Vài ngày sau đó Tần Đồng quả nhiên trải chăn nệm nằm dưới đất, chính là mỗi buổi tối rõ ràng là ngủ trên đất, sáng lại phát hiện là ở trên giường, mà Lục Gia Diễm mỗi lần khi hắn tỉnh lại nhíu một bên mày, cái bộ dáng kia rõ ràng cho thấy hắn không hề động thủ, là tự mình lên đó. Tần Đồng đầu tiên còn đối với phản ứng của hắn nửa tin nửa ngờ, đến cuối cùng lại bắt đầu hoài nghi mình có phải hay không bị mộng du, vì thế Lục Gia Diễm nói: “Tần thiếu gia, nhìn ngươi cũng không phải mệnh có thể ngã ra đất mà nghỉ, làm gì phải cậy mạnh, trực tiếp ngủ trên giường không hay sao, cứ nửa đêm lại bò lên giường, ngươi không thấy mệt sao?”
(lừa con nít >_
Thông tin cá nhân
Truyện đang đọc
Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn
Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói
Chưa có lịch sử mua gói


Bình luận chương