20.
Thỉnh thoảng, tôi cũng sẽ đến ngôi nhà kia cùng với A Trạch.
Ngồi ở đó, nhìn về quá khứ.
Chỉ là từ khi tỉnh lại sau tai nạn, tôi không còn nghe thấy tiếng anh nữa.
Nhưng tôi nhớ điều cuối cùng anh dặn dò tôi, dặn dò tôi phải sống thật tốt.
Tôi nghe lời, vậy thì sống vài năm thật tốt, thay A Trạch nhìn ngắm thế giới này.
Thông tin cá nhân
Truyện đang đọc
Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn
Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói
Chưa có lịch sử mua gói


Bình luận chương