ngày hội ngộ giữa hai bờ sinh tử.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.